Ta Và Thị Lang Nhân Là Oan Gia

Chương 12

32



Triệu Ngọc và Lý Tĩnh Tùng đều biết lần này ta vì bọn họ mà hy sinh không nhỏ.



Bởi thế, vừa tặng lễ vật quý hiếm, lại còn mời ta ăn rượu uống tiệc.



Rượu trúc diệp thanh* thượng hạng mà phụ thân Triệu Ngọc chô/n năm năm, Triệu Ngọc cũng liều mình lén lút đào lên cho ta.



*(Rượu Trúc Diệp Thanh (rượu ống tre, rượu lá trúc xanh) - một loại mỹ t.ửu Trung Hoa trứ danh, chắt lọc từ 54 loại thảo d.ư.ợ.c quý như dã sơn sâm, lão phục linh, cam thảo, quế thanh… cùng 5 loại gạo nếp dẻo thơm. Vị rượu đậm nhưng thanh, ngọt đầu lưỡi, thoảng chút đắng nhẹ, dư vị như một khúc nhạc trầm ấm vấn vương mãi không tan.)



Ta uống đến hồ đồ, gan bỗng dưng lớn hơn cả trời.



Vừa vặn trông thấy ngoài t.ửu quán, ánh trăng mờ ảo chiếu rọi bóng hình Diệp Khuynh thong dong bước đến, ta loạng choạng ra đón, nhón chân khoác tay lên vai hắn, cười đến phóng đãng.



Diệp Khuynh quả thực quá mực tuấn tú, đẹp đẽ như đóa hoa dưới trăng.



Đôi mắt sâu thẳm, như gói trọn bầu trời đêm cao vời vợi.



Có rượu tiếp thêm dũng khí, ta nửa điểm sợ hãi cũng không hề có.



Liền dùng mu bàn tay khẽ vuốt lên mặt hắn, cười hì hì, trêu chọc chẳng đứng đắn: ”Hây, Diệp mỹ nhân à, ngươi đúng là có một gương mặt vô cùng kiều diễm.. ợ…”



Ta lảo đảo một bước, hắn liền vươn tay đỡ lấy.



Ta phấn khởi vô cùng, túm lấy vạt áo hắn, ngoảnh đầu hô lớn: ”Huynh đệ! Mau tới, mau khiêng Diệp mỹ nhân về phòng cho gia! Gia đây a~, hôm nay nhất định sẽ hết lòng hết dạ mà thương yêu hắn!”



”Đến đây đến đây!”



”Khiêng khiêng khiêng!”



Đám ma men loạng choạng đứng lên, chực nhào về phía này.



Ta không ngừng thúc giục: ”Nhanh nhanh nhanh!”



Bỗng tay bị đau, tiếp đó là eo bị siết c.h.ặ.t.



”Á?”



Gió thu thổi tới mát lạnh, như thể tổ tông hiện hồn về, tát ta hai cái bạt tai, khiến ta tỉnh cả rượu.



Tỉnh táo không phải vì e sợ, mà vì…



Lúc mơ mơ hồ hồ, ta dường như nghe thấy hắn gằn giọng, mang theo tia tức giận xen lẫn bất lực:



”... Là ngươi trêu chọc ta trước, cứ hết lần này đến lần khác trêu chọc ta làm gì... Cả hai đều là nam nhân, ta phải làm sao cho phải…”



…Nam nhân?



Ta là nữ mà!



Sáng hôm sau tỉnh lại, ta yên ổn nằm trên giường mình, đầu đau như b.úa bổ.



Ngoài uống rượu, chẳng nhớ được gì.



Sửa soạn xong xuôi, đến thư viện học một lượt, sau đó lại đến Diệp phủ.



Hôm nay Diệp Khuynh trông đặc biệt âm trầm đáng sợ.



Ta không dám tới gần.



”Cái… cái kia… Diệp, Diệp đại nhân…”



”Lắp bắp gì?”



Ta hít sâu một hơi: ”Diệp, Diệp đại nhân hôm nay không thượng triều ạ?”



”Nghỉ ngơi.”



”Ồ, ồ ồ…” Ta do dự không tiến lên, chỉ muốn lẻn đi.



”Lại đây.”



Hết cách, đành phải c.ắ.n răng đi tới, ngồi xuống thật quy củ.



Đến gần rồi mới thấy khóe miệng hắn sưng đỏ, còn bị trầy xước.



Ta mở miệng: ”Diệp đại nhân… khóe môi ngài bị sao vậy?”



Hắn ngẩng đầu, u ám liếc ta một cái.



Chỉ một ánh nhìn ấy thôi, mà toàn thân ta như nổi da gà.



”Bị một con ch.ó nhỏ răng nhọn c.ắ.n.”



…Hả?



Bị ch.ó c.ắ.n?



Không đúng, Diệp Khuynh phát rồ gì mà lại đưa miệng cho ch.ó c.ắ.n?!



Ta gượng cười hai tiếng: ”Con ch.ó này thật chẳng biết điều gì cả…”



Diệp Khuynh không đáp, chỉ đưa ta một cây b.út lông: ”Chép lại điều thứ mười trong Luận Ngữ.”



”…”



33



Ngày 7 tháng 7 Thất tịch.



Diệp Khuynh tặng ta một chiếc đèn l.ồ.ng hình xúc xắc, mỗi dấu chấm trên xúc xắc đều là màu đỏ tươi.



Ta yêu thích vô cùng, treo nó nơi mái hiên phòng mình, nhìn nó đưa qua đưa lại theo gió, lòng cũng theo đó mà hân hoan vui vẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



34



Ngâm thơ đối câu ta chẳng rành. Song, nét chữ ta viết lại càng viết càng ra dáng.



Phụ thân ta nâng niu bức thư pháp của ta, cười đến không khép được miệng:



”Phải cảm tạ Diệp Khuynh a, nhi t.ử của ta giờ cũng thành văn nhân rồi!”



Khổng ma ma ho khan hai tiếng, trừng mắt nhìn phụ thân:



”Là tiểu thư, nào phải nhi t.ử văn nhân gì chứ!”



”Há há há há, nữ nhi hay nhi t.ử cũng giống nhau, đều là bảo bối cả!”



”Tiểu thư, uống t.h.u.ố.c thôi.”



Ta chau mày: ”Ma ma à, t.h.u.ố.c này ta uống đã nửa năm rồi, có thể không uống nữa được không?”



”Không được, phải kiên trì đủ hai năm.”



Ta nín thở, ngửa đầu rồi làm một hơi cạn sạch.



Bình thường ta chẳng ghét uống t.h.u.ố.c, nhưng uống ròng rã từng ấy ngày, ngày nào cũng một chén, thật sự khiến người ta phát ngấy.



”Mấy tiểu thư nhà khác có muốn uống cũng chưa chắc có phúc phần đó đâu!”



Ta ôm lấy ngự/c mình, vẫn chẳng thấy có biến chuyển chi, lại bị ma ma đ.á.n.h bộp cho một cái, tay lập tức rơi xuống.



”Con gái con đứa, sờ chỗ ấy làm gì?”



Ta vẫn chưa phục, vừa xoa chỗ đau vừa lẩm bẩm: ”Lớn thế này làm chi, lại không phải để cho dê con b.ú sữa…”



”Phì phì phì! Nói năng bậy bạ gì thế!”



Khổng ma ma lập tức quay người, mắng phụ mẫu ta dạy con không nghiêm.



Ta vội vàng chuồn êm.



Triệu Ngọc kéo ta đi nghe kể chuyện, vẻ mặt đầy hưng phấn.



Thư sinh kể chuyện giọng điệu trầm bổng, nét mặt sinh động, đang kể đoạn ta cùng Diệp Khuynh oan gia vui vẻ, liếc mắt đưa tình, tán tỉnh ve vãn



Ta: ”…”



Cái gì với cái gì vậy!



Chưa đến hai ngày, Dương Văn Húc lại ôm đến một quyển thoại bản, ta tiện tay lật xem.



Lại là truyện ta cùng Diệp Khuynh từ oan gia ngõ hẹp đến tình ý nồng nàn, mắt đưa mày liếc.



Trời ạ!



Sau này mỗi lần tham dự yến hội, ánh mắt đám công t.ử con nhà thế gia hay tiểu thư khuê các nhìn ta đều trở nên kỳ quái!



Ngay cả Diệp Lan nhìn ta cũng có chút… không đúng!



Nhìn mà khiến da đầu ta tê rần, cả người nổi da gà, gai ốc.



Chỉ có Diệp Khuynh vẫn như thường, lịch sự, hoà nhã, tự mang khí cốt riêng mình:



”Thanh giả tự thanh, không cần bận tâm.”



Cũng phải, Diệp Khuynh là quan lớn mà còn chẳng bận tâm, ta lại để ý làm gì?



35



Gần đến kỳ thi hương, kinh thành mở cửa đón một lượng lớn sĩ t.ử.



Các loại khẩu âm quy tụ về đây, nói năng vang vang đủ kiểu.



Khách điếm khắp nơi đều đã chật kín người.



Trên đường, tiếng ”chi hồ giả dã” vang vọng chẳng dứt tai.



Qua Trung thu là đến kỳ khảo thí. Triệu Ngọc bọn họ đã đến lúc ôn tập khẩn trương nhất.



Diệp Khuynh thân là giám khảo, bận đến chân không chạm đất, liền tạm dừng dạy ta học.



Ta được thả lỏng mấy ngày, điê/n cuồng chơi đùa, còn dẫn theo tiểu biểu đệ của ta.



Nhi t.ử của cữu cữu Hoàng đế.



Năm nay mười tuổi.



Mới từ núi Võ Đang xuống.



Ta gọi hắn là ”tiểu đạo sĩ”, hắn giận đến nhe răng trợn mắt, gào lên loạn xạ.



Hội thí vừa xong, Dương Văn Húc vừa bước ra khỏi trường thi liền ngất xỉu, bị người nhà hoảng hốt khiêng về.



Lý Tĩnh Tùng và Triệu Ngọc vì là người học võ nên trừ sắc mặt trắng bệch ra thì vẫn còn cầm cự được.



Diệp Lan thì phải nhờ tiểu đồng đỡ đi, sắc mặt suy nhược như thể có thể hôn mê bất cứ lúc nào.



Tiểu biểu đệ của ta sợ đến nỗi con tim run rẩy: ”May mà ta không phải đi thi khoa cử.”



Ta từ trên cao nhìn xuống, khinh thường nói: ”Ngươi như thể còn mừng nữa ấy, những người này sau này đều là cánh tay đắc lực của ngươi đó.”



Tiểu biểu đệ nhíu mày: ”Xem ra văn nhân nên luyện thêm võ, cường thân kiện thể, yếu ớt như vậy sao có thể phò tá quốc gia?”



Ta: ”…”



Hình như… nói cũng có lý.