Chương 65: Cái bẫy
*
Đường Trạch Anh bảo Phùng Vu pha một ly Long Island Iced Tea, tự mình mang tới phòng riêng. Phùng Vu pha xong liền bảo: “Làm phiền sư phụ chạy một chuyến, chứ không thì quầy bar không ai trông, lại còn dồn mấy tờ hóa đơn nữa.”
“Không sao, để tôi.” Đường Trạch Anh xắn tay áo rồi tháo đồng hồ, làm ra vẻ sắp sửa tự mình ra tay.
Phùng Vu đành bưng khay rượu. Vũ trường vang lên tiếng nhạc:
Ôi Sally / Xin đừng quên tôi / Tất cả dịu dàng tôi đã trao trọn cho em / Nếu em từng đọc những dòng nhật ký tôi viết cho em / Tôi biết em sẽ hiểu quá khứ đều là bất đắc dĩ / Tôi sẽ càng thêm trân trọng / Tôi sẽ đối xử tốt với em…
Cả khán phòng lập tức uốn tréo lắc hông, quẩy nhiệt tình, không khí bùng nổ. Anh lách qua đám đông, những luồng sáng năm màu từ quả cầu laser lướt qua người anh. Một bàn tay sơn móng đỏ rực quàng lên vai anh: “We have cash for s*x.” Đó là một cô gái Tây tóc vàng mắt xanh. Anh chẳng thèm ngoái đầu lại, bước tới cầu thang, lên tầng hai vào phòng riêng số hai. Chị Lan cùng một quý bà toàn thân châu ngọc lấp lánh đang ngồi trò chuyện.
Phùng Vu đặt ly Long Island Iced Tea trước mặt quý phụ, định xoay người bỏ đi thì bị chị Lan gọi lại giới thiệu: “Đây là A Vu, pha chế ở đây. A Vu, chào bà Trương đi.” bà Trương liên tục săm soi Phùng Vu, ánh mắt hệt như cái móc câu. Bà nhấp ngụm rượu, mỉm cười bảo: “Gọi bà Trương nghe xa cách quá, gọi chị Hoa là được rồi.”
Bà vỗ vỗ lên vị trí sofa bên cạnh: “Em trai, qua đây ngồi đi.”
Phùng Vu đứng yên không nhúc nhích, bình thản nói: “Chị Lan, quy định nghề nghiệp rồi, pha chế không tiếp khách.”
“Cậu cũng nói là quy định nghề nghiệp rồi đó, quy định là chết, người mới là sống, chỉ cần cậu muốn…”
Phùng Vu ngắt lời: “Tôi không muốn.”
Anh buông một tiếng xin lỗi với chị Hoa rồi bước ra khỏi phòng riêng. Vừa ra thì đụng Triệu Sở Huân – quản lý phòng riêng và Đàm Tinh Tinh, cô gái tiếp thị rượu đang ngồi xổm ở góc cầu thang hút thuốc. Thấy anh, bọn họ liền kéo chân anh lại. Phùng Vu ngồi xuống bậc cầu thang hỏi: “Gì đó? Tay chân tôi còn lu bu việc đây, có gì nói nhanh đi.”
Đàm Tinh Tinh đưa cho anh một điếu thuốc, anh xua tay không lấy, móc hộp thuốc trong người ra, nheo mắt nhìn cô ta nửa cười nửa không: “Thuốc của cô ngon quá, không biết bỏ thêm bao nhiêu ‘gia vị’ vô nữa!”
Đàm Tinh Tinh thề thốt: “Em có hại bản thân cũng không hại anh đâu!”
Phùng Vu phả khói thuốc không thèm chấp cô ta. Triệu Sở Huân nháy mắt cười hỏi: “Anh Vu sắp phất rồi sao? Sau này giàu sang đừng quên anh em nha!”
“Mắt nào của cậu thấy tôi sắp phất vậy?”
“Không phải anh mới từ phòng riêng số hai đi ra sao? Có người phụ nữ tên ‘Chị Hoa’ đúng không? Trong giới ai cũng gọi bà ta là Thần Tài hết. Bà ta có một câu lạc bộ, nghe mấy người đi rồi kể lại, bên trong vàng son lộng lẫy, ăn chơi sa đọa dữ lắm. Chuyên phục vụ khách hàng quý bà giàu có, nam phục vụ nào được bà ta chấm trúng tuyển vô đó, một đêm thu nhập hàng chục ngàn đồng không phải là chuyện hoang đường đâu.” Triệu Sở Huân bảo: “Ở đây có gã bảo kê họ Từ, cơ bắp cuồn cuộn, được chị Hoa chấm một phát là đêm đó bế về câu lạc bộ ngay.”
“Em thấy gã họ Từ đó có gì đẹp đẽ đâu, thua xa anh Vu cả vạn dặm. Gã đó mà cũng được chị Hoa chấm trúng thì thuần túy là may mắn thôi.” Đàm Tinh Tinh hằn học nói: “Mới có cô em tiếp thị rượu mới tới, nhan sắc rõ ràng chẳng ra làm sao, vậy mà lại hợp gu mấy thằng Tây, người ta mua nguyên chai XO luôn. Tiền hoa hồng mở chai của cô ta được một trăm đồng, gã Tây còn bo cho hai mươi đồng, mà là đô la Mỹ đó nha! Tỷ giá chợ đen 8.7, tính riêng tiền boa thôi đã là một trăm tám mươi đồng rồi.”
Phùng Vu dụi tắt tàn thuốc, bảo quay lại làm việc, rồi đứng dậy bước xuống cầu thang vào sàn nhảy. Mười giờ đêm đúng là lúc khách quẩy cuồng nhiệt nhất. Nhạc đang phát bài No Limit, âm thanh rần rần như muốn lật tung mái nhà. Một gã thanh niên nhảy tót lên cái loa, giậm chân nhảy choai choai theo nhịp trống. Bên dưới người ta hú còi vỗ tay cổ vũ gã chơi nổi. Hai ba gã bảo kê đang hối hả chạy tới xử lý.
Phùng Vu lách qua đám đông, đột nhiên nhìn thấy bóng lưng của một cô gái tiếp thị rượu. Cô ta mặc bộ váy công sở màu đen, tóc uốn gợn sóng lớn. Anh cảm thấy có nét gì đó rất quen thuộc, hình như từng gặp ở đâu rồi. Định nhìn kỹ hơn thì bóng người đã biến mất tiêu.
Anh trở lại quầy bar thì thấy Đường Trạch Anh mặt mũi đầy máu, đang chửi đổng om sòm. Hóa ra có ba bốn gã thanh niên lần đầu tới đây chơi, gọi vài ly cocktail, uống xong mới biết một ly tận bảy tám mươi đồng, vượt xa sức tưởng tượng, định thừa lúc nhốn nháo chuồn êm. Nào ngờ bị đám bảo kê chặn lại, tụi nó mượn rượu làm liều hóa chí phèo, một thằng vơ lấy chai rượu đập vỡ đầu Đường Trạch Anh. Đám bảo kê kéo đến cả chục đứa giải tụi nó đi.
Đường Trạch Anh bảo: “Nói thật lòng, lần này tôi hứng đạn giùm A Vu đó.”
Phùng Vu đã lau chùi xong quầy bar, đi rửa tay lại lần nữa rồi bắt đầu pha ly Cosmopolitan. Vừa rót vodka, liqueur vị cam, nước ép nam việt quất cùng nước cốt tắc vào ly, anh vừa hỏi: “Sao không báo cảnh sát?”
“Chuyện nhỏ này phiền tới mấy chú cảnh sát làm gì.” Đường Trạch Anh thấy choáng váng đầu óc, liền gọi một đứa phục vụ tới dìu mình đi bệnh viện.
Phùng Vu đẩy ly Cosmopolitan vừa pha xong cho cặp đôi trẻ. Nghe có tiếng ai gọi tên mình, anh nhìn theo hướng âm thanh thì thấy một cô gái đang ngồi trước quầy bar, hóa ra chính là người từng bị bỏ thuốc vô ly nước cam hôm trước.
Anh suýt nữa thì không nhận ra. Còn nhớ lần trước cô ta ăn mặc như cô em nhà bên, dịu dàng quá đỗi, lần này lại khoác lên người chiếc áo dây màu đỏ rực cùng quần đùi jeans ngắn ngủn, trang điểm đậm đà, tóc dài búi cao sau đầu. Cô ta nhếch miệng cười với Phùng Vu, ánh mắt lúng liếng đa tình, gọi một ly Apple Martini, rồi nói: “Cảm ơn anh lần trước đã cứu tôi. Tôi tên Tô Lệ, anh tên gì vậy?”
Phùng Vu cúi đầu pha rượu, chỉ đáp ngắn gọn: “Gọi tôi A Vu là được.”
Bất thình lình, ba gã lực lưỡng mặc áo ba lỗ màu đen áp tới. Một gã chộp lấy cổ tay Tô Lệ, hằn học nói: “Kiếm mày cực khổ muốn chết, mau theo tao về gặp anh Báo.”
Tô Lệ dốc sức vùng vẫy hỏi: “Dựa vào đâu chứ?”
“Dựa vào đâu hả?” Gã lực lưỡng tát mạnh vào má phải cô ta một cú: “Dựa vào chuyện anh Báo là anh Sáu ở băng Hồng Trấn Lão Nhai, mày là người phụ nữ của ảnh! Cái đồ đàn bà lẳng lơ, rủ rê một thằng chưa đủ hả?”
Trở tay, gã tát tiếp một cái vào má trái cô ta.
Tô Lệ đăm đăm nhìn Phùng Vu, nước mắt lã chã vì đau, cô ta cãi lại: “Tôi với anh Báo chia tay từ lâu rồi, tại anh ta cứ ba ngày hai bận tới quấy rầy tôi chứ bộ!”
“Còn dám bốc phét!” Ba gã lực lưỡng xóm lấy tay cô ta lôi ra ngoài. Mấy ngón tay Tô Lệ bấu chặt lấy mép quầy bar, gào lên kêu cứu thảm thiết.
Phùng Vu vốn im lặng nãy giờ, liền vươn tay kéo Tô Lệ vào bên trong quầy bar, dặn người phục vụ đi gọi thêm mấy gã bảo kê tới. Xong xuôi, anh quay sang gã vừa vung tay tát người, lạnh giọng hỏi: “Cô Tô đã nói đã chia tay với anh Báo, lẽ ra đôi bên nên êm đẹp đường ai nấy đi, sao lại dùng bạo lực quấy rầy người ta như vậy?”
Gã lực lưỡng hơi ngạc nhiên, rồi chợt vỡ lẽ: “Thì ra thằng đả thương bốn thằng em tao trong hẻm hôm trước là mày? Nhân tình mới của Tô Lệ hả?”
Phùng Vu đáp: “Đừng có nói năng bậy bạ!”
Đám bảo kê kéo tới bảy tám người. Gã lực lưỡng nhìn lại tình thế, ra hiệu cho hai tên kia rồi trừng mắt nhìn Tô Lệ đầy đe dọa, xong quay sang chỉ thẳng mặt Phùng Vu: “Dám đánh anh em tao chấn thương hả? Chờ đó, chuyện này chưa xong đâu!”
Phùng Vu thấy bọn chúng đi hết liền bảo Tô Lệ đi ra. Tô Lệ không nói năng gì thêm, ôm lấy khuôn mặt sưng húp rồi rời đi.
Bấy giờ, một ông khách quen ngồi uống rượu ở góc phòng chứng kiến toàn bộ sự việc mới lên tiếng hỏi: “A Vu này, cậu có biết lai lịch của cô Tô này không đó? Hả, không biết? Không biết mà cũng dám ra tay giúp đỡ hả?”
“Cô Tô đây có lai lịch thế nào vậy?” Phùng Vu hỏi.
Ông khách quen bảo: “Cô Tô quả thực là bạn gái của anh Sáu Báo bên Hồng Trấn Lão Nhai, nhưng lại đi đút lót cặp kè với Bát gia bên băng Trường Ninh nữa. Muốn bắt cá hai tay, vắt sữa cả hai bên, rốt cuộc vỡ lở ra, cô ta bỏ chạy. Bây giờ cả hai băng nhóm đều đang lùng xới cô ta. Cậu lại nhảy ra vào đúng lúc này, nông nổi quá chừng!”