Tạ Thanh Lam - Phi Ý Sở Tư

Chương 7

19.

Liên quan gì đến ta?

Sao ta lại bội tín phụ nghĩa chứ?

Thôi Đạo Cảnh giọng điệu trầm buồn: "Nàng đứng trên điện Kim Loan nói ta có tướng vượng thê vượng trạch, nhưng sau lưng lại giày vò ta đến mức này, giờ đây lại quay đầu gả cho Tiêu Dao Vương. Tạ nhị cô nương, nàng còn nhớ mình từng hứa với ta điều gì không?"

Hạt dưa trong tay ta vung vãi đầy đất.

Nạn nhân thứ hai... đã tìm thấy rồi.

Vậy mà lại là hắn???

À đúng rồi!

Hắn chính là kẻ đã đến quân doanh tuyên thánh chỉ năm xưa!

Ta vội đến mức đổ mồ hôi hột: "Ta... ta đã hứa gì với chàng?"

Thôi Đạo Cảnh không nói hai lời, quàng dải lụa trắng lên cổ, bước lên ghế, bi tráng ngẩng đầu lên.

"Nàng quên rồi sao? Vậy thì ta chếc cho nàng xem!"

Đệ đệ muội muội phía sau hắn thấy vậy liền bắt chước theo, đứa nhỏ không với tới ghế thì ôm lấy cột trụ đòi đâm đầu vào tường, tiếng khóc tiếng gào thét vang dội khắp sảnh đường.

Nương và di nương vội vàng cuống cuồng cản người, mệt đến đổ mồ hôi đầm đìa.

A tỷ đứng giữa cảnh hỗn loạn, khoanh tay trước ngực, nhìn quanh một vòng đầy âm u.

Ánh mắt quét từ Thôi Đạo Cảnh đến đám đệ đệ muội muội đang khóc lóc thảm thiết kia, mang theo một sự hưng phấn b**n th**.

"Đậu xanh rau má, tất cả làm thịt hết!"

Ta vội hét lớn một tiếng: "Đừng chếc! Ta gả, ta gả là được chứ gì?"

Tiếng khóc trong sảnh lập tức im bặt, ngay cả đứa trẻ nhỏ nhất đang ôm cột trụ cũng ngơ ngác quay đầu nhìn ta, hai hàng nước mắt trên mặt, hỏi huynh trưởng: "Tỷ tỷ nói muốn gả sao?"

Thôi Đạo Cảnh bước xuống ghế, gỡ dải lụa trắng trên cổ ra rồi gấp lại, ngước mắt nhìn ta: "Gả thế nào? Nàng đã hứa gả cho Vương gia rồi."

Ta nghiến răng, nhất thời nóng đầu: "Gả người này xong rồi gả người kia!"

Thái tử đột nhiên lên tiếng đầy ẩn ý: "Đều cưới là được chứ gì? Ta sẽ để phụ hoàng hạ một đạo chỉ, cho phép nàng kiêm cả hai nhà, còn chuyện của bát thúc ta... nàng tự lo liệu lấy."

 

"

Thôi Đạo Cảnh chỉnh lại sắc mặt, nghiêm túc nói: "Vậy ta làm lớn."

Ta: "..."

Chàng không kén chọn chút nào nhỉ.

Dỗ dành hồi lâu mới trấn an được mọi người, nương nằm liệt trên ghế xoa thái dương, di nương bận rộn chia kẹo cho đám trẻ nhà họ Thôi, A tỷ vẫn đứng bên cạnh bình tĩnh bồi thêm một dao: "Thực ra làm thịt là nhanh nhất."

Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live

20.

Ta túm lấy tay áo Thôi Đạo Cảnh, kéo chàng vào viện của mình.

Đuổi người hầu đi, đóng cửa lại, vừa quay người lại đã thấy chàng tự giác ngồi trên chiếc ghế cạnh cửa sổ, đôi mắt đen trắng rõ ràng nhìn ta.

Ta hít sâu một hơi, kể lại toàn bộ chuyện về chứng thất hồn từ đầu đến cuối.

Chàng nghe xong liền cười khổ: "Thảo nào."

"Sáu năm trước tại cung yến, ta bị người ta đẩy từ phía sau, suýt nữa ngã xuống hồ, chính nàng là người đã kéo ta lại. Giữa chốn phồn hoa nhộn nhịp, chỉ có nàng quay đầu nhìn ta một cái."

"Ta cứ ngỡ, nàng luôn nhớ đến ta."

Ta chỉ muốn tự tát mình một cái.

Lúc phát bệnh thất hồn sao lại biết chọn thế không biết, toàn chọn kẻ đẹp mã mà ngủ, một Tiêu Dao Vương thôi chưa đủ, đến cả Thế tử Tĩnh Viễn Hầu phủ cũng không tha.

Ta cẩn thận hỏi chàng: "Sau khi trở về kinh, ta chắc là không còn..."

Mặt Thôi Đạo Cảnh đỏ bừng, chàng cúi mắt, giọng nói ngày càng nhỏ: "Đêm qua nàng vẫn còn đến."

"Vừa vào cửa đã trói ta lại, cầm roi quất ta suốt nửa đêm..."

Ta bịt miệng chàng lại: "Đừng nói nữa."

Nhắm mắt lại, mệt mỏi nói: "Ta biết rồi."

Chàng ngước mắt nhìn ta đầy xấu hổ, hàng mi run rẩy, vừa tủi thân vừa không dám hé răng.

...

21.

Ta lại đi đến Tiêu Dao Vương phủ nộp mạng.

Vừa bước vào cửa, chân đã nhũn ra.

Lục Tu Diêm đang đọc sách, thấy ta co rúm cổ bước vào liền đặt sách xuống, hơi cong môi đầy tủi thân, giọng điệu mang theo vài phần bất mãn.

"Đêm qua sao không đến tìm ta?"

Ta còn chưa kịp mở lời, chàng đã đứng dậy, vài bước đi đến trước mặt ta, cúi đầu hôn nhẹ lên môi ta, mang theo nụ cười đắc ý: "Ta đã chuẩn bị sẵn bộ y phục nàng thích nhất, chất liệu mỏng tang, đảm bảo dễ xé."

"

Ta nuốt nước bọt, thốt lên một tiếng khô khốc, tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Liều một phen, đã đến đây rồi, đâm đầu vào cũng chếc, không đâm cũng chếc.

Dứt khoát đổ hết mọi chuyện về Thôi Đạo Cảnh ra.

Hốc mắt Lục Tu Diêm lập tức đỏ hoe.

"Thanh Lam, ngoài hắn ra, còn ngủ với bao nhiêu người nữa? Nói hết ra đi, để ta nghe xem."

Ta chột dạ vô cùng, ánh mắt láo liên nhìn quanh.

"Chắc là... chắc là không còn nữa đâu."

Nếu còn lòi ra thêm một kẻ nữa, ta sẽ gọi A tỷ đến làm thịt ngay lập tức.

A tỷ đã nói rồi, làm thịt một kẻ cũng là làm, làm thịt cả ổ cũng là làm, không thiếu một nhát dao.

Chàng do dự không đầy nửa khắc, nhắm mắt lại, đưa ra nhượng bộ lớn nhất: "Vậy ta làm lớn."

Ta co cổ lại, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Cái đó... Thôi Thế tử cũng muốn làm lớn..."

Lục Tu Diêm nheo mắt lại, giọng điệu lạnh lẽo: "Hắn cũng dám nghĩ sao?"

"Vào cửa còn phải xem ta có gật đầu hay không, hắn đòi làm lớn?"

Ta thức thời nuốt ngược câu 'hay là các người tự thương lượng đi' vào trong bụng.

Lục Tu Diêm thấy ta không hó hé gì, hừ lạnh một tiếng.

"Tạ Thanh Lam, tốt nhất là nàng thật sự không còn ai khác đấy."

...

22.

Ta cũng không biết Lục Tu Diêm và Thôi Đạo Cảnh đã thương lượng thế nào.

Chỉ nghe nói ngày đó Tiêu Dao Vương thân hành đến Tĩnh Viễn Hầu phủ, đám đệ đệ muội muội của Thôi Đạo Cảnh liền quỳ rạp cả một sàn, đứa nhỏ nhất ôm lấy chân Lục Tu Diêm, ngước cái mặt đẫm lệ lên, giọng sữa nũng nịu cầu xin: "Vương gia đừng làm thịt ca ca con, hãy để huynh ấy gả vào đi!"

Lục Tu Diêm cúi đầu nhìn đứa nhỏ đó, rồi ngước mắt nhìn Thôi Đạo Cảnh đang cứng đờ người nơi hành lang, chỉ nói đúng một câu.

"Hoặc làm nhỏ, hoặc làm ngoại thất, hoặc là làm thịt!"

Phu thê Hầu gia thức suốt đêm họp tộc, vừa rạng sáng đã truyền lời tới: Làm th.i.ế.p thì làm th.i.ế.p. Chỉ cần giữ được mạng, làm th.i.ế.p cũng được.

Hoàng thượng lại hạ một đạo thánh chỉ, văn võ bá quan nhìn nhau ngơ ngác.

Lão ta lại hí hửng cảm thán: "Đưa thế tử tới tận cửa tướng quân phủ rồi, sau này sinh tám chín mười đứa, người nhà họ Lục chẳng phải có người kế thừa nghiệp võ sao?"

Tin tức truyền tới tai Tần Vân Chu, hắn ta thế mà lại bắt chước theo.

Trong buổi chầu sớm, hắn quỳ trước mặt quân vương, khóc lóc cầu xin được ở rể nhà họ Tạ của ta, nói sẵn sàng làm th.i.ế.p, làm ngoại thất, chỉ cần ta chịu thu nhận.

Ta từ chối ngay tại chỗ.

Tan chầu, hắn đuổi theo trên đường cung, nắm chặt lấy ống tay áo của ta, vành mắt đỏ hoe.

"Tạ Thanh Lam! Tại sao bọn họ có thể, mà ta lại không?"

Ta hất tay hắn ra, vô cùng mất kiên nhẫn.

"Có phải bọn họ là cha của đứa trẻ trong bụng ngươi không?"

Ta khựng lại một chút.

Chắc là... phải chứ nhỉ?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn