Chương 62: Vận mệnh
*
Tống Mỹ San vội vàng chạy đến tiệm băng đĩa Lan Lan, Trần Đậu Đậu, Tiền Khải, Đào Lỗi, ngay cả Tạ Vũ Đồng cũng đã có mặt, duy chỉ thiếu kẻ khơi mào là Cẩu Bách Huệ thì chẳng thấy đâu.
Phùng Vu đã dọn dẹp xong xuôi hành lý, sống ở đây hơn ba năm trời mà cũng chỉ vẻn vẹn một chiếc vali.
Trần Đậu Đậu vô cùng kích động, lớn tiếng chất vấn: “Ba tôi rốt cuộc đã nói gì với cậu? Nhất định phải chuyển đi sao?”
“Nếu báo cảnh sát, gã đó sẽ bị kết tội lưu manh, danh tiếng của Cẩu Bách Huệ coi như tiêu tùng, tôi phạm tội cố ý gây thương tích, còn chú Trần buôn bán ấn phẩm đồi trụy cầu lợi thì đóng cửa, phạt tiền, ở tù cũng không thoát được cái nào.” Phùng Vu tỏ ra rất lý trí: “Đã trăm hại mà không có một lợi, chi bằng chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không. Hơn nữa ba năm qua, tôi ở nhờ miễn phí ở đây, chú Trần đã tận tình tận nghĩa rồi, tôi không thể lấy oán trả ơn. Tôi chuyển đi là thượng sách, có vậy sóng gió này mới mau chóng êm đẹp được.”
Trần Đậu Đậu dần bình tĩnh lại, lạnh lùng nói: “Ngoại trừ cậu ra, tôi mong những kẻ còn lại phải chịu sự trừng phạt nghiêm khắc của pháp luật và đạo đức.”
Tiền Khải lái sang chuyện khác, hỏi: “Anh Vu, tiếp theo cậu tính chuyển tới đâu ở?”
“Tôi có người bạn làm thêm chung tên Trang Đạt Sinh, nhà anh ấy ở mạn Thạch Khố Môn còn trống một gian phòng chái, đã đồng ý cho tôi thuê rồi.”
“Tiền thuê thế nào?”
“Một tháng một trăm đồng.”
Đào Lỗi lên tiếng: “Tôi có quen một chú cảnh sát hộ khẩu, chú ấy bảo phòng áp mái ở trung tâm thành phố giá thuê tầm hai mươi đến bốn mươi đồng một tháng, phòng đơn nhỏ kịch trần cũng chỉ tám mươi đồng. Người bạn này của cậu lấy giá hơi đắt rồi đó.”
“Tôi đã đến tận nơi coi gian phòng anh ấy cho thuê, không phải gác xếp, cũng không phải phòng áp mái, mà là một gian phòng tử tế, vuông vức, nội thất đầy đủ, môi trường với điều kiện đều khá tốt.” Phùng Vu cũng có tính toán riêng. Nếu chỉ lo cho bản thân, dĩ nhiên càng rẻ càng tốt, nhưng Tống Mỹ San vừa thi đại học xong, hạn ba năm ở nhờ nhà bà cô cũng sắp hết. Tuy cô lên đại học sẽ ở ký túc xá, nhưng sau lưng vẫn cần phải có một mái nhà. Mấy viên gạch căn phòng xây nên tuy là vật vô tri vô giác, nhưng lại là nơi nương tựa tâm hồn mỗi khi quay đầu nhìn lại. Anh nói tiếp: “Mẹ của Trang Đạt Sinh bị bệnh kinh niên, cũng đang cần tiền gấp.”
Anh xách vali lên, nói với Tống Mỹ San: “Chúng ta đi thôi!” Rồi anh quay sang bảo nhóm Trần Đậu Đậu: “Chờ khi nào tôi ổn định xong xuôi, sẽ mời mấy cậu qua chơi.”
Bước ra khỏi phòng là nơi chiếu phim. Đầu đĩa, tivi, máy chiếu cùng vài hộp đĩa hình vứt lăn lóc, bàn ghế được xếp gọn gàng sát tường để dành khoảng trống đi lại. Chiếc quạt trần trên trần nhà kêu “hư hơ” không ngớt. Đèn không mở, nhưng cửa sổ đang mở tung, bên ngoài là con hẻm cùng những bức tường cao. Ánh nắng chỉ chiếu vào lúc sáng sớm rồi nhanh chóng dời đi, hệt như một ông lão đang vội vã lên đường, chẳng hề dừng lại lấy một chút.
Cẩu Bách Huệ đứng ở góc khuất mù mịt, nếu không nhìn kỹ, lại tưởng đó là cái bóng của quạt trần hắt xuống. Cô ta đã đến từ lâu rồi.
Phùng Vu cũng nhìn thấy cô ta. Anh dặn dò mọi người vài câu rồi đặt vali xuống, một mình bước tới trước mặt cô ta rồi cúi nhìn. Trán cô ta mang vết thương, má sưng húp, khóe miệng rách toạc, cổ hở ra vết bầm tím. Anh hỏi: “Đã đi bệnh viện kiểm tra chưa?”
Cô ta chưa đi, ánh mắt né tránh nhưng vẫn gật đầu.
Phùng Vu định nói gì đó, nhưng nghĩ lại rồi thôi, chỉ bảo: “Nơi này không phải chỗ cho con gái ở. Kiếm công việc khác mà làm đi, tôi phải đi rồi, sau này không bảo vệ cô được nữa đâu, tự lo cho tốt.”
Cô ta nhìn anh quay người bước về phía Tống Mỹ San rồi xách vali lên. Hai người sóng đôi đi ra hướng cửa, nhóm Trần Đậu Đậu vây quanh. Cô ta lặng lẽ đi theo sau bọn họ, đứng nép trong khung cửa, nhìn họ dừng lại ở đầu hẻm nói chuyện, chắc là đang chào tạm biệt. Ánh nắng mùa hè gay gắt, rực rỡ chiếu sáng bừng cả người họ. Ở tòa nhà đối diện tiệm băng đĩa, một bà cụ bê chậu nước bước ra, tạt mạnh xuống mặt đường bê tông nóng bừng làm nước bốc hơi xèo xèo. Mấy hạt nước bắn lên mu bàn chân Cẩu Bách Huệ, nhưng chẳng ai bận tâm, kể cả chính cô ta.
Phùng Vu theo bản năng ngoái nhìn về phía tiệm băng đĩa, cửa vẫn mở, bên trong tối om.
Nhà của Trang Đạt Sinh nằm ở tầng hai, số 26 ngõ Nhã Trí, đường Phục Hưng Tây. Lúc dẫn hai người lên lầu, Trang Đạt Sinh nói: “Đây là nhà riêng của gia đình tôi, chính sách cho phép cho thuê. Nếu là nhà thuộc sở hữu nhà nước thì không dám đâu, phạm pháp đó.”
Mẹ anh ta chắc nghe thấy tiếng động nên chỉ khép cửa lưới chờ sẵn. Tống Mỹ San chỉ nhìn qua một cái là biết ngay nhà này có người siêng năng, ngay cả mấy lỗ nhỏ trên cửa lưới cũng được lau chùi sạch sẽ không bám chút bụi bẩn.
“Đến rồi đó à.” Mẹ Trang tuy mang gương mặt bệnh tật nhưng ăn mặc rất chỉn chu, tươm tất. Nhìn thấy Tống Mỹ San, bà hỏi: “Cô này là…”
“Em gái con, bình thường ở ký túc xá đại học.” Phùng Vu nói. Thấy Tống Mỹ San không có ý định chào hỏi, anh mỉm cười giải thích: “Tính em ấy hơi hướng nội.”
Mẹ Trang lại tỏ ra vui vẻ: “Hai anh em diện mạo đều sáng sủa, nhìn thích mắt quá chừng.”
Nói rồi, bà giao chìa khóa phòng cho hai người.
Phùng Vu mở khóa đẩy cửa. Gian phòng hướng nam, có ban công, rộng rãi sáng sủa. Nội thất có sẵn sạch sẽ không chút bụi bẩn: một chiếc giường gỗ tếch màu nâu đỏ kiểu cũ chạm khắc ở đầu giường, tủ quần áo, tủ nhỏ cùng chất liệu và màu sắc, lại thêm một chiếc bàn tròn nhỏ. Bên dưới lớp kính trong suốt phủ trên mặt tủ và mặt bàn là chiếc khăn trải bàn màu mỡ gà, chắc là do chính tay mẹ Trang dùng kim móc móc nên, hoa văn cầu kỳ tỉ mỉ, có thể thấy được bàn tay khéo léo, những chùm nho màu tím quả nào quả nấy căng tròn.
Phùng Vu cùng Trang Đạt Sinh đứng ngoài ban công nói chuyện. Tống Mỹ San mở vali, treo quần áo vào tủ, bất chợt nhìn thấy chiếc ghim cài áo hình chim công của mình thì ngẩn người. Chẳng phải nói tặng cho cô Dương rồi sao, sao vẫn còn ở đây?
Mẹ Trang mang sang một ca inox chè đậu xanh, chỉ vào tấm đệm trên giường bảo: “Mới tinh chín mươi chín phần trăm đó, dì vừa mới đem phơi nắng to hôm qua xong.” Bà lại đi bật quạt bàn, luồng gió nóng phả ra.
Tống Mỹ San trải tấm chiếu trúc mới lên đệm. Mẹ Trang liền dặn: “Chiếu dù mới nhưng vẫn phải dùng nước sôi lau qua một lượt. Có thau không con?”
Tống Mỹ San bảo có, rồi lấy từ trong túi lưới ra một cái. Mẹ Trang dẫn cô đến gian bếp, mở tủ năm hộc ra, bên trong có bốn phích nước nóng đầy khè. Bà dạy cô rót nửa phích vào thau, nhỏ thêm vài giọt dầu gió.
Tống Mỹ San bê thau nước trở về phòng. Phùng Vu nhìn thấy, trời nóng không muốn cô làm nên đoạt lấy khăn mặt, chịu nóng vắt khô rồi cúi người lau chiếu. Mẹ Trang mỉm cười: “Anh trai biết thương em quá.”
Trang Đạt Sinh đẩy mẹ mình ra ngoài. Xung quanh không còn ai, Tống Mỹ San bê ghế từ ban công vào rồi hỏi: “Ba của Trang Đạt Sinh đâu rồi anh?”
Phùng Vu đáp: “Bỏ nhà đi rồi.”
Tống Mỹ San hỏi: “Tại sao vậy?”
“Phần lớn là vì mẹ anh ấy bị bệnh! Bệnh mãn tính cả đời, không thể ra ngoài đi làm kiếm sống, thuốc thì phải uống suốt đời. Đối với gia đình công nhân viên chức bình thường mà nói, đây đúng là gánh nặng ngàn cân. Cổ nhân có câu ‘bệnh lâu trước giường không con hiếu’, huống chi là vợ chồng.” Phùng Vu thở dài, nghèo khó thì vợ chồng muôn vàn sầu não, còn nói gì đến tình cảm.
“Ghim cài áo của em, sao không tặng cho cô Dương?”
“Anh thấy cái ghim này làm tinh xảo lắm, giá chắc chắn không rẻ đâu, thôi em giữ lại mà đeo.”
Tống Mỹ San ngó nghiêng xung quanh, vui vẻ hỏi: “Anh ơi, sau này em qua đây ở được không?”
“Được.” Phùng Vu gật đầu: “Lát nữa anh đi cùng em qua gặp cô, có gì nói rõ ba mặt một lời luôn.”
Chiều hai giờ rưỡi anh còn phải đi làm thêm ở KFC. Lau chiếu xong, anh cùng Tống Mỹ San vội vã qua phố Hàm Qua. Lúc đến nơi, Phùng Chính Nghi, Tiểu Ngọc cùng một người đàn ông đang ăn cơm trưa. Người đàn ông này Phùng Vu chưa gặp bao giờ, nhưng Tống Mỹ San thì biết: Tiền Hữu Vi, bạn trai của Phùng Chính Nghi.
Tiểu Ngọc nhìn thấy Phùng Vu thì mừng rỡ vô cùng: “Anh tới rồi!” Cô bé vội vàng đi tìm dép xốp cho anh, rồi lại đi bưng thau nước cho anh rửa tay lau mặt. Tống Mỹ San lên gác xếp thay một chiếc váy rồi mới bước xuống. Thấy Phùng Vu đã ngồi vào bàn, Tiểu Ngọc định xới cơm cho anh thì anh cản lại: “Anh với Mỹ San ăn rồi mới qua.”
Món ăn trên bàn rất phong phú: sườn xào chua ngọt, cá diếc hấp, rau cỏ xào rượu, canh trứng cà chua thịt hộp, lại thêm nửa con vịt quay nhắm rượu. Rượu là rượu nếp Sùng Minh.
Phùng Vu hỏi: “Chú này là…?”
“Một người bạn.”
“Chồng chưa cưới của cô.”
Phùng Vu không nói gì, chỉ nở một nụ cười giễu cợt. Phùng Chính Nghi càng thêm lúng túng, thấy nét mặt Tiền Hữu Vi tỏ vẻ bất mãn, cô ta đành liều mạng nói: “Được rồi! Là chồng chưa cưới.”
“Đời tư của cô không liên quan đến con.” Phùng Vu lạnh nhạt: “Hôm nay con qua đây là vì Mỹ San. Lúc trước đã thỏa thuận, em ấy ở nhờ nhà cô ba năm, con trả tiền ăn ở. Bây giờ thời hạn ba năm sắp hết, chờ tháng Chín khai giảng em ấy chuyển vào ký túc xá trường, từ nay về sau sẽ không quay lại nữa.”
Phùng Chính Nghi đón lời: “Không về nữa thì càng tốt! Dù hôm nay mày không tìm tới cửa, hai ngày nữa cô cũng chủ động kiếm mày. Cô sắp kết hôn rồi, cưới xong sẽ cùng con bé Ngọc chuyển qua nhà Tiền Hữu Vi ở đường Triệu Gia Bang. Căn nhà này cô tính cho thuê, một tháng dù sao cũng kiếm được hơn trăm đồng, Mỹ San chắc chắn không thể ở lại đây được nữa.”
Phùng Vu nói: “Con nhớ nhà thuộc sở hữu nhà nước mà đem cho thuê lại là phạm pháp đấy ạ.”
Phùng Chính Nghi nâng cao tông giọng: “Phạm pháp cái gì mà phạm pháp! Tao mù luật tao không biết. Cấp trên vốn dĩ mắt nhắm mắt mở, chỉ cần không ai tố cáo thì thiên hạ thái bình. Mày đừng có nói năng bậy bạ làm hỏng việc tốt của tao, xui xẻo cả ra.”
“Cô yên tâm! Hai bên đã nói rõ ràng không ai có ý kiến gì, Mỹ San sẽ mau chóng chuyển đi thôi.” Phùng Vu ngước nhìn đồng hồ treo tường rồi đứng dậy: “Tới giờ con đi làm thêm rồi, không làm phiền mọi người ăn trưa nữa.” Lúc thay giày, anh ra hiệu cho Mỹ San. Cô hiểu ý liền bảo: “Em ra tiễn anh.”
Rồi đi theo anh ra khỏi cửa.
Đi tới cầu thang, Phùng Vu nhíu mày, hạ thấp giọng dặn: “Gã đàn ông họ Tiền kia trông không phải dạng vừa đâu, ánh mắt gian tà gớm ghiếc lắm. Em mau mau dọn dẹp đồ đạc, dời qua chỗ anh ở càng sớm càng tốt.”
“Dạ.” Tống Mỹ San gật đầu: “Nhưng em muốn đợi giấy báo nhập học gửi tới, có trong tay rồi mới chuyển đi. Tiền Hữu Vi với cô quen nhau hơn hai năm rồi, thỉnh thoảng mới ghé qua chơi, trước giờ vẫn êm đẹp. Chắc ông ta chỉ có cái mặt hung tợn thôi, chứ bản chất cũng không đến nỗi nào đâu.”
Phùng Vu thấy cô kiên quyết nên không nói thêm nữa. Anh quay người định xuống cầu thang thì nghe cô gọi: “Anh ơi!” Anh ngoái đầu lại hỏi: “Gọi anh làm gì nữa?”
Tống Mỹ San cười mỉm: “Hồi sáng có bát canh gà bị đổ, cầu thang trơn mỡ lắm, bước chân dễ bị trượt té, anh đi đứng cẩn thận nhé.”
Nói rồi cô bật đèn lên.
Phùng Vu nhìn từ dưới lên, thấy khuôn ngực cô căng tròn thì lập tức quay đầu bước nhanh xuống dưới, chẳng mấy chốc đã không còn tiếng động.
Hơn nửa tháng sau, Phùng Vu mời Trần Đậu Đậu đến quán Mao Vạn Mậu. Vốn dĩ còn rủ cả Đào Lỗi và Tiền Khải nhưng hai người bận việc không tới được. Anh gọi hai chai bia, gọi thêm đĩa gà luộc, đậu hũ ky cuộn thịt kho và rau chua cay.
Trần Đậu Đậu bảo: “Uống bia không thì có gì vui!”
Nói rồi gọi thêm một chai Hoa Điêu lâu năm. Mấy ly rượu trôi xuống cổ họng, mặt hai người đều nóng bừng, tai đỏ gay. Phùng Vu hỏi: “Cẩu Bách Huệ thế nào rồi? Cô ta có rời tiệm băng đĩa chưa?”
“Không làm ở tiệm băng đĩa nữa.” Vẻ mặt Trần Đậu Đậu đầy nét khinh bỉ: “Thuê một cái mặt bằng ngay cạnh tiệm, mở tiệm cắt tóc Huệ Huệ, làm ăn với bà con lối xóm trong hẻm.”
“Làm ăn được không?”
“Được hay không mắc mớ gì tới tôi!” Cậu ta rõ ràng không muốn bàn nhiều về chuyện này, hỏi ngược lại: “Đại Tiểu Thư thi vào Phục Đán chắc chắn rồi chứ?”
“Em ấy tự tin lắm.” Phùng Vu nhấp một ngụm rượu Hoa Điêu rồi mỉm cười.
“Anh Vu, cậu có từng nghĩ qua chưa, Phục Đán là địa bàn của Diệp Thành Tân đó. Dã tâm cậu ta dành cho Đại Tiểu Thư rõ như ban ngày.” Trần Đậu Đậu không hiểu nổi: “Cậu không sợ thật sao, sợ Đại Tiểu Thư lên nhầm con thuyền giặc của Diệp Thành Tân?”
Phùng Vu nói lời trong cơn say: “Người ta có câu, có duyên ngàn dặm cũng gặp nhau, không duyên đối mặt tay khó nắm. Tình cảm cái loại này, không phải cứ đề phòng cẩn mật là ngăn cản được, mà còn cần phải thản nhiên đối mặt nữa.”
“Cậu là anh ruột của em ấy, mấy lời hoa mỹ muốn nói sao chẳng được. Bọn tôi thì khác, bọn tôi đối với Đại Tiểu Thư là mưu tính đã lâu.”
“Bọn tôi?” Phùng Vu hơi mơ hồ hỏi: “Ngoài cậu ra còn ai nữa?”
“Đào Lỗi, Tiền Khải.” Trần Đậu Đậu nói: “Hai cái đứa dốt đặc cán mai đó, yêu trong lòng mà miệng khó mở, đâu có đường hoàng như tôi.” Cậu ta lại hỏi: “Anh vợ, tôi theo đuổi Đại Tiểu Thư, cậu đồng ý không?”
“Mỹ San lên đại học rồi, tôi không quản nổi.” Phùng Vu tuyên bố: “Chỉ cần không phải Diệp Thành Tân, ai tôi cũng đồng ý hết.”
Chiếc máy nhắn tin bên hông anh kêu “bíp bíp” không ngừng. Anh tháo ra xem rồi bảo đi gọi lại điện thoại. Đi một lúc rồi quay lại.
“Ai kiếm cậu vậy?”
“Mỹ San, em ấy nhận được giấy báo nhập học của Đại học Phục Đán rồi. Ngày mai sẽ chuyển qua đường Phục Hưng Tây.”
Mắt Trần Đậu Đậu mắt sáng rực lên. Phùng Vu vừa rót rượu vừa than thở: “Đậu Đậu à, tôi nói cậu nghe, dạo này tôi sống chán chường lắm. Lực bất tòng tâm, càng nghĩ càng thấy mông quạnh!”
“Cậu nói vậy là ý gì? Nói kỹ nghe xem.”
“Ba mẹ mất rồi, tôi bỏ thi đại học ra đời tìm đường sống. Thấm thoát đã ba năm, ba năm như một làm cùng một loại công việc: ở xưởng thủ công lắp ráp đàn điện tử, làm thêm làm vặt, cắm đầu vào sách vở tự thi đại học. Dốc hết sức lực kiếm tiền, trừ đi chi phí sinh hoạt cần thiết thì tiền tích lũy chẳng tích góp được bao nhiêu. Bây giờ thuê nhà còn phải thắt lưng buộc bụng, đừng nói tới chuyện mua nhà, đúng là chuyện viển vông. Nhìn lại Diệp Thành Tân xem, xuất thân gia đình trí thức cao cấp, ba năm đại học của cậu ta, giờ đã có thể ngồi chung bàn trò chuyện vui vẻ với Phó chủ tịch Ủy ban Kinh tế. Đường đời tương lai được quy hoạch rõ ràng, tiền đồ rộng mở bừng bừng.” Phùng Vu cay đắng nói: “Ngoái nhìn lại tôi, cuộc đời tôi chỉ là ba năm rồi lại ba năm, tuần hoàn lặp đi lặp lại mà thôi. Tôi nhớ có lần đi Hàng Châu, thấy trong sân một nhà nông có con lừa kéo cối xay đá, cứ xoay vòng vòng nghiền bột, còn bị chủ cầm roi đánh. Cực khổ trăm bề cũng chỉ vì miếng ăn bỏ vào miệng. Đó không phải cuộc sống tôi mong muốn. Nếu không có một tiền đồ tươi sáng, vậy thì phải có thật nhiều, thật nhiều tiền.”
Trần Đậu Đậu chẹp miệng: “Anh vợ, cậu say rồi, toàn nói điềm xui điềm gở.”
Tống Mỹ San xách vali từ gác xếp đi xuống. Tiểu Ngọc nhìn cô thay giày, mắt rưng rưng vẻ luyến tiếc không lỡ rời xa.
“Cố gắng mà học hành cho đàng hoàng, tiểu thuyết Quỳnh Dao bớt đọc lại đi, đừng có chìm đắm vào đó nữa, bà ấy làm hỏng cả một thế hệ thanh thiếu niên đại lục mình rồi đấy.” Tống Mỹ San chẳng có chút buồn phiền chia ly, thậm chí còn khá vui vẻ: “Có việc gì thì kiếm chị, nhắn tin cho anh Phùng Vu.”
“Để em tiễn chị xuống.” Tiểu Ngọc nắm lấy tay cầm cửa.
“Khỏi đi, bên ngoài nắng như đổ lửa, em đừng có ra.” Tống Mỹ San bước xuống cầu thang, chiếc vali nặng trịch khiến cô phải tập trung nhìn dưới chân kẻo bước hụt. Có người đi lên lầu, lướt qua vai cô nhưng cô cũng chẳng buồn chú ý.
Bước ra khỏi con hẻm nhỏ ra phố Hàm Qua, đi trên mặt đường nhựa bị nắng thiêu đến mềm nhũn ra được một nửa quãng đường, cô mới sờ thấy chiếc chìa khóa nhà Tiểu Ngọc trong túi. Không muốn lần sau phải chạy qua đây một chuyến nữa, cô gửi vali vào tiệm cá muối quen biết rồi quay người đi ngược lại. Đến trước cửa nhà, vì mùa hè cần thông gió nên bình thường chỉ khép cửa lưới, nhưng lần này đến cả cửa gỗ bên trong cũng khóa chặt.
Tống Mỹ San nhớ rõ lúc mình đi không hề đóng cửa gỗ, trong lòng hơi nghi hoặc. Cô dùng chìa khóa mở cửa bước vô, quăng chìa khóa lên mặt bàn. Vừa quay người định đi thì nghe thấy trên gác xếp phát ra tiếng ầm ĩ * *, giống như tiếng một con thú nhỏ đang gào khóc trong cơn sợ hãi tột cùng. Chiếc quạt trần cũ kỹ kêu “cọt kẹt”, bên ngoài cửa sổ hàng vạn con ve sầu đua nhau k** r*n, tất cả những âm thanh đó xè xè chui tọt vào tai cô khiến cô không khỏi nổi da gà.
Cô càng sợ hãi thì càng muốn chạy trốn, nhưng hai chân lại đờ ra không bước nổi. Vơ đại một chai rượu chưa mở nắp trên bàn, cô lấy hết can đảm, từng bước một bước lên cầu thang. Mới đi được một nửa, cô nghe thấy tiếng một gã đàn ông thở hồng hộc cười lên khoái trá: “Bé con, đừng sợ, ngoan ngoãn thì sẽ không đau đâu!”
Cô bước lên gác xếp, nhìn thấy Tiền Hữu Vi đang đè nghiến Tiểu Ngọc trên giường. Y phục ông ta chỉnh tề, nhưng lại l*t s*ch sẽ không còn mảnh vải trên người Tiểu Ngọc…
Tống Mỹ San giơ cao chai rượu, dốc hết sức lực toàn thân đập mạnh vào sau gáy ông ta. Ông ta ngã gục xuống, máu chảy ra lênh láng…
Cô kéo Tiểu Ngọc từ dưới người ông ta ra, mặc lại đồ lót và váy cho cô bé, vừa kéo vừa dìu xuống cầu thang, ra khỏi cửa, bước xuống bậc thềm. Đến phố Hàm Qua, cô giao Tiểu Ngọc đang sợ đến ngây dại cho chủ cửa hàng thịt muối quen biết, đồng thời dặn chủ cửa hàng gọi số 110 báo cảnh sát.
Còn Tống Mỹ San quay lại lấy vali, bước nhanh về phía trạm xe buýt. Cô phải chuyển qua ở chung với Phùng Vu. Bầu trời xanh ngắt, mặt trời đỏ rực như thiêu như đốt, thế giới trước mắt sáng rực đến chói cả mắt.
Phùng Vu bước xuống xe buýt, đi dọc theo đường Hành Sơn. Những cành tán cây ngô đồng bên đường xòe rộng, che khuất ánh nắng thành từng mảnh vụn vỡ, bóng râm rải rác khắp nơi. Anh cầm danh thiếp tìm tới số 88, đó là một vũ trường tên là Maya. Vì ban ngày chưa mở cửa nên trước cửa vắng ngắt, yên tĩnh lạ thường. Anh đẩy cửa bước vào, tiếng chuông gió vang lên một tràng sảng khoái. Bên trong không bật đèn, cũng chẳng có ai, ngoại trừ chút ánh nắng hắt qua khe cửa, càng đi sâu vào trong càng tối om om, hệt như số phận mịt mờ phía trước của anh.
Diệp Thành Tân cúp điện thoại rồi dựa lưng vào sofa, sau đó đột nhiên mỉm cười. Uy Liêm quả là một nhân vật thú vị, Tống Mỹ San vậy mà thực sự thi đậu Phục Đán. Còn về Phùng Vu… ai mà chẳng có những bí mật không thể nói ra. Còn anh ta, ánh nắng ngoài cửa sổ rọi vào từng vệt, soi lên gương mặt anh ta, một nửa là bóng tối, một nửa là ánh sáng.
(Hết, phần ngoại truyện tiếp tục)