Gió đêm lướt qua, một đạo thân ảnh xám tro từ trong bóng tối chậm rãi bước ra, tiến vào tầm mắt mọi người.
Kẻ đến là một ni cô trung niên khoác trường bào xám.
Nhìn diện mạo ước chừng bốn mươi, bốn mươi lăm tuổi. Năm tháng dẫu lưu lại trên khóe mắt ít nhiều nét phong trần, nhưng thấp thoáng vẫn nhận ra phong thái tú lệ thuở thanh xuân. Chỉ là, hai hàng lông mày chéo xuống chẳng những phá hỏng dung mạo nguyên bản, mà còn tước đi vẻ từ bi hiền hòa vốn có của người xuất gia. Giữa hai hàng mày vương một luồng lệ khí cực kỳ sắc bén, khiến kẻ khác chẳng dám nhìn thẳng.
Bên hông nàng giắt một thanh bảo kiếm. Dù kiếm chưa xuất vỏ, nhưng nàng chỉ tĩnh lặng đứng đó, cả người đã tựa như một thanh lợi kiếm uống no máu tươi. Cỗ hàn ý phong mang tất lộ này phảng phất theo gió đêm cọ xát vào da thịt, đâm vào mắt người đau nhức.
Thấy rõ thân ảnh áo xám từ trong bóng tối bước ra, Đinh Mẫn Quân vốn đang lo sợ vì tiếng hừ lạnh khi nãy, cơ thể bỗng cứng đờ, huyết sắc trên mặt rút sạch như thủy triều.
Đám đệ tử Nga Mi bên cạnh Chu Chỉ Nhược đều thu liễm thần sắc, động tác đều nhịp thu kiếm vào vỏ. Vài tiếng "tranh tranh" khẽ vang lên, chư đệ tử đồng loạt cúi đầu, hai tay chắp trước ngực, cung kính hô: "Đệ tử bái kiến chưởng môn."
Ni cô áo xám này, đúng là chưởng môn đời thứ ba của phái Nga Mi, kẻ khiến hắc đạo giang hồ nghe danh đã táng đởm kinh tâm — Diệt Tuyệt sư thái.
Ánh mắt Bạch Thanh Viễn cũng không khỏi ngưng tụ.
Chỉ thấy Diệt Tuyệt sư thái bước đi nhìn như chậm chạp, nhưng dưới chân tùy ý bước vài bước, chớp mắt đã lướt qua khoảng cách hơn mười trượng, phiêu hốt xuất hiện trước mặt đám người.
Khinh công tạo nghệ dọa người bực này khiến Bạch Thanh Viễn âm thầm kinh hãi không dứt.
Nhưng trên mặt hắn không toát ra mảy may khác thường, chỉ không kiêu không nịnh chắp tay thi lễ: "Toàn Chân Bạch Thanh Viễn, bái kiến sư thái."
Ngô Chí Lưu bên cạnh cũng thu liễm thần sắc, chắp tay hành lễ: "Toàn Chân Ngô Chí Lưu, bái kiến sư thái."
Diệt Tuyệt sư thái mặt trầm như nước, đối với lễ ra mắt của hai người họ chỉ khẽ gật đầu xem như đáp lại. Đoạn, ánh mắt nàng nhất chuyển, mâu quang sắc bén như kiếm hung hăng đinh trụ trên người Đinh Mẫn Quân.
"Nghiệt chướng vô dụng!"
Diệt Tuyệt sư thái đột ngột gắt gao quát lớn, âm thanh trong màn đêm tĩnh mịch càng thêm chói tai khắc nghiệt: "Ngày thường ở núi Nga Mi, ngươi không phải tự xưng kiếm pháp cao minh sao? Cớ sao hôm nay xuống núi, gặp mấy tên thủy phỉ bất nhập lưu lại luống cuống như bọn phế vật! Nếu không nhờ đạo trưởng Toàn Chân Giáo kịp thời viện thủ, ngươi giờ này còn có thể lành lặn đứng đây diễu võ dương oai?"
Nàng ngừng lại một chút, hàn ý trong giọng nói càng thêm thấu xương: "Lúc đối địch giao phong thì chân nam đá chân chiêu, nửa phần không làm nên trò trống. Nay thủ lĩnh đạo tặc đã đền tội, ngươi lại giở trò lấy thi thể ra thị uy! Thể diện phái Nga Mi ta, đều bị hành vi bỉ ổi bực này của ngươi vứt sạch sành sanh!"
Lời này mắng cực nặng. Đinh Mẫn Quân bị răn dạy toàn thân phát run, gắt gao cắn chặt môi dưới, mồ hôi lạnh rịn tuôn dọc thái dương, nhưng ngay cả nửa câu xảo biện cũng không dám thốt.
Hai đầu gối nàng mềm nhũn, "bịch" một tiếng quỳ rạp xuống đất, liên tục dập đầu: "Đệ tử biết sai, cầu sư tôn bớt giận!"
Diệt Tuyệt sư thái hừ lạnh một tiếng, nửa cái liếc mắt cũng lười ban cho nàng, dời tầm mắt rơi lên người Chu Chỉ Nhược.
Chu Chỉ Nhược trong lòng bỗng dưng căng thẳng, hàng mi dài khẽ rủ.
Diệt Tuyệt sư thái mượn biểu hiện vừa rồi của Chu Chỉ Nhược mà khiển trách vài câu. Giọng nói tuy vẫn nghiêm khắc như cũ, nhưng so với lúc răn dạy Đinh Mẫn Quân đã hòa hoãn hơn rất nhiều.
Sau đó, Diệt Tuyệt sư thái lại liên tiếp điểm danh khiển trách mấy tên đệ tử Nga Mi còn lại.
Ngôn từ của nàng dẫu câu câu nghiêm khắc chói tai, nhưng lọt vào tai người bàng quan như Bạch Thanh Viễn, hắn thấu tỏ Diệt Tuyệt sư thái kỳ thực đang mượn cơ hội chỉ ra sơ hở trong liên kết kiếm chiêu và thân pháp của chúng đệ tử lúc lâm địch.
Chỉ là không rõ đám đệ tử Nga Mi đang bị mắng đến câm như hến này, giờ khắc này lĩnh ngộ được bao nhiêu.
Gõ nhịp giáo huấn môn hạ đệ tử một phen xong, Diệt Tuyệt sư thái lúc này mới chậm rãi xoay người lại.
Ánh mắt sắc bén như chim ưng của nàng thẳng tắp rơi trên người Bạch Thanh Viễn, từ đầu đến chân tinh tế đánh giá một phen.
Trong gió đêm, trên khuôn mặt vốn lạnh lẽo cứng rắn như sắt đá, lần đầu tiên nặn ra một tia tán thưởng cực kỳ nhạt nhòa.
"Thất Tinh Kiếm Pháp rất tuấn tú, Thiên Cương Bộ thật thần tốc."
Diệt Tuyệt sư thái cất lời khen, "Mã chân nhân quả nhiên dạy được hảo đồ đệ."
Đối mặt vị chưởng môn Nga Mi uy danh hiển hách này, sắc mặt Bạch Thanh Viễn không kiêu không nịnh. Hắn khom mình, chắp tay thi lễ lần nữa, đáp: "sư thái quá khen. Chút kiếm thuật vi mạt này của vãn bối chỉ là chiếu miêu họa hổ, mượn nhờ di trạch tổ sư bổn phái mà thôi, vạn vạn không đảm đương nổi lời khen của sư thái."
Lời này của hắn tiến thoái có độ, không vì tiền bối cao nhân khen ngợi mà lộ ra nửa điểm ngông cuồng của kẻ thiếu thời đắc chí, cũng không quá mức tự khiêm mà đánh mất uy phong Huyền Môn chính tông của Toàn Chân Giáo.
Diệt Tuyệt sư thái vốn trời sinh tính tình kiêu căng, tiểu bối bình thường hiếm khi lọt vào pháp nhãn của nàng. Nhưng thấy tên đệ tử Toàn Chân này ngôn từ chừng mực, khí độ trầm ổn, không có chút lệ khí xốc nổi của cao thủ trẻ tuổi thích hiển lộ phong mang, trong lòng bất giác đánh giá cao thêm một bậc. Nàng khẽ vuốt cằm, xem như đáp lại toàn vẹn cái lễ ra mắt này.
Ngay sau đó, sư thái nhíu mày, ánh mắt lần nữa lạnh lẽo liếc sang bên cạnh. Đinh Mẫn Quân lúc này vẫn đang quỳ giữa vũng bùn và vết máu, cơ thể không tự chủ được run lẩy bẩy.
Diệt Tuyệt sư thái lạnh giọng quát: "Còn quỳ dưới đất làm gì? Chê thể diện phái Nga Mi ta vứt đi còn chưa đủ sao? Còn không mau cút lên!"
Đinh Mẫn Quân như được đại xá, vội vàng từ dưới đất bò dậy, ngoan ngoãn lui sang một bên.
Nàng lén giương mắt, thấy cơn giận của sư phụ qua đi, sắc mặt lạnh băng đã hơi dịu lại, trái tim lơ lửng trên không trung lúc này mới thoáng thả lỏng.
Đúng lúc này, một đệ tử Nga Mi cẩn trọng cất tiếng hỏi: "Chưởng môn... Lão nhân gia ngài, vẫn luôn âm thầm che chở chúng đệ tử sao?"
"Hừ!"
Diệt Tuyệt sư thái nghe vậy nặng nề hừ lạnh, phất mạnh ống tay áo cuốn theo một trận kình phong: "Nếu không phải đám đồ vô dụng các ngươi học nghệ không tinh, bản tọa cần gì phải tự mình xuống núi một chuyến này?"
Tiếng quát lớn này dọa Đinh Mẫn Quân toàn thân khẽ run rẩy, bất mãn lườm tên đệ tử vừa đặt câu hỏi một cái.
Chu Chỉ Nhược nghe ra sự nghiêm khắc lẫn ân cần ẩn trong lời nói của sư phụ, mặt mũi tràn đầy xấu hổ. Nàng tiến lên một bước, thỏ thẻ: "Là đệ tử vô năng, học nghệ chưa tinh, phụ nỗi khổ tâm của sư phụ, còn phải phiền người một đường âm thầm bảo vệ. Đệ tử biết tội."
Nghe thấy âm thanh của Chu Chỉ Nhược, sắc mặt nghiêm khắc như sương lạnh của Diệt Tuyệt sư thái lại mắt trần có thể thấy mà hòa hoãn đi đôi chút.
Nàng nhìn tiểu đệ tử được mình coi trọng nhất, thiên tư lại cực cao này. Giọng nói dẫu nghe vẫn cứng rắn như cũ, nhưng đã mất đi sát khí hùng hổ dọa người khi nãy: "Mà thôi. Ngươi thời gian nhập môn còn ngắn, căn cơ chưa hoàn toàn vững chắc. Hôm nay chợt đối mặt quần tà vây công, vẫn có thể làm được lâm nguy không loạn, vững vàng trận cước. Biểu hiện như vậy, cũng không tính là quá tệ..."
Dứt lời, ánh mắt của nàng như có như không quét qua Đinh Mẫn Quân: "Tóm lại vẫn mạnh hơn vị sư tỷ vô dụng này của ngươi rất nhiều."
Nghe thấy sự đối xử khác biệt rõ ràng như vậy, Đinh Mẫn Quân đang lui một bên hơi cúi thấp đầu, trong đáy mắt thoáng lướt qua một tia ghen ghét khó lòng che giấu.
Đồng dạng là gặp nạn được cứu, bản thân bị mắng mỏ xối xả, nha đầu họ Chu này lại vô duyên vô cớ được nhận mấy câu khen ngợi.
Hai tay giấu trong tay áo gắt gao siết chặt, móng tay gần như găm vào da thịt lòng bàn tay. Khuôn mặt nàng lại chỉ có thể cúi gằm xuống, sợ để lộ ra tia bất mãn nào.
Việc nội bộ phái Nga Mi, Bạch Thanh Viễn tự nhiên bất tiện nhiều lời, chỉ cùng Ngô Chí Lưu bình tĩnh đứng bàng quan ở một bên.
Nhìn vị Diệt Tuyệt sư thái trước mắt hành sự tàn nhẫn, ngôn từ cay nghiệt, nhưng rõ ràng vẫn một mực che chở môn hạ đệ tử dưới trướng này, trong lòng Bạch Thanh Viễn bỗng sinh ra vài phần cảm khái vô danh.
Hắn không khỏi nhớ lại quang cảnh lúc bản thân lần đầu xuống núi lịch luyện.
Thuở ấy, ân sư Mã Ngọc ngoài miệng không nói gì, nhưng thâm tâm lại đầy rẫy lo âu, vẫn lặng lẽ theo sau bảo vệ hắn một đường...
Xem ra những kẻ làm sư phó trong thiên hạ này, dù bản tính ôn hòa như gió xuân mưa phùn, hay khắc nghiệt như liệt hỏa hàn băng, thì cái tâm tư bao che khuyết điểm, trông ngóng đồ đệ thành tài, tóm lại đều giống nhau cả.
...
Tại bến cảng phía Tây Hắc Thủy Trại, gió đêm cuốn theo hơi nước Mân Giang phả thẳng vào mặt.
Một vị thiếu niên công tử dung mạo vô cùng tuấn mỹ đang chắp tay đứng bên bờ nước.
Đầu đội kim quan buộc tóc, khoác trên mình trường bào tơ lụa màu vàng nhạt, bên hông đeo một viên dương chi bạch ngọc trơn bóng. Trái ngược hẳn với bầu không khí ô yên chướng khí, khắp nơi lộ ra vẻ thô bỉ của thủy trại, bộ dạng này của hắn toát ra cỗ quý khí bức người.
Chiết phong trong tay công tử nhè nhẹ đung đưa theo cơn gió. Nhìn kỹ dung mạo, tuy mang bận nam trang, lại khó nén sắc đẹp kiều diễm vô luân. Khuôn mặt óng ánh như ngọc, đôi mắt trong vắt như nước. Ẩn sâu trong vẻ diễm lệ mười phần ấy, lại phảng phất ba phần anh khí cùng ba phần hào sảng. Mơ hồ tản ra uy áp của kẻ bề trên, khiến người khác chẳng dám nhìn thẳng.
"Bẩm quận chúa, Triệu Vạn Kim thấy tình thế không ổn, đã uống thuốc độc tự vẫn trong trại." Một hắc y nhân đeo mặt nạ đồng xanh tựa u linh lướt ra từ bóng tối, quỳ một gối trước mặt vị công tử kia, cung kính bẩm báo.
Vị quận chúa kia nghe vậy, trên khuôn mặt tuấn mỹ tuyệt luân chẳng gợn lấy nửa điểm sóng gió, ngay cả nhịp độ phe phẩy chiết phong trong tay cũng chưa từng nhiễu loạn nửa phần.
Cách đó không xa, còn có ba bóng người đang đứng run rẩy nơm nớp lo sợ.
Ba người này chính là chính thất và hai đứa con trai của Triệu Vạn Kim. Lão tặc này ý đồ lẩn trốn ra thảo nguyên, nhẫn tâm vứt bỏ toàn bộ thiếp thất nô bộc trong phủ, chỉ mang theo mỗi ba mẹ con này bên người.
Ánh mắt quận chúa nhạt nhòa quét qua ba người, khóe miệng nhếch lên một nụ cười như có như không. Thanh âm của nàng trong trẻo êm tai, tựa như trân châu rơi mâm ngọc, nhưng lời thốt ra lại khiến người ta như rơi vào hầm băng: "Triệu Vạn Kim cũng coi như thức thời. Có điều hắn đã chết rồi, một nhà các ngươi nên chỉnh chỉnh tề tề, cùng xuống hoàng tuyền làm bạn với hắn đi."
Ba người nghe vậy, đồng tử bỗng dưng co rút kịch liệt. Triệu phu nhân tuy vẫn còn mấy phần phong vận, lúc này hai đầu gối đã mềm nhũn, cuống quít quỳ rạp xuống đất cầu xin tha thứ: "Quận chúa tha mạng! Thiếp thân nguyện đem toàn bộ của cải tích lũy mà lão gia âm thầm cất giấu bao năm nay dâng lên, chỉ cầu đổi lấy ba cái mạng hèn của mẹ con ta!"
Quận chúa nghe vậy, chỉ cảm thấy nực cười, khe khẽ lắc đầu: "Phu nhân thật là hồ đồ. Giết các ngươi rồi, những vật ngoài thân như vàng bạc kia, chẳng phải cũng trở thành đồ trong túi bản quận chúa sao?"