Tay trái giấu sau lưng của A Diệu cũng không rảnh rỗi, hóa thành bàn tay người, bấm kiếm chỉ rồi gẩy nhẹ một cái. Một đạo trảo nhận khác chẳng biết từ lúc nào đã áp sát dưới chân Viêm Vân Thư, âm thầm bay lên, thừa lúc đối phương sơ hở liền "xoẹt" một đường, xé rách vạt váy dài sau lưng nàng ta, để lại một vết cắt cực kỳ tinh tế!
Viêm Vân Thư thốt lên một tiếng, trợn mắt nhìn con mèo đằng xa, rồi quay sang trừng mắt với Lý Chấn Nghĩa:
"Ngươi... con linh sủng này của ngươi! Sao lại... sao lại bắt nạt người ta như thế..."
Viêm Vân Thư nói chưa dứt câu đã đảo mắt trắng dã, ngã ngửa ra sau bất tỉnh nhân sự. Từ hai vết thương trên vai và sau lưng, từng luồng hắc khí nhàn nhạt không ngừng bốc lên.
"Cẩn thận nha!"
Lý Chấn Nghĩa chờ đúng lúc này liền vọt lên, trực tiếp thi triển Lôi Long Cửu Độn, hiện ra ngay bên cạnh Viêm Vân Thư, dùng một tư thế vô cùng "gentleman", tay trái đưa ra đỡ lấy lưng nàng ta.
Kiếm chỉ tay phải của Lý Chấn Nghĩa liên tục điểm nhanh như chớp.
Một chỉ phong bế tu vi, hai chỉ tê liệt khí hải, sau đó đôi mắt hắn bừng lên kim quang, nhìn thẳng vào thần hồn đã không còn phòng bị của nữ tử này.
Hồn phách nhân tộc?
Không phải loại hồn phách hai đầu, cũng không có bất kỳ đặc điểm nào của Tu La tộc. Căn cốt của Viêm Vân Thư hoàn toàn là một nhân tộc tiêu chuẩn!
Bên cạnh bao nhiêu người đang nhìn, Lý Chấn Nghĩa cũng không tiện thi triển Duyệt Hồn Thuật. Hắn lập tức rụt tay trái lại, hét lớn một tiếng:
"A đúng rồi! Nam nữ thụ thụ bất thân!"
Dứt lời liền lùi lại, dùng pháp lực đưa Viêm Vân Thư ra rìa tiên đảo.
Hồn phách không vấn đề không có nghĩa là con người này không có vấn đề, càng không có nghĩa là Phần Thiên Khuyết trong sạch. Dù sao lúc Lý Chấn Nghĩa làm "tổng điều tra dân số đệ tử" ở tầng bảy, chỉ có nhà này là thiếu hụt mất mười mấy đệ tử một cách lộ liễu.
Nếu dùng được Duyệt Hồn Thuật thì tốt rồi, tiếc là...
Giờ phải làm sao đây? Nếu ra khỏi Thiên Cơ tháp, e là khó tìm được cơ hội nào tốt hơn để "rà soát" Thập nhị Tiên môn như thế này.
Lý Chấn Nghĩa lững thững bay về đảo, trong lòng không ngừng tính toán.
...
"Meo u!"
A Diệu hóa lại bản thể, nhảy tót lên vai Lý Chấn Nghĩa, đôi mắt mèo xinh đẹp liếc nhìn đám "tuổi trẻ tài cao" còn lại.
Lý Chấn Nghĩa mỉm cười chắp tay: "Nếu các vị có tự tin tiếp được công kích của linh sủng nhà ta, thì cứ lên trao đổi chiêu thức, ta không ngại đâu."
Đám cao thủ còn lại lập tức do dự. Cho tới lúc này, bọn họ mới thật sự nhận ra thiếu niên nhìn còn nhỏ tuổi hơn mình trước mặt… hoàn toàn là kiểu “cao nhân giấu mặt”.
Vị đạo hiệu Lý Chân Ý này…
Dựa vào Ngự kiếm thuật và kiếm đạo, hắn có thể cầm cự trước Tu La Chiến Hồn khó nhằn kia; một tay lôi pháp lại dọa cho tên cục súc Hạng Đại Long phải rút lui. Mà giờ đây, hắn lại tung ra bí thuật ngự thú, linh sủng thôi mà đã có chiến lực Kết đan cảnh thực thụ, tốc độ lại nhanh đến vô lý.
Thách thức đối thủ cỡ này, dường như bọn họ vẫn chưa đủ tư cách. Có lẽ, chỉ có những nhân vật cấp bậc đại sư huynh rực rỡ nhất của mỗi nhà như Hạng Đại Long mới đủ trình để Lý Chấn Nghĩa đích thân ra tay...
“Các vị không muốn so tài nữa, vậy bọn ta đi chinh phục thử thách thông đạo đây ha.”
Lý Chấn Nghĩa nháy mắt đầy tinh nghịch với mười mấy đệ tử tiên môn đang đứng đó.
Đám đệ tử đồng loạt chắp tay ra hiệu mời, trên mặt ai nấy đều mỉm cười đầy thiện ý. Thế nhưng ngay sau đó, một màn khiến tất cả đồng loạt hóa đá xuất hiện.
Chỉ thấy vị linh thể thủ quan vốn dĩ như một “ông hổ cản đường”, xưa nay luôn trưng ra bộ mặt lạnh lùng chẳng thèm đoái hoài đến ai, lúc này lại chậm rãi đứng dậy, đặt cây cổ cầm sang một bên, rồi trịnh trọng cúi người hành lễ đạo gia với Lý Chấn Nghĩa.
“Bần đạo bái kiến Thí luyện giả đại nhân tôn quý.”
Tôn quý?
Thí luyện giả đại nhân?
Hai cái từ này đặt cạnh nhau, nghe có thấy sai sai ở đâu không hả trời!
Đám đệ tử trố mắt nhìn chằm chằm vào sườn mặt của Lý Chấn Nghĩa, chỉ thấy thiếu niên nọ chỉ mỉm cười xua tay, thong dong đáp lời: “Đạo hữu đa lễ rồi. Ta muốn qua ải này, chẳng hay quy tắc là gì?”
Linh thể thủ quan nghiêm mặt đáp: “Tuy thân phận ngài tôn quý, nhưng quy tắc thì không thể sửa đổi, đây cũng là lời dặn dò truyền âm của nãi nãi. Ngài chỉ cần kiên trì một lát dưới thuật pháp của bần đạo là có thể qua ải.”
Lý Chấn Nghĩa trầm ngâm một hồi: “Vậy sau khi qua ải rồi quay trở lại, có cần phải thách đấu tiếp không?”
“Không cần.” Linh thể thủ quan đáp: “Qua ải một lần, những lần sau được miễn.”
“Vậy thì tốt.”
Lý Chấn Nghĩa quay đầu nhìn ba người Miêu Tiểu Hòa ở phía sau.
Quách Châu Linh vội vàng lên tiếng: “Tiểu sư thúc, người đưa bọn con tới đây sớm thế này là bọn con đã hời to rồi. Người mau đưa Tiểu Hòa sư muội xông lên tầng cao hơn đi!”