Ta Là Đại Đường Đệ Nhất Tiên

Chương 204

Lý Chấn Nghĩa quay sang nhìn người nữ tử vừa lên tiếng. Nữ tử kia chậm rãi đứng dậy trong bộ váy đỏ rực như lửa. Mái tóc dài tung bay, tựa ngọn viêm hỏa đang bốc cháy. Một luồng uy áp mạnh mẽ từ từ lan ra quanh người nàng ta.

Trúc cơ cảnh viên mãn! Là "cao thủ" thuộc top 3 về tu vi trong số mười mấy người ở đây.

Lý Chấn Nghĩa bỗng nở nụ cười rạng rỡ: "Ta vốn khá tò mò về thuật pháp hệ hỏa... Tiểu Hòa, mọi người đợi ta một lát, ta đi giao lưu với đạo hữu này một phen".

"Ồ?"

Viêm Vân Thư vốn tưởng vì mình là nữ giới nên vị "Chân Ý tiền bối" này sẽ khó mà chọn mình, không ngờ...

"Vậy thì tốt quá!"

Viêm Vân Thư xoay người bay ra phía ngoài, chân đạp một vòng tròn, ngự vật phi hành.

Lý Chấn Nghĩa hỏi: "Thực ra ta còn một bản lĩnh nữa là ngự thú, lát nữa lúc đánh nhau có thể dùng thuật pháp ngự thú không?"

"Tất nhiên." Viêm Vân Thư cười nói: “Xin tiền bối cứ dốc toàn lực.”

Lý Chấn Nghĩa: "..." Cái lời thoại này nghe cứ sai sai thế nào ấy.

Hắn mỉm cười gật đầu, lôi con mèo đen đang ngủ trong ngực ra, gõ nhẹ vào trán nó rồi thì thầm bằng tâm thức: “Đi đi, A Diệu. Dốc toàn lực bắt lấy nàng ta. Tốt nhất là đánh ngất luôn để ta tiện kiểm tra hồn phách.”

"Meo u!"

"Tốc độ gì mà kinh hồn thế này!"

"Bắt linh sủng này ở đâu vậy? Trong Thiên Cơ tháp có không?"

Trên hòn đảo tiên trọc lốc, tiếng trầm trồ kinh ngạc vang lên không ngớt.

Hơn mười đệ tử từ các tiên môn, cùng vị linh thể thủ quan đang ôm cổ cầm tọa trấn, tất cả đều dán mắt vào trận "đại chiến" giữa không trung.

A Diệu trong hình dạng thiếu nữ mèo đang đùa bỡn đệ tử Phần Thiên Khuyết như mèo vờn chuột.

Đúng nghĩa là trêu đùa.

Hắc quang của A Diệu giúp tăng tốc độ bay theo tỷ lệ phần trăm, lại thêm bản năng không cần pháp lực vẫn có thể ngự không, dễ dàng né tránh mớ thuật pháp hệ hỏa ngợp trời, thỉnh thoảng còn áp sát bên cạnh đệ tử Phần Thiên Khuyết để hù dọa đối phương một phen.

Ngoài tốc độ, A Diệu còn có dàn "phòng ngự tận răng".

Trên đầu cắm trâm ngọc của Lạc Chức tiên tử, cổ đeo chuông làm từ xá lợi tử của Huyền Trang đại sư. Cái trước chống thuật pháp, cái sau chặn tinh thần công kích.

Đúng kiểu “tay trái vô địch”, “tay phải cũng vô địch”, phối hợp vô cùng vô lý.

Cứ thế, chiến đấu chưa quá mấy hiệp, Viêm Vân Thư của Phần Thiên Khuyết đã lộ rõ vẻ mệt mỏi. Đoàn hắc ảnh kia vẫn như âm hồn bất tán, xoay quanh nàng ta với tốc độ chóng mặt.

Mỗi khi Viêm Vân Thư tưởng chừng đã khóa được mục tiêu định tung chiêu, thì hóa ra đó chỉ là tàn ảnh. Mà hễ phòng ngự của nàng ta lộ ra sơ hở, liền bị A Diệu xông tới "vả" cho mấy phát đau điếng.

Viêm Vân Thư càng đánh càng tức giận.

"Ngươi quậy đủ chưa!"

Nàng ta thét lên một tiếng chói tai, bộ váy rực lửa trên người suýt chút nữa rách toạc, từng luồng hỏa diễm cuồn cuộn phun trào ra ngoài!

Thân hình A Diệu bất chợt hiện ra ngay phía dưới Viêm Vân Thư, vững vàng treo mình giữa hư không. Thiếu nữ mèo khoanh tay trước ngực, khóe môi hơi nhếch lên, gương mặt khả ái lộ rõ vẻ ngạo kiều.

“Để chủ nhân nhìn xem… bản miêu nổi nóng đáng sợ thế nào!”

Viêm Vân Thư đột ngột cúi đầu, ba con hỏa long từ quanh người nàng ta lao ra, khóa chặt lấy A Diệu mà vây sát!

Bốn người Tuyết Vân Tông đều thót tim.

Lý Chấn Nghĩa nhìn thì có vẻ ung dung, tay chắp sau lưng, nhưng thực chất lôi pháp đã nung nấu sẵn trong lòng bàn tay, sẵn sàng ra tay cứu mèo bất cứ lúc nào.

Đây là cuộc tỷ thí của hắn với Viêm Vân Thư. A Diệu ra trận với tư cách linh sủng, hắn là chủ nhân, thích ra tay lúc nào chẳng được. Tất nhiên, để thiết lập uy phong một cách trọn vẹn, hắn không ra tay vẫn là tốt nhất.

Hỏa long đuổi theo mèo đen bay loạn xạ trên trời. Nhìn thì có vẻ Viêm Vân Thư đang chiếm thế thượng phong nhưng thực tế pháp lực của nàng ta đang cạn kiệt cực nhanh. Dù là thiên tài của tông môn nhưng không có tiên khí hỗ trợ kiểu như Băng Hỏa Huyền Nguyên bảo tháp, chỉ dựa vào đan dược thì làm sao bù đắp kịp tốc độ đốt pháp lực này.

Bỗng nhiên, thân hình hỏa long rạn nứt, rồi cả ba con cùng lúc "tắt điện"!

Cả người Viêm Vân Thư run lên bần bật, lửa trên váy cũng nhạt đi mấy phần.

Ngay lập tức, một luồng hắc mang xé gió lao tới. Viêm Vân Thư né không kịp, lá chắn pháp lực cũng chậm mất một nhịp, bị hắc mang lướt qua vai để lại một vệt máu đỏ tươi.

Luồng hắc mang kia vòng tới lượn lui, y hệt như một thanh phi kiếm, bám đuôi Viêm Vân Thư như keo dán chuột.

Cách đó không xa, A Diệu tay trái chắp sau lưng, tay phải không ngừng vẫy vẫy. Đó chính là bộ "Ngự kiếm pháp giản lược" mà Lý Chấn Nghĩa đã đặc biệt đo ni đóng giày cho nó.