Tại Sao Cậu Lại Chỉ Là Một Beta Cơ Chứ

Chương 10


Nhưng có những hôm anh về muộn quá, tôi sớm đã mệt đến mức mơ màng lơ mơ rồi.

Nếu không phải vì trong đầu vẫn còn nhớ như in cái nhiệm vụ hôn chúc ngủ ngon này, tôi đã sớm ngủ thiếp đi từ lâu.

Thế nên khi nghe thấy tiếng động Hoắc Hoài Dã bước vào...

Tôi liền vội vàng lồm cồm bò dậy từ trên giường.

Toan tính lập tức hoàn thành xong nhiệm vụ của mình để còn nhanh chóng chìm vào giấc nộng.

Nào ngờ đâu khi tôi túm lấy cánh tay anh, mượn lực nhón gót định hôn anh, thì anh lại dùng lòng bàn tay che kín lấy môi tôi.

"Sao vậy anh?"

Nhận ra sự khác lạ, tôi mơ màng mở mắt ra nhìn người đàn ông Alpha vẫn chưa thay y phục trước mặt.

"Chủ động thế cơ à?"

Lúc này tôi mới để ý thấy anh đến quần áo còn chưa kịp thay, trông như thế này, quả thực là tôi có hơi quá đỗi chủ động rồi.

"Tôi... tôi chỉ là muốn đi ngủ sớm một chút thôi."

Tôi lắp bắp giải thích, nhưng cảm thấy có chút bất lực.

"Sau này không cần phải như vậy đâu, cậu có ngủ rồi cũng không sao, dù sao... tôi cũng có thể tự phục vụ được mà. Quần áo trên người bẩn lắm, lần sau đừng áp sát vào người tôi như thế này nữa."

Tôi gật đầu.

Nhưng giây tiếp theo đã bị Hoắc Hoài Dã nâng cằm lên, trao cho một nụ hôn sâu.

"Đi ngủ đi thôi."

"Vâng, chúc anh ngủ ngon."

Tôi nằm trên giường, nhưng đầu óc lại cảm thấy có chút tỉnh táo hẳn ra.

Mấy ngày nay tôi đã xem qua không ít công việc, nhưng phần lớn đều không mấy thích hợp với tôi, ngành học hồi đại học của tôi có thể coi là một ngành hố sâu không đáy.

Nếu như không tiếp tục học chuyên sâu lên cao.

Thì rất khó để tìm được một công việc tốt.

Thế nhưng tôi không có đủ khả năng để học tiếp nữa rồi.

Học phí và sinh hoạt phí suốt những năm đại học đều là do một tay tôi vừa học vừa làm mà có, nếu như còn muốn tiếp tục học lên nữa.

Áp lực đè nặng lên vai tôi sẽ là quá lớn.

Phải chi nhà họ Thẩm tìm thấy tôi vào cái hồi tôi còn đang học đại học thì tốt biết mấy, ít nhất thì tôi cũng có thể an tâm mà đi thi cao học rồi.

Tuy nhiên, điều đáng an ủi duy nhất chính là.

Nhà họ Thẩm ngược lại đã cho tôi khá nhiều tiền, hiện tại tôi không hề túng thiếu.

Cái tôi thiếu chỉ là một công việc có thể mang lại cho tôi chỗ dựa vững chắc mà thôi.

Tôi không biết Hoắc Hoài Dã có muốn tôi ra ngoài làm việc hay không.

Vạn nhất anh lại cảm thấy tôi làm mất mặt anh thì sao?

Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng trước khi anh bước ra khỏi phòng tắm, tôi đã chìm sâu vào giấc ngủ từ lúc nào.

Ngày hôm sau khi tỉnh dậy.

Bên cạnh lại chẳng thấy bóng người đâu nữa.

Thôi bỏ đi.

Không nói cho anh biết chắc cũng chẳng ảnh hưởng gì đâu.

Tôi dành thời gian để nhận biết rõ ràng tình hình xung quanh nhà họ Hoắc.

Cũng tìm được trạm đón xe buýt gần đó.

Sau đó thành công xin được vào làm việc tại một quán cà phê sách.

Dù sao thì Beta so với Alpha và Omega vẫn dễ tìm kiếm mấy công việc thuộc ngành dịch vụ như thế này hơn nhiều.

Không bị tin tức tố ảnh hưởng thì có thể tránh được rất nhiều chuyện phiền toái.

Chính vì vậy, tôi phi thường thuận lợi có được công việc này.

Thời gian làm việc không tính là quá dài, lúc Hoắc Hoài Dã về đến nhà, tôi sớm đã tan làm từ lâu rồi.

Còn khi anh rời khỏi nhà, vẫn chưa đến giờ tôi đi làm.

Cứ như vậy.

Tôi giấu giếm Hoắc Hoài Dã lén lút đi làm ở bên ngoài suốt một tuần lễ mà không hề bị phát hiện.

Chỉ là hôm nay.

Tôi vẫn như thường lệ thay xong đồng phục làm việc, rồi bê cà phê phục vụ cho khách hàng.

Nhưng vừa mới đưa xong một ly.

Tôi liền cảm giác bên ngoài cửa kính hình như có ai đó đang dòm ngó mình.

Đến khi tôi nương theo ánh mắt nhìn qua.

Thì người đã biến mất tăm mất tích rồi.

Nhưng tôi cứ có cảm giác, bóng người vừa lướt qua ban nãy, sao trông lại giống Thẩm Chu đến thế nhỉ?

Chắc không thể nào trùng hợp đến vậy đâu chứ.

Rất nhanh sau đó tôi lại một lần nữa lao đầu vào công việc, mà ở một nơi tôi không nhìn thấy được.

Thẩm Chu nhìn tấm ảnh chụp trong điện thoại.

Khẽ nhếch môi gửi qua cho Hoắc Hoài Dã.

Thuận tiện còn đính kèm thêm vài câu nói đầy mỉa mai, châm chọc:

[Cậu không cho vợ cậu tiền tiêu vặt đấy à? Sao cậu lại keo kiệt bủn xỉn thế hả? Còn để vợ cậu phải ra ngoài đi làm thuê kiếm tiền, thật là làm mất mặt cánh Alpha chúng ta quá đi mất.]

[Nhưng cậu cũng đúng là có trái tim lớn thật đấy, thả người vợ xinh đẹp như vậy ở bên ngoài, mới có một lát thôi mà tôi đã thấy có đến ba bốn người lại xin phương thức liên lạc rồi đấy nhé.]

[Bạn hiền à, kiếm tiền thì quan trọng thật đấy, nhưng mà vợ chạy mất thì e là cậu có khóc cũng không kịp đâu nha.]

Hoắc Hoài Dã: [Địa chỉ.]