Ta Là Đại Đường Đệ Nhất Tiên

Chương 208

Lý Chấn Nghĩa cười mà không đáp.

Đúng lúc đó, phía trước đột nhiên có mấy quả cầu lửa bay thẳng về phía hai người.

"Cẩn thận!"

Oong! Oong!

Lý Chấn Nghĩa và Miêu Tiểu Hòa đồng thời rút kiếm, hai luồng pháp lực lập tức luân chuyển, khí tức của cả hai cùng lúc tăng vọt.

Cửu Huyền Chân Kinh bắt đầu hiển uy!

Kiếm quang lóe lên, cầu lửa nổ tung. Hai người nương theo dư chấn đáp xuống đất. Từ trong đống đá vụn, từng con thằn lằn lửa lao ra, vừa há miệng vừa phun hỏa diễm bao vây bọn họ.

Một xanh một đỏ, hai quả cầu sáng lơ lửng quanh người hai người.

Quả cầu xoay tròn, hai người cũng nhịp nhàng di chuyển. Một người vung ra hàng loạt kiếm quang, điều khiển hàng chục thanh pháp khí trường kiếm; người kia dùng đoản kiếm phòng thủ, liên tục tung ra thuật pháp hệ băng làm chậm bước tiến của đám hỏa thằn lằn.

Đám quái vật bị quét sạch trong nháy mắt.

Lý Chấn Nghĩa thả linh thức dò xét xung quanh. Không phát hiện thêm yêu ma nào, nhưng lại nhìn thấy vô số dấu vết giao chiến còn mới trên đường đi. Có vẻ những đệ tử thiên tài của các tông môn xông lên trước đó đã bắt đầu "vét" bảo vật ở tầng hai mốt rồi.

"A Diệu! Đã có ai lên tầng hai mươi tư chưa?"

"Vẫn chưa nha!"

A Diệu im lặng một lát rồi nhanh nhảu nhắc nhở: "Từ tầng hai mươi ba lên hai mươi tư cần tổ đội hai người để khiêu chiến một chiến tướng nhân tộc thượng cổ, hiện tại vẫn chưa có ai qua được meo."

"Đúng là phần thưởng được thiết kế riêng cho chúng ta rồi!"

Lý Chấn Nghĩa hít sâu một hơi: "Đánh nhanh thắng nhanh, không cần nương tay. A Diệu, ngươi lo quy hoạch lộ trình, chúng ta phải vượt ải với tốc độ nhanh nhất!"

"Meo!"

"Được!"

Miêu Tiểu Hòa vung cây trâm cài tóc lên. Trong khí hải hiện ra hư ảnh một tòa bảo tháp màu xanh. Pháp lực cuồn cuộn từ bảo tháp băng hỏa của Lý Chấn Nghĩa liên tục truyền sang cho nàng ấy.

Một bầy quái vật bị xóa sổ, rương bảo vật hiện ra. Hai người lấy rương xong liền ngự kiếm lao đi, lúc này cũng chẳng màng đến chuyện nam nữ thụ thụ bất thân nữa, cùng đứng trên thanh trường kiếm của Lý Chấn Nghĩa, được hắc mang của A Diệu bao phủ.

Xông tới.

Gặp địch.

Huyết chiến.

Lấy bảo, rồi tiếp tục lao đi.

Cứ thế lặp lại không ngừng.

Hai người một mèo thuận lợi tiến vào tầng hai mươi hai. Lúc vượt ải vẫn là Lý Chấn Nghĩa cân một phía, Miêu Tiểu Hòa phối hợp với A Diệu cân phía còn lại.

Với Lý Chấn Nghĩa và A Diệu, hiện tại áp lực vẫn chưa đáng kể.

Vừa mới vào tầng hai mươi hai, hai cột sáng chọc trời đã thu hút sự chú ý của họ.

"Cái gì thế kia?"

"Để A Diệu hỏi thử."

"Được luôn!"

A Diệu cười hi hi, truyền âm thầm thì: "Cái lão kia đang dỗi rồi, lão bảo biết thế soạn sẵn cái cẩm nang Thiên Cơ tháp cho các ngươi đỡ phải hỏi suốt. Đó là bảo vật mang tính truyền thừa đấy meo! Xuất hiện cột sáng kiểu đó nghĩa là bảo vật cần phải tham ngộ hoặc dung hợp tại chỗ, sau khi được bảo vật công nhận sẽ có kết giới bảo hộ! Cột sáng đó cũng là lời cảnh báo cho những người đến sau: 'Hết phần rồi, đừng có qua đây'."

"Ồ?" Lý Chấn Nghĩa suy nghĩ một chút.

Lúc trước có bảy người vượt qua tầng hai mươi mốt, Hạng Đại Long thì quay lại tìm hắn rồi, hiện tại vẫn chưa thấy đâu. Ở đây lại có thêm hai người dừng lại nhận cơ duyên... vậy là phía trước chỉ còn bốn người!

Tiếp tục xông lên!

"Cẩn thận, hình như phía trước có một bầy yêu ma." Miêu Tiểu Hòa nhắc nhở.

Lý Chấn Nghĩa nhìn về phía trước, vô số chấm đen đang ùn ùn kéo đến, tiếng vo ve đinh tai nhức óc.

Hóa ra là một bầy ong bắp cày to như cái phích.

"Cái này để ta."

Lý Chấn Nghĩa bĩu môi, quanh người hiện lên lôi quang, nhưng cố ý để lại một khoảng trống sau lưng không có điện để Miêu Tiểu Hòa có thể đứng tựa lưng vào mình.

Pháp lực tương thông, âm dương tương sinh. Lý Chấn Nghĩa vung tay, từng thanh phi kiếm mang theo lôi đình rít gào, xoay quanh hai người như một tấm lưới điện.

Đàn ong điên cuồng lao tới.

Kiếm ảnh lóe lên như chớp, Lăng Tiêu Ngự kếm thuật được vận hành tới cực hạn, từng con ong bị xuyên nổ đầu liên tiếp, âm thanh vang lên dồn dập như pháo rang.

Miêu Tiểu Hòa nghiêng đầu suy nghĩ giây lát. Nàng ấy kết Liên Hoa Ấn, giữa mi tâm hiện lên một đóa hoa tuyết nhàn nhạt. Váy áo tung bay trong gió, mái tóc đen dài cũng dần chuyển thành màu lam băng lạnh lẽo, từng đợt hàn khí âm thầm lan tỏa ra xung quanh.

Bầy ong quanh đó lập tức trở nên chậm chạp. Đám ong vốn đang hung hăng lao tới bỗng khựng lại, có dấu hiệu muốn rút lui.