Ta Lên Chức Thái Tử Phi Nhờ Sức Mạnh Vô Song

Chương 4

“Ồ oa oa oa oa!” Đám đông ở sau lưng ta kinh ngạc reo hò cổ vũ, khiến toàn thân ta trào dâng sức mạnh dùng không hết, mặt đỏ tía tai, một phát liền đem nó... đem nó nhổ lên rồi. Nhưng cảm giác bị túm cổ áo sau quen thuộc này là thế nào? “Con đang làm cái gì thế!” Bên tai truyền đến tiếng gầm thét của cha.

Ta ôm cái cây, cha xách ta lên, quay đầu khúm núm cúi đầu về phía Hoàng đế đang đứng bên cạnh: “Khuyển nữ không biết trời cao đất dày, là ty chức không quản giáo được, thần sẽ dạy dỗ nó một trận.”

Đám đông vây xem đều im bặt rụt đầu rụt cổ nhìn Hoàng đế, tuy Hoàng đế vẫn cười hiền hậu nhưng cơ mặt đều đang co giật: “Không sao, trẻ con nghịch ngợm một chút... Các ngươi trước tiên bỏ cái cây xuống đã.”

Cha thả ta xuống, cắm cái cây ngược trở lại trong hố, xách cổ ta đi.

“Vui không?” Cha thả ta xuống ở nơi hẻo lánh, trừng mắt vuốt râu với ta: “Chơi nổi? Tụ tập đông người? Bày binh bố trận? Sao con không trực tiếp tạo phản luôn đi?”

Cơn bốc đồng của ta lập tức tan biến, khóc lóc t.h.ả.m thiết: “Con biết sai rồi, cha đừng đ.á.n.h con.”

“Con còn biết sợ bị đ.á.n.h, cha cứ tưởng con đến bị c.h.é.m đầu, tịch thu gia sản, tru di cửu tộc cũng không sợ.” Cha hạ giọng quát mắng, sợ bị người khác nghe thấy.

Mắng xong một trận, ông ấy mới thả ta trở về: “Con nhớ kỹ cho cha, làm người phải khiêm tốn, bằng không thì đợi kiếp sau làm người tiếp đi!”

Ta khóc lóc đi về, ngồi trên ghế thút tha thút thít, đau lòng lau nước mắt, khóc đến tận chạng vạng tối.

“Tiểu Phù, ngươi đã khóc nửa canh giờ rồi.” Cô nương vừa rồi cùng ta chơi đùa xoa đầu ta, thở dài một tiếng: “Thật lợi hại, ta hồi nhỏ cũng không khóc được như thế.”

Đám bạn nhỏ bàn tán xôn xao: “Mãnh nữ rơi lệ có khác, cũng mạnh mẽ hơn người khác...”

Ta khóc đến mức đầu óc choáng váng, cuối cùng nàng ấy nhào nặn mặt ta một cái: “Được rồi, đừng khóc nữa, Lư tỷ tỷ phải đi rồi, khi nào có thời gian lại tìm ngươi chơi.”

Lư tỷ tỷ đứng dậy vẫy vẫy tay về phía ta, ta ngẩng đầu luyến lưu nhìn nàng ấy: “Oa oa oa.”

“Chao ôi, cha ta gọi ta rồi, ta cũng phải đi đây.” Lại có người đứng dậy, sờ sờ đầu ta, an ủi lấy lệ hai câu: “Đừng buồn nữa, ai mà chưa từng bị đ.á.n.h chứ.”

Mọi người lục tục đứng dậy, không hẹn mà cùng xếp thành hàng rời tiệc, từng người một sờ qua đầu ta, có người đến lời cũng lười nói.

Bọn họ đều đã đi cả, trên bàn tiệc chỉ còn lại Thái t.ử, hắn ho nhẹ một tiếng, vẫy tay với ta: “An Phù, qua đây.”

Ta mơ hồ sờ đầu đi qua, sụt sịt hỏi: “Chuyện gì vậy?”

Hắn lại ho một tiếng, nhìn chằm chằm ta, trong mắt lấp lánh ánh sáng: “Ngươi... không đói sao?”

“Đói.” Ta mếu máo sờ sờ bụng.

Ánh mặt trời buông xuống, mọi người đều đã đi hết, cha lại đang nói chuyện với Hoàng đế, cũng không biết lúc nào mới có thể dẫn ta về nhà ăn cơm.

Thái t.ử ngó nghiêng hai bên, lấy từ trong tay áo rộng rãi ra hai chiếc bánh.

Ta trợn to hai mắt, nhịn không được vạch tay áo hắn nhìn vào trong, liền bị hắn nắm c.h.ặ.t miệng tay áo vội vàng đẩy ra: “Ngươi làm cái gì, không được...”

Ta đành phải trân trân nhìn chiếc bánh kia, hắn nhìn chằm chằm ta một hồi lâu mới đem bánh đưa cho ta, vẫn cảnh giác sợ ta chui vào miệng tay áo hắn: “Ăn đi.”

“Cảm ơn ngươi.” Ta nhận được bánh cũng không rảnh nghĩ chuyện khác, bóc giấy gói ra liền gặm, là bánh đậu xanh vỏ xốp, nhân bánh mềm mịn, tan ngay trong miệng, thanh đạm ngọt dịu, tay nghề vô cùng cao, hoàn toàn không giống những món ngày thường ta ăn.

Thái t.ử nói: “Ngươi ngồi xổm xuống bên cạnh bổn cung, đừng để người khác nhìn thấy.”

Ta vừa gặm bánh vừa ngồi xổm xuống bên cạnh hắn, hắn đưa tay đặt trên đầu ta: “Ngươi ăn chậm một chút, chắc là họ còn phải bàn bạc thêm một lúc, không vội.”

Ta ăn xong rồi, hắn lại đem chiếc còn lại đưa cho ta.

“Ngươi không ăn sao?” Ta ngửa đầu lên, thèm nhưng lại ngại không dám cầm: “Cái này ngươi ăn đi.”

“Bổn cung không đói.” Tay của hắn sờ rtất nhẹ trên đỉnh đầu ta, vui vẻ híp mắt lại, cười vô cùng ấm áp: “Đều cho ngươi.”

“Thái t.ử, ngươi thật tốt.” Ta xoa xoa tay nhận lấy: “Nhưng ta ba ngày chưa gội đầu rồi.”

“Hả?” Hắn không rõ lắm hỏi một tiếng.

“Ba ngày chưa gội đầu.” Ta lặp lại: “Toàn là bùn với đất thôi, ngươi sờ vào, có thể lại bị bệnh nữa hay không.”

Hắn đột nhiên dùng sức vò loạn một trận trên đỉnh đầu ta, trong nụ cười mang theo sự tức giận: “Ngươi thật sự tưởng bổn cung yếu ớt như vậy sao?”

Ta an ủi hắn: “Không sao, ngươi là Thiên t.ử tương lai, thiên chi kiều t.ử, yếu ớt một chút cũng là lẽ đương nhiên.”

“Bổn cung không phải... Nhưng mà, không phải...” Hắn còn muốn giải thích, lúc này cha và Hoàng đế đã bàn chuyện xong xuôi, đi về phía chúng ta.

Thái t.ử đứng dậy, đoan chính hành lễ, Hoàng đế cũng đến, cười khà khà vuốt râu nhìn ta: “Tiểu Phù, chơi cùng Thái t.ử ca ca của ngươi tốt chứ?”

Tên cuồng tịch thu gia sản nói chuyện với ta rồi! Thật đáng sợ!

Cha từng nói, bệ hạ nói chuyện không có một chữ thừa thãi, mỗi một chữ đều có năm tầng ý nghĩa, huyền bí vô cùng, hễ ứng đối không tốt một chút là sẽ bị tịch thu gia sản.

Ông ấy đang ám chỉ cái gì? Ông ấy muốn dẫn dụ điều gì? Có phải ông ấy muốn đợi ta nói sai lời, để thuận tiện tịch thu gia sản nhà ta không?