Ta Thật Sự Không Muốn Tranh Sủng!

Chương 11

Tiêu Cẩn Du điên rồi.

Thật đấy.

Đợi đến khi ta ngoan ngoãn đi về phía Tiêu Cẩn Du, rồi trơ mắt nhìn Giáo chủ phi thân rời đi...

Ta cũng điên luôn rồi.

Ta nhìn Tiêu Cẩn Du, chớp chớp mắt, hoàn toàn không thể tin nổi những gì vừa xảy ra.

Tiêu Cẩn Du vì cứu ta mà thả đi một kẻ từng hành thích hắn.

"Bảo Cố Bạch thu lưới đi."

Tiêu Cẩn Du lên tiếng với một thị vệ phía sau.

Mặc dù ta không hiểu ý hắn là gì, nhưng ta có cảm giác Giáo chủ sẽ không thể trốn thoát.

Ta đã nói mà.

Sao hắn có thể vì một tên thái giám nhỏ bé như ta mà thả một thích khách hành thích vua được.

Nghĩ như vậy, trái lại ta lại thấy yên tâm hơn nhiều.

"Ngươi khóc cái gì?"

Tiêu Cẩn Du nhìn ta, khẽ nhíu mày.

"Hắn làm ngươi bị thương sao?"

Ta đang khóc sao?

Ta tiện tay sờ lên mặt mình, quả nhiên là một mảnh ướt át.

Chỉ là lớn đến từng này, dường như chưa từng có ai đối xử với ta như vậy.

Ngay cả sư phụ...

Nếu Giáo chủ muốn lấy mạng ta, có lẽ người cũng sẽ không đứng ra ngăn cản.

Ta mỉm cười với Tiêu Cẩn Du.

"Không có, chỉ là cát bay vào mắt thôi."

Tiêu Cẩn Du khẽ giơ tay lên.

Đầu ngón tay lạnh lẽo khẽ lướt qua gò má ta, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên mặt.

Đợi đến khi tất cả mọi người đều lui xuống, Tiêu Cẩn Du mới nhìn gói giấy nhỏ trong tay ta rồi khẽ nhướng mày.

"Đây là gì?"

Ta lúc này mới hoàn hồn, cúi đầu nhìn gói t.h.u.ố.c độc trong tay.

Đến nước này rồi, ta còn dám nói dối sao?

"Đây là thứ vừa rồi thích khách đưa cho nô tài, bảo nô tài bỏ vào trà của bệ hạ. Nô tài không chịu nhận, nhưng hắn cứ nhất quyết nhét cho nô tài."

Ta vội vàng hai tay dâng gói giấy nhỏ như dâng một củ khoai nóng bỏng tay.

"Nô tài đối với bệ hạ trung thành tận tụy, trung trinh không đổi, tuyệt không hai lòng, đến c.h.ế.t cũng không thay đổi."

Tiêu Cẩn Du đưa tay nhận lấy gói giấy nhỏ, mỉm cười hỏi: "Thật sao?"

Trước đây thì không phải.

Nhưng từ nay về sau sẽ là vậy.

Người mà ta luôn coi là anh hùng là Giáo chủ lại chẳng phân phải trái mà muốn g.i.ế.c ta.

Còn vị bạo quân mà ta luôn muốn g.i.ế.c lại muốn cứu ta.

Cho dù biết hắn sở dĩ dám làm như vậy là vì đã nắm chắc mười phần có thể bắt được Giáo chủ, nhưng hắn có thể ngay trước mặt bao nhiêu người chấp nhận điều kiện ấy, ta vẫn cảm thấy hắn thật sự là người rất tốt.

Thật sự rất tốt.

Lần này, Tiêu Cẩn Du bảo ta hầu hạ hắn nghỉ ngơi.

Không biết Toàn công công đã đi đâu.

Ta nhìn thấy trên trung y của hắn loang lổ vết m.á.u, liền kinh hãi kêu lên: "Bệ hạ!"

Tiêu Cẩn Du thuận theo ánh mắt ta nhìn xuống trung y của mình, trên mặt vẫn không hề có chút biểu cảm.

"Vết thương lần trước lại nứt ra rồi."

Ta vội đặt y phục trong tay xuống, cuống quýt nói: "Nô tài đi truyền thái y."

Ta vừa xoay người đã bị Tiêu Cẩn Du giữ lấy cổ tay.

"Không cần. Ngươi bôi t.h.u.ố.c cho trẫm là được."

Hắn không muốn để người khác biết thương thế của mình.

Có lẽ vết thương lần trước còn chưa lành hẳn, Tiêu Cẩn Du đã bắt đầu xử lý chính sự nên miệng vết thương mới dễ bị nứt ra.

Tiêu Cẩn Du cởi bỏ áo ngoài.

Lúc ấy, ta mới nhìn rõ những vết thương chằng chịt trên thân thể hắn.

Chẳng phải người ta vẫn nói long thể không thể bị tổn hại sao?

Vậy vì sao hắn đường đường là bậc cửu ngũ chí tôn, trên người lại chằng chịt nhiều vết thương đến thế?

Cảm giác như vô số con kiến đang bò dày đặc trong tim ta, khiến bàn tay bôi t.h.u.ố.c của ta cũng khẽ run lên.

Con đường hắn đi đến hôm nay, dường như thật sự vô cùng gian nan.

"Bệ hạ, nếu đau thì phải nói ra."

Ta nhìn miệng vết thương còn rỉ m.á.u, trong lòng vô cùng khó chịu.

Tiêu Cẩn Du ngẩng đầu nhìn ta, mỉm cười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Là trẫm đau, ngươi đỏ mắt làm gì?"

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Nụ cười của hắn thật sự rất đẹp.

Tựa như vầng trăng lạnh lơ lửng trên bầu trời.

Ta có một chút...

Chỉ một chút thôi...

Thấy đau lòng vì hắn.

Đợi đến khi ta từ tẩm điện của Tiêu Cẩn Du đi ra, mới thấy Toàn công công đang vội vã chạy về phía này.

"Bệ hạ đã nghỉ rồi sao?"

Toàn công công dừng lại trước mặt ta.

Ta gật đầu rồi hỏi: "Toàn công công vừa ra ngoài có việc sao?"

Giờ này mà không ở bên cạnh hầu hạ Tiêu Cẩn Du, quả thật có chút kỳ lạ.

Lại nhớ đến những chuyện trước đó.

Lại nhớ đến lời Thái hậu từng nói.

Toàn công công là người của Thái hậu!

Lão nhân vẫn luôn ở bên cạnh Tiêu Cẩn Du, vậy mà lại là người của Thái hậu, người luôn muốn lấy mạng hắn!

Toàn công công khẽ kéo khóe môi cười.

"Có chút việc."

Ta còn chưa kịp hỏi thêm thì đã bị Toàn công công đẩy về chỗ ở.

Tiểu Hổ T.ử đang ngồi bên bàn.

Thấy ta trở về, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

"Lúc nãy tỉnh dậy không thấy ngươi đâu, ta còn tưởng ngươi xảy ra chuyện rồi, làm ta sợ c.h.ế.t khiếp."

Hắn đi đến ngồi xuống giường của mình.

Tiểu Hổ T.ử đối xử với ta ngày càng tốt.

Không còn giống như lúc mới quen, thỉnh thoảng lại buông vài câu dọa người.

Có đôi khi ta nghĩ.

Nếu hắn không phải thái giám, sau này gả cho hắn, có lẽ cũng có thể sống những ngày bình yên.

Ta ngồi lên giường mình rồi kể cho Tiểu Hổ T.ử nghe những chuyện xảy ra hôm nay.

Dù hôm nay ta không nói, ngày mai chuyện này cũng sẽ truyền khắp hoàng cung.

Ta đã nhìn thấu bản chất của hoàng cung rồi.

Nơi này chính là cái nôi sản sinh lời đồn.

Vì trong đầu vẫn luôn nghĩ đến chuyện của Toàn công công, mãi đến khuya ta mới mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Trong cơn mơ màng, ta thấy Tiểu Hổ T.ử lấy từ dưới gầm giường ra một thứ gì đó rồi lặng lẽ đi ra ngoài.

Nhưng ta buồn ngủ quá.

Giãy giụa một lúc, cuối cùng vẫn ngủ mất.

Sáng hôm sau vừa tỉnh, ta đã bị gọi đến hầu hạ Tiêu Cẩn Du, nên không kịp hỏi Tiểu Hổ T.ử chuyện tối qua.

Quả nhiên, chuyện xảy ra hôm qua đã truyền khắp hoàng cung.

Ta nghe được hai tin tức.

Tin thứ nhất là vị Tiêu Cẩn Du từng g.i.ế.c người không chớp mắt, vì cứu ta mà đã thả tên thích khách từng hành thích mình.

Ánh mắt các cung nhân nhìn ta đều thay đổi.

Nếu ta không phải thái giám, e rằng bọn họ đã muốn quỳ xuống gọi ta là nương nương rồi.

Tin thứ hai đương nhiên là Giáo chủ đã bị Cố Bạch bắt lại.

Chính Cố Bạch đích thân nói với Tiêu Cẩn Du.

Nhưng điều kỳ lạ là...

Cố Bạch rất kỳ lạ.

Hắn hết lần này đến lần khác lén nhìn ta.

Nhìn đến mức ta nổi hết cả da gà, ngay cả bàn tay đang mài mực cho Tiêu Cẩn Du cũng khẽ run lên.

"Tàn dư của Thanh Long giáo, lần này vi thần nhất định sẽ bắt gọn toàn bộ."

Giọng Cố Bạch vang lên đầy cứng rắn và dứt khoát.

"Rắc!"

Thỏi mực trong tay ta gãy làm đôi.

Tiêu Cẩn Du và Cố Bạch đồng thời nhìn về phía ta.

Ta vội vàng quỳ xuống.

"Xin bệ hạ thứ tội!"

"Đây là nghiên mực quý hiếm."

Tiêu Cẩn Du nhìn ta, nhàn nhạt lên tiếng.

Quý hiếm đến đâu...

Chẳng lẽ còn quý hơn cái mạng nhỏ của ta sao?