Ta Cướp Được Một Vị Phu Quân Áp Trại
Chương 1
1
Xuống núi trấn lột, ta cướp được một nam nhân mang về.
Ban đầu ta chỉ thấy cỗ xe ngựa của bọn họ trông khá đẹp, vừa hay Nhị đương gia trong trại sắp thành thân, ta định cướp xe về cho huynh ấy đón tân nương.
Nhưng khi vén rèm xe lên, nhìn thấy nam nhân khôi ngô tuấn tú bên trong, ta lập tức thay đổi ý định.
"Đại ca, huynh nhìn chằm chằm mặt hắn làm gì thế?"
Người trong xe không biết có phải bị dọa cho mất mật rồi không mà ngồi im phăng phắc, chỉ nhìn ta chằm chằm.
"Không có gì, chỉ là thấy hắn đẹp trai quá, ta bỗng nhiên có một ý tưởng táo bạo."
"Đại ca, huynh đừng có làm bậy nha. Phương Kỳ nói rồi, triều đình có cả một bộ luật pháp hoàn chỉnh đấy."
Thì đã sao, ta là sơn tặc, ta không quan tâm.
Ta đưa người về sơn trại.
Đám anh em biết chuyện thì mừng phát khóc, cứ lén lút đứng ngoài cửa dòm ngó.
Ta vừa mắng c.h.ử.i vừa bồi cho mỗi đứa một cước đuổi đi, rồi không nhịn được quay lại nhìn người đang ngồi trong phòng.
Hắn mặc một bộ cẩm y màu xanh biển, chỉ nhìn đường thêu thôi đã biết giá trị không nhỏ, chưa kể đến cái mũ trên đầu nữa.
Đây là lần đầu tiên ta thấy có người đính viên ngọc to đến thế lên mũ.
"Ngươi tên gì? Người ở đâu?"
"Trần Hoài Cẩm, người kinh thành."
Hắn bình tĩnh hơn ta tưởng rất nhiều. Ta cứ nghĩ những người bị bắt lên núi đều sẽ gào khóc, đòi sống đòi c.h.ế.t cơ chứ.
"Sao ngươi lại đi đường này?"
Đường này cách quan lộ không xa, chỉ có mấy tay buôn lậu trốn thuế mới đi, cực kỳ hiếm thấy thảo dân bình thường nào qua đây.
"Gia đạo sa sút, thúc thúc muốn chiếm đoạt gia sản nên phái người ám sát ta trên quan lộ. Ta cùng đường bí lối mới đi vào con đường này."
Gương mặt đẹp thế kia, thân thế t.h.ả.m thương thế này, nhìn mà lòng ta thắt lại, vỗ bàn đ.á.n.h rầm một cái:
"Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ đối đãi tốt với ngươi, sau này ta bảo vệ ngươi!"
Trần Hoài Cẩm ngẩng đầu, nở một nụ cười nhẹ với ta:
"Được thôi. Chỉ là tuy cha mẹ mất sớm nhưng ta cũng chưa từng bị ngược đãi, bình thường việc ăn mặc ở đi lại có hơi kén chọn một chút, ta sợ nàng chịu không nổi."
"Chuyện đó làm sao có thể!"
Sơn trại của ta nuôi không ít người, bao năm đi cướp bóc tích góp được không ít, giàu nứt đố đổ vách.
Ta thề thốt đảm bảo với Trần Hoài Cẩm là nhất định sẽ không để hắn chịu thiệt.
Nhưng rất nhanh sau đó, ta đã biết mình đã sai lầm đến mức nào.
Buổi tối, Trần Hoài Cẩm ra ăn cơm.
Sơn trại của ta chưa bao giờ có người nào đẹp đến thế, nên ai nấy đều không nhịn được mà liếc nhìn thêm vài cái.
Trần Hoài Cẩm cũng chẳng ngại ngùng, trực tiếp ngồi xuống vị trí ta đã sắp xếp, rồi nhìn mâm cơm trên bàn mà nhíu mày.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
"Đây là thức ăn buổi tối của các người sao?"
"Đúng vậy, để chào mừng ngươi, ta đặc biệt cho người g.i.ế.c gà, còn ra sông bắt hai con cá lớn nữa đấy."
Nhưng rõ ràng là Trần Hoài Cẩm không hài lòng. Hắn không nói gì, nhưng đôi tay cầm đũa mãi không chịu cử động.
Nhị đương gia vừa nhìn thấy bộ dạng đó là nổi hỏa: "Ngươi có ăn hay không thì bảo? Chúng ta đối xử với ngươi thế là quá tốt rồi, đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!"
Ta vội vàng đứng ra hòa giải, hỏi Trần Hoài Cẩm muốn ăn gì.
「Ta thích dùng đũa làm bằng ngà voi, kém nhất cũng phải là đũa bạc. Đồ uống nước phải dùng chén Lưu Ly.
Ta quen ăn ngày hai bữa, nhưng ít nhất phải có tám món một canh, giữa buổi phải có một bữa điểm tâm, có điều ta không thích loại làm từ đường mía thông thường, nhất định phải là điểm tâm làm từ mật hoa vùng Hoài Nam cơ.」