Tạ Thanh Lam - Phi Ý Sở Tư

Chương 8

Trước

23.

Kiếp trước ta sinh được một trai một gái, đứa trước đứa sau cách nhau hai năm.

Thế nhưng từ đầu đến cuối ta đều không biết cha của hai đứa trẻ ấy là ai.

Chỉ nhớ sau khi Tần Vân Chu chếc, ta dẫn theo hai đứa nhỏ đi ngao du khắp nơi, cuộc sống cũng coi như tự tại.

Có lần ở tửu lầu vùng Giang Nam, ta nghe mấy tay thương gia bàn tán, nói rằng Tiêu Dao Vương và Thôi Thế tử mấy năm nay đ.i.ê.n cuồng lật tung thiên hạ tìm kiếm nương tử, treo thưởng dán khắp các phủ nha, đến tận vùng biên ải xa xôi cũng nhờ người nghe ngóng.

Lúc đó nghe xong, ta chỉ cười khẩy.

Đúng là hai tên ngốc, ngay cả nương tử của mình cũng làm mất, vậy mà còn dám làm rùm beng đi tìm.

Giờ nghĩ lại, nửa năm trước khi Tần Vân Chu chếc, cứ cách ba ngày là lại bị Tiêu Dao Vương và Tĩnh Viễn Hầu Thế tử mời đi dự yến.

Hôm nay thưởng hoa, ngày mai nghe khúc, ngày kia lại phẩm trà cống nạp mới đến, hắn đi thường xuyên hơn cả về nhà mình.

Lúc đó ta còn thấy lạ, hai kẻ vốn chẳng bao giờ qua lại với hắn, sao bỗng dưng lại trở nên thân thiết như thế.

Bây giờ suy ngẫm, khó mà nói không phải do ai đó bỏ thứ gì vào rượu.

...

24

Ta đánh giá Tần Vân Chu một lượt từ trên xuống dưới, thong thả lên tiếng: "Tiểu công gia, ngươi muốn ở rể sao?"

"Chưa nói đến việc ta không cần ngươi, dù cho ta có gật đầu, ngươi vào cửa nhà họ Tạ rồi, làm sao biết được Vương gia có lẻn vào phòng ngươi giữa đêm để tiễn ngươi đi chầu trời không? Ngươi, dám không?"

Môi hắn run rẩy, sắc mặt tái nhợt đi.

Ta hất cằm về phía sau: "Vương gia, Thế tử, Tiểu công gia vừa nãy đang nói với ta... hắn muốn vào cửa làm th.i.ế.p."

ư

Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live

"

Lục Tu Diêm không biết đã đứng đó từ lúc nào, sắc mặt thản nhiên: "Phải sao?"

Thôi Đạo Cảnh bước ra từ phía sau chàng, nụ cười rạng rỡ: "Ồ?"

Ta hài lòng nhìn hai người họ một trái một phải đỡ Tần Vân Chu đi ra phía ngoài cổng cung.

Hai chân hắn run bần bật như cầy sấy, chỉ có thể quay đầu nhìn ta với ánh mắt cầu khẩn.

Ta vẫy tay với hắn, mỉm cười vô cùng chân thành: "Tiểu công gia, bảo trọng nhé."

Hôm sau, tin tức truyền khắp kinh thành, Tần Tiểu công gia ngã gãy một chân một tay, đang nằm dưỡng bệnh ở nhà, nghe đâu thương tích không nhẹ, đến cả giường cũng chẳng xuống nổi.

A tỷ dẫn theo Thái tử đích thân tới thăm một lần, mang theo không ít thuốc bổ.

Thái tử luôn tỏ thái độ ôn hòa, a tỷ thì ân cần hỏi han, trước khi đi còn nắm lấy tay Tiểu công gia, dặn dò hắn dưỡng thương thật tốt đầy tình cảm.

Ta thấy a tỷ đã thay đổi rất nhiều, có lẽ vì ngày thành thân đã gần, nên đến cả tâm địa cũng trở nên dịu dàng hơn.

Thế nhưng ba tháng sau, Tần Vân Chu không chỉ gầy trơ xương, mà ngay cả đôi mắt cũng dần dần mù lòa.

A tỷ và Thái tử lại tới thăm một lần nữa, lúc trở về a tỷ còn lắc đầu thở dài, nói sắp được mở tiệc rồi.

Chẳng mấy chốc, phủ Quốc công treo cờ tang trắng xóa.

A tỷ vui đến mức ăn hết ba bát cơm!

Ta vỗ trán, sao mình lại quên mất a tỷ nhỉ?
Kiếp trước, sau khi ta gả vào nhà họ Tần, Hầu phu nhân luôn chê bai việc ta từng ở trong quân doanh, suốt ngày phun ra mấy lời như thất trinh, không sạch sẽ.

Sau đó bà ta hạ thuốc độc mãn tính cho ta, liều lượng cực nhẹ, khiến ta cứ dăm ba ngày lại ốm một trận.

Mời thái y tới cũng không chẩn ra nguyên do, chỉ bảo là thể chất hư nhược, tĩnh dưỡng thật tốt là được.

Bệnh tình ta càng lúc càng nặng, thân thể ngày một suy kiệt.

Sau đó, khi ta không có nhà, Tần Vân Chu đã đánh con gái ta, ra lệnh cho người ném đứa nhỏ mới năm tuổi ấy vào lầu xanh.

Hắn nói muốn xem xem rốt cuộc tên khốn nào dám tới cứu nó, tên khốn đó chính là cha ruột của nó.

Khi ta bế con gái về từ nơi đó, toàn thân con bé run rẩy, chẳng nói được câu nào.

Hầu phu nhân quay lại đánh ta ba mươi gậy, mắng ta đưa con gái tới nơi dơ bẩn đó, làm mất hết mặt mũi của phủ Quốc công.

Ta nằm sấp trên đất, tấm lưng đẫm m.á.u, nghe bà ta đứng trên cao trách mắng.

A tỷ biết chuyện này.

Năm ngày sau, Hầu phu nhân bị một chiếc xe ngựa mất lái đâm chếc trên đường lớn.

Nửa tháng sau, Tần Vân Chu bạo bệnh chếc trong thư phòng, ngỗ tác kiểm nghiệm cũng không thấy bất kỳ dấu hiệu gì lạ.

Ta cứ ngỡ đó là quả báo.

Giờ nghĩ lại, chắc là, có lẽ, có khả năng... chính là do a tỷ làm.

Ngay cả khi ta dẫn theo hai đứa nhỏ ngao du bốn phương, hàng năm a tỷ vẫn phái người gửi cho ta một hòm ngân phiếu và quần áo.

...

25.

Ngày thứ ba sau khi thành thân, ta nghĩ rằng đã lâu không phát bệnh, chắc là đã khỏi hẳn rồi.

Nhưng khi màn đêm vừa buông xuống, cơn hôn mê quen thuộc lại ập đến đúng hẹn.

Đầu đêm, ta mò vào phòng Lục Tu Diêm.

Chàng dường như đã đoán trước được.

Ta vừa vào cửa chàng đã đặt sách xuống, vươn tay ôm lấy ta vào lòng, cắn nhẹ vào tai thở dài: "Biết ngay là nàng sẽ tới."

Nửa đêm về sáng, ta lại chui vào phòng Thôi Đạo Cảnh.

Chàng ngủ không sâu, nghe tiếng động là tỉnh giấc, mơ màng lật chăn ra.

"Tới rồi sao? Vào đây đi, bên ngoài lạnh lắm."

Sáng sớm hôm sau, ta ê ẩm khắp người, trên hai bên xương quai xanh đều in dấu răng với độ đậm nhạt khác nhau.

Thay y phục xong xuôi ra sảnh ngoài, Lục Tu Diêm và Thôi Đạo Cảnh đã ngồi đó.

Hai người họ như có tâm sự, nghe thấy tiếng bước chân của ta liền ngẩng đầu lên gần như cùng lúc, rồi cũng thở phào cùng lúc.

Lục Tu Diêm nhướng mày: "Đêm qua ta cho người canh bên hành lang suốt đêm, nàng chỉ luân phiên qua lại phòng hai chúng ta, không hề chạy đi tìm kẻ thứ ba."

Thôi Đạo Cảnh khuấy cháo, chậm rãi tiếp lời: "Nếu đêm qua Thanh Lam còn tìm đến người khác..."

"Thì ta chỉ còn cách đi cầu a tỷ ra tay khử kẻ đó thôi."

 

HẾT

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn