Ta Lên Chức Thái Tử Phi Nhờ Sức Mạnh Vô Song

Chương 6

“Đây chính là vận mệnh của ta!” Ta bi phẫn la lên.

“Ta là hỏi ngươi, An Phù, ngươi muốn gả cho ta không?” Hắn hỏi lại một lần, vẻ mặt nghiêm túc.

Ta gãi gãi đầu: “Muốn?”

Hắn mỉm cười thở dài một tiếng: “Bỏ đi... Nếu ngươi muốn thì đừng luôn múa đao múa kiếm dọa dẫm ta, không có tác dụng đâu.”

“Vậy phải làm sao?” Ta luống cuống nhìn thanh kiếm gãy: “Ta cần phải quyến rũ ngươi cơ mà.”

“Cái gì?” Thái t.ử hoang mang một lát, thử tiến lên đoạt lấy kiếm của ta: “Buông tay, An Phù, ngươi trước tiên bỏ thứ này xuống đã.”

Ta vứt thanh kiếm sang một bên, hắn thở phào một cái, xoa đầu ta, híp mắt cười: “Như vậy cũng rất tốt, ngươi ngoan ngoãn một chút, ta không thích gì khác, chỉ thích người nghe lời.”

“Nghe lời là được rồi sao?”

“Phải, ta bảo ngươi làm cái gì ngươi liền làm cái đó, không có sự cho phép của ta, không được tự mình chủ trương, ta không gọi ngươi đến, ngươi cũng đừng lại đến tìm ta, đợi ta truyền gọi mới được đến.”

Ta nghe thấy không đúng lắm: “Vậy ta chẳng phải là cái gì cũng không làm sao.”

“Ngươi không cần làm gì cả, đợi ta đến là được.” Hắn thích thú v**t v* trên đầu ta: “Đừng sốt ruột, chúng ta hiện tại đều còn nhỏ, có rất nhiều thời gian, ta sẽ truyền gọi ngươi, cho ngươi cơ hội.”

Trong lòng ta thầm nghĩ như vậy cũng thật đỡ tốn công sức, liền về nhà nghỉ ngơi.

5

Một hơi nghỉ ngơi suốt mười năm, Thái t.ử một lần cũng chưa từng truyền gọi ta.

Ta nay đã hiểu chuyện, nhận ra Thái t.ử chính là một tên đại l.ừ.a đ.ả.o, cũng hiểu rõ hắn một chút cũng không thích ta, chính là vừa nhìn thấy ta là phiền.

Vấn đề không lớn, tranh không nổi thịnh sủng thì tranh độc sủng, thanh trừ sạch sẽ toàn bộ nữ nhân bên cạnh hắn, ta chính là nữ nhân duy nhất của Thái t.ử.

Ngày hôm đó hắn lại  đi du ngoạn cùng một vị Tô tiểu thư, bọn họ chèo thuyền chuyện trò vui vẻ trên mặt hồ, ta lặn xuống dưới nước bơi theo sau.

Đi đến giữa hồ, bọn họ bắt đầu nói chính sự, ta nhô đầu lên để nghe lén.

“Tài văn chương của Tô cô nương xuất chúng, hiểu lễ biết chữ nghĩa, bổn cung thực sự khâm phục.” Thái t.ử nói như vậy.

“Điện hạ quá khen, điện hạ mới là người bụng đầy kinh luân, tài cao bát đấu, tiểu nữ t.ử không đuổi kịp được.” Tô tiểu thư và hắn tâng bốc lẫn nhau.

Thái t.ử cười rộ lên: “Tô cô nương khiêm tốn rồi, ngươi không chỉ có tài hoa, mà còn can đảm hơn người, không biết ngươi có từng nghe qua lời đồn, trước sau từng có ba mươi mốt vị thiên kim cùng đi cùng bổn cung, kết quả đều xảy ra chuyện bất trắc chưa?”

Ta đắc ý cười thầm trong nước, người thứ ba mươi hai này cũng sẽ không gả cho ngươi đâu, đợi ta hóa trang thành thủy quỷ kéo nàng ta xuống nước dìm cho một trận...

“Còn xin điện hạ chớ chê cười, từ một tháng trước ngẫu nhiên có được thơ thiếp của điện hạ, tiểu nữ t.ử đã sinh lòng ngưỡng mộ, to gan cầu xin phụ thân được gặp ngài một lần, những thứ khác cái gì cũng không sợ nữa.” Tô tiểu thư thẹn thùng bày tỏ tình cảm.

Xin lỗi cô nương nhé, từ nay về sau ngươi e là không bao giờ dám chơi đùa bên bờ nước nữa đâu.

Ta nhìn lén từ trong khe hở ván thuyền, thấy Thái t.ử nhướng mày: “Ồ? Ngươi là thích thơ của bổn cung?”

“Bận nam t.ử ôn văn nhã nhặn, phong độ nhẹ nhàng như điện hạ, vốn dĩ thế gian hiếm có, hôm nay được gặp... lại không hoàn toàn là thích thơ nữa.” Cô nương thẹn thùng cúi đầu xuống.

Đến lúc rồi, ta lặng lẽ lặn qua đó, chuẩn bị ra tay.

Thái t.ử đột nhiên đứng bật dậy, ánh mắt như có như không liếc qua trên người ta một cái, dọa ta sợ tới mức rụt đầu trở về.

Có phải đã bị phát hiện rồi không...

Tô tiểu thư cũng bị dọa cho giật mình: “Có chuyện gì vậy?”

Ta lặn dưới nước đến  một cái bong bóng cũng không dám thả, cái gì cũng nhìn không thấy, lại nghe thấy Tô tiểu thư hoang mang kinh hô: “Điện hạ, ngài, ngài cởi y phục làm cái gì!”

Thái t.ử sảng khoái cười lớn: “Tô cô nương bộc bạch như vậy khiến bổn cung cảm động đến mức không lời nào diễn tả được, muốn c** tr*n bơi vài vòng trong nước hồ này.”

“Không, không phải...” Giọng điệu của tiểu thư nghe qua như sắp khóc đến nơi: “Ngài đừng cởi nữa...”

“Ha ha ha, bổn cung hiện tại hưng phấn đến mức không chịu nổi, đã không cách nào bình tĩnh nữa!”

Nói xong, cùng với tiếng thét ch.ói tai của Tô tiểu thư, hắn ùm một tiếng nhảy xuống nước.

Ta giương mắt nhìn hắn nhảy xuống từ đầu thuyền, sùi bọt khí chìm xuống dưới, tay chân khua khoắng loạn xạ, càng chìm càng sâu.

Hắn hình như không biết bơi thì phải, đây là đang làm cái gì? 📍 những bộ truyện hấp dẫn!

Ta rơi vào hoang mang, trong lòng suy nghĩ có nên đi cứu hắn hay không.

Đắn đo một hồi lâu, vẫn là quyết định không cứu, dù sao Thái t.ử c.h.ế.t đuối là chuyện nhỏ, ta bị bại lộ mới là chuyện lớn.

Ta không cứu, vẫn còn có thị vệ, không bao lâu sau, thị vệ nhảy xuống vớt hắn trở về.

“Ha ha ha... Quên mất, bổn cung không biết bơi...” Hắn nằm ngửa trên khoang thuyền phun nước ra, vẫn cứ cười rộ lên.

Tô tiểu thư ở một bên vỡ mộng ngồi khóc sụt sùi.

Trở lại trên bờ, tiểu thư từ chối hộ tống, cái từ đi trước, Thái t.ử quấn áo của thị vệ, người ướt sũng run rẩy lẩy bẩy cũng rời đi.

Lại phá hỏng được một đối thủ, ta vui sướng bơi  thêm một vòng lớn trong hồ rồi trở về.

6

Nghỉ ngơi hai ngày, trong cung tổ chức tiệc, ta đi theo cha tới đó, cha muốn lợi dụng chức quyền thuận tiện đưa ta ngồi ở trước, ta từ chối.