2
Trần Hoài Cẩm tuôn ra một tràng dài, trong đó có nhiều thứ ta thậm chí còn chưa bao giờ nghe tên qua.
Trên bàn ăn đã có người mất kiên nhẫn đứng bật dậy:
"Một nam nhân đại trượng phu mà lề mề lôi thôi, ngươi tưởng ngươi là Hoàng đế chắc? Sao ngươi không dọn thẳng vào hoàng cung mà ở cho rồi!"
Trần Hoài Cẩm không đáp lời, chỉ nhìn ta chằm chằm không chớp mắt, trong giọng nói mang theo một chút tủi thân:
"Nàng đã nói trước là sẽ không để ta chịu thiệt thòi mà."
Bây giờ ta mới biết thế nào gọi là "vỗ n.g.ự.c xưng tên rồi rước họa vào thân". Có bắt ta biến hóa phép thuật thì cũng không cách nào biến ra được ngần ấy thứ xa xỉ ngay lập tức.
"Trần công t.ử cầu kỳ như vậy, không biết xuất thân từ gia tộc nào?"
Phương Kỳ ngồi bên trái ta hiếm khi cất tiếng. Huynh ấy xưa nay vốn trầm mặc ít nói, ở trong sơn trại luôn có vẻ lạc điệu với đám thô lỗ suốt ngày múa đao múa kiếm như chúng ta.
"Chẳng có gì to tát, nhà ta kinh doanh ở kinh thành, tuy gia đạo sa sút nhưng ta cũng có cốt cách của riêng mình."
Trần Hoài Cẩm nói câu này cứ như thể nếu ta không tìm được đồ về cho hắn, hắn sẽ tuyệt thực đến c.h.ế.t vậy.
Ta làm sao nỡ để mỹ nam bị đói, lập tức nghĩ ra một cách:
"Tri huyện Dương Châu thường xuyên vơ vét của cải của bá tính, trong nhà chắc chắn không thiếu tiền, hẳn là có mấy thứ này.
Hay là chúng ta đi cướp lão ta đi! Sẵn tiện cướp luôn vài tên đầu bếp biết nấu ăn về đây."
Vừa nghe thấy có thể cướp tiền, mà lại là cướp của hạng ác ôn như Tri huyện Dương Châu, đám anh em có mặt đều phấn khích hẳn lên, lập tức bàn mưu tính kế xem khi nào ra tay.
Trần Hoài Cẩm kiên quyết không ăn cơm, đứng dậy nói muốn về nghỉ ngơi.
Ta cũng không muốn để hắn nghe thấy kế hoạch của mình nên vẫy vẫy tay để hắn đi trước.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Dương Châu cách chỗ chúng ta không xa.
Theo lý mà nói, hạng sơn tặc như chúng ta hẳn phải là mối họa tâm phúc của lão ta.
Nhưng lão Tri huyện này chưa bao giờ nghĩ đến việc tạo phúc cho dân, thậm chí sưu cao thuế nặng năm sau còn cao hơn năm trước.
Ngày hôm sau, ta dẫn người xuống núi.
Lão ta gần đây đang nghỉ ngơi tại trang viên, ta trực tiếp dẫn quân xông thẳng vào.
Lão còn đang nằm trên người mấy nàng tiểu thiếp, lời chưa kịp nói hết đã bị một mũi tên của ta xuyên tim.
Trong trang viên có không ít đồ tốt, ta cho người khiêng sạch những gì có thể mang đi, phần còn lại phóng hỏa đốt trụi.
Lúc trở về sơn trại, trời đã tối mịt.
Đám trẻ ở lại trại nói rằng, Trần Hoài Cẩm cả ngày không ăn thứ gì.
Thật ra điều khiến ta kinh ngạc hơn là hắn cư nhiên không hề nghĩ đến việc bỏ trốn.
"Ta mang điểm tâm về cho ngươi đây, nghe nói là làm từ mật hoa gì đó. Đầu bếp đang nấu cơm rồi, hôm nay chắc chắn có tám món một canh."
Trần Hoài Cẩm có chút ngạc nhiên, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại vẻ bình thường, ngồi sang một bên lặng lẽ ăn đồ.
Trong phòng thắp nến, dù là ngồi xuống thì tư thế của hắn vẫn hiên ngang thẳng tắp, ánh đèn mờ ảo càng khiến khuôn mặt hắn trông dịu dàng hơn.
Ta phải nỗ lực lắm mới ngăn được nước miếng không chảy ra ngoài.
"Cảm ơn nàng đã giúp ta tìm những thứ này, nhưng ta khuyên các người nên mau chạy đi thì hơn."
"Tại sao?"
"Ta nghe nói Tri huyện Dương Châu xuất thân từ thế gia, nàng g.i.ế.c lão ta, con trai lão chắc chắn sẽ tới báo thù.
Các đại thế gia đều nuôi tư nô, tuy võ công không cao nhưng số lượng đông đảo, dù võ công các người có tốt đến mấy cũng không đ.á.n.h lại nhiều người như vậy đâu."
Hắn nói rất có đạo lý, nhưng ta hoàn toàn chẳng để vào tai.
"Trước khi g.i.ế.c lão Tri huyện, ta đã gặp con trai lão rồi. Hiện giờ hắn ta đang bận rộn tiếp quản chức Tri huyện của cha mình, không có thời gian tới báo thù đâu."
Thân hình Trần Hoài Cẩm khựng lại, trong mắt loé lên một tia kinh ngạc.
「Dẫu cho bên ngoài có tỏ vẻ hiếu t.ử đến đâu, cũng chẳng thay đổi được bản chất hư hỏng, đạo đức giả của chúng.
Đứa con trai lão ta từ lâu đã thèm khát cái ghế của cha mình rồi.
Tri huyện c.h.ế.t đi, tin tức báo về triều đình, rồi triều đình phái người mới xuống tiếp quản, chẳng biết phải đợi đến bao giờ.」
Lúc dẫn người xông vào trang viên, ta đã sớm sắp xếp cho Phương Kỳ đi đàm phán với tên con trai lão ta.
Trước khi người của triều đình đến, hắn sẽ tạm thời thay thế vị trí của cha mình để nắm thực quyền.
Vừa nghe thấy có lợi lộc, hắn đã quăng lão cha già ra sau đầu, thậm chí còn chủ động chỉ điểm lão ta đang ở viện của tiểu thiếp nào.
Trần Hoài Cẩm đặt chén trà trong tay xuống từ lúc nào không hay, ánh mắt dò xét ta một lượt kỹ càng.
"Nàng khác xa với tưởng tượng của ta, ta cứ nghĩ bọn nàng chỉ biết dùng man lực."
Được một vị công t.ử tuấn tú khen ngợi, ta đương nhiên là vui rồi. Để đáp lễ, ta thu lại nụ cười, rút tay kiếm từ trong tay áo ra, kề thẳng vào cổ hắn.
"Vậy thì nói xem toan tính của ngươi đi?
Ngươi tưởng rằng con trai Tri huyện sẽ đến báo thù chúng ta, nên ngươi đã tính toán kỹ để bọn ta một đi không trở lại, đúng không?"