Ta Là Đại Đường Đệ Nhất Tiên

Chương 236

Đợi lấy được kiếm, leo lên đỉnh tháp, Lý Chấn Nghĩa tự nhủ nhất định phải làm sáng tỏ vấn đề này.

Hắn quá tò mò về Tây Du.

Nếu có thể gặp được Lão Tôn hàng thật giá thật, Lý Chấn Nghĩa sẵn sàng hiến tế giấc ngủ ngon của Huyền Thiên... chúc lão mất ngủ hẳn một vạn năm!

Lão kiếm linh cười hì hì: “Còn gì muốn hỏi nữa không? Không thì lượn về đi, đợi lên Nguyên Anh rồi quay lại khiêu chiến, nói chuyện với nhóc cũng vui đấy.”

“Chúng ta văn đấu được không?”

“Văn đấu?”

“Thì là... giảng đạo lý ấy?”

Lý Chấn Nghĩa nở nụ cười tự tin: “Biết đâu ta lại thắng được tiền bối ở khoản văn đấu thì sao?”

“Thế không ổn, tuyệt đối không ổn.”

Lão kiếm linh nghiêm mặt nói: “Thân mang bảo vật tất có tội. Nhóc con ngươi đến tu vi Nguyên Anh còn chưa tới, gặp nguy hiểm chắc chắn sẽ dùng đến thanh kiếm này. Kiếm này vừa xuất thế, ngươi sẽ phải đối mặt với vô vàn nhân quả, kẻ thù kéo đến nườm nượp. Ngươi có biết bao nhiêu hậu duệ đại yêu căm ghét chủ nhân nhà ta không? Lấy kiếm rồi, ngươi chính là đệ tử truyền thừa của chủ nhân, tam giới tuy rộng nhưng chín tầng trời mười tầng đất đâu đâu cũng là địch.”

Lão thở dài: “Nguyên Anh chỉ là sâu kiến, Trần Tiên chẳng qua là ve sầu. Muốn chân chính làm chủ thanh đoạn kiếm này, ít nhất ngươi phải có Trường Sinh Đạo quả, đạt đến cảnh giới Kim Tiên. Con khỉ họ Tôn kia náo loạn Thiên Cung, ăn bao nhiêu kim đan mới đúc thành Kim Tiên, nhưng căn cơ hắn đặc biệt, pháp lực thâm hậu, cũng không phải Kim Tiên bình thường có thể so sánh.”

Lý Chấn Nghĩa hỏi: “Cảnh giới sau khi thành tiên là gì vậy ạ? Có phải Đại La Kim Tiên là lợi hại nhất không? Ta nhớ hình như Tôn Ngộ Không là Thái Ất Kim Tiên?”

“Ồ? Ngay cả cái này ngươi cũng không biết? Ha ha ha!”

Lão kiếm linh đánh mắt nhìn Lý Chấn Nghĩa một lượt, vỗ tay cười lớn: “Cứ ngỡ ngươi tuổi trẻ tài cao, trên người có tiên khí thì phải có chỗ dựa lớn lắm. Thôi được, nói cho ngươi biết cũng không sao! Chờ ngươi kết Kim Đan, hóa Nguyên Anh, tu đến Đại Thừa, vũ hóa đăng tiên, ngươi sẽ trở thành... một con châu chấu trong tam giới.”

“Trước đó ấy à, ngươi chính là loài sâu kiến.”

“Tiên nhân mới phi thăng gọi là Trần Tiên...”

Lý Chấn Nghĩa chăm chú nghe giảng, lão kiếm linh thong thả kể lại.

Mấy cảnh giới này tuy còn xa vời vợi, nhưng biết sớm vẫn tốt hơn biết muộn.

Đạo cảnh trước khi thành tiên khá rắc rối: Luyện Khí Tụ Thần, Ngưng Tâm Đoạn Cốt, Trúc cơ cảnh, Kết đan cảnh, Kim đan cảnh, Thiên Địa Kiều, Nguyên Anh, Hợp Thể, Độ Kiếp.

Độ kiếp thành công, chờ đợi phi thăng gọi là Đại Thừa.

Đạo cảnh cơ bản sau khi thành tiên thì đơn giản hơn… Trần Tiên, Chân Tiên, Thiên Tiên, Kim Tiên.

Trong miệng lão kiếm linh, Đại La và Thái Ất là hai khái niệm tương ứng chứ không phải đạo cảnh.

Đạo cảnh cơ bản đến “Kim Tiên” là hết, sau đó không phân chia chi tiết nữa.

Lão kiếm linh cười nói: “Cái gọi là Đại La, là chỉ chính thống Tam Thanh.”

“Chính thống Tam Thanh?” Lý Chấn Nghĩa hơi khó hiểu.

“Phải, còn Thái Ất là chỉ những con đường tu hành không thuộc chính thống Tam Thanh.”

Lão ôn tồn giải thích: “Lấy con khỉ họ Tôn làm ví dụ, cuối cùng hắn thành cái gì? Đấu Chiến Thắng Phật là phật hiệu bên Phật môn cho thôi, không phải cảnh giới tu vi, nghe chẳng có khí thế gì cả. Tên đầy đủ của hắn là Hỗn Nguyên Nhất Khí Thượng Phương Thái Ất Kim Tiên .”

“Kim Tiên là đạo cảnh cơ bản, có Trường Sinh Đạo quả.”

“Hắn là đồ đệ Bồ Đề Lão Tổ, Bồ Đề tu cả Phật lẫn Đạo, không thuộc truyền thừa Tam Thanh, cho nên là Thái Ất .”

“Hỗn Nguyên Nhất Khí có nghĩa là hắn sở hữu sức mạnh bản nguyên nguyên thủy nhất. Tục ngữ có câu, ngũ khí chưa hình, tam tài chưa phân, nhị nghi chưa lập, gọi là Hỗn Độn, cũng gọi là Hỗn Nguyên. Hỗn Nguyên Nhất Khí Thái Ất Kim Tiên thì mạnh gấp mấy lần Thái Ất Kim Tiên bình thường!”

“Tương ứng với Thái Ất Kim Tiên chính là Đại La Kim Tiên. Đại La là truyền thừa Tam Thanh, là Kim Tiên do chính tông tu thành, địa vị đương nhiên cao hơn Thái Ất một bậc. Nếu ai được phong danh hiệu Hỗn Nguyên Nhất Khí Đại La Kim Tiên thì kinh khủng lắm, có thể ngồi ngang hàng luận đạo với Tam Thanh rồi.”

Lý Chấn Nghĩa lẩm bẩm: “Phức tạp vậy sao?”

“Phức tạp à? Thế thì nhớ cái đơn giản thôi.”

Lão kiếm linh cười xòa: “Kẻ chưa được trường sinh đều là Tán Tiên, đắc đạo trường sinh chính là Kim Tiên. Đồ tử đồ tôn Tam Thanh thì gắn mác Đại La, còn lại đều là Thái Ất.”

“Ta hiểu sơ sơ rồi.”

Lý Chấn Nghĩa búng tay một cái, tổng kết lại: “Đại La Kim Tiên mạnh nhất nhà, Thái Ất Kim Tiên lối đi riêng. Đại La Tán Tiên gốc gác lớn, Thái Ất Tán Tiên đông như quân Nguyên.”

“Mấy vị Trần Tiên, Chân Tiên kia thường cũng chẳng dám tự xưng là Thái Ất Tán Tiên đâu.”

Lão kiếm linh xua xua tay: “Mau cút về đi, nhóc Trúc cơ cảnh ranh con. Đợi lên Nguyên Anh rồi tới, lão phu hứa sẽ cho ngươi một trận thử thách ra trò.”

Lý Chấn Nghĩa: “...”