Ta Lên Chức Thái Tử Phi Nhờ Sức Mạnh Vô Song

Chương 7

Thái t.ử không truyền gọi ta, vẫn là không muốn nhìn thấy ta, ta phải rụt đầu lại, không để hắn phiền lòng.

Ta chọn một cái ghế trống ẩn nấp ăn ăn uống uống, vô cùng thỏa mãn.

Tay nghề của ngự trù đúng là đỉnh cao, đợi ta tiến cung có thể ăn mỗi ngày rồi.

Thái t.ử ngồi ở phía trước, nói chuyện uống rượu cùng người khác, vũ cơ bước lên khiêu vũ, người ở bên cạnh hắn thúc thúc hắn ra hiệu cho hắn nhìn, hắn cùng người kia lại nói cười vài câu, không thèm nhìn nữa.

Ta nhìn hắn vài cái, vùi đầu trong đĩa móng giò gặm.

Gặm xong ngẩng đầu nhìn một cái, chỗ ngồi của Thái t.ử đã trống không, ta nghĩ có lx là đi nhà xí rồi, không mấy để tâm.

Gặm hết sạch ba cái móng giò, Thái t.ử vẫn chưa trở lại, ta mơ hồ nghĩ, có khi nào hắn rơi xuống hố xí rồi không.

Vậy thì đến lượt ta ra tay rồi! Dù ta che mặt vớt hắn lên, đó cũng là ân nhân cứu mạng của hắn, tương lai tiến cung, có thể bắt chẹt cái ơn này mà yêu cầu sủng ái.

Ta hưng phấn lau lau miệng, lén lút rời tiệc đi tìm người.

Ở trong nhà xí không có người, ta tự vỗ trán một cái, hắn đã rơi xuống lâu như vậy rồi, chẳng lẽ không bị người ta vớt lên sao, có lẽ đã được đưa về phòng từ sớm rồi.

Đời này ta còn chưa từng nhìn thấy người sống rơi vào hố xí, rất muốn đi xem thử một chút, thế là cởi bỏ áo ngoài lộ ra áo đen bên trong, quen đường thuộc lối lẻn vào Đông cung, lật ngói trên nóc nhà lên.

Quả nhiên Thái t.ử ở chỗ này, ngồi trên giường dây dưa lôi kéo cùng một vũ cơ, vẫn mặc chỉnh tề y phục lúc trước, ta bịt mũi chăm chú nhìn, xác nhận trên người hắn sạch sẽ.

Xem ra không có rơi vào hố xí...

Không phải, khoan đã, tại sao hắn lại lôi kéo trên giường cùng vũ cơ! Hắn biến mất giữa chừng, hóa ra là đến đây vụng trộm hẹn hò với mỹ nữ!

Đợi ta hóa trang thành ma treo cổ dọa bọn họ sợ ngất đi, dọa không ngất thì đ.á.n.h xỉu rồi vứt ra ngoài...

“Điện hạ, nô gia say rồi, nô gia thấy nóng quá, ngài có phải là Thái t.ử điện hạ không? Nô gia thực sự thích ngài lắm...” Vũ cơ uốn éo làm nũng: “Sao ngài lại không động đậy như vậy, là nô gia không đủ đẹp sao?”

Ta bò qua hai thanh xà nang phía trước, chuẩn bị ra tay.

“Cả đời này của bổn cung chưa từng nhìn thấy vũ cơ nào xinh đẹp hơn ngươi.” Thái t.ử nâng cằm nàng ta lên, trêu ghẹo: “Nhưng điều quan trọng hơn chính là, vẻ đẹp của ngươi không nổi trên vẻ bề ngoài, xuyên qua ngoại hình của ngươi, có thể nhìn thấy một trái tim chân thành cháy bỏng, khiến người ta rung động.”



“Điện hạ, vậy thì đừng ngẩn người ra nữa...” Vũ cơ lại uốn éo một cái, định cởi y phục ra, nhưng l bị Thái t.ử ấn lại.

“Bổn cung không phải loại người thiển cận đó, so với việc vui sướng thân xác, bổn cung càng có một bầu tâm sự tịch mịch, muốn thổ lộ cùng tri kỷ.” Giọng điệu hắn nhẹ nhàng: “Đừng vội, đêm dài dằng dặc, chúng ta có thừa thời gian, ngươi có bằng lòng nghe không?”

“Điện hạ, ngài nói đi, nô gia đều nghe đây.”

“Hóa ra vẫn là ngươi hiểu bổn cung nhất.” Hắn thâm tình chân thành mỉm cười nói: “Vào thời khắc đ*ng t*nh này, đối diện với tri âm hận gặp nhau quá muộn, rốt cuộc bổn cung cũng có thể bắt đầu kể câu chuyện ma mà bốn cung yêu thích nhất.”

“Hả...?”

Thái t.ử lặp lại một lần: “Chuyện ma, ngươi không thích nghe sao? Thực ra so với thi từ ca phú hay lời đường mật, thứ bổn cung yêu thích nhất vẫn là chuyện ma.”

“Không, không phải...”

“Không phải thì bổn cung kể đây.” Ý cười trong giọng nói của Thái t.ử đột nhiên tiêu tán, âm điệu trầm xuống, vang vọng trong cung điện trống trải: “Ngày xưa... trước khi hoàng cung được xây dựng lên, nơi này thực ra chính là nghĩa địa bí mật của hoàng cung tiền triều, chuyên chôn cất một số cung nữ, thái giám, phi tần, vũ cơ c.h.ế.t oan...”

“Điện hạ...?” Giọng nói của vũ cơ nghe qua có chút hoảng loạn rồi, lay lay hắn.

Thái t.ử không chút lay chuyển, giọng điệu lạnh nhạt như mang theo hơi lạnh, chậm rãi kể: “Bọn họ có kẻ treo cổ mà c.h.ế.t, có kẻ đập đầu vào tường mà c.h.ế.t, có kẻ bị ban rượu độc... Vào thời điểm cung điện tiền triều bị lật đổ, chúng ta đã phát hiện từng tầng từng tầng xương trắng chất chồng đếm không xuể ở dưới lòng đất nơi này, có bộ còn chưa kịp biến thành xương trắng...”

“Điện hạ, đừng kể nữa, xin ngài đấy...” Vũ cơ hoảng loạn lắc hắn.

Thái t.ử như thể không nghe thấy, hạ thấp giọng xuống, giống như đang mộng du: “... Mỗi một đêm, ngươi đều có thể nhìn thấy vô số u hồn, trợn trừng đôi mắt chảy m.á.u ở trong căn phòng này nhìn chằm chằm ngươi, trên nóc tủ, dưới gầm giường, sau tấm bình phong, ngoài cửa sổ... trên xà nhà!”

Hắn đột nhiên phóng đại thanh âm, ngón tay chỉ thẳng vào vị trí của ta, trợn to hai mắt.

Ta sợ tới mức suýt chút nữa từ trên xà rơi xuống, đột nhiên phát hiện tóc của ta bị rủ xuống một ít, dọa ta vội vàng đem tóc kéo trở lại, cầu nguyện bọn họ không nhìn thấy.

Thái t.ử âm u nói: “Ngươi nhìn thấy thứ đó chưa?...”

“Á á á á á á!" Vũ cơ thét lên một tiếng, chân nam đá chân chiêu bỏ chạy mất dạng.

“Đừng đi mà! Ta còn chưa kể xong đâu! Quay lại nghe chuyện đi…"

Thái t.ử ngồi trên giường hét vọng theo, nhưng hoàn toàn không gọi được nàng ta quay lại.

Hắn ngồi đó một lúc, rồi chậm rãi nằm xuống giường, y phục cũng chẳng buồn cởi, từ từ kéo chăn đắp lên, nhắm nghiền mắt lại.