Ta Là Bạch Nguyệt Quang Trở Về Từ Cõi Chết

Chương 3

Trong thành Phù Tang hầu hết là yêu tộc bình thường, Đan Kỷ không tiện lộ diện nên đã thả họ xuống từ xa, rồi tự tìm một chỗ sạch sẽ để rỉa lông.

Ân Trường Du thi triển pháp thuật lên cả hai để người ngoài không nhìn rõ khuôn mặt, sau đó mới cùng Lâm Sơ bay vào thành.

Tết Bái Thần bắt nguồn từ thời thượng cổ, khi ấy có hung thú hoành hành, tự xưng là yêu thần, bắt các tộc phải định kỳ dâng tế phẩm, kẻ nào trái lệnh sẽ bị diệt tộc.

Về sau, hung thú này bị một tu sĩ loài người chém chết, lễ Bái Thần dần dần trở thành ngày hội hàng năm, tế phẩm cũng chỉ còn mang tính tượng trưng.

Vừa vào cửa thành, Lâm Sơ đã dáo dác nhìn quanh, đôi mắt tràn đầy ngạc nhiên.

Đây không phải lần đầu cậu đến thành Phù Tang, nhưng những lần trước chỉ thấy người ta hóa hình người bình thường, còn hôm nay khắp phố xá đều là những cái đuôi, đôi tai, thậm chí có cả tiểu yêu quái vẫn để nguyên hình đi dạo phố.

Ân Trường Du che chở Lâm Sơ tránh một con thú tê giác cao lớn, rồi lấy một chiếc hộp dẹt từ tiểu quán bên đường.

Hắn chấm đầu ngón tay vào chút cao màu chu sa, bôi lên mu bàn tay Lâm Sơ.

"Đây là loại hoa phóng chi làm thành, bôi vào cho may mắn."

Lâm Sơ nhìn quanh, thấy không ít yêu tộc trên tay hay trên trán cũng có ấn ký màu đỏ như vậy.

Cậu liền thử bôi một chút, rồi nghiêng đầu nhìn Ân Trường Du, đột nhiên chấm một điểm lên giữa mày hắn, để lại một nốt chấm mỹ nhân.

Lâm Sơ cười tít cả mắt, Ân Trường Du nhẹ nhàng nhéo khuôn mặt cậu.

Nhìn Lâm Sơ vui vẻ, khuôn mặt vốn sắc lạnh của hắn cũng trở nên nhu hòa, cộng thêm nốt chấm đỏ giữa mày, trông hắn chẳng khác nào một vị trích tiên.

Lúc này vẫn còn sớm, lễ hiến tế chưa bắt đầu nên Ân Trường Du dẫn Lâm Sơ đi dạo khắp nơi.

Xung quanh ngày càng náo nhiệt, tiết trời cũng không còn lạnh lẽo như trước.

Ven đường có nhiều tiểu yêu bày bán điểm tâm, Lâm Sơ từ chối không được, Ân Trường Du đành mua cho cậu một hộp bánh cây củ đậu.

Chủ quán là một con chuột đồng yêu, để lộ hai chiếc răng cửa, cười tủm tỉm nói: "Bí phương gia truyền đấy, không ngon không lấy tiền!"

Bánh vừa ra lò còn nóng hôi hổi, Lâm Sơ nếm thử một miếng, vị mềm mại thơm ngọt, ngon thật sự.

Cậu liền lấy thêm một miếng đút cho Ân Trường Du.

"Ngon không?"

Lâm Sơ và chủ quán chuột đồng cùng nhìn Ân Trường Du đầy mong đợi.

Hắn gật đầu: "Không tệ."

Hộp bánh khá đầy đặn, Lâm Sơ đã ăn cơm trưa rồi nên giờ không ăn nổi nữa, lại sợ bánh nguội, cứ ôm khư khư cái hộp đầy bối rối.

Ân Trường Du sợ cậu ăn nhiều khó tiêu, liền cầm lấy: "Để ta giữ cho, trong nhẫn trữ vật có thể giữ ấm."

Lâm Sơ ngoan ngoãn gật đầu, nắm lấy tay Ân Trường Du tiếp tục dạo bước.

Khi đi qua một con phố khác, Lâm Sơ cảm thấy dòng người thưa dần.

Đang lúc cậu còn đang thắc mắc thì Ân Trường Du đã nắm chặt tay cậu, trầm giọng nói: "Có chuyện chẳng lành."

Hắn đưa Lâm Sơ ra sau lưng.

Đám yêu tộc thưa thớt xung quanh đột nhiên biến sắc, xông lên bao vây lấy hai người.

Một người đàn ông mặc áo xanh sẫm bước ra từ trong đám đông, nở nụ cười châm chọc: "Chủ điện Khuyết Âm, Yêu tộc chi vương, quả nhiên mang theo tiểu tình nhân đi dạo phố. Cuối cùng cũng chặn được ngươi rồi."

Ân Trường Du vô cảm nhìn hắn, trong mắt không chút cảm xúc, hắn giơ tay hóa ra một luồng linh khí bao bọc lấy Lâm Sơ.

"Đằng Cộng."

Đằng Cộng cười khẩy: "Xem ra ngươi vẫn còn nhớ ta. Ân Trường Du, lúc ngươi diệt tộc nhân ta, có bao giờ nghĩ đến ngày hôm nay không? Ta cho ngươi biết..."

Chưa để hắn nói hết câu, Ân Trường Du đã triệu ra một thanh trường kiếm, trực tiếp lao tới.

Hắn thế tới hung hăng, nhưng Đằng Cộng đã có chuẩn bị từ trước, tiểu yêu bốn phía không ngừng xông lên, sau khi bị chém ngã xuống đất đều hiện ra nguyên hình là loài rắn.

Thấy Ân Trường Du càng ép càng gần, Đằng Cộng đưa mắt ra hiệu.

Những tiểu yêu bên cạnh liền hóa nguyên hình xông lên vây công, hóa ra chúng là lũ nửa giao.

Đằng Cộng nhìn về phía Lâm Sơ đang được linh khí bảo hộ ở phía sau, khóe miệng nhếch lên một độ cung quỷ dị.

Linh khí của Ân Trường Du tuy như tường đồng vách sắt, nhưng cũng không phải là không thể phá vỡ.

Trên nóc một tòa nhà cách đó hơn 30 trượng, mũi tên đã nằm trên dây cung, kéo căng cứng.

Mũi tên lóe sáng, sắc bén khiếp người, nhắm thẳng vào Lâm Sơ.

Kẻ kéo cung tràn đầy hận ý, gằn từng chữ: "Ân... Trường... Du."

-

"Trường Du..."

Tai họa ập đến trong chớp mắt.

Lâm Sơ cúi đầu, một mũi tên sắc bén từ phía sau đâm xuyên qua tim cậu, máu tươi dần nhuộm đỏ quần áo.

Cậu ngơ ngác nhìn Ân Trường Du, thân thể không còn nghe theo sự điều khiển mà đổ gục xuống.

Ân Trường Du vứt bỏ tên yêu tộc trong tay, lao tới ôm lấy cậu, vẻ mặt hoảng loạn vô thố: "A Sơ..."

Vết máu trên áo choàng Lâm Sơ lan rộng.

Hắn muốn dùng linh khí phong bế vết thương cho cậu, nhưng vừa chạm vào, Lâm Sơ đã trào ra một ngụm máu tươi.

Cơ thể cậu vốn dĩ không thể chống đỡ nổi, sinh khí nhanh chóng xói mòn.

Đôi mắt Ân Trường Du đỏ ngầu, gân xanh trên thái dương nổi lên, đôi tay ôm lấy Lâm Sơ đã dần hiện ra móng vuốt sắc nhọn.

Đây là lần đầu tiên Lâm Sơ thấy Ân Trường Du thất thố như vậy, cậu muốn bảo đối phương đừng buồn, dù sao cậu cũng chẳng sống được bao lâu.

Nhưng cậu hoàn toàn không nói nên lời.

Ân Trường Du dường như vẫn đang gọi tên cậu, Lâm Sơ không còn nghe rõ nữa, cảnh vật trước mắt dần mờ đi, chỉ còn lại một mảng đỏ rực đung đưa.

Dường như đó chính là nốt chấm mà chính tay cậu đã điểm lên giữa mày hắn.

-

Người trong lòng đã hoàn toàn tắt thở, Ân Trường Du ngồi bệt xuống đất không nhúc nhích.

Đám giao tộc xung quanh do dự không dám tiến lại gần.

Đằng Cộng thấy Ân Trường Du bi thương quá độ thì vô cùng đắc ý, ra lệnh cho bộ hạ: "Giết hắn cho ta!"

Tương truyền bản thể của Ân Trường Du là yêu thú thượng cổ, nhưng hắn chưa bao giờ hiện nguyên hình trước mặt bất cứ ai, ai biết là thật hay giả?

Hôm nay hắn nhất định phải xem thử, tên Yêu tộc chi vương này rốt cuộc có bao nhiêu bản lĩnh!

Đám tiểu yêu đang chực chờ xông lên thì đột nhiên trời đất tối sầm lại, không biết từ đâu một cơn gió lốc thổi tới khiến người ta không thể mở mắt.

Những kẻ đứng gần đó nghe thấy từ phía Ân Trường Du phát ra tiếng xương cốt kêu răng rắc.

Hắn vẫn ngồi yên tại chỗ, nhưng sau lưng lại từ từ dang rộng một đôi cánh đen tuyền.

Chúng yêu hoảng sợ lùi lại, Đằng Cộng bàng hoàng mở to mắt, giọng run rẩy: "Ngươi... ngươi là..."

truyenfull,truyenfull vn