Hóa ra câu hắn nói chúng ta không bao giờ gặp lại, nghĩ là hắn sắp c.h.ế.t sao? Ta vừa khóc vừa đi bộ về nhà, chuẩn bị thông báo cho cha thu dọn bỏ trốn.
Sau khi mua được một con ngống quay trên đường, dạy dỗ một đám lưu manh, trêu mèo một lát, về đến nhà mới nhớ ra chính sự. Cha không có nhà, ở trong đại đường có một vị công công đến.
“An tiểu thư, Thái t.ử nhờ ta truyền lời.” Hình như ông ấy đến tìm ta, ta vừa bước vào, ông ấy lập tức tươi cười rạng rỡ nghênh đón.
Ta căng thẳng: “Lời gì, là di chúc sao?”
Công công cười xòa: “Tiểu thư đừng nói vậy, điện hạ đã khỏi hẳn phong hàn, ngày mai sẽ trở lại thư viện, điện hạ nghe nói tiểu thư mong ngóng ngài ấy da diết, đặc biệt nhờ ta chuyển lời.”
Vậy thì tốt, ta yên tâm tự mình đi chơi.
3
Chơi được hai tháng, cha dẫn ta đi dạo xuân, hình như là hoạt động gì đó do Hoàng đế tổ chức, bảo các quan viên mang theo gia quyến đến ngoại ô ngắm hoa.
Cha đến trước, Hoàng đế cho những người xung quanh lui xuống để nói chuyện.
Ta tình cờ bắt gặp Thái t.ử ở một bên, ngạc nhiên gọi: “Chẳng phải ngươi nói chúng ta không bao giờ gặp lại sao?”
Hắn mờ mịt một lát rồi nhớ ra, có chút ngượng ngùng: “Chỉ cần bổn cung muốn thì liền có thể.”
“Năng lực này của ngươi thật tiện lợi.” Ta cảm thán một tiếng, hắn liếc ta một cái, lại nhanh ch.óng dời tầm mắt.
Ta thấy sắc mặt hắn vẫn không tốt lắm, không yên tâm bước lên kéo kéo tay áo hắn: “Ngươi thật sự khỏi phong hàn rồi chứ?”
“Khỏi rồi.” Sắc mặt hắn dịu đi một chút, gật gật đầu, nhìn ta muốn nói lại thôi, rồi lại nói: “Bổn cung đã trở lại thư viện.”
“Ta biết, công công nói cho ta biết rồi.”
Hắn bặm môi, cúi đầu nhỏ giọng hỏi: “Vậy ngươi... ngươi trước đây ngày nào cũng đến tìm bổn cung là có chuyện gì?”
Nhắc tới đây ta mới nhớ ra, vội vàng buông hắn ra, lùi lại ba bước.
“Ngươi có ý gì?” Hắn có chút tổn thương nhìn ta.
Ta ăn cơm sáng xong chưa rửa tay, sợ lại khiến hắn đổ bệnh.
Chưa kịp giải thích, đột nhiên có rất nhiều người kéo đến, đứng chen vào giữa hai chúng ta, cha cũng đã quay lại, mọi người chào hỏi nhau, trò chuyện vô cùng náo nhiệt.
Thái t.ử không nhìn ta nữa, đi nói chuyện với người khác, chẳng thèm để ý đến ta.
Không có ai chủ trì, mọi người đi một đoạn rồi ngồi xuống đất, phía người lớn vây quanh Hoàng đế, phía trẻ con vây quanh Thái t.ử, nói chuyện phiếm vui đùa.
Ta cứng đờ ngồi ở một bên, chủ đề bàn luận đều rất tẻ nhạt, nào là thi từ ca phú, cầm kỳ thi họa, ta nghe mà khó chịu vô cùng.
Thái t.ử đang được mọi người vây quanh, nụ cười như gió xuân, thỉnh thoảng lại liếc nhìn ta, ta nhìn hắn xuất thần, thầm nghĩ lần sau sẽ không bao giờ đến nữa.
Một ngày tốt đẹp cứ thế lãng phí, ta thực sự nhịn không nổi, liền hỏi: “Có ai thích nghịch bùn không?”
Họ nhìn ta bằng ánh mắt quái lạ, có một cô nương lên tiếng hỏi: “Mấy năm trước chưa từng thấy ngươi, ngươi là ai?”
“Ta là An Phù.”
Người nhìn sang lập tức đông hẳn: “Lệnh tôn là An Đại Tướng quân?”
Ta đáp phải, mọi người im lặng, lén nhìn Thái t.ử.
Thái t.ử ngồi giữa đám đông, nụ cười hiền hòa: “Không sao, vốn dĩ là dã ngoại, không cần gò bó.”
Cô nương kia mỉm cười đứng dậy: “Thực ra ta cũng khá thích nghịch bùn, qua đây bầu bạn với muội muội, tìm lại cảm giác hồi nhỏ.”
“Đúng vậy, lâu rồi chưa chơi.”
“Chỉ tìm chút cảm giác thôi...”
Lần lượt có thêm vài người đứng dậy, ta lôi kéo mất một nửa số người, sắc mặt Thái t.ử vô cùng khó coi, gượng chống người dậy: “Thực ra bổn cung cũng...”
“Ngươi không được.” Ta nghiêm túc ngăn cản hắn: “Ngươi không thể nghịch bùn, sẽ đổ bệnh.”
Hắn cứng đờ tại chỗ, ngồi cũng không được mà đứng cũng không xong, ta phổ cập cho mọi người: “Lần trước hắn chơi một lát, đổ bệnh ròng rã một tháng trời.”
“Ồ.” Mọi người được mở mang tầm mắt.
Mặt Thái t.ử xanh mét, ta dẫn mọi người rời đi: “Hắn mà có mệnh hệ gì, các vị ngồi đây đều phải tru di cửu tộc, không thể dẫn hắn theo chơi cùng...”
Chúng ta đến bên bờ sông nghịch bùn, đắp pháo đài đóng vai đ.á.n.h trận cắm cờ, đ.á.n.h đến mức nhiệt huyết sục sôi, quên hết tất thảy, thu hút ngày càng nhiều người vây xem.
“Ha ha, hạ được biên thành.”
“Chia binh ba đường, chiếm lấy châu này.”
“Không xong, phía sau có địch tập kích, các ngươi lại mai phục ở chỗ này!”
Qua nửa ngày chiến đấu kịch liệt, vẫn là người giàu kinh nghiệm như ta chiếm ưu thế, cắm lên lá cờ cuối cùng, xô đổ thành lũy đối phương tuyên bố chiến thắng.
“Ha ha ha, san bằng rồi!”
Bên ta reo hò nhảy múa, bên đối phương đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân, mọi người lại nhiệt liệt bàn tán hồi lâu, có người bảo: “An muội muội quả không hổ là Tướng môn hổ nữ, năng lực điều binh khiển tướng như vậy, tuổi còn nhỏ đã mạnh mẽ đến thế.”
“Cái đó có là gì.” Ta đắc ý quệt mũi, đứng phắt dậy: “Ta nói cho các người biết, ta trời sinh đã có thiên phú làm Tướng quân, xem ta biểu diễn cho các người một màn nhổ bật gốc cây dương liễu.”
(*) "Nhổ bật gốc cây dương liễu" (Đảo bạt thùy dương liễu) là một điển tích nổi tiếng trong tác phẩm Thủy Hử, nói về sức mạnh vô song của nhân vật Lỗ Trí Thâm khi tự tay nhổ bật gốc một cây liễu cổ thụ cổ vũ cho các huynh đệ.
Mọi người nhường ra một lối đi cho ta, ta phấn khích chạy ra ngoài, chọn một cái cây thô bằng một vòng tay người ôm c.h.ặ.t lấy, tụ khí đan điền, hét lớn một tiếng, dốc toàn bộ sức lực, ôm lấy nó từng chút một nhổ bật khỏi mặt đất.
Sau khi mua được một con ngống quay trên đường, dạy dỗ một đám lưu manh, trêu mèo một lát, về đến nhà mới nhớ ra chính sự. Cha không có nhà, ở trong đại đường có một vị công công đến.
“An tiểu thư, Thái t.ử nhờ ta truyền lời.” Hình như ông ấy đến tìm ta, ta vừa bước vào, ông ấy lập tức tươi cười rạng rỡ nghênh đón.
Ta căng thẳng: “Lời gì, là di chúc sao?”
Công công cười xòa: “Tiểu thư đừng nói vậy, điện hạ đã khỏi hẳn phong hàn, ngày mai sẽ trở lại thư viện, điện hạ nghe nói tiểu thư mong ngóng ngài ấy da diết, đặc biệt nhờ ta chuyển lời.”
Vậy thì tốt, ta yên tâm tự mình đi chơi.
3
Chơi được hai tháng, cha dẫn ta đi dạo xuân, hình như là hoạt động gì đó do Hoàng đế tổ chức, bảo các quan viên mang theo gia quyến đến ngoại ô ngắm hoa.
Cha đến trước, Hoàng đế cho những người xung quanh lui xuống để nói chuyện.
Ta tình cờ bắt gặp Thái t.ử ở một bên, ngạc nhiên gọi: “Chẳng phải ngươi nói chúng ta không bao giờ gặp lại sao?”
Hắn mờ mịt một lát rồi nhớ ra, có chút ngượng ngùng: “Chỉ cần bổn cung muốn thì liền có thể.”
“Năng lực này của ngươi thật tiện lợi.” Ta cảm thán một tiếng, hắn liếc ta một cái, lại nhanh ch.óng dời tầm mắt.
Ta thấy sắc mặt hắn vẫn không tốt lắm, không yên tâm bước lên kéo kéo tay áo hắn: “Ngươi thật sự khỏi phong hàn rồi chứ?”
“Khỏi rồi.” Sắc mặt hắn dịu đi một chút, gật gật đầu, nhìn ta muốn nói lại thôi, rồi lại nói: “Bổn cung đã trở lại thư viện.”
“Ta biết, công công nói cho ta biết rồi.”
Hắn bặm môi, cúi đầu nhỏ giọng hỏi: “Vậy ngươi... ngươi trước đây ngày nào cũng đến tìm bổn cung là có chuyện gì?”
Nhắc tới đây ta mới nhớ ra, vội vàng buông hắn ra, lùi lại ba bước.
“Ngươi có ý gì?” Hắn có chút tổn thương nhìn ta.
Ta ăn cơm sáng xong chưa rửa tay, sợ lại khiến hắn đổ bệnh.
Chưa kịp giải thích, đột nhiên có rất nhiều người kéo đến, đứng chen vào giữa hai chúng ta, cha cũng đã quay lại, mọi người chào hỏi nhau, trò chuyện vô cùng náo nhiệt.
Thái t.ử không nhìn ta nữa, đi nói chuyện với người khác, chẳng thèm để ý đến ta.
Không có ai chủ trì, mọi người đi một đoạn rồi ngồi xuống đất, phía người lớn vây quanh Hoàng đế, phía trẻ con vây quanh Thái t.ử, nói chuyện phiếm vui đùa.
Ta cứng đờ ngồi ở một bên, chủ đề bàn luận đều rất tẻ nhạt, nào là thi từ ca phú, cầm kỳ thi họa, ta nghe mà khó chịu vô cùng.
Thái t.ử đang được mọi người vây quanh, nụ cười như gió xuân, thỉnh thoảng lại liếc nhìn ta, ta nhìn hắn xuất thần, thầm nghĩ lần sau sẽ không bao giờ đến nữa.
Một ngày tốt đẹp cứ thế lãng phí, ta thực sự nhịn không nổi, liền hỏi: “Có ai thích nghịch bùn không?”
Họ nhìn ta bằng ánh mắt quái lạ, có một cô nương lên tiếng hỏi: “Mấy năm trước chưa từng thấy ngươi, ngươi là ai?”
“Ta là An Phù.”
Người nhìn sang lập tức đông hẳn: “Lệnh tôn là An Đại Tướng quân?”
Ta đáp phải, mọi người im lặng, lén nhìn Thái t.ử.
Thái t.ử ngồi giữa đám đông, nụ cười hiền hòa: “Không sao, vốn dĩ là dã ngoại, không cần gò bó.”
Cô nương kia mỉm cười đứng dậy: “Thực ra ta cũng khá thích nghịch bùn, qua đây bầu bạn với muội muội, tìm lại cảm giác hồi nhỏ.”
“Đúng vậy, lâu rồi chưa chơi.”
“Chỉ tìm chút cảm giác thôi...”
Lần lượt có thêm vài người đứng dậy, ta lôi kéo mất một nửa số người, sắc mặt Thái t.ử vô cùng khó coi, gượng chống người dậy: “Thực ra bổn cung cũng...”
“Ngươi không được.” Ta nghiêm túc ngăn cản hắn: “Ngươi không thể nghịch bùn, sẽ đổ bệnh.”
Hắn cứng đờ tại chỗ, ngồi cũng không được mà đứng cũng không xong, ta phổ cập cho mọi người: “Lần trước hắn chơi một lát, đổ bệnh ròng rã một tháng trời.”
“Ồ.” Mọi người được mở mang tầm mắt.
Mặt Thái t.ử xanh mét, ta dẫn mọi người rời đi: “Hắn mà có mệnh hệ gì, các vị ngồi đây đều phải tru di cửu tộc, không thể dẫn hắn theo chơi cùng...”
Chúng ta đến bên bờ sông nghịch bùn, đắp pháo đài đóng vai đ.á.n.h trận cắm cờ, đ.á.n.h đến mức nhiệt huyết sục sôi, quên hết tất thảy, thu hút ngày càng nhiều người vây xem.
“Ha ha, hạ được biên thành.”
“Chia binh ba đường, chiếm lấy châu này.”
“Không xong, phía sau có địch tập kích, các ngươi lại mai phục ở chỗ này!”
Qua nửa ngày chiến đấu kịch liệt, vẫn là người giàu kinh nghiệm như ta chiếm ưu thế, cắm lên lá cờ cuối cùng, xô đổ thành lũy đối phương tuyên bố chiến thắng.
“Ha ha ha, san bằng rồi!”
Bên ta reo hò nhảy múa, bên đối phương đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân, mọi người lại nhiệt liệt bàn tán hồi lâu, có người bảo: “An muội muội quả không hổ là Tướng môn hổ nữ, năng lực điều binh khiển tướng như vậy, tuổi còn nhỏ đã mạnh mẽ đến thế.”
“Cái đó có là gì.” Ta đắc ý quệt mũi, đứng phắt dậy: “Ta nói cho các người biết, ta trời sinh đã có thiên phú làm Tướng quân, xem ta biểu diễn cho các người một màn nhổ bật gốc cây dương liễu.”
(*) "Nhổ bật gốc cây dương liễu" (Đảo bạt thùy dương liễu) là một điển tích nổi tiếng trong tác phẩm Thủy Hử, nói về sức mạnh vô song của nhân vật Lỗ Trí Thâm khi tự tay nhổ bật gốc một cây liễu cổ thụ cổ vũ cho các huynh đệ.
Mọi người nhường ra một lối đi cho ta, ta phấn khích chạy ra ngoài, chọn một cái cây thô bằng một vòng tay người ôm c.h.ặ.t lấy, tụ khí đan điền, hét lớn một tiếng, dốc toàn bộ sức lực, ôm lấy nó từng chút một nhổ bật khỏi mặt đất.