Ta Và Thị Lang Nhân Là Oan Gia

Chương 13

36



Ta thật sự không thể hiểu nổi.



Diệp Khuynh làm giám khảo, hẳn cũng cực nhọc lắm rồi chứ?



Những quan văn khác đều phải cho người khiêng về, cho dù hắn là kẻ luyện võ, thân thể cường tráng, cũng nên nghỉ ngơi đôi chút.



Cớ gì vừa hồi phủ chẳng nghỉ lấy một khắc, ngược lại còn sai người đến gọi ta tới kiểm tra bài tập?



Bài tập hắn giao - một trăm bài đại tự, ta mới viết được có hai bài.



Phụ thân ta phải vất vả lắm mới chọn xong đủ một trăm bài từ mớ luyện chữ cũ của ta, còn dặn ta trên đường nhớ cố ý làm rớt vài trang cho giống thật.



Ta ôm xấp chữ bị mưa làm nhòe, run rẩy mang đến Diệp phủ, đứng đó nơm nớp đợi hắn kiểm tra.



Hắn lại nói: ”Ngươi đọc ‘Tam Tự Kinh’ cho ta nghe một lượt.”



”…”



E là mệt đến hồ đồ rồi, quên mình từng giao bài tập gì.



Nhìn quầng mắt hắn xanh đen, đôi mắt phủ tơ má/u, tựa đoá hoa mỏng manh gặp mưa dầm, tuy úa tàn nhưng vẫn toát lên vẻ u sầu khiến người ta động lòng thương xót.



”Đọc mười lượt.”



”…”



Lượt đầu chưa xong, hắn đã thiếp đi.



Ta rón rén chống tay lên bàn, thử lặng lẽ rút lui.



”Chu Tuyết Sinh, còn chín lượt.”



”….”



Ta đành ngoan ngoãn đọc hết.



Chữ cuối vừa rơi xuống, hắn liền mở mắt.



Trong khoảnh khắc ấy, phong hoa tuyệt đại.



Tựa như bức danh họa ”Thiên lý giang sơn” chậm rãi mở ra trước mắt.



Phong thần tuyệt thế.



”Hôm nay dạy ngươi luyện chữ.”



”……”



37



Dương Văn Húc, quả nhiên không phụ sự kỳ vọng, đỗ tiến sĩ cập đệ.



Chỉ còn đợi điện thí để phân định tam giáp.



Diệp Lan, Triệu Ngọc, Lý Tĩnh Tùng không ngờ cũng đỗ, trong đó thành tích tốt nhất là Diệp Lan, trúng nhị giáp hơn trăm danh, hai người còn lại đồng trúng tam giáp tiến sĩ.



Quả là kết quả mừng vui ngoài dự liệu.



Hai nhà vui vẻ tới cửa cầu thân, mong muốn một phen song hỷ lâm môn.



Ta còn tưởng thi xong có thể tụ họp vui vẻ một trận, kết quả bọn họ đều bận lo chuyện chung thân đại sự.



Mà năm nay, ngoài thi hội ra, đại sự lớn nhất chính là việc Thái t.ử bái sư.



Hoàng thượng đích thân chỉ định Diệp Khuynh làm thái phó của Thái t.ử, đảm nhận trọng trách dạy dỗ.



Trong chốc lát, Diệp gia phong quang vô hạn.



Nghe nói Diệp phủ vốn người tới cầu thân đã không dứt, giờ lại càng đông gấp bội, ngay cả bà mối từ các địa phương khác cũng thi nhau kéo tới.



Thậm chí còn phải bày bàn bên ngoài để mời trà nghỉ chân.



Thật khiến người ta mở rộng tầm mắt.



Ta vẫn phải tới Diệp phủ học chữ, trong lòng rất phiền muộn.



Ta từng uyển chuyển hỏi Hoàng đế cữu cữu: ”Học chữ... phải học bao lâu nữa ạ?”



Ông ấy bảo: ”Còn phải xem thầy dạy ra sao.”



Ta lại hỏi Diệp Khuynh: ”Diệp đại nhân, tiểu sinh học chữ còn phải học bao lâu nữa?”



Diệp Khuynh khẽ nâng mi mắt: ”Tuyết Sinh chẳng lẽ không định chuẩn bị cho hội thí ba năm sau?”



”……”



Không phải chứ, ta thi cái gì hội thí?



Ta chẳng phải chỉ đang học nhận chữ thôi sao?



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cớ sao lại thành đi thi rồi?



”Không phải… Diệp đại nhân, e là có chút hiểu lầm. Cữu cữu chỉ bảo ta học chữ…”



Dưới ánh nhìn lãnh đạm kia, ta đành ngậm miệng.



”Nam t.ử hán đại trượng phu nên lập chí cao xa, Tuyết Sinh chẳng lẽ định mơ mơ hồ hồ mà sống qua ngày?”



Đầu ta có phần trống rỗng.



Tại sao ta nhất định phải thi khoa cử chứ?



Khoa cử mới là chí hướng cao xa sao?



Ta không ngồi yên làm tướng quân được à?



”Ta có thể…” quay lại nghề cũ.



”Không được.”



”……”



Ta còn chưa nói hết mà!



Sau đó, ta bị hắn giảng cho một đống đạo trị quốc, sách lược an bang, ta nghe đến choáng đầu hoa mắt mà trở về phủ.



Quả nhiên, ta không hợp đi theo con đường văn nhân, con đường võ tướng vẫn hợp với ta hơn.



Thế là ta đi cầu xin Hoàng đế cữu cữu cho ta vào Ngự Lâm quân.



38



Khổng ma ma nghe tin, càng mắng phụ mẫu ta dữ dội hơn, phụ thân ta mỗi lần gặp ta liền than khổ, mẫu thân ta vừa thấy ta liền mím môi muốn khóc.



Ta nhìn vào tủ y phục ma ma chuẩn bị cho mà choáng váng cả đầu.



Bọn Lý Tĩnh Tùng bận rộn công vụ, lại lo chuyện chung thân, chẳng ai rảnh để ý đến ta.



Thế nên ta càng hay chạy đến chỗ Diệp Khuynh hơn.



Tuy hắn luôn nhìn ta bằng ánh mắt âm trầm khó chịu, như thể muốn ăn tươ/i nuốt sốn/g. Còn không chịu buông tha ta, ép ta học thuộc Tứ thư Ngũ kinh chuẩn bị hội thí. Thế nhưng lại luôn hỏi ta có mệt không, có bị thương không, ăn có no không.



Còn từng đến chùa Hộ Quốc cầu bùa bình an cho ta, tặng ta giáp tay sắt, áo giáp đồng.



Chuẩn bị cho ta cả bao đầu gối, áo choàng lông hồ ly, t.h.u.ố.c trị thương, vân vân và mây mây.



Lúc đó ta mới phát hiện, Diệp Khuynh may vá cũng không tệ, bao đầu gối với áo choàng thế mà đều do hắn tự tay làm.



Có ngày còn mang đến canh t.h.u.ố.c hoặc canh bổ đến cho ta.



Chu đáo dịu dàng đến thế, ta không khỏi cảm thấy chua xót, liền bật thốt đầy châm chọc:



”Chậc, nữ t.ử nhà nào gả cho Diệp mỹ nhân, quả thực là có phúc.”



Hắn nhìn ta, ánh mắt bình lặng mà sâu thẳm.



Ta liền ngậm miệng: ”Tiểu sinh vô lễ rồi.”



39



Triệu Ngọc cùng Lý Tĩnh Tùng lần lượt thành thân, Diệp Lan cũng đã có hôn ước, ngay cả Dương Văn Húc cũng sắp có rồi.



Bọn họ chọc ghẹo ta cả đời chỉ sợ phải thủ tiết, sống meo mốc một mình.



Cho đến hiện giờ, chuyện cầu thân một mối cũng chưa có.



Nghe nói Lý Tĩnh Tùng từng muốn tác hợp ta cùng biểu muội của thê t.ử hắn, nhưng cuối cùng cũng không thành.



Ta lặng lẽ thở phào một hơi.



Diệp Lan lén lút hỏi ta: ”Chẳng lẽ ngươi đoạn tụ thật à? Thực sự chỉ ưng mỗi ca ca ta thôi sao?”



Ta túm tóc hắn: ”Chi bằng ngươi về hỏi Diệp đại mỹ nhân xem, lớn ngần ấy rồi còn không chịu thành thân, có phải là vì thầm thương trộm nhớ ta hay không.”



Vẻ mặt Diệp Lan nghiêm túc: ”Bao nhiêu năm nay, ca ca ta đối với hôn sự luôn luôn trốn tránh không bàn. Huynh ấy xưa nay là người có chủ kiến, bá bá với bá mẫu ta cũng không ép nổi.”



”Tại sao huynh ấy không chịu thành thân thì ta không rõ, nhưng tuyệt đối không thể là vì thích ngươi! Ngươi là nam nhân đấy!”



Ta: ”……”



Ta nghiến răng nghiến lợi siết cổ hắn: ”Ta chính là thích nam nhân đấy, ca ngươi vừa hay hợp ý ta, diện mạo lại xinh đẹp, còn biết nấu ăn.”



”Hừ, khoác lác! Quân t.ử tránh xa phòng bếp, ca ta sao có thể xuống bếp nấu ăn chứ!?”



Ta: ”……”



40



Tết Nguyên Tiêu năm nay, Diệp Khuynh tặng ta một chiếc đèn l.ồ.ng vẽ mây trắng.



Ta đem nó cùng đèn l.ồ.ng trăng khuyết, xúc sắc… cất cả vào trong phòng, còn đặc biệt dời một cái tủ riêng ra để bày biện.



Mỗi đêm trước khi đi ngủ đều phải lấy ra, xoay trái ngó phải, ngắm nghía một hồi mới yên tâm cất lại.