Ta Là Đại Đường Đệ Nhất Tiên

Chương 233

Ngay chính giữa hẻm núi, một thanh cự kiếm đen kịt sừng sững đâm thẳng lên trời. Thân kiếm như nhuộm than đen, lại giống như bị liệt diễm nung nấu không biết bao nhiêu năm tháng.

Phần kiếm lộ ra trên mặt đất cao tới sáu trượng.

Lý Chấn Nghĩa chỉ mới nhìn một cái, toàn bộ tâm trí đã bị thanh kiếm này hút chặt vào trong.

Dường như hắn nghe thấy… nghe thấy một tiếng thở dài từ thuở hồng hoang, nghe thấy tiếng gào thét của vô số yêu ma trước khi lâm chung, nghe thấy tiếng tụng kinh chẳng biết từ đâu tới, nghe thấy tất cả mọi sự thực và hư ảo.

Trước thân kiếm, một lão giả tóc trắng xóa lặng lẽ đứng đó, hai tay chắp sau lưng, ngẩng đầu nhìn chằm chằm đỉnh chuôi kiếm.

Lão giả khẽ thở dài hỏi: "Ngươi, tới rồi?"

Lý Chấn Nghĩa thoát khỏi trạng thái cảm ngộ huyền diệu kia, nhìn kỹ lão đầu có tạo hình rất giống "Phong Thanh Dương" trước mặt.

Kiếm linh tiên kiếm?

Tính khí cổ quái?

"Bái kiến Kiếm linh tiền bối!"

Lý Chấn Nghĩa thành thành thật thật hành một cái đạo lễ: "Vãn bối là người thí luyện của Thiên Cơ tháp, tới đây để cầu lấy bảo kiếm."

"Cỡ như ngươi mà cũng muốn lấy kiếm?"

Lão giả hừ lạnh một tiếng, chậm rãi quay người lại, lộ ra khuôn mặt già nua gầy gò, mỉa mai: "Ngươi có biết lai lịch thanh kiếm này không? Ngươi có biết, lai lịch của lão phu không?”

“Tuy tu vi Trúc cơ cảnh mạnh nhưng Kim đan cảnh chưa thành, hạng tu hành như ngươi, năm đó ngay cả kiếm mang của thanh kiếm này cũng không tư cách nhìn thấy!"

Lý Chấn Nghĩa cười bồi: "Chẳng phải ngài cũng nói là 'năm đó' sao."

Hắn cũng chẳng giận, chỉ cười nói: "Dòng đời đưa đẩy vãn bối tới được đây, chứng tỏ vãn bối có duyên với thanh kiếm này. Nếu tiền bối có nhã hứng, chi bằng kể sơ qua cho vãn bối nghe về hào quang năm xưa của nó được không?”

“Hơn nữa, tiền bối thấy là vãn bối của ngày hôm nay, sao biết được thành tựu sau này của vãn bối lại không bằng chủ nhân trước kia của nó?"

"Ồ?"

Lão giả bỗng nhiên bật cười, nụ cười không có ý giễu cợt, trái lại còn có chút vui vẻ.

Lão phất tay một cái, một lực hút kéo tới, thân hình Lý Chấn Nghĩa lại lóe lên, xuất hiện ngay trước mặt lão giả, ngay dưới bóng râm của thanh cự kiếm kia.

Uy áp nồng đậm ập thẳng vào mặt, Lý Chấn Nghĩa suýt chút nữa là đứng không vững.

Hắn nghiến răng chống đỡ, cưỡng ép thúc động Băng Hỏa Huyền Nguyên bảo tháp trong khí hải.

Lý Chấn Nghĩa vốn nghĩ, dựa vào vầng hào quang của món tiên khí hỗ trợ này, ít nhất hắn cũng cầm cự được một chút.

Thế nhưng không ngờ, tòa tháp nhỏ vốn luôn bá đạo này lúc này lại như bị tắt máy, hoàn toàn im hơi lặng tiếng...

Cái gì thế này?

Bị áp chế?

Lão giả nhìn chằm chằm vào mắt Lý Chấn Nghĩa một hồi, đột nhiên cười nói: "Cũng là loại bướng bỉnh đấy, khá khen, ngồi xuống đi."

Áp lực trên người Lý Chấn Nghĩa giảm mạnh.

Dưới mông hắn ngưng tụ thành một cái bồ đoàn bằng hào quang, lập tức ngồi đối diện với lão giả.

Lão giả khẽ thở dài: "Ngươi muốn vượt qua chủ nhân trước kia của thanh kiếm này, căn bản là chuyện không thể nào."

Lý Chấn Nghĩa cười hỏi: "Sao lại không thể?"

"Thứ nhất là vì, kiếm này đã gãy."

"..."

Lý Chấn Nghĩa ngẩng đầu nhìn thanh kiếm, đáy mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

Chỉ là một thanh kiếm gãy mà đã dọa tòa tháp nhỏ của mình đến mức một tí hào quang cũng không dám phát ra?

Thế lúc thanh kiếm này ở thời kỳ đỉnh phong hoàn chỉnh, rốt cuộc sẽ khủng bố đến mức nào?

Kiểu một kiếm trấn áp một giới luôn sao?

Lão giả tiếp tục thong thả nói, ánh mắt chìm vào ký ức: "Thứ hai là vì, thiên địa ngoài Thiên Cơ tháp kia giờ đã không còn nhiều đại yêu đại ác đến thế. Chín tầng trời mười phương đất, chư thiên vạn giới cũng chẳng còn yêu ma nào xứng để thanh kiếm này ra khỏi vỏ.

Mất đi thời thịnh thế của yêu ma, cũng sẽ không sinh ra kẻ thứ hai như hắn ta."

Lý Chấn Nghĩa hỏi: "Kẻ mà ngài nói là..."

"Thứ ba là vì, ngươi không phải là hắn ta."

Lão giả đau đớn nhắm hai mắt lại: "Hắn ta đã đi rồi, tùy tay vứt bỏ thanh đoạn kiếm này, cũng là đoạn tuyệt luôn ý niệm tiếp tục dấn bước."

Lý Chấn Nghĩa hơi ngả người ra sau.

Khá lắm, lão kiếm linh này chìm đắm trong thế giới riêng mà cũng có thể tạo ra cảm giác nhập tâm mạnh mẽ đến vậy!

"Vậy ngài có thể thay vị đại năng kia thu đồ đệ không?"

"Thu đồ? Ai? Ngươi á?"

Lão giả liếc nhìn Lý Chấn Nghĩa một lượt từ trên xuống dưới, sau đó chậc lưỡi một cái: "Vừa không có kiếm cốt, lại chẳng có kiếm ý, ngươi hợp với lôi đình đạo pháp hơn, không hợp để nghiên cứu kiếm đạo đâu."

Lý Chấn Nghĩa vặn hỏi: "Vậy vị đại năng mà ngài nói, chẳng lẽ hắn ta chuyên tu kiếm đạo?"

"Cái này..."