Trình Quý Trạch lái xe đón thím Đức xuất viện, dìu bà lên cầu thang. Thím Đức vừa mới khỏi bệnh nặng nên đi đứng đặc biệt chậm chạp, nhưng Trình Quý Trạch lại có đủ sự kiên nhẫn. Bước vào nhà, anh đẩy cửa sổ ra, đứng bên bậu cửa nhìn quanh một vòng, rồi quay đầu hỏi: “Môi trường ở đây không tốt lắm, hay là ba mẹ dời sang chỗ con ở đi?”
Chú Đức sửng sốt, hỏi vậy anh ở đâu.
Trình Quý Trạch bảo, anh có thể ra khách sạn ở tạm trước.
“Nơi này môi trường không tốt, ba mẹ đã có tuổi rồi, sau này đi lên đi xuống cầu thang luôn bất tiện. Đợi khi nào con rảnh, con sẽ tìm một căn nhà khác cho ba mẹ. Dạo này giá nhà tuy cao, nhưng mua càng sớm càng tốt.”
Chú Đức tính tình đơn giản, gật đầu bảo, vậy cũng được. Thím Đức thì tinh ý hơn. Sau chuyện lần này, tận sâu trong lòng bà đã xem Trình Quý Trạch như con trai ruột, nhưng hễ đụng chạm đến chuyện tiền bạc, bà vẫn đưa mắt nhìn con gái. Trình Nhất Thanh đứng bên cạnh cửa, nhỏ giọng nói: “Trình Quý Trạch nói có lý đó, nhưng anh ấy khá bận rộn, nhiều công việc, để cuối tuần này con đi xem thử.” Thím Đức bảo, vậy cũng được, cũng được, “Nhưng nếu A Trạch có thời gian thì hai đứa cùng đi xem. Dù sao nhà cửa sau này cũng để lại cho hai đứa thôi.”
Trình Quý Trạch nói, chuyện đó để sau này hẵng hay. Anh lại bảo thím Đức nếu có thời gian thì tốt nhất nên sang Hồng Kông làm một cuộc kiểm tra sức khỏe tổng quát, anh có thể sắp xếp.
Thím Đức bảo: “Thôi khỏi mà, ở Quảng Châu đã kiểm tra rồi, không có chuyện gì lớn đâu. Người già rồi, kiểu gì chẳng có tật này bệnh nọ, dù sao thì nửa cái chân cũng đã xuống lỗ.”
Trình Quý Trạch cùng Trình Nhất Thanh đồng thanh ngắt lời: “Mẹ đừng nói bậy!”
Thím Đức nói: “Chỉ cần hai đứa sống tốt là mẹ với ba con an lòng rồi.” Chú Đức muốn giữ hai người ở lại ăn cơm, định bụng xuống lầu mua miếng thịt xá xíu, Trình Nhất Thanh bảo, để con đi cho, ba mẹ cứ nghỉ ngơi đi. Trình Quý Trạch nói tối nay anh còn có việc, nên không ở lại dùng cơm được. Thím Đức lộ rõ vẻ thất vọng. Trình Quý Trạch bảo, sau này con sẽ lại ghé chơi.
Trình Quý Trạch đi rồi, chú Đức vẫn khăng khăng đòi xuống lầu mua xá xíu và gà luộc, Trình Nhất Thanh bèn ở lại nấu cơm. Thím Đức tựa người bên cửa nhà bếp, Trình Nhất Thanh nói: “Trong bếp nóng lắm, mẹ ra ngoài nghỉ ngơi đi.”
Thím Đức hỏi: “Con với A Trạch có phải đang có chuyện gì đúng không?”
Trình Nhất Thanh cúi đầu, hai bàn tay kỳ cọ từng lá rau xanh dưới vòi nước, hơi có tật giật mình: “Tụi con… không có chuyện gì đâu.”
“Hai đứa tới một lời cũng không thèm nói với nhau, đến đầu ngón tay cũng chẳng chạm một cái, nhìn đâu ra dáng vợ chồng mới cưới chứ.” Thím Đức bảo, “Giữa hai đứa có chuyện gì thì mẹ không can thiệp vào đâu. Nhưng nếu con gái mẹ sống không vui vẻ, mẹ cũng chẳng thể nào hạnh phúc nổi.”
Trình Nhất Thanh ngước đầu lên, nở nụ cười lanh lợi: “Con đâu có không vui, chỉ tại công việc mệt mỏi quá thôi.”
Quả nhiên, sự chú ý của thím Đức liền dời sang cơ thể cô, bà dặn cô phải chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn, đừng để quá sức. Trình Nhất Thanh vâng dạ liên tục.
Tối hôm đó sau khi dùng cơm cùng chú Đức và thím Đức xong, cô xuống lầu định bụng đón xe về nhà, vừa ngước mắt lên liền trông thấy ở quán ăn bình dân phía đối diện có một người đàn ông mặc chiếc áo sơ mi phẳng phiu đang ngồi đó. Cô nhìn kỹ thêm vài cái, đối phương cũng đưa mắt nhìn sang bên này. Hóa ra lại là Trình Quý Trạch.
Cô băng qua đường, rút hai tờ giấy cuộn rẻ tiền trên chiếc bàn thấp của anh, lau qua chiếc ghế rồi ngồi xuống: “Chẳng phải anh còn có việc bận sao? Sao lại thui thủi ngồi ăn một mình ở đây.” Cô cúi đầu liếc nhìn những món trên bàn, nào là bồ câu quay, da cá trộn, “Mấy thứ đồ ăn bình dân này vậy?”
“Em muốn nghe lời thật lòng hay lời dối trá? Lời thật lòng, anh đoán chừng em cũng tự biết rõ.” Anh rút từ trong ống một đôi đũa dùng một lần rồi tách ra, chà xát hai chiếc đũa vào nhau để gạt sạch những dằm gỗ nhỏ rồi đưa cho cô.
Trình Nhất Thanh nhìn đôi đũa trong tay anh, không đón lấy: “Anh không muốn đối mặt với em sao? Vậy giờ em đi nhé?”
“Chỉ là anh không biết nên dùng thân phận gì để ở lại nhà em.”
Trình Nhất Thanh vờ như không hiểu ẩn ý trong lời nói của anh, đón lấy đôi đũa anh đưa, giơ tay gọi một phần ốc xào và hủ tiếu xào thịt bò. “Hai món này mới là món ruột của quán này đó.”
“Vậy thì phải nếm thử mới được.”
Món ốc xào và hủ tiếu xào thịt bò có rất nhiều người ăn nên lên món cực kỳ nhanh. Trình Nhất Thanh thấy Trình Quý Trạch dùng đũa gắp con ốc, không kìm được liền bật cười trêu anh: “Anh nhìn em nè.”
Cô dùng ngón tay nhón lấy một con, dùng sức m*t mạnh một cái để phần thịt ốc lồi ra ngoài, rồi lấy tăm khều lấy bỏ vào miệng. “Tướng ăn không được thanh lịch, anh chắc không thích đâu.”
“Con người rồi sẽ thay đổi.”
“Cũng đúng. Hồi trước anh đâu có bao giờ ăn quán lề đường.”
“Hồi trước sao? Bản thân anh ngày trước làm sao ngờ được có ngày mình lại sang đại lục phát triển sự nghiệp, góp vốn làm ăn chung với một cô gái tên là Trình Nhất Thanh, rồi còn cưới cô ấy làm vợ chứ.”
Trình Nhất Thanh nghĩ thầm, Trình Quý Trạch vẫn khéo ăn khéo nói như ngày nào. Vòng vo một hồi lại đem câu chuyện quay về chỗ cũ. Còn cô thì chỉ biết đánh trống lảng để lảng tránh sang chủ đề khác: “Chuyện của mẹ lần này, cảm ơn anh.”
“Chuyện của thím Đức, em không cần phải khách sáo với anh. Anh luôn xem bà ấy như mẹ ruột của mình vậy.”
Nếu là trước đây, Trình Nhất Thanh sẽ cho rằng anh đang diễn kịch. Nhưng sau chuyện lần này, cô hiểu rằng dẫu Trình Quý Trạch có giả dối với cả thế giới đi chăng nữa, thì ít nhất đối với thím Đức và đối với cô, anh vẫn ôm giữ vài phần chân tình.
Trình Quý Trạch dùng tay nhón lấy một con ốc, vụng về m*t m*t, cẩn thận dùng tăm khều thịt ốc ra, rồi lại chậm rãi tiếp lời: “Cho dù sau này mối quan hệ giữa hai chúng ta có trở nên thế nào đi nữa, chỉ cần bà ấy có bất kỳ mong muốn nào, anh đều sẽ lập tức xuất hiện.”
Trình Nhất Thanh còn đang suy ngẫm ý nghĩa của câu nói này, Trình Quý Trạch đã cất tiếng: “Nghe Chủ nhiệm Lưu nói dây chuyền sản xuất tự động hóa kia rất thành công. Chúc mừng em nhé.”
“Nhà máy là của anh mà, phải chúc mừng anh mới đúng. Dây chuyền sản xuất tự động hóa được đưa vào vận hành thực tế là một bước ngoặt vô cùng có lợi cho Song Trình Ký.”
“Chỉ cần chúng ta vẫn là vợ chồng, đồ của em và đồ của anh có gì khác biệt sao?” Trình Quý Trạch vân ve chiếc ly nhựa, “Hồi mẹ anh tái giá, chồng bà đã đem toàn bộ cổ phần công ty bỏ vào quỹ tín thác. Chiếu theo giá cổ phiếu hiện tại, nếu mẹ anh muốn ly hôn, bà sẽ phải gánh khoản nợ ngược lên đến mấy chục triệu tệ. Chỉ có không ly hôn mới giữ vững được cuộc sống vinh hoa phú quý. Lúc anh kết hôn với em, dù là luật sư của anh hay là mẹ anh đều nói bóng nói gió nhắc nhở anh phải đề phòng em, tốt nhất là nên triệt đường sống. Anh đã không làm vậy, nhưng giờ đây anh hối hận rồi.”
Trình Nhất Thanh giữ im lặng.
“Có lẽ ngày đó nếu anh tàn nhẫn hơn một chút thì đã có thể giữ em lại bên mình suốt đời rồi.” Anh dứt lời, chậm rãi uống cạn ly bia, “Có điều, em làm sao có thể là kiểu phụ nữ bị tiền tài trói buộc cơ chứ.”
Cô đưa tay ra giữ chặt tay anh: “Lát nữa còn phải lái xe, anh đừng uống nữa.” Cô giật lấy chiếc ly nhựa trong tay anh đặt xuống: “Em không hiểu nổi người chồng đó của mẹ anh… Đã như vậy rồi thì cớ sao còn kết hôn làm gì?”
“Ông ta cần một người phụ nữ có hình tượng đẹp để làm bà Diệp. Người vợ đầu tiên của ông ta là một minh tinh xuất thân từ đóng phim cấp ba, gia tộc không chấp nhận, ông ta bèn tách ra đến Thượng Hải tự mình lập nghiệp, ngược lại có được thành tựu như ngày hôm nay. Nhưng về sau người vợ ấy lại đi tìm kiếm tình yêu đích thực, chấp nhận ra đi với hai bàn tay trắng, rời bỏ ông ta. Ông ta lập tức trở thành trò cười cho thiên hạ. Mà mẹ anh lúc bấy giờ mới vừa ngoài ba mươi, vừa trẻ trung xinh đẹp lại xuất thân từ gia đình giáo sư đại học, học về lịch sử nghệ thuật, sau khi ly hôn luôn xuất hiện trong giới thượng lưu với danh nghĩa nhà nghệ thuật, chủ phòng tranh, còn làm đại lý cho không ít tác phẩm của các nghệ sĩ đại lục, thậm chí còn đầu tư vào vài bộ phim điện ảnh nghệ thuật, có mối quan hệ rộng rãi trong giới văn nghệ đại lục, so với những cô nàng Hoa hậu Hồng Kông hay diễn viên mới đôi mươi thì là đối tượng kết hôn tốt hơn và phù hợp hơn nhiều.”
Dù nghe thế nào đi nữa, trong câu chuyện này cũng chỉ toàn là sự toan tính, chẳng hề có bóng dáng của tình yêu.
Trình Nhất Thanh thấy thời gian đã quá muộn liền giơ tay gọi tính tiền, hỏi anh liệu có còn lái xe nổi không. Trình Quý Trạch bảo, anh mới uống có một ly nhỏ thôi mà.
“Một ly nhỏ cũng không được, để em lái cho.”
Bước lên xe, Trình Quý Trạch hỏi, em lấy bằng lái xe từ hồi nào vậy. Trình Nhất Thanh bảo, cũng mới thời gian gần đây thôi, dẫu sao đôi lúc ăn mặc trang trọng mà chạy xe máy thì không được tiện cho lắm, “Với lại ba mẹ em hồi nào tới giờ vẫn luôn phản đối em chạy xe máy. Trước đây em không để tâm, giờ họ lớn tuổi rồi, em không muốn làm họ phải lo lắng thêm.”
Trình Quý Trạch chợt nhớ ra anh trai cô từng tử nạn vì tai nạn xe máy. Anh nói: “Đến chuyện em thi bằng lái xe anh cũng không biết.”
Trình Nhất Thanh đáp: “Mấy chuyện vặt vãnh này có gì đáng nói đâu. Chẳng phải ngay cả đại sự của công ty anh cũng có thèm hé môi với em đâu sao?”
Trình Quý Trạch tựa người vào lưng ghế, bỗng nhiên khẽ bật cười. Trình Nhất Thanh hỏi, anh cười cái gì vậy.
“Anh đang hoài niệm cái cảm giác này.”
“Cảm giác gì cơ?”
“Cảm giác được tranh cãi với em. Chuyện này khiến anh cảm thấy hai chúng ta đích thực là một cặp vợ chồng.”
“… Cũng có khả năng là hai đối tác đường ai nấy đi trong hậm hực không? Ví dụ như, bên đối tác nữ nhận thấy đối tác nam có quá nhiều chuyện bưng bít giấu giếm cô ấy chẳng hạn?”
Trình Quý Trạch im lặng không đáp. Không gian trong xe vô cùng tĩnh mịch. Ánh đèn pha phía trước tựa như chiếc lưỡi liềm gặt từng cụm bông lúa, phạt đứt màn đêm tăm tối trước mặt. Đường sá thông thoáng, Trình Nhất Thanh lái xe vừa nhanh vừa đầm, nơi ở của Trình Quý Trạch loáng cái đã hiện ra trước mắt. Cô cho xe tiến vào bãi đỗ, cùng Trình Quý Trạch bước xuống xe.
“Em không tiễn anh lên đâu, anh nghỉ ngơi cho tốt nhé.”
Trình Quý Trạch từ phía sau nắm lấy bàn tay cô: “Không cùng anh về nhà sao?”
“Em thuê nhà ở bên ngoài rồi.”
“Chúng ta vẫn là vợ chồng mà.”
Cô im lặng hồi lâu, cuối cùng mới lên tiếng: “Trước khi những khúc mắc giữa hai chúng ta được giải quyết dứt điểm, em không muốn làm chuyện đó, cũng không hy vọng có con cái.”
“Anh có thể dùng biện pháp tránh thai.”
“Đó là nút thắt trong lòng em. Anh có thể bảo em bảo thủ lập dị, nhưng em không tài nào ôm một người lúc nào cũng nhen nhóm toan tính với mình để an tâm ngon giấc được.” Ngẫm nghĩ một chút, cô thấy lời này có phần quá nghiệt ngã, bèn bồi thêm, “Dẫu cho tâm ý em thích anh xưa nay chưa từng thay đổi.”
“Anh hiểu, nhưng lát nữa trời có thể sẽ đổ mưa giông rất lớn, em đi lúc này nguy hiểm lắm.” Anh nói, “Nếu em không muốn anh chạm vào người, anh sẽ ngủ ở phòng khách. Còn về chuyện giữa hai đứa mình, anh sẽ nhanh chóng lập một bản danh sách gửi cho em, làm sáng tỏ toàn bộ những điều cần phải giãi bày với em.”
Khúc mắc giữa hai người bọn họ sớm muộn gì cũng phải giải quyết. Trình Nhất Thanh thích tác phong lập danh sách, đem mọi chuyện phơi bày rõ ràng của anh, cô bèn cùng anh đi lên lầu, chỉ là khăng khăng bản thân phải ngủ ở phòng khách. Trình Quý Trạch cũng đành chiều theo ý cô. Lúc cô tắm rửa, nghe thấy bên ngoài trời bắt đầu đổ mưa, nhưng loáng cái đã tạnh hẳn.
Một người có sức sống dẻo dai kiên cường như cô thì ở đâu cũng có thể say giấc nồng, cô một mạch ngủ ngon lành đến hơn ba giờ đêm thì bị nóng đến thức giấc. Cô ngồi dậy kiểm tra, máy lạnh không hề bật. Sờ tìm chiếc điều khiển từ xa, chẳng rõ là bị hỏng hay hết pin mà bấm thế nào máy cũng không chịu khởi động.
Nóng nực khiến cô trằn trọc không sao ngủ tiếp được. Cái oi bức và ẩm ướt đặc trưng của vùng cận nhiệt đới vượt qua đỉnh núi Bạch Vân, băng qua hơn nửa khu đô thị tràn về, bủa vây khắp cơ thể cô. Cô đẩy cửa phòng bước ra, định bụng ra phòng khách ngủ tạm. Quờ quạng tìm kiếm một hồi lâu vẫn không thấy chiếc điều khiển máy lạnh đâu, trái lại còn làm kinh động đến Trình Quý Trạch. Anh bước ra khỏi phòng ngủ, hỏi cô có chuyện gì.
“Không có gì đâu.” Cô hỏi, “Cái điều khiển máy lạnh phòng khách để ở đâu vậy anh?”
Anh cùng cô tìm kiếm một hồi lâu mà cũng chẳng thấy tăm hơi. Anh bảo, em vào phòng anh ngủ đi, anh ra ngoài này ngủ cho.
Cô nghĩ thầm, hạng công tử thế gia như anh, nỗi khổ cực từng nếm trải chẳng qua cũng chỉ nằm ở khía cạnh tinh thần mà thôi. Chứ cái khổ về thể xác và vật chất, anh đã bao giờ phải nếm qua đâu. Thật sự nếu không có máy lạnh thì liệu anh có ngủ nổi không chứ? Cô lắc đầu, lại hỏi: “Trong nhà có quạt máy không anh?”
“Em quên rồi sao? Trong nhà làm gì có quạt máy.”
Cô nóng đến mức vớ đại tờ thực đơn gọi món đặt trên bàn, ra sức quạt lấy quạt để.
Anh nói: “Em vào phòng anh ngủ đi.” Rồi anh bồi thêm một câu, “Anh qua phòng khách ngủ.”
Kết cục cuối cùng là hai người họ đều ngủ ở phòng ngủ chính, cùng nằm trên một chiếc giường.
Dẫu là vợ chồng hợp pháp, song sự xa cách và rạn nứt đằng đẵng suốt thời gian qua khiến cả hai chọn cách nằm quay lưng lại với nhau, mỗi người quấn chặt một chiếc chăn riêng, nằm nghiêng mà ngủ.
Cô mơ màng chìm vào giấc ngủ, cảm giác có người từ phía sau ôm lấy mình, bờ môi m*n tr*n như có như không chạm nhẹ vào làn tóc, vào gáy cô. Cô dần dần tỉnh táo lại, nhận ra Trình Quý Trạch đang ngủ say, chẳng qua chỉ là theo thói quen đặt tay lên người cô mà thôi. Cô định nhẹ nhàng đẩy ra, nhưng lại sợ làm anh thức giấc, rốt cuộc cứ giữ nguyên tư thế ấy mà một lần nữa thiếp đi.
Lần tiếp theo tỉnh dậy là bị tiếng mưa rơi bên ngoài đánh thức. Tựa như vạt mưa rào của cả bầu trời đều trút xuống tòa nhà này, cô ngồi dậy, rón rén bước ra ngoài. Cửa sổ ban công không đóng, gió cuốn theo hơi nước mưa tanh nồng ùa vào trong, khiến căn phòng mát lạnh như dòng nước tràn bờ.
Cô quay trở vào phòng, định bụng kéo một chiếc ga giường ra bên ngoài ngủ. Giữa màn đêm tịch mịch, bàn tay cô vừa chạm vào một góc chăn, Trình Quý Trạch đã thình lình thò một tay ra từ dưới lớp chăn màn trùng điệp, kéo phắt cô ngã nhào lên người anh.
Làn gió thổi qua khiến cô bừng tỉnh.
Cô hỏi: “Cái điều khiển máy lạnh, có phải anh đã giở trò đúng không?”
Anh không đáp lời, như một loài mãnh thú phủ phục trong đêm tối, anh ngước mặt lên, chuẩn xác ngậm lấy đôi môi cô, chiếc lưỡi thuần thục luồn vào khoang miệng. Trong bóng đêm tĩnh lặng, vang lên tiếng quấn quýt nhịp nhàng của lưỡi và dấu vết mật ngọt, tựa như loài bò sát đang sột soạt luồn lách trong đầm lầy, vừa dính dấp vừa ấm nồng ẩm ướt. Cô ngoảnh mặt né tránh, anh lại dứt khoát xoay mặt cô trở về, không thể nào kiềm chế thêm được nữa.
Ngọn gió vùng cận nhiệt đới mang theo hơi nước nồng đượm, thổi bùng lớp chăn màn bao phủ trên thân thể người đàn ông và người đàn bà, tạo nên những nếp gấp uốn lượn tựa hình sông thế núi. Tấm lưng cô cong lên thành một đường cong mỹ lệ, như dải núi đồi nhấp nhô trập trùng, mà nơi thâm sơn cùng cốc ấy đang ẩn giấu một dòng suối trong veo. Bờ môi cùng đôi bàn tay lướt qua b** ng*c khẽ nóng hổi, anh hoàn toàn chìm dắm, gieo mình vào tận sâu trong hồ nước sâu thẳm của cô.