Ta Là Đại Đường Đệ Nhất Tiên

Chương 241

Dưới sự chứng kiến của cả Thập nhị Tiên môn, tại điểm cao nhất của sơ đồ Thiên Cơ tháp; Điểm sáng màu xanh kèm hậu tố "Tuyết Vân tông Lý Chân Ý" nhẹ nhàng nhảy lên tầng thứ ba mươi ba.

Một luồng gió nhẹ thổi qua mảnh đất Đại Đường. Linh khí thiên địa khôi phục tốc độ, đột ngột tăng nhanh.

"Hở, tầng thứ ba mươi ba mà lại hẻo lánh thế này sao?"

Lý Chấn Nghĩa vốn tưởng rằng mình sẽ được thấy một chốn tiên cảnh, tệ nhất cũng phải là một bí cảnh, kiểu như cánh hoa bay ngợp trời, hay mưa sao băng lướt qua tinh không các thứ.

Nhưng hắn không ngờ nổi.

Tầng thứ ba mươi ba, thực chất chỉ là một không gian bát giác rộng chừng hai mươi trượng.

Thân tháp màu xám của Thiên Cơ tháp tạo thành ranh giới cho đại sảnh này, trên tường treo những bức màn xám trắng, tám ô cửa sổ bao quanh bởi ánh hà quang bảy màu rực rỡ.

Góc bên trái có hai bức bình phong bằng gỗ, ở giữa lại đặt một cái rương trông cực kỳ bình thường… đó là toàn bộ đồ đạc ở nơi này.

Linh thức của Lý Chấn Nghĩa bị áp chế trong vòng ba thước quanh thân, không thể triển khai, nhưng hắn cũng không cảm thấy bất kỳ áp lực hay uy áp nào.

Phía trước bỗng vang lên một tiếng thở dài nhẹ hẫng.

Một lão phụ mặc váy dài màu xám, mái tóc bạc trắng búi cao, từ sau bức bình phong chậm rãi bước ra, hơi cúi người chào Lý Chấn Nghĩa.

"Bái kiến Chân Ý đại nhân."

Tinh Vệ điểu cũng ló đầu ra từ sau bình phong.

Xem ra chỗ này có "lối đi riêng cho nhân viên", có thể thoải mái di chuyển giữa các tầng.

Lý Chấn Nghĩa mỉm cười gật đầu với bà lão, sau đó vươn vai một cái, cả người thả lỏng hẳn ra.

"Leo tháp mệt thật đấy, mấy chiến hồn thủ quan cuối cùng mạnh kinh hồn."

"Nếu không có Chân Ý đại nhân ở đây, e là chẳng ai vào nổi tầng ba mươi mốt đâu."

Bà lão chủ tháp ôn tồn nói: "Thực ra nơi này có ẩn giấu một quy tắc: chiến hồn thủ quan sau khi bị đánh bại ba lần đầu, chiến lực sẽ giảm nhẹ một chút, và sau một khoảng thời gian nhất định sẽ lại giảm thêm. Mục đích là để ngăn chặn việc Thập nhị Tiên môn có một nhà độc tôn, làm mất đi sự cân bằng."

Lý Chấn Nghĩa bừng tỉnh đại ngộ.

Hèn chi tên nhóc Hạng Đại Long kia về sau lại đuổi sát nút như vậy.

Hắn hỏi: "Ta hơi tò mò một chút, vấn đề này nếu bà thấy không tiện trả lời thì cứ bỏ qua... tại sao?"

"Tại sao là tại sao thế nào?"

"Ý ta là, tất cả những chuyện này, tại sao lại phải làm vậy?"

Lý Chấn Nghĩa vô cùng thắc mắc: "Tại sao cứ phải làm mọi chuyện phức tạp và rắc rối thế này? Trực tiếp đem vật tư phân phát cho mười hai tông môn không được sao?

Cho dù trong đó có gián điện của thế lực yêu ma... chẳng lẽ Thượng Thần không liếc mắt một cái là nhìn ra sao?

Đừng bảo với ta là để cho đám đệ tử có cơ hội rèn luyện đấy nhé."

Bà lão chủ tháp lộ vẻ hiểu ra, cười nói: "Là vì quy tắc."

"Quy tắc?"

"Đúng vậy." Bà lão đưa tay mời, dẫn Lý Chấn Nghĩa đi về phía hòm bảo vật, chậm rãi nói: "Tuy vị thế thượng thần cao quý, nhưng hành sự cũng có nhiều chỗ bất tiện."

Lão phụ khẽ thở dài, giọng nói mang theo một sự xa xăm cổ xưa, lại khiến người ta có cảm giác dễ chịu kỳ lạ.

Bà nói: "Phàm nhân vì dục vọng mà lao lực, tu sĩ vì thành tiên mà bôn ba, Thần Tiên kỳ thực cũng chẳng khác là bao. Tất cả cũng chỉ gói gọn trong một chữ 'Dục'.”

"Dục vọng của sinh linh, đại đạo của thiên địa, hữu hình chi giới cũng từ đó mà giao thoa tạo thành. Quy tắc ẩn giấu trong cái lý vận hành của trời đất, không thể tùy tiện phá vỡ."

"Nhất cử nhất động của đại nhân trong tháp đều nằm trong mắt Thượng Thần, chắc hẳn ngài ấy cũng có ý muốn để ngài tìm hiểu về những chuyện liên quan đến Tây Du."

"Đại thế giới nơi Thiên Cơ tháp tọa lạc, hiện tại chính là năm thứ một nghìn năm trăm tám mươi bảy sau khi Tây Du kết thúc."

Lý Chấn Nghĩa hỏi: "Vậy, thế giới này và Đại Đường nơi ta đang ở có quan hệ gì không? Đại Đường là một khu vườn thí nghiệm sao?"

"Vườn thí nghiệm? Cách ví von này không chính xác lắm."

Bà lão đi tới bên rương gỗ, ra hiệu cho Lý Chấn Nghĩa mở ra, bình thản kể: "Gọi nơi đó là 'bến đỗ bình yên' thì thỏa đáng hơn."

"Lục Đạo Luân Hồi bàn của Địa phủ xảy ra chút vấn đề, Thiên Nhân giới của Thiên đình cũng có chút trục trặc, hay nói đúng hơn là cả Tam giới đều gặp vấn đề."

"Nhưng chúng ta không biết đáp án nằm ở đâu, Thượng Thần cũng không biết, vì vậy ngài đang tìm kiếm."

"Đại Đường nơi đại nhân đang ở là nơi cư ngụ của tỷ vạn sinh linh, cũng là một phần của thiên địa, chỉ là nó có chút đặc biệt hơn thôi."

Lý Chấn Nghĩa chậm rãi gật đầu: "Ngài ấy cũng nói rồi, bảo ta đến Đại Đường để tìm một đáp án."