Hôm ấy, Luật sư Tào đã đợi rất lâu tại một quán cà phê gần nhà, nhưng mãi vẫn chưa thấy Trình Nhất Thanh đến.
Những năm đầu thiên niên kỷ mới, Starbucks vừa mới khai trương chưa được bao nhiêu tiệm, ngược lại loại hình quán cà phê phục vụ kèm thức ăn Tây và thức ăn nhẹ lại dễ dàng bắt gặp ở khắp nơi. Những quán cà phê này đa phần mang phong cách trang trí hoài cổ, những bức tường phủ kín kệ sách chất đầy các cuốn sách thu mua từ sạp báo cũ, nhìn kỹ lại thấy có rất nhiều sách về giảm cân, nuôi dạy trẻ nhỏ, hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với bầu không khí trong quán, nhưng cũng không ai bận tâm soi xét. Trên mặt bàn gỗ vẫn còn vương vài vết bẩn chưa được lau sạch, ghế tựa bọc da hơi tróc sơn, nhưng gian phòng khá tối, dưới ánh đèn lưu ly rực rỡ sắc màu, mọi khuyết điểm đều được khéo léo che giấu. Từng tốp thanh niên yêu văn nghệ dăm ba người rảo bước vào quán, tựa lưng bên vách tường lật xem cuốn sách mới của An Ni Bảo Bối, rồi chìm vào nỗi u sầu trong tiếng hát của Lisa Ono.
Luật sư Tào cũng đang sầu não.
Đã hẹn nhau cùng dùng trà chiều, thế mà giờ đã gần chạng vạng vẫn chưa thấy bóng dáng đối phương. Trình Nhất Thanh không phải là kiểu người thiếu chu đáo, Luật sư Tào có chút lo lắng, bèn bấm số gọi lại một lần nữa. Khi ngước mắt nhìn qua khung cửa kính, chị thấy những chiếc xe buýt và xe taxi đang lao vun vút trên đường lớn, còn Trình Nhất Thanh thì đang vội vã chạy từ bên kia đường sang.
Vừa sải bước nhanh qua cửa, Trình Nhất Thanh đã ríu rít xin lỗi chị. Luật sư Tào trêu: “Cô mà không đến chắc tôi báo cảnh sát mất.” Định bụng hỏi cô đã đi đâu, bỗng nhiên lại nhìn thấy trên xương quai xanh của cô có hai vết hôn. Trông cô cũng không được rạng rỡ tinh thần như mọi ngày, có phần mệt mỏi, uể oải. Luật sư Tào lập tức hiểu ý, nghiêm túc nói: “Sau này có việc cứ gọi điện cho tôi, chúng ta đổi sang giờ khác là được.”
“Tối qua tôi có việc đột xuất, sau đó lại ngủ quên mất. Điện thoại cũng hết pin.” Trong lúc nói chuyện, Trình Nhất Thanh lấy một viên pin từ trong túi xách ra thay vào máy. Cô vừa mở nguồn vừa nói với Luật sư Tào: “Để chị phải đợi lâu thế này, thật ngại quá.”
Luật sư Tào rất thích hợp tác với những người như thế này. Đúng giờ, biết chừng mực, có ý thức tôn trọng giao ước. Cả hai đều thuộc tuýp người thẳng thắn vào việc, muốn giành lại khoảng thời gian vừa tiêu tốn nên bắt đầu cúi đầu trao đổi công việc. Luật sư Tào lấy ra các văn bản pháp lý vừa nhận được bên này: “Phía tôi đã thu thập được chứng cứ phản bác, bao gồm nguồn gốc hợp pháp của nhãn hiệu, chứng cứ sử dụng trong lịch sử.” Chị đưa tài liệu cho Trình Nhất Thanh xem, tiếp tục nói với tốc độ cực nhanh: “Nhưng đây đều là những phương pháp cơ bản thông thường, luật sư đối phương chắc chắn cũng đã sớm chuẩn bị trước. Chúng ta tuy có chuẩn bị phương án phân chia thị trường, nhưng họ chưa chắc đã đồng thuận. Dù sao thì đây cũng sẽ là một cuộc chiến giằng co kéo dài.”
Trình Nhất Thanh gật đầu.
Luật sư Tào tiếp tục: “Còn về điều khoản cạnh tranh không lành mạnh, do Trình Ký Quảng Châu đã gỡ bỏ các loại bánh ngọt theo công thức kinh điển, sau khi thương lượng, đối phương đã rút đơn kiện đối với điều khoản này. Nhưng hiện tại cô và Trình Quý Trạch đã kết hôn, không loại trừ khả năng luật sư phía Hồng Kông sẽ lợi dụng mối quan hệ của hai người để kiếm chuyện. Vì hai người là vợ chồng, lúc này Trình Quý Trạch có ra mặt làm chứng cho cô thì cũng chẳng giúp ích được nhiều.”
“Tôi hiểu.”
“Cá nhân tôi vẫn khuyên cô nên cố gắng thử giải quyết tranh chấp với phía Hồng Kông. Ngay cả khi không thể giải quyết, những thư từ qua lại giữa đôi bên cũng có thể chứng minh chúng ta đã tích cực tìm cách giải quyết tranh chấp, điều này ít nhiều cũng có lợi cho chúng ta.”
Trình Nhất Thanh ngẫm nghĩ một lát rồi nói với Luật sư Tào: “Tôi từng gặp Trình Quý Khang vài lần, anh ta…” Điện thoại của cô đặt trên bàn bỗng vang lên một hồi chuông sắc nhọn, khiến cả hai đều giật mình. Những người xung quanh trong quán cà phê cũng đồng loạt quay đầu nhìn sang. Trình Nhất Thanh cảm thấy ái ngại, vội cầm điện thoại chạy ra ngoài quán, hạ thấp giọng: “Alo, xin hỏi ai đấy ạ?”
Luật sư Tào ngồi trong quán cà phê, buồn chán lật xem tập tài liệu trên tay. Nghe tiếng chuông gió ở cửa quán kêu lên đinh đang, chị ngẩng đầu lên thì thấy Trình Nhất Thanh bước vào với vẻ mặt có chút ngơ ngác.
Chị ân cần hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Trình Nhất Thanh dùng tay vén lọn tóc mai ra sau vành tai, có chút ngập ngừng: “Trình Quý Khang gọi cho tôi.”
Luật sư Tào ngạc nhiên: “Là chuyện vụ kiện sao?”
Cô gật đầu.
“Anh ta bảo đang ở Quảng Châu, muốn hẹn gặp tôi để trao đổi về khả năng hòa giải ngoài tòa án.”
Luật sư Tào: “Cô có suy nghĩ gì không? Tôi có thể đi cùng cô.”
Trình Nhất Thanh ngước mắt lên: “Anh ta có một yêu cầu.”
“Là gì?”
“Anh ta bảo tôi phải đi một mình.”
–
Hôm ấy, Trình Nhất Thanh nhận được điện thoại từ một số máy lạ của Trình Quý Khang. Khi đứng ngoài quán cà phê, cô vừa cất tiếng alo hai tiếng nhưng không có ai trả lời, đang định cúp máy thì đầu dây bên kia bỗng nhiên lên tiếng: “Chào cô, cô Trình Nhất Thanh, tôi là Trình Quý Khang. Hay là, tôi nên gọi cô là sister-in-law?”
Hai người bọn họ tuy đã gặp mặt vài lần nhưng đều là khi có Trình Quý Trạch ở đó, hơn nữa về cơ bản chưa từng trò chuyện với nhau. Đây là lần đầu tiên anh ta trực tiếp liên lạc với cô. Anh ta có chuyện gì muốn nói với cô chứ? Chuyện vụ kiện sao? Lúc trước khi Luật sư Tào biết tin Trình Nhất Thanh sắp kết hôn với Trình Quý Trạch, chị ấy còn hỏi liệu việc này có ảnh hưởng đến vụ kiện hay không. Trình Nhất Thanh đã bảo mọi chuyện vẫn tiến hành như thường lệ.
Chỉ nghe thấy Trình Quý Khang ở đầu dây bên kia nói: “Hiện tại tôi đang ở Quảng Châu. Có tiện gặp mặt một lát không? Tôi muốn hẹn cô để trao đổi về khả năng hòa giải ngoài tòa án.”
Trái tim Trình Nhất Thanh bỗng lặng đi trong thoáng chốc.
Anh ta tiếp lời: “Nếu được thì cuộc gặp gỡ lần này giữa tôi và cô, mong là chỉ có một mình cô đến, và cũng chỉ có một mình cô biết mà thôi.”
“Được, tôi sẽ không dẫn theo luật sư.”
“Không, ý của tôi là, đừng để chồng cô biết.”
Trình Nhất Thanh vốn không phải là kiểu phụ nữ chuyện gì cũng phải kể với chồng, để chồng định đoạt thay mình. Dẫu cho Song Trình Ký là sản nghiệp của cô và Trình Quý Trạch, nhưng Trình Ký Quảng Châu chung quy vẫn là của riêng một mình cô. Ý của Trình Quý Trạch là Trình Ký Quảng Châu chỉ là một cửa tiệm nhỏ, cứ đóng cửa tiệm đó đi để cô toàn tâm toàn ý kinh doanh Song Trình Ký là được. Thế nhưng ngay cả sau khi kết hôn, cô vẫn chưa thể tin tưởng Trình Quý Trạch mười mươi, vẫn hy vọng giữ lại tiệm nhỏ Trình Ký như một mảnh vườn sau nhà của riêng mình. Vì lẽ đó, cô vẫn kiên quyết theo đuổi vụ kiện này đến cùng.
Cho dù không hiểu nổi yêu cầu của Trình Quý Khang, cô vẫn đồng ý nhận lời.
Trình Nhất Thanh vẫn là Trình Nhất Thanh của ngày trước, thẳng thắn bộc trực. Nhưng Trình Nhất Thanh cũng đã chẳng còn là Trình Nhất Thanh của ngày xưa nữa rồi. Ở bên cạnh con cáo già Trình Quý Trạch lâu ngày, cô cũng học hỏi được vài đạo lý đối nhân xử thế. Chẳng hạn như khi đi gặp người khác thì phải ăn mặc tươm tất, nhưng tuyệt đối không được phô trương quá mức khiến người ta sinh lòng chán ghét. Tuy nhiên, khi chọn lấy một bộ quần áo đơn giản từ trong tủ đồ để mặc vào, cô lại thầm nghĩ, giữa cô và Trình Quý Khang thì dù có thế nào đi chăng nữa, đôi bên nhìn nhau cũng chỉ thấy chướng mắt mà thôi.
Địa điểm do đối phương chọn, là phòng riêng của một nhà hàng nằm gần cầu Giang Loan. Lúc Trình Nhất Thanh bước vào cửa, cô cứ ngỡ sẽ nhìn thấy Hà Trừng, kết quả lại chỉ có một mình Trình Quý Khang. Anh ta đang ngồi trên ghế, phía sau lưng đặt một tấm bình phong khổng lồ khắc họa họa tiết núi xanh chim hạc, mang đậm nét cổ kính lâu đời.
Anh ta đứng dậy nghênh đón với nụ cười như có như không trên môi: “Cảm ơn cô đã hạ cố dành thời gian đến đây.”
Anh ta đưa tay làm cử chỉ mời ngồi, phong thái vô cùng lưu loát tự nhiên, cứ như thể bọn họ đang chuẩn bị thảo luận về một thương vụ hợp tác kinh doanh bình thường, chứ không phải đang giải quyết một cuộc tranh chấp nhãn hiệu một mất một còn.
Trình Nhất Thanh ngồi xuống, cuối cùng cũng có cơ hội quan sát kỹ người đàn ông xa lạ có khá nhiều mối dây liên kết với mình trước mắt này. Anh ta là anh trai của chồng cô, cũng là người đàn ông của bạn thân cô. Cô nói: “Chào anh Trình.”
Trình Quý Khang mỉm cười: “Vẫn còn gọi tôi là anh Trình sao? Cô nên gọi tôi là anh mới phải.”
Trình Nhất Thanh cũng mỉm cười, nhưng đôi môi mím chặt, giống như một cánh cửa đang canh giữ bí mật.
Trình Quý Khang cũng giống như Trình Quý Trạch, trông vô cùng lịch lãm chỉn chu, vừa mới ngồi xuống đã tuôn ra vài lời khách sáo nửa thật nửa đùa với cô. Trình Nhất Thanh ngoài miệng cũng xã giao khách sáo với anh ta, cuối cùng vẫn không nhịn được mà vào thẳng vấn đề: “Lúc trước trong điện thoại anh có nói muốn bàn về chuyện hòa giải ngoài tòa án? Thật ra luật sư của tôi cũng từng đề cập với tôi về chuyện này.”
Trong lúc cô nói chuyện, Trình Quý Khang đang chăm chú quan sát cô. Người trước mặt còn rất trẻ, trên cằm vẫn còn một nốt mụn trứng cá nhỏ xíu, tốc độ nói chuyện lại nhanh, có vài phần giống với Hà Trừng thuở ban đầu anh mới quen biết.
Trình Nhất Thanh nhanh chóng nói dứt câu, thấy Trình Quý Khang không có phản ứng gì bèn cất tiếng gọi hai tiếng anh Trình, rồi hỏi tiếp: “Anh thấy sao?”
Trình Quý Khang bỗng nhiên bật cười.
Cô ngạc nhiên: “Có chuyện gì vậy?”
Anh ta ngồi vắt chéo chân, lúc này khẽ điều chỉnh lại tư thế ngồi, mỉm cười bảo: “Thật ra tôi hẹn cô ra đây hoàn toàn không phải để bàn chuyện hòa giải ngoài tòa án.”
Cô sửng sốt: “Cái gì cơ?”
“Vợ chồng các người là bên cùng hành động, cộng cổ phần lại đã vượt quá một nửa, nắm quyền kiểm soát tuyệt đối. Trình Quý Trạch chắc chắn cũng nhìn trúng điểm này nhỉ.”
Trình Nhất Thanh vặn hỏi lại: “Sao thế? Anh cả, anh lại hứng thú với chuyện giữa vợ chồng chúng tôi à?”
“Theo như tôi được biết, hai người vẫn chưa chính thức ký kết thỏa thuận bằng văn bản về việc cùng nắm giữ cổ phần đâu.” Trình Quý Khang vốn biết rõ cô cũng giống như Hà Trừng, đều là kiểu người mồm năm miệng mười sắc sảo, thế nên anh ta dứt khoát nói toạc ra: “Thật ra cô đã từng nghĩ tới việc vị trí CEO của Song Trình Ký hoàn toàn có thể không phải là Trình Quý Trạch chưa?”
Trình Nhất Thanh lập tức hiểu ra ý tứ của anh ta. Giống như có một tia sét từ trên đỉnh đầu giáng xuống, như một lưỡi dao sắc bén xẻ dọc theo cơ thể cô, khiến đôi vai cô khẽ run lên.
Trình Quý Khang thu hết mọi biểu cảm vào mắt, chậm rãi nói: “Chắc cô cũng biết, có không ít cặp đôi vừa là cộng sự vừa là vợ chồng sau khi kết hôn, thường thì người phụ nữ sẽ lui về chăm lo cho gia đình, còn người đàn ông sẽ nắm giữ quyền quyết định tối cao.”
“Tôi sẽ không đời nào…”
“Cô có chắc là chồng cô không muốn thế không?”
Trình Nhất Thanh bỗng chốc cứng họng.
Trình Quý Khang cười: “Cô không trả lời được, bởi vì cô thừa hiểu chồng mình là loại người nào, có đúng không? Thậm chí cô cũng từng hoài nghi liệu cuộc hôn nhân của hai người có phải là một cái bẫy lừa gạt hay không?”
“Trước khi kết hôn chúng tôi đã thảo luận rất kỹ lưỡng, đôi bên cũng đều tự tìm luật sư riêng cho mình. Hơn nữa suy nghĩ của tôi sẽ không bao giờ thay đổi.”
“Bây giờ thì không thay đổi, nhưng sau khi cô có con thì sao? Bất kể người phụ nữ đó có học vấn cao đến đâu, rất nhiều người sau khi mang thai sẽ chịu ảnh hưởng của nội tiết tố, tình mẫu tử trỗi dậy mạnh mẽ, thà từ bỏ cả sự nghiệp của mình. Liệu có khả năng chồng cô cũng đang đánh cược vào chính điểm này ở cô không?”
Trình Nhất Thanh không phải chưa từng hoài nghi về điều đó.
Trình Quý Trạch xưa nay luôn độc lai độc vãng, quan niệm về gia đình vô cùng nhạt nhòa. Trước đây, mỗi khi Song Trình Ký có tiệc hỷ của nhân viên hay tiệc đầy tháng của trẻ nhỏ, cô và anh cùng nhau tham dự, ngoài miệng anh đều mỉm cười chúc mừng, nhưng tận sâu trong đáy mắt lại phảng phất nét xa cách. Một người như thế đáng lý ra chẳng hề có hứng thú với chế độ hôn nhân hay chế độ gia đình. Thế nhưng sau khi kết hôn, anh lại có vẻ nôn nóng muốn cô mang thai.
Trình Quý Khang thấy cô giữ im lặng liền nở nụ cười nói tiếp: “Nếu như cô thay thế vị trí của Trình Quý Trạch để trở thành CEO của Song Trình Ký, cô sẽ không cần phải lo lắng về tình trạng này nữa, cũng chẳng cần bận tâm cậu ta sẽ đào sẵn cái hố nào phía trước để bẫy cô. Đương nhiên, phía Hội đồng quản trị của Trình Ký Hồng Kông thì cô không cần lo lắng, tự tôi sẽ đứng ra dàn xếp ổn thỏa.”
“Nhưng điều lệ công ty đã quy định rõ ràng, Trình Ký Hồng Kông không được tùy ý bãi nhiệm tôi hoặc Trình Quý Trạch.” Thuở ban đầu, tuy Trình Nhất Thanh còn mơ hồ về cơ cấu tổ chức của công ty nên đã để người ta lợi dụng sơ hở, nhưng từ nhỏ cô đã xem không ít các bộ phim truyền hình TVB về đề tài tranh đoạt gia sản và chiến tranh thương trường, cho nên cô hiểu rất rõ tầm quan trọng của quyền kiểm soát doanh nghiệp. Chính vì thế, ngay từ đầu cô đã kiên quyết giữ vững lập trường, nếu Trình Ký Hồng Kông không có lý do hoàn toàn chính đáng thì tuyệt đối không thể bãi nhiệm Tổng giám đốc hay Phó tổng giám đốc, tức là Trình Quý Trạch và cô.
“Tình hình phát triển của công ty không đạt kỳ vọng, mối quan hệ giữa Trình Quý Trạch và cô lại căng thẳng bất hòa, dẫn đến việc cô rời bỏ Song Trình Ký để tự lập môn hộ, mở lối đi riêng kinh doanh Trình Ký Quảng Châu, lý do này bộ còn chưa đủ chính đáng sao?” Trình Quý Khang chỉ tay vào tập tài liệu trên bàn: “Vụ kiện giữa Trình Ký Quảng Đông và Hồng Kông kéo dài càng lâu, tôi lại càng hiểu sâu sắc hơn về cô, và cũng càng khâm phục cô hơn. Tôi nhận thấy rất nhiều đề án của Song Trình Ký đều do một tay cô đề xuất, chẳng hạn như việc biến sản phẩm thành món ăn vặt, hướng tới xu hướng lành mạnh, hay như việc khai thác thị trường bánh trung thu, chế biến các loại bánh ngọt theo công thức dưỡng sinh kinh điển để thu hút người tiêu dùng… So sánh ra thì Trình Quý Trạch chẳng qua chỉ là một kẻ môi giới tư bản mà thôi.”
“Có ý tưởng nhưng không có tư bản thì cũng chẳng làm nên trò trống gì.”
Trình Quý Khang gật đầu: “Đúng thế. Nhưng người có khả năng rót vốn đâu phải chỉ có mình cậu ta, đúng không nào?”