"Tinh Vệ điểu, hỏi Tháp chủ nãi nãi xem, tầng hai mươi tám đã có ai tới chưa?"
"Chưa có ai cả." Tinh Vệ điểu lập tức trả lời: "Quỹ đạo hoạt động của Viêm Vân Thư kia chỉ tới đây thôi."
Nó còn bổ sung thêm: "Bọn ta có một chỗ để thần hồn các tầng tám chuyện với nhau đấy."
Lý Chấn Nghĩa gật đầu.
Hắn quay người đi về phía tầng hai mươi tám, bước chân hơi chậm chạp nhưng đại não đang hoạt động hết công suất.
Yêu ma xâm nhập, đại năng đối chọi, hai thế giới rõ ràng bị lệch lạc...
"Huyền Thiên lão tặc ơi là Huyền Thiên lão tặc, rốt cuộc lão đang bày trò gì đây?"
Lý Chấn Nghĩa cảm thấy hơi nhức đầu.
"Đại nhân." Tinh Vệ điểu thắc mắc: "Lúc nãy ngài nói 'kế sách thật độc ác' là sao thế? Ta vẫn chưa hiểu."
"Giống như ta với ngươi chơi oẳn tù tì, ngươi nói thẳng ra là ngươi sẽ ra đấm, nhưng thực tế ngươi ra cái gì thì ta không biết chắc được."
Lý Chấn Nghĩa ngửa mặt nhìn trời: "Đứng từ góc độ toán học mà nói, điều này thực ra không tạo thành yếu tố gây nhiễu, tỉ lệ của mỗi khả năng vẫn là một phần ba. Nhưng khổ nỗi, chỉ cần ngươi mở miệng nói ra, ta sẽ không nhịn được mà nghĩ nhiều, cân nhắc đủ thứ, chuyện đơn giản bỗng hóa phức tạp. Cho nên ta mới nói, con hồ ly kia cuối cùng lại bảo sẽ đem vạn quân đánh Tuyết Vân tông là để quấy nhiễu phán đoán sau này của ta, còn gài ta vào thế khó, buộc ta phải ưu tiên lo cho Tuyết Vân tông trước."
"Hóa ra là thế!"
Tinh Vệ điểu làm ra vẻ hoàn toàn hiểu thấu. Thực tế thì: "Ta có hiểu cái vẹo gì đâu!"
Lý Chấn Nghĩa quay đầu hỏi: "Tinh Vệ điểu này, nếu ta là người đầu tiên lên tới tầng ba mươi ba, liệu có phần thưởng thêm gì không?"
"Hế, cái này ta chưa nghe Tháp chủ nãi nãi nhắc tới nha."
"Vậy tức là có thể xin phần thưởng rồi."
Lý Chấn Nghĩa mỉm cười: "Ta hy vọng phần thưởng đó là cho ta nhìn ra bên ngoài Thiên Cơ tháp một cái."
Lời vừa dứt, một tia sét nhỏ ngưng tụ trên đỉnh đầu hắn, đánh xuống trong tích tắc.
Đạo khu hoàn mỹ của Lý Chấn Nghĩa tức khắc bị điện đến mức hiện rõ cả bộ xương khô.
Dù thương thế phục hồi rất nhanh, hắn vẫn đen mặt nhìn lên trên, khóe miệng giật giật.
Huyền Thiên, lại quay lại rồi.
"Được rồi, được rồi, ta sẽ ngoan ngoãn vượt ải, ngài tiết kiệm điện chút đi, có giỏi thì đi mà giật mấy lão đại năng kia kìa."
Vừa dứt lời, một đám mây đen nhỏ lại lù lù bay tới.
Lý Chấn Nghĩa méo mặt, vội vàng thi triển độn thuật chuồn lẹ.
Trên thiên thang dẫn lên tầng hai mươi tám, thỉnh thoảng lại lóe lên tia sét kèm theo tiếng la hét thảm thiết, tạo nên một thứ nhịp điệu... khá là khó đỡ.
…
Tầng thứ hai mươi tám...
Kiếm, thật là nhiều kiếm!
Lý Chấn Nghĩa dùng thuật pháp thấm ướt một miếng vải, vừa lau những vết nám đen trên mặt, vừa đánh giá tiểu thế giới có diện tích nhỏ hơn hẳn mấy tầng trước này.
Nơi này khiến hắn nhớ đến một khung cảnh kinh điển trong anime từng xem ở kiếp trước, cái đoạn ngâm xướng "Thân ta là xương của kiếm" lừng lẫy một thời.
"Kiếm Chi thế giới".
Tại đây, từ những thanh kiếm đồng ngắn mà cứng, đến liễu diệp trường kiếm, rồi hắc thiết kiếm bản hẹp, trọng kiếm bản rộng... đủ mọi chủng loại, từ phàm thiết đến pháp bảo, thứ gì cũng có.
Bảo vật ở chỗ này cũng không ít.
Lý Chấn Nghĩa vừa tản linh thức ra đã phát hiện hơn mười nơi bảo quang lấp lánh.
Vùng đất này không có yêu ma. Nhưng hễ là nơi có trọng bảo thì đều có linh thể hộ trì tương tự như chiến hồn thủ quan, thậm chí còn có cả chiến hồn của Tu La tộc.
Mục tiêu của hắn ở đâu?
Có "máy gian lận" trong tay, đương nhiên là phải dùng rồi.
"Tinh Vệ điểu?" Lý Chấn Nghĩa khẽ gọi: "Cái lão gia hỏa bên trên bảo ta tới thu phục một thanh tiên kiếm, còn nói kiếm linh của nó khùng khùng điên điên, ngươi giúp ta một tay được không?"
Tinh Vệ điểu chớp chớp mắt.
Nó muốn mở miệng, nhưng lại không dám nói trực tiếp, cuối cùng nghiến răng dậm chân, vỗ cánh chỉ về phía trước...
"Khùng khùng điên điên?"
Một giọng nói già nua đột ngột vang lên bên tai Lý Chấn Nghĩa, mang theo vài phần tức giận: "Kẻ nào dám bảo lão phu khùng khùng điên điên? Cái thằng ranh con Nhân tộc nhà ngươi, miệng còn hôi sữa mà đã dám ở đây nói nhăng nói cuội!"
Xoẹt!
Thân hình Lý Chấn Nghĩa bị một luồng lực lượng khổng lồ lôi kéo, cảnh vật xung quanh đột nhiên biến ảo, chỉ trong chớp mắt, hắn đã rơi tõm vào một hẻm núi.
Tinh Vệ điểu vội vàng vỗ cánh muốn đuổi theo, nhưng lại bị một tầng kết giới chặn đứng ngoài hẻm núi.
Nhìn kỹ hẻm núi này mà xem.
Khắp nơi cắm đầy đoạn kiếm, mảnh vỡ kiếm gãy rải rác khắp lối.