Ta Là Đại Đường Đệ Nhất Tiên

Chương 235

"Tám mươi mốt nạn như trò đùa, những yêu ma thực sự bị đánh chết đều là lũ không có chống lưng. Còn yêu ma lợi hại thì hoặc là bị đại thần Thiên Đình thu đi, hoặc là được Tây Phương độ hóa, hoặc thẳng thừng chính là do thần tiên hóa trang thành."

"Đến nửa sau chặng đường thỉnh kinh, đặc biệt là sau màn đấu pháp ở Xa Trì quốc, Ngọc Đế đã mượn cơ hội thu hồi quyền hành 'hành vân bố vũ'*."

*Làm mưa làm gió.

"Tu đạo pháp, sau này không còn cách nào hô phong hoán vũ được nữa, chỉ có thể đánh đấm cậy mạnh thôi."

"Hành vân bố vũ, chính là cái gốc của sinh linh phàm tục."

"Đến khi đám tiên nhân Đạo môn sực tỉnh thì Đường Tăng đã mang kinh về Đại Đường, chùa chiền Phật môn mọc lên như nấm, kẻ phụng thờ Tam Thanh trở nên ít ỏi vô cùng, còn kẻ phụng thờ 'ông trời' thì ngày một nhiều."

"Muốn cầu mưa thuận gió hòa, phải theo lễ tế tự ông trời, cũng chính là Ngọc Hoàng Đại Đế."

"Muốn ngũ cốc phong đăng, thì phải tế Táo Vương gia, để Táo Vương gia đi cầu xin ông trời."

"Muốn thoát khỏi khổ hải, kiếp sau hưởng phúc, thì cứ quỳ xuống dập đầu trước những pho tượng vàng của Phật môn kia đi."

"Còn Đạo môn ư? Ha ha ha..."

"Tin Đạo môn, thì cũng chỉ cầu được một sự tiêu diêu tự tại, nhàn nhã ung dung, ảo tưởng luyện đan uống thuốc, ban ngày phi thăng. Nhưng bọn họ căn bản không biết, thiên binh thiên tướng của Thiên Đình đã sớm chuyển sang tuyển bạt từ đám 'Thiên nhân' do Thiên Đình nuôi dưỡng, trong Thiên Đình đã không còn chỗ cho tán tiên nữa rồi."

“Không vào được Thiên Đình, tu thành tiên thì có ích gì? Thiên kiếp địa hỏa, Tam tai Lục nạn, một vòng giáp tý, trăm năm xoay vần."

Lão kiếm linh ngừng kể, thở dài một hơi thườn thượt: "Đấy, về Tây Du ngươi còn gì không biết cứ việc hỏi.”

“Lão phu năm đó với cái Gậy Như Ý của Tôn Ngộ Không cũng coi như là chỗ quen cũ, chỉ tiếc là, con khỉ đó đối với chủ nhân nhà ta cung cung kính kính, lão phu cũng chẳng có cơ hội cân đo xem cái cột Định Hải Thần Châm đó rốt cuộc có mấy phần bản lĩnh."

Lý Chấn Nghĩa: "..."

Bốc phét thì ai mà chẳng biết.

Thanh kiếm này có lai lịch lớn đến thế, mà lại ở trong Thiên Cơ tháp mở cửa cho một lũ Trúc cơ cảnh với Kết đan cảnh quèn vào lấy chắc?

Lão kiếm linh này quả nhiên là tinh thần phân liệt rồi.

Tuy nhiên, Lý Chấn Nghĩa lại suy nghĩ kỹ lại.

Lỡ như lão kiếm linh này... nói thật thì sao?

“Tiền bối, vị chủ nhân mà ngài nhắc đến rốt cuộc là thần thánh phương nào?”

“Người là...”

Lão kiếm linh khựng lại, khẽ nheo mắt, đáy mắt thoáng hiện lên vẻ mịt mờ.

“Người... lão phu quên rồi, chỉ nhớ rõ bóng lưng khi người rời đi. Đứng dưới vạn dặm tinh không, mỉm cười ôn nhu, tiêu sái biết nhường nào.”

Lý Chấn Nghĩa chỉ chỉ thanh kiếm: “Thế còn tên của chính ngài?”

“Ý ngươi là, cái tên vốn có của thanh đoạn kiếm này?”

“Đúng vậy.”

“Lúc chưa gãy, bọn họ gọi lão phu là… Phương Bắc Hắc Trì Cầu Giác Đoạn Ma Hùng kiếm.”

Lý Chấn Nghĩa trợn mắt nhìn lão già trước mặt.

Cái tên quái quỷ gì vậy?

Kiếp trước hắn cũng chẳng nghiên cứu mấy truyện thần thoại, cái tên này nghe lạ hoắc.

Dường như lão kiếm linh cũng nhận ra kiến thức của Lý Chấn Nghĩa đang thiếu hụt trầm trọng, bèn chậm rãi nói: “Còn có một tục danh nữa là Thất Tinh Kiếm.”

“Thất Tinh Kiếm?” Mắt Lý Chấn Nghĩa càng trợn to hơn: “Thất Tinh Kiếm của Chân Vũ Đại Đế?”

“Chân Vũ... đúng rồi, Chân Vũ, danh hiệu này lão phu nghe rất quen, chắc hẳn chủ nhân chính là vị này.”

Lão kiếm linh gật gù, rồi bỗng đổi giọng: “Cơ mà, giờ kiếm gãy rồi, lão phu đổi tên cho nó luôn, gọi là... Lục Tinh Kiếm.”

Lý Chấn Nghĩa lảo đảo suýt ngã ngửa. Hắn nhíu mày nhìn thanh trọng kiếm đen thùi lùi kia, suy nghĩ vô cùng phức tạp.

Hắn đứng ở Đại Đường, đây là một thế giới.

Một thế giới khác, là một nghìn sáu trăm năm sau Tây Du. Ngạo Lai quốc, Nữ Nhi quốc, giờ lại xuất hiện thêm một Chân Vũ Đại Đế đã ‘rời đi’...

Lý Chấn Nghĩa lắc đầu một cái.

Thanh kiếm này lai lịch phi phàm, nhất định hắn phải chiếm bằng được.

Thực ra Lý Chấn Nghĩa còn phát hiện ra một điểm cực kỳ vô lý.

…Chính là lịch sử Nữ Nhi quốc trong Thiên Cơ tháp.

Theo lời Quốc chủ, Nữ Nhi quốc gặp tai ương ngay sau khi Tây Du kết thúc, nhưng nàng ta lại bảo bọn họ bị đưa vào đây mới khoảng sáu bảy trăm năm.

Mà theo lời Tinh Vệ điểu và lão kiếm linh, Tây Du đã qua đi tầm một nghìn sáu trăm năm, hai bên hoàn toàn khớp nhau. Vậy thì, gần một nghìn năm chênh lệch kia đã bay đi đâu rồi?