Tiêu Cẩn Du đường đường là quân vương một nước, vậy mà lại là một người keo kiệt vô cùng.
Hắn vậy mà bắt ta phải đền khối mực kia.
Trên người ta, ngoài số tiền lẻ mấy ngày nay được các công công và cung nữ "hiếu kính", thì còn có đồng nào đủ để đền nổi khối mực quý ấy chứ?
"Bệ hạ tha tội! Dù người có đem nô tài bán đi, cũng không đáng giá bằng khối mực này đâu."
Ta vừa ôm chân Tiêu Cẩn Du vừa khóc lóc van xin.
Cố Bạch đứng phía dưới có lẽ cảm thấy quá mất mặt, bèn thở dài nói: "Thôi vậy, thần sẽ thay hắn bồi thường."
Lời này khiến ta ngây người.
Ta lập tức nín khóc.
Tiêu Cẩn Du thì chẳng hề khách khí chút nào, gật đầu nói: "Ừm, trẫm thấy khối mực trong thư phòng của ngươi rất không tệ."
Trong khoảnh khắc ấy, ta nhìn thấy vẻ hối hận hiện rõ trên mặt Cố Bạch.
Ta còn tưởng hắn tiếc khối mực quý ấy, không muốn dùng nó để đổi lấy mạng ta.
Ai ngờ hắn nghiến răng đáp: "Ngày mai thần sẽ dâng lên bệ hạ."
Đại ân đại đức!
Tiêu Cẩn Du rất hài lòng, cuối cùng cũng không tiếp tục truy cứu chuyện khối mực nữa.
Sau đó, bọn họ lại tiếp tục bàn bạc chuyện Thanh Long giáo.
Lần này ta không phải mài mực nữa, chỉ đứng ở một bên, vậy mà ngay cả đầu ngón chân cũng run lên.
Từ giờ phút này, ta chính thức tuyên bố...
Ta đã rời khỏi Thanh Long giáo.
Hai người bàn bạc rất lâu.
Mãi đến lúc sắp truyền ngọ thiện, Cố Bạch mới xin cáo lui.
Ta đứng chờ ngoài điện.
Thấy Cố Bạch đi ra, ta lập tức hành lễ.
"Nô tài đa tạ Cố đại nhân đã cứu mạng."
Cố Bạch nhìn ta, trầm ngâm một lát rồi nói: "Khối mực đó... thật sự rất quý."
Ý hắn là gì?
Chê lễ cảm tạ của ta quá nhẹ sao?
Ta lại cúi người hành lễ.
"Ngày sau nếu Cố đại nhân có chỗ nào cần đến nô tài, nô tài nhất định dốc hết sức giúp đỡ."
Lời này ta nói vô cùng chân thành.
Chỉ cần là người bình thường nghe thấy, hẳn đều sẽ rất cảm động.
Cố Bạch đưa hai tay ôm n.g.ự.c, nhìn ta rồi cười nói: "Sau này nhớ nghĩ đến lòng tốt của ta là được."
Chỉ còn lại mình ta ngơ ngác đứng tại chỗ.
Đến khi ta kể chuyện này cho Toàn công công nghe, ông ấy trợn tròn hai mắt.
"Khối mực trong thư phòng Cố đại nhân ấy, bệ hạ đòi biết bao nhiêu lần mà hắn cũng không chịu đưa, quý như báu vật vậy!"
Toàn công công nhìn ta như thể đang nhìn một vị thần.
Nghe ông ấy giải thích xong, ta càng ngẩn người hơn.
Mãi đến tận buổi chiều, ta mới miễn cưỡng nghĩ ra được một lời giải thích cho hành động của Cố Bạch.
Đó chính là...
Hắn cũng thích thái giám!
Hơn nữa còn lén nhìn ta!
Chuyện này cũng chẳng thể trách hắn.
Ngay cả Tiểu Hổ T.ử còn từng khen ta đẹp mà.
Toàn công công nhìn ta, khẽ nhíu mày.
"Bây giờ nhìn kỹ mới thấy, ngươi và Cố đại nhân quả thật có vài phần giống nhau."
Ông ấy lại bổ sung: "Có lẽ vì cảm thấy hợp mắt nên Cố đại nhân mới ra tay giúp ngươi."
Ta lập tức có cảm giác như được khai sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bảo sao ta cứ thấy Cố Bạch quen mắt, nhưng lại không nhớ đã gặp ở đâu.
Có điều, thiên hạ rộng lớn như vậy, người có vài phần giống nhau vốn cũng không ít.
May mà ta chỉ giống Cố Bạch.
Nếu ta lại giống Tiêu Cẩn Du...
Biết đâu hôm nay hắn chẳng những không tha cho ta, mà ngay lần đầu gặp mặt đã ném ta ra bãi tha ma rồi.
Rất nhanh, ta đã ném chuyện này ra sau đầu.
Bởi vì Tiêu Cẩn Du nói ta không cần giữ khoảng cách ba thước với hắn nữa.
Nói thật.
Ta cảm thấy đầu óc hắn có chút vấn đề.
Nhưng hắn quả thực không phải vị bạo quân như trong lời đồn.
Ngoại trừ người đầu tiên bị kéo ra ngoài vào ngày ta mới nhập cung, ta chưa từng thấy hắn tùy tiện xử t.ử bất kỳ ai.
Tính tình hắn hung dữ thì đúng là thật.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Nhưng điều quan trọng nhất là, mỗi ngày sau khi hạ triều, hắn đều nghiêm túc xử lý chính sự, tiếp kiến quần thần.
Ví như lúc này.
Ta vừa khều bấc đèn trên bàn, vừa không nhịn được mà ngáp một cái.
Đến khi nhìn sang Tiêu Cẩn Du, hắn vẫn cau mày xem tấu chương, tinh thần vô cùng tỉnh táo.
Đã khuya lắm rồi.
Nếu không có ai nhắc nhở, e rằng hắn sẽ ngồi xử lý tấu chương suốt cả đêm.
Quả thật chẳng hề giống một bạo quân.
"Bệ hạ, đã đến giờ nghỉ ngơi rồi. Ngày mai các tú nữ sẽ nhập cung."
Toàn công công bước vào nhắc nhở một câu.
Đây đã là lần thứ ba ông ấy vào nhắc.
Cứ như thể tuyển tú không phải việc của Tiêu Cẩn Du, mà là việc của chính ông ấy vậy.
Từ sau khi bắt đầu nghi ngờ Toàn công công, bất kể ông ấy làm gì ta cũng đều sinh lòng hoài nghi.
Cho nên vừa nghe nhắc đến chuyện tuyển tú, trong lòng ta lập tức thấy không thoải mái.
Ta chỉ cho rằng đó là vì mình chướng mắt hành động của Toàn công công, nên trong lòng mới chua xót, bức bối như vậy.
Ta hận không thể nói với Tiêu Cẩn Du rằng Toàn công công là phản đồ, đừng nghe lời ông ấy.
Cũng đừng tuyển tú nữa.
Nhưng nghe nói lần tuyển tú này là do văn võ bá quan nhiều lần khuyên can, Tiêu Cẩn Du mới miễn cưỡng đồng ý để các tú nữ nhập cung.
Đâu phải chỉ bằng vài ba câu của ta là có thể thay đổi được.
Không biết chỉ mình Tiêu Cẩn Du như vậy, hay các đời hoàng đế đều như thế.
Chuyện tuyển tú nữ chỉ mất đúng thời gian một nén nhang.
Ta nhìn Tiêu Cẩn Du tùy ý cầm b.út khoanh vài nét trên danh sách, rồi giữ lại thẻ bài của mấy vị tú nữ trong đó.
Đến cả mặt người cũng chưa từng nhìn lấy một lần.
Xem ra, chuyện tuyển tú hoàn toàn là dựa vào vận may.
Nếu khi đó ta lấy thân phận tú nữ nhập cung, e rằng vận khí của ta còn chưa đủ để chờ đến ngày được bệ hạ thị tẩm.
Tuy nhiên cũng có vài ngoại lệ.
Tiêu Cẩn Du cố ý tìm ra mấy cái tên rồi khoanh lại.
Nghe Toàn công công nói, đó đều là thiên kim của vài vị trọng thần trong triều.
Người của Kính Sự Phòng làm việc vô cùng nhanh nhẹn.
Đêm hôm ấy đã dâng lục đầu bài đến trước mặt Tiêu Cẩn Du.
Ta có dự cảm Tiêu Cẩn Du sẽ không chọn bất kỳ ai.
Dẫu sao, bao năm nay hắn vẫn luôn dựng nên hình tượng yêu thích thái giám.
Nhưng điều ta tuyệt đối không ngờ tới là, một tay hắn vẫn cầm b.út, tay kia lại đưa tới ôm lấy eo ta.
Hắn kéo ta vào lòng rồi mới ngẩng đầu nhìn tên thái giám của Kính Sự Phòng.
"Đêm nay trẫm không rảnh."
Hắn vậy mà bắt ta phải đền khối mực kia.
Trên người ta, ngoài số tiền lẻ mấy ngày nay được các công công và cung nữ "hiếu kính", thì còn có đồng nào đủ để đền nổi khối mực quý ấy chứ?
"Bệ hạ tha tội! Dù người có đem nô tài bán đi, cũng không đáng giá bằng khối mực này đâu."
Ta vừa ôm chân Tiêu Cẩn Du vừa khóc lóc van xin.
Cố Bạch đứng phía dưới có lẽ cảm thấy quá mất mặt, bèn thở dài nói: "Thôi vậy, thần sẽ thay hắn bồi thường."
Lời này khiến ta ngây người.
Ta lập tức nín khóc.
Tiêu Cẩn Du thì chẳng hề khách khí chút nào, gật đầu nói: "Ừm, trẫm thấy khối mực trong thư phòng của ngươi rất không tệ."
Trong khoảnh khắc ấy, ta nhìn thấy vẻ hối hận hiện rõ trên mặt Cố Bạch.
Ta còn tưởng hắn tiếc khối mực quý ấy, không muốn dùng nó để đổi lấy mạng ta.
Ai ngờ hắn nghiến răng đáp: "Ngày mai thần sẽ dâng lên bệ hạ."
Đại ân đại đức!
Tiêu Cẩn Du rất hài lòng, cuối cùng cũng không tiếp tục truy cứu chuyện khối mực nữa.
Sau đó, bọn họ lại tiếp tục bàn bạc chuyện Thanh Long giáo.
Lần này ta không phải mài mực nữa, chỉ đứng ở một bên, vậy mà ngay cả đầu ngón chân cũng run lên.
Từ giờ phút này, ta chính thức tuyên bố...
Ta đã rời khỏi Thanh Long giáo.
Hai người bàn bạc rất lâu.
Mãi đến lúc sắp truyền ngọ thiện, Cố Bạch mới xin cáo lui.
Ta đứng chờ ngoài điện.
Thấy Cố Bạch đi ra, ta lập tức hành lễ.
"Nô tài đa tạ Cố đại nhân đã cứu mạng."
Cố Bạch nhìn ta, trầm ngâm một lát rồi nói: "Khối mực đó... thật sự rất quý."
Ý hắn là gì?
Chê lễ cảm tạ của ta quá nhẹ sao?
Ta lại cúi người hành lễ.
"Ngày sau nếu Cố đại nhân có chỗ nào cần đến nô tài, nô tài nhất định dốc hết sức giúp đỡ."
Lời này ta nói vô cùng chân thành.
Chỉ cần là người bình thường nghe thấy, hẳn đều sẽ rất cảm động.
Cố Bạch đưa hai tay ôm n.g.ự.c, nhìn ta rồi cười nói: "Sau này nhớ nghĩ đến lòng tốt của ta là được."
Chỉ còn lại mình ta ngơ ngác đứng tại chỗ.
Đến khi ta kể chuyện này cho Toàn công công nghe, ông ấy trợn tròn hai mắt.
"Khối mực trong thư phòng Cố đại nhân ấy, bệ hạ đòi biết bao nhiêu lần mà hắn cũng không chịu đưa, quý như báu vật vậy!"
Toàn công công nhìn ta như thể đang nhìn một vị thần.
Nghe ông ấy giải thích xong, ta càng ngẩn người hơn.
Mãi đến tận buổi chiều, ta mới miễn cưỡng nghĩ ra được một lời giải thích cho hành động của Cố Bạch.
Đó chính là...
Hắn cũng thích thái giám!
Hơn nữa còn lén nhìn ta!
Chuyện này cũng chẳng thể trách hắn.
Ngay cả Tiểu Hổ T.ử còn từng khen ta đẹp mà.
Toàn công công nhìn ta, khẽ nhíu mày.
"Bây giờ nhìn kỹ mới thấy, ngươi và Cố đại nhân quả thật có vài phần giống nhau."
Ông ấy lại bổ sung: "Có lẽ vì cảm thấy hợp mắt nên Cố đại nhân mới ra tay giúp ngươi."
Ta lập tức có cảm giác như được khai sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bảo sao ta cứ thấy Cố Bạch quen mắt, nhưng lại không nhớ đã gặp ở đâu.
Có điều, thiên hạ rộng lớn như vậy, người có vài phần giống nhau vốn cũng không ít.
May mà ta chỉ giống Cố Bạch.
Nếu ta lại giống Tiêu Cẩn Du...
Biết đâu hôm nay hắn chẳng những không tha cho ta, mà ngay lần đầu gặp mặt đã ném ta ra bãi tha ma rồi.
Rất nhanh, ta đã ném chuyện này ra sau đầu.
Bởi vì Tiêu Cẩn Du nói ta không cần giữ khoảng cách ba thước với hắn nữa.
Nói thật.
Ta cảm thấy đầu óc hắn có chút vấn đề.
Nhưng hắn quả thực không phải vị bạo quân như trong lời đồn.
Ngoại trừ người đầu tiên bị kéo ra ngoài vào ngày ta mới nhập cung, ta chưa từng thấy hắn tùy tiện xử t.ử bất kỳ ai.
Tính tình hắn hung dữ thì đúng là thật.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Nhưng điều quan trọng nhất là, mỗi ngày sau khi hạ triều, hắn đều nghiêm túc xử lý chính sự, tiếp kiến quần thần.
Ví như lúc này.
Ta vừa khều bấc đèn trên bàn, vừa không nhịn được mà ngáp một cái.
Đến khi nhìn sang Tiêu Cẩn Du, hắn vẫn cau mày xem tấu chương, tinh thần vô cùng tỉnh táo.
Đã khuya lắm rồi.
Nếu không có ai nhắc nhở, e rằng hắn sẽ ngồi xử lý tấu chương suốt cả đêm.
Quả thật chẳng hề giống một bạo quân.
"Bệ hạ, đã đến giờ nghỉ ngơi rồi. Ngày mai các tú nữ sẽ nhập cung."
Toàn công công bước vào nhắc nhở một câu.
Đây đã là lần thứ ba ông ấy vào nhắc.
Cứ như thể tuyển tú không phải việc của Tiêu Cẩn Du, mà là việc của chính ông ấy vậy.
Từ sau khi bắt đầu nghi ngờ Toàn công công, bất kể ông ấy làm gì ta cũng đều sinh lòng hoài nghi.
Cho nên vừa nghe nhắc đến chuyện tuyển tú, trong lòng ta lập tức thấy không thoải mái.
Ta chỉ cho rằng đó là vì mình chướng mắt hành động của Toàn công công, nên trong lòng mới chua xót, bức bối như vậy.
Ta hận không thể nói với Tiêu Cẩn Du rằng Toàn công công là phản đồ, đừng nghe lời ông ấy.
Cũng đừng tuyển tú nữa.
Nhưng nghe nói lần tuyển tú này là do văn võ bá quan nhiều lần khuyên can, Tiêu Cẩn Du mới miễn cưỡng đồng ý để các tú nữ nhập cung.
Đâu phải chỉ bằng vài ba câu của ta là có thể thay đổi được.
Không biết chỉ mình Tiêu Cẩn Du như vậy, hay các đời hoàng đế đều như thế.
Chuyện tuyển tú nữ chỉ mất đúng thời gian một nén nhang.
Ta nhìn Tiêu Cẩn Du tùy ý cầm b.út khoanh vài nét trên danh sách, rồi giữ lại thẻ bài của mấy vị tú nữ trong đó.
Đến cả mặt người cũng chưa từng nhìn lấy một lần.
Xem ra, chuyện tuyển tú hoàn toàn là dựa vào vận may.
Nếu khi đó ta lấy thân phận tú nữ nhập cung, e rằng vận khí của ta còn chưa đủ để chờ đến ngày được bệ hạ thị tẩm.
Tuy nhiên cũng có vài ngoại lệ.
Tiêu Cẩn Du cố ý tìm ra mấy cái tên rồi khoanh lại.
Nghe Toàn công công nói, đó đều là thiên kim của vài vị trọng thần trong triều.
Người của Kính Sự Phòng làm việc vô cùng nhanh nhẹn.
Đêm hôm ấy đã dâng lục đầu bài đến trước mặt Tiêu Cẩn Du.
Ta có dự cảm Tiêu Cẩn Du sẽ không chọn bất kỳ ai.
Dẫu sao, bao năm nay hắn vẫn luôn dựng nên hình tượng yêu thích thái giám.
Nhưng điều ta tuyệt đối không ngờ tới là, một tay hắn vẫn cầm b.út, tay kia lại đưa tới ôm lấy eo ta.
Hắn kéo ta vào lòng rồi mới ngẩng đầu nhìn tên thái giám của Kính Sự Phòng.
"Đêm nay trẫm không rảnh."