Đan Kỷ thấy Lâm Sơ thì vô cùng phấn khích, nó kêu "pi pi" mấy tiếng rồi dụi đầu vào vai cậu làm nũng, hoàn toàn ngó lơ Ân Trường Du đang đứng phía sau.
Lâm Sơ đưa tay v**t v* lớp lông tơ trên cổ nó, cười nói: "Kỷ Kỷ, lâu rồi không gặp."
"Dạo này em có ăn uống tử tế không?" Cậu lấy từ trong tay áo ra một bọc luyện thực nhỏ đưa cho Đan Kỷ.
Đan Kỷ vốn cực kỳ kén ăn. Con thỏ yêu phụ trách chăm sóc nó ở điện Khuyết Âm ngày nào cũng buồn rầu đến rụng cả lông.
Luyện thực được lựa chọn kỹ càng bày ra trước mắt, Đan Kỷ thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn, thật sự đói lắm mới miễn cưỡng ăn vài miếng.
Vậy mà vì nể mặt Lâm Sơ, Đan Kỷ vẫn nhắm mắt nuốt một ít.
Tuyết rơi được linh lực chặn lại giữa không trung.
Ân Trường Du nắm lấy tay Lâm Sơ, cẩn thận truyền nhiệt lượng sang cho cậu. Đợi đến khi Đan Kỷ ăn xong chỗ luyện thực, Ân Trường Du ôm Lâm Sơ ngồi lên lưng nó.
Một tiếng phượng hót trong trẻo vang lên, Thần Phượng dang rộng đôi cánh, dải lông đuôi dài bay bướm giữa trời tuyết, vững vàng đưa hai người bay về phía thành Phù Tang.
Lâm Sơ dựa vào lòng ngực Ân Trường Du, được che chắn kín mít, chỉ để lộ nửa khuôn mặt nhìn ra khung cảnh trắng xóa phía trước.
Ân Trường Du áp tay lên vầng trán trơn bóng của cậu, cọ vào vành tai cậu khẽ hỏi: "Có lạnh không?"
Kinh mạch của Lâm Sơ bị tổn thương, Ân Trường Du không thể trực tiếp truyền linh khí vào cho cậu được, gió lạnh vẫn len lỏi vào đôi chút.
Lâm Sơ kìm lại cơn ho, khẽ lắc đầu.
Phù Tang nằm ở cực Bắc, quanh năm rét buốt, hễ vào đông là tuyết rơi không ngớt.
Ân Trường Du ôm chặt Lâm Sơ, cảm nhận độ ấm từ lòng bàn tay cậu: "Chờ thêm một thời gian nữa, ta đưa em đến nơi ấm áp hơn, không cần phải chịu khổ ở đây."
Giọng hắn đầy vẻ áy náy.
Lâm Sơ hơi ngửa đầu, cọ vào gò má hắn: "Chỉ cần được ở bên cạnh ngươi, ở đâu ta cũng thấy vui."
Ngoài những lúc đôi khi hơi bận rộn, Ân Trường Du đối với cậu luôn vô cùng chu đáo tỉ mỉ.
Với thân phận và địa vị của hắn, vốn dĩ người ngoài ngay cả mặt Ân Trường Du cũng khó lòng nhìn thấy.
-
Lâm Sơ từ nhỏ thể chất đã rất yếu, mãi đến năm mười sáu, mười bảy tuổi mới được phép ra ngoài.
Khi đó thời tiết dần ấm áp, người đi đường đều mặc áo mỏng, chỉ riêng Lâm Sơ vẫn quấn kín mít.
Trước khi ra cửa, Lâm mẫu vì không yên tâm còn khoác thêm cho cậu một chiếc áo choàng.
Hàng xóm xung quanh ai cũng từng nghe kể về vị tiểu thiếu gia Lâm phủ, vốn là người có tiên duyên, đáng tiếc khi còn bé gặp biến cố khiến bao người thổn thức.
Ánh mắt người xung quanh kẻ thiện ý, người tò mò, nhưng Lâm Sơ chẳng hề bận tâm.
Cậu hào hứng ngắm nhìn thế giới bên ngoài, mải mê đi dạo liền hai con phố.
Đến khi định thần lại, gã sai vất đi theo đã lạc mất từ nửa đường, trước mắt cậu toàn là phố xá và gương mặt lạ lẫm.
Lâm Sơ không muốn đứng chờ tại chỗ, nhấc chân tiếp tục bước đi.
Cậu xuyên qua phố xá ồn ào, đi đến một con suối nhỏ.
Dưới dòng suối thấp thoáng có đàn cá bơi lội, cậu ngồi xổm xuống nhìn đến ngẩn người thì nghe thấy tiếng nước khẽ vang lên ở gần đó.
Cậu nghiêng đầu nhìn sang, một người đàn ông mặc áo đen đang đứng dưới nước.
Hắn sở hữu khuôn mặt tuấn mỹ, đôi bàn tay đang hiện rõ hình dạng móng vuốt sắc nhọn, rồi từ từ khôi phục lại trạng thái bình thường.
Hóa hình, đó là Yêu tộc, vậy mà Lâm Sơ không hề sợ hãi.
Cậu ngây thơ nhìn hắn đầy tò mò rồi cất tiếng hỏi: "Ngươi là ai?"
Thiếu niên có khuôn mặt non nớt, thanh tú, trong mắt không một chút hoảng loạn.
Ân Trường Du hạ nhẹ tầm mắt, đôi môi như mấp máy, nhưng ngay giây sau đó đã biến mất tại chỗ.
"Ơ?" Lâm Sơ ngơ ngác nhìn quanh, chẳng thấy bóng người đâu cả.
"Thiếu gia! Sao ngài lại chạy ra tận đây!"
Tiếng gã sai vặt vang lên từ phía sau.
Hắn chạy vội đến trước mặt Lâm Sơ, lau mồ hôi trên trán đầy sợ hãi: "Giờ cũng không còn sớm nữa, chúng ta về thôi nhé?"
Lâm Sơ không quá nguyện ý, nắm chặt vạt áo: "Ta muốn chơi thêm một lát nữa."
Gã sai vặt thở dài, khó xử nói: "Nhưng phu nhân đã dặn, trước giờ Thân phải về đến phủ. Hay là ngày mai chúng ta lại ra đây?"
Lâm Sơ ủ rũ đáp một tiếng, xoay người đi về phía con đường cũ, không kìm được lại ngoái đầu nhìn lại lần nữa.
Về sau trong một dịp tình cờ, Lâm Sơ hỏi Ân Trường Du: "Khi đó, ngươi làm gì ở con suối nhỏ thế?"
Ân Trường Du đáp gọn lỏn: "Đi ngang qua."
"Ồ..." Hàng mi Lâm Sơ khẽ rung, ngửa đầu nhìn hắn: "Vậy lần đầu tiên gặp ta... ngươi có ấn tượng gì với ta?"
Ân Trường Du thu trọn vẻ mong chờ trên gương mặt cậu vào đáy mắt, đầu ngón tay v**t v* gò má cậu, giọng khàn khàn đáp: "Nhất kiến chung tình."
Lâm Sơ hơi thẹn thùng, vành tai đỏ ửng, lại nghe hắn nói tiếp: "Tái kiến khuynh tâm."
Lời tác giả: Ba lần gặp gỡ, lầm lỡ cả một đời. Đang thử nghiệm văn phong mới, hì hì.