Ta Là Đại Đường Đệ Nhất Tiên

Chương 207

“Meo!”

Mèo đen nhảy phắt tới trước mặt Trịnh Hoài Nhân, “bùm” một tiếng hóa thành dáng vẻ thiếu nữ, đón lấy thanh Trảm Kim Ô kiếm mà Lý Chấn Nghĩa ném tới.

“Chủ nhân bảo ta tới giúp ngươi đây meo! Đứng lùi ra sau đi! Tốc độ của ta đủ nhanh để đánh nát mấy cái quang nhận này meo!”

Mấy đệ tử trẻ tuổi đứng quanh nhìn thấy A Diệu đáng yêu như vậy thì trái tim mềm nhũn, đồng loạt tròn mắt kinh ngạc.

Lý Chấn Nghĩa cười hỏi: “Như vậy có được không?”

Linh thể thủ quan trầm tư suy nghĩ, lại bấm tay tính toán một hồi, sau đó mới chậm rãi gật đầu: “Chuyện này hợp lệ, linh sủng có thể cho mượn.”

“He he.”

A Diệu cầm ngược trường kiếm, bày tư thế chuẩn bị chiến đấu.

Trịnh Hoài Nhân gãi đầu, chắp tay chào mấy đệ tử tiên môn đang đứng đực mặt ra đó, rồi lui thẳng ra rìa quang mạc.

“A Diệu cố lên! Ta nợ ngươi một trăm con cá khô!”

“Nhớ đấy meo!”

Tùng!

Tiếng cầm lại vang lên.

...

Một lát sau.

A Diệu giữ nguyên hình dáng thiếu nữ, vui vẻ nhảy chân sáo trên bậc thang đăng thiên.

Bốn người Lý Chấn Nghĩa dắt theo Thiên Mã theo sát phía sau.

…Cái bậc thang này có quy tắc là bắt buộc phải đi bộ đi lên.

Đám đệ tử phía dưới có không ít người muốn mở miệng nhờ A Diệu giúp đỡ, nhưng lời tới miệng lại nuốt ngược trở vào.

Dù sao bọn họ cũng đều là “ngôi sao trẻ” của các tông môn, cái tôi và sự kiêu ngạo vẫn còn đó.

Phía trước, tính cả Hạng Đại Long thì còn sáu người nữa.

Nhìn từ góc độ khác, mười người tiến vào tầng thứ hai mươi mốt lúc này, vậy mà có tới bốn người thuộc về Tuyết Vân tông! Tuy nhiên Quách Châu Linh và Trịnh Hoài Nhân sau khi truyền âm bàn bạc vài câu, trước khi bước vào tầng hai mươi mốt đã chủ động tìm tới Lý Chấn Nghĩa.

“Tiểu sư thúc!”

Quách Châu Linh đẩy nhẹ gọng kính:

“Hay là... hay là con cứ ở lại tầng hai mươi mốt này thôi. Được người che chở tuy rất sướng, nhưng e là sẽ ảnh hưởng không tốt đến danh tiếng của Tuyết Vân tông, dù sao đây cũng là thử thách cá nhân.”

“Cũng được.”

Lý Chấn Nghĩa không ép, hắn cười nói: “Ta đã hứa đưa các ngươi lên trên tầng hai mươi, giờ thế này cũng coi như không nuốt lời.”

“Vâng!” Quách Châu Linh mím môi đáp, đôi mắt sáng long lanh: “Cảm ơn tiểu sư thúc.”

“Chuyện nhỏ, sau này làm món gì ngon cho con mèo nhà ta là được.”

“Đúng thế meo!” A Diệu đắc ý phụ họa.

Quách Châu Linh mỉm cười nhẹ nhàng. Bên cạnh, Trịnh Hoài Nhân cười hì hì: “Con thì chẳng ngại bị mang tiếng đâu, cơ mà Châu Linh sư tỷ nói đúng, phải giữ mặt mũi cho tông môn nữa.”

Miêu Tiểu Hòa bình thản nói: “Ta sẽ đi cùng tiểu sư thúc đến tầng hai mươi tư, sau đó sẽ quay lại hội quân với các người.”

Lý Chấn Nghĩa búng tay một cái, nhìn về phía cánh cửa đang hé mở ở cuối bậc thang.

“Hai đứa đi tìm bảo vật hoặc tìm chỗ tu hành đi, Tiểu Hòa đi với ta bứt tốc lên trên.”

“Vâng.”

Sáu người đi trước, ba người nhanh nhất đã xông tới tầng hai mươi ba. Nếu đóa liên hoa ở tầng hai mươi tư mà bị kẻ khác nẫng tay trên thì hắn lỗ vốn to.

Đạo cơ hoàn mỹ, đã ở ngay trước mắt rồi!

Bước chân vào tầng thứ hai mươi mốt, diện tích tiểu thế giới bên trong tháp lại một lần nữa thu hẹp.

Kể từ tầng mười trở đi, mỗi tầng đều có thể dễ dàng nhìn thấy một góc của thân tháp; còn hiện tại, phóng tầm mắt ra xa đã có thể thấy rõ bên ngoài dải giang sơn này chính là những "bức tường" màu xám cao chọc trời.

Nhưng đồng thời, bắt đầu từ tầng này, phẩm cấp bảo vật và mức độ nguy hiểm của những hiểm họa ẩn giấu cũng tăng lên rõ rệt.

Trịnh Hoài Nhân và Quách Châu Linh có thêm một việc nhẹ lương cao để làm là dắt bốn con Thiên Mã đi dạo.

Trên tầng hai mươi mốt mà cưỡi Thiên Mã thì quá mức mạo hiểm, cực kỳ dễ lọt vào mắt xanh của đám yêu ma ẩn nấp khắp nơi. Bởi vậy, hai người chỉ dám quanh quẩn gần cửa thông đạo đi xuống. Dù sao khu vực này vẫn còn không ít bảo vật chưa bị ai lấy mất, đủ cho bọn họ từ từ khai phá.

Lý Chấn Nghĩa và Miêu Tiểu Hòa cũng chẳng buồn đi tìm bảo vật, lúc này hai người đang song hành phi nước đại.

Miêu Tiểu Hòa lo lắng hỏi: "Hai người họ ở đây có ổn không?"

"Không sao đâu, ta đã nhờ A Diệu thông báo cho cư dân bản địa tầng này rồi, họ sẽ âm thầm trông nom giúp."

Lý Chấn Nghĩa đưa mắt quan sát xung quanh.

Tiểu thiên địa này có vô số yêu ma đệ tứ cảnh tồn tại, nhưng chúng đều bị phân chia khu vực rõ ràng, không được phép đi lại lung tung.

"Này, ta hỏi chút được không?" Miêu Tiểu Hòa cuối cùng cũng không nhịn được: "Rốt cuộc quan hệ giữa huynh và chủ nhân Thiên Cơ tháp này là thế nào?"

Lý Chấn Nghĩa ung dung đáp: "Đây là bí mật lớn nhất của ta đấy."

Nàng ấy liếc sang chỗ khác: "Thế để sau này ta hỏi tiếp."

"Sao lại để sau mới hỏi?" Lý Chấn Nghĩa kỳ quái nhìn nàng ấy một cái.

Lúc này cả hai đang ngự kiếm phi hành, pháp lực tương thông, đứng cũng rất gần nhau. Dưới sức gió thổi mạnh, váy áo nàng ấy dán sát vào thân hình mảnh mai, quả thực dễ khiến người bên cạnh nảy sinh vài ý nghĩ.

Miêu Tiểu Hòa thản nhiên hừ hừ: "Hừ, cho dù huynh không nói, ta cũng đoán được hòm hòm rồi."