"Đáp án?" Bà lão cười đạo: "Nhìn bộ dạng này của ngài, e là ngay cả đề bài ngài còn chưa tìm thấy ấy chứ."
"Đúng thật."
Hai tay Lý Chấn Nghĩa buông xuôi:
"Mấy kẻ thích chơi trò giải đố đúng là đáng chết mà."
"Không phải đố chữ đâu."
Bà lão chủ tháp nghiêm nét mặt nói: "Đề bài vốn đã đưa cho ngài rồi: Đại Đường, Tây Du, Phật môn, Đạo môn, Lý Thế Dân, Đường Tam Tạng, Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tĩnh, Chân Vũ Đại Đế... Thiên đình chèn ép Đạo môn, quyền năng hô mưa gọi gió, chuyện gà mổ hết gạo, chó liếm sạch bột, đèn thiêu đứt xích sắt."
"Ngài vốn am hiểu các điển tích Tây Du mà."
"Lão thân cũng chỉ có thể gợi ý cho ngài đến thế thôi, nếu không sẽ sợ làm ngài đi chệch hướng mất."
Lý Chấn Nghĩa: "..."
Càng nghe càng thấy hack não!
"Thôi được rồi, để ta xem tiên khí trước đã."
Lý Chấn Nghĩa chỉ kiếm một cái, rương gỗ tự động mở ra, bên trong đặt một chiếc đỉnh nhỏ vuông vắn.
Không có tiên quang rực rỡ, cũng chẳng có uy áp gì ghê gớm, trông cổ kính đến bất ngờ.
"Nó đã chết rồi." Bà lão trầm giọng nói: "Linh tính bên trong đã tiêu tan, nhưng đây vẫn là tiên khí, thậm chí còn cường hãn hơn tiên khí thông thường. Chờ khi ngài bước vào Nguyên anh cảnh, chắc là có thể thử tế luyện."
Lý Chấn Nghĩa định ôm chiếc đỉnh nhỏ lên. Kết quả là một màn quê độ xảy ra: chiếc đỉnh không hề nhúc nhích.
"Ngài cầm không nổi đâu." Bà lão nói: "Đỉnh này nặng hàng vạn vạn cân, vẫn chưa lộ diện mạo thực sự. Lão thân sẽ giúp ngài một tay."
Dứt lời, bà lão lấy ra một chiếc nhẫn ngọc, thu tiên đỉnh vào trong rồi đưa nhẫn cho Lý Chấn Nghĩa.
"Đa tạ."
Lý Chấn Nghĩa sơ bộ tế luyện một chút liền thấy được không gian rộng lớn bên trong nhẫn.
Giờ hắn có hai cái nhẫn, một cái của Bạch Long trưởng lão cho, cái bà lão này đưa còn xịn hơn cái trước nhiều.
Hơn nữa, bên trong còn xếp chỉnh tề ba đống linh thạch cao như núi, ngoài ra còn có linh thảo linh dược, khoáng thạch bảo tài vô số.
Lý Chấn Nghĩa thầm cảm thán trong lòng.
Chuyện nhân tình thế thái, ở chỗ này cũng chẳng ngoại lệ.
"Ngài có thể đi các tầng khác để tìm bảo vật."
"Ta muốn trò chuyện với bà thêm vài câu." Lý Chấn Nghĩa ôn tồn nói: "Theo ta thấy, được bậc tiền bối thông tuệ chỉ điểm vài câu còn đáng giá hơn nhiều so với đống vật ngoài thân này."
Bà lão mỉm cười gật đầu, mời Lý Chấn Nghĩa ngồi xuống sau bức bình phong.
Tinh Vệ điểu hóa thân thành một thiếu nữ lanh lợi mặc váy trắng, khoác áo choàng rực lửa, nhanh nhẹn tiến lên quỳ xuống dâng trà, sau đó ngoan ngoãn lui ra.
Bà lão hỏi: "Ngài còn thắc mắc điều gì?"
"Bây giờ ta đại khái đã nắm được một chút manh mối vì sao Huyền... Thượng Thần lại đưa ta đến Đại Đường."
Lý Chấn Nghĩa nhấp một ngụm trà, cảm giác hương thơm thấm tận ruột gan: "Ta đang nghi ngờ, liệu tiền kiếp của ta, hoặc là một kiếp nào đó trước đây, có liên quan gì đến đại thế giới Tây Du này không?"
"Nhưng chuyện đó cũng không quan trọng, ta không muốn quản tiền kiếp thế nào, ta chỉ quan tâm đến kiếp này thôi."
"Ta muốn hỏi bà vài chuyện thực tế hơn... bà có biết gì về Vạn Vật Hóa Sinh không?"
"Không hiểu rõ lắm."
Bà lão chậm rãi nói: "Trước đây có đại năng giao thủ gần Thiên Cơ tháp, khiến tháp bị chấn động. Khi ta điều khiển tháp rời khỏi vùng hư không đó, có một hồn phách Hồ yêu đã lẻn vào."
"Thứ ta giết là hồn phách sao?" Lý Chấn Nghĩa hơi khó hiểu.
"Đó là luyện chế trướng quỷ thành phân hồn của bản thân, không chỉ có thể phản phệ bồi bổ cho chính mình, mà còn có thể dùng để làm mấy chuyện ám muội bẩn thỉu như thế."
Bà lão ôn tồn giải thích: "Lúc ngài diệt trừ phân hồn đó, lão thân cũng ra tay xem xét một chút ký ức của nó."
"Nó tên là Mị Nhĩ tiên tử gì đó, bản thể hiện tại sắp chạm tới Đệ lục cảnh rồi, dường như chính là Phó giáo chủ của Vạn Vật Hóa Sinh mà ngài nói."
"Nhưng mấy thứ đó cũng chỉ là hạng tôm tép không lên nổi mặt bàn mà thôi."
Lý Chấn Nghĩa hỏi: "Hiện tại Đại Đường bị yêu ma xâm lấn, là do quy tắc, hay là có sự can thiệp từ bên ngoài?"
"Là sự can thiệp từ bên ngoài dựa trên quy tắc."
"Ồ?" Lý Chấn Nghĩa ngạc nhiên, "Chẳng lẽ quy tắc không phải do Huyền... Thượng Thần định ra sao?"
"Có thể coi là do Thượng Thần định ra, nhưng Thượng Thần cần cân nhắc rất nhiều việc, không thể chỉ đơn thuần đứng ở góc độ Nhân tộc."
Bà lão nhẹ nhàng nói: "Và sau này ngài sẽ biết, chúng ta đi theo vị Thượng Thần này, thực tế đã giúp đỡ Nhân tộc rất nhiều lần rồi.
"Nhưng quả thật ngài ấy cũng không thể làm nhiều hơn được nữa."
Lý Chấn Nghĩa chậm rãi gật đầu, cố ý lầm bầm: "Rõ ràng là thế giới sau thời Tây Du đã xảy ra vấn đề lớn, không lẽ là Vô Thiên Phật Tổ quét sạch Tam giới đấy chứ?"
"Vô Thiên Phật Tổ?" Bà lão tò mò hỏi: "Đó là vị nào?"