Xưởng trưởng Mao mở một cuộc họp toàn thể công nhân viên trong xưởng, còn mời cả Trình Nhất Thanh đến tham dự. Công nhân trong xưởng kháo nhau rằng họ muốn lôi kẻ gây rối hôm đó ra, nhất thời lòng người hoang mang, nhưng ai nấy cũng ôm tâm lý cầu may, chỉ cần trốn giữa đám đông thì sẽ an toàn.
Người duy nhất bồn chồn bất an là cô gái tóc ngắn tên Tiểu Sở. Người xưa có câu, súng bắn chim đầu đàn, cớ sao cô lại phải ra mặt làm chi? Cô trốn trong ký túc xá, lo lắng gặm móng tay, ước gì bản thân chưa từng làm việc đó. Nhưng giờ hẹn đã đến, cuộc họp toàn thể vẫn diễn ra như thường lệ, cô lầm lũi đi theo đám đông đến hiện trường.
Cuộc họp được tổ chức tại sân bãi của khu nhà xưởng. Đèn trên sân bóng rổ bật sáng trưng, chói cả mắt. Tiểu Sở nhớ lại những buổi họp toàn trường hồi học cấp hai, cảnh tượng cũng y hệt thế này, mọi người đều đứng ở dưới, ban giám hiệu thì ngồi trên khán đài. Phía sau là cột cờ. Gió thổi qua, lá cờ trên cột phấp phới, mái tóc thưa thớt của các vị lãnh đạo nam ngồi dưới cũng bay theo. Chỉ có điều lúc này, ban giám hiệu đã đổi thành ban lãnh đạo nhà xưởng, tóc của Xưởng trưởng Mao xem như vẫn còn dày dặn, còn người phụ nữ ngồi cạnh ông ấy chẳng phải chính là người họ Trình hôm đó sao. Nhưng hôm nay cô mặc một chiếc áo nền đen chấm bi trắng, môi đỏ răng trắng, khác hẳn với bộ sơ mi quần jean ngày hôm ấy. Tiểu Sở có chút mê mẩn, cảm thấy hóa ra một người lại có thể có hai diện mạo khác biệt đến thế.
Xưởng trưởng Mao bắt đầu phát biểu, chiếc micro không được nhạy cho lắm, tiếng rè của dòng điện kêu xè xè, ông vừa nhắc đến chuyện trước ngôi từ đường gần khu nhà xưởng mấy ngày trước thì một tiếng rít chói tai vang lên khắp sân bãi. Nhân viên hậu cần vội vã chạy lên đài, luống cuống kiểm tra micro cho Xưởng trưởng Mao, rồi nhét vào tay ông một chiếc khác, ông liên tục “alo alo alo”, “mọi người có nghe tôi nói rõ không”.
Micro chưa bật, nhưng đám đông bên dưới lác đác vọng lên tiếng đáp, nghe rõ rồi.
Xưởng trưởng Mao bỗng nhiên tắc nghẹn, bài phát biểu ngắn gọn chuẩn bị từ tối qua, giờ xem lại chẳng khác nào một đống rác. Mấy từ ngữ hay ho mới nghĩ ra lúc ngồi đó xem chừng cũng chẳng tốt lành gì. Giờ đây, ông thực sự không biết phải nói thế nào mới phải. Ông theo bản năng liếc nhìn Trình Nhất Thanh một cái. Không, ông không hề cầu cứu cô. Ông là đàn ông, cho dù cấp bậc có dưới cô thì ông vẫn là đàn ông. Mà ngành sản xuất, xưa nay vốn là thế giới của đàn ông. Ông thu hồi ánh mắt, vừa định mở lời thì nghe thấy Trình Nhất Thanh bên cạnh khẽ hắng giọng: “Xưởng trưởng Mao, ông có phiền nếu tôi nói vài câu không?”
Đầu óc Xưởng trưởng Mao vẫn trống rỗng, có người đến giải vây thì còn gì bằng. Cho dù, đó là một người phụ nữ…
Trình Nhất Thanh đứng dậy, lại hắng giọng một cái rồi nói lớn: “Hàng ghế cuối cùng có nghe thấy tôi nói không?”
“Nghe được!” Phía sau có người rống lên một tiếng.
Cô gật đầu, cao giọng nói:
“Chào tất cả các đồng nghiệp, các anh chị em công nhân. Hôm nay chúng ta tụ họp ở đây không chỉ để thảo luận về công việc thường nhật của nhà máy, mà quan trọng hơn là để bàn về tương lai của chúng ta!”
Trong đám đông bắt đầu bàn tán xôn xao. Kìa, cô ta nói về tương lai của chúng ta, vậy nghĩa là sắp sa thải nhân viên rồi phải không.
Trình Nhất Thanh nói:
“… Trước tiên, tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc nhất. Chính các bạn đã tạo nên hào quang quá khứ của nhà máy, đưa các sản phẩm của Song Trình Ký bước ra khỏi vùng Châu thổ sông Châu Giang để đi đến khắp mọi miền đất nước. Điều này, tôi sẽ mãi không bao giờ quên.”
Đám đông lầm bầm nhỏ to: Hứ, cô ta chỉ đang nói lời chót lưỡi đầu môi thôi.
“Nhưng thời đại đang tiến lên, thị trường đang thay đổi, thách thức mà chúng ta đối mặt cũng ngày một lớn hơn. Cải cách mở cửa mang lại sự phát triển kinh tế thần tốc, đồng thời cũng thúc đẩy tiến bộ công nghệ và cạnh tranh toàn cầu. Vùng Châu thổ sông Châu Giang từng dựa vào lợi thế chi phí nhân công rẻ mạt để nhanh chóng vươn mình trở thành ‘công xưởng của thế giới’. Thế nhưng xã hội hiện nay đã phát triển, chi phí ở mọi phương diện đều gia tăng. Để ứng phó với thử thách này, chúng tôi mong muốn đưa các thiết bị sản xuất tự động hóa vào vận hành.
Đúng là có người lo lắng, cho rằng việc đưa thiết bị tự động hóa vào là để thay thế con người, khiến mọi người mất việc làm. Tôi thấu hiểu nỗi lo âu này, bởi phía sau mỗi một vị trí việc làm là kế sinh nhai của cả một gia đình, là mồ hôi nước mắt và là hy vọng của các bạn. Nhưng xin hãy tin tôi, việc chuyển đổi và nâng cấp mà chúng tôi đang cân nhắc hoàn toàn không phải là dùng máy móc để thay thế con người một cách đơn thuần, mà là thông qua nâng cấp công nghệ để nâng cao hiệu suất sản xuất cùng chất lượng sản phẩm, giúp chúng ta đứng vững trước sự cạnh tranh khốc liệt của thị trường. Điều này đồng nghĩa với việc, dẫu cho một số vị trí mang tính lặp đi lặp lại cao, cường độ lao động lớn có thể sẽ do thiết bị tự động hóa đảm nhận, song song đó cũng sẽ tạo ra thêm nhiều vị trí mới đòi hỏi tay nghề cao hơn, sức sáng tạo lớn hơn. Chẳng hạn như đội ngũ kỹ thuật bảo trì các thiết bị tiên tiến này, các chuyên gia kiểm soát chất lượng, hay nhân tài nghiên cứu phát triển sản phẩm mới. Đây đều là những vị trí mà máy móc không cách nào thay thế được, luôn cần đến trí tuệ và sự đổi mới của con người chúng ta.”
Người nhân viên hậu cần đứng bên cạnh Xưởng trưởng Mao lúc này cuối cùng cũng đã chỉnh xong chiếc micro. Anh ta đưa micro cho Xưởng trưởng Mao, thiết bị nằm trong tay ông lại phát ra tiếng rè nhỏ xè xè nhưng nhanh chóng im bặt. Xưởng trưởng Mao nói nhỏ: “Đưa cho Sếp Trình, đưa cho Sếp Trình.”
Nhân viên hậu cần vội vàng chuyển micro sang cho Trình Nhất Thanh.
Trình Nhất Thanh dứt khoát đón lấy chiếc micro, giọng nói của cô thông qua thiết bị khuếch đại âm thanh truyền đi rõ mồn một đến từng ngóc ngách của hội trường. Tiểu Sở ngẩng đầu lên, nghe thấy giọng nói của cô được phóng đại:
“… Quan trọng hơn hết, thông qua cuộc chuyển đổi và nâng cấp lần này, chúng tôi có thể mang lại cho anh chị em công nhân một môi trường làm việc tốt hơn, giảm thiểu rủi ro tai nạn lao động, nâng cao mức độ sức khỏe nghề nghiệp của mọi người. Các bạn cũng có thể từ những người lao động trong ngành sản xuất cấp thấp chuyển mình thành các kỹ thuật viên cao cấp sở hữu kỹ năng chuyên môn.”
Toàn hội trường vô cùng im ắng, không còn một ai thì thầm to nhỏ nữa. Tiểu Sở dường như có thể nghe thấy tiếng tim đập của chính mình, thình thịch thình thịch như tiếng trống chầu. Ngay giữa những nhịp trống dồn dập ấy, cô chợt nghe thấy có người đang gọi tên mình.
Là ảo giác sao?
Cô lại rướn tai lên nghe, cằm cũng nghếch lên nhìn về phía lễ đài, chỉ thấy Trình Nhất Thanh đang đưa mắt nhìn quanh hội trường: “Sở Linh Lợi, Sở Linh Lợi có ở đây không?”
Những người đứng ở hàng trước Tiểu Sở đều quay người lại, đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía cô, dùng ánh nhìn để tố giác cô. Tiểu Sở không hiểu đã xảy ra chuyện gì, nhìn sang trái rồi ngó sang phải, lại ngước đầu nhìn lên phía trước, Trình Nhất Thanh đang cầm micro mỉm cười nhẹ nhàng với cô. Đây là muốn… kỷ luật cô trước mặt bàn dân thiên hạ sao? Tiểu Sở gục đầu xuống, chỉ cảm thấy vô cùng nhục nhã.
Thế nhưng lại nghe Trình Nhất Thanh nói: “Tiểu Sở, tôi có xem qua hồ sơ của cô ở văn phòng xưởng. Cô tốt nghiệp trung cấp chuyên nghiệp, nhưng vẫn luôn kiên trì học bổ túc ban đêm, tự học kỹ thuật và ngoại ngữ.” Cô mỉm cười, “Thật ra tôi cũng giống như các bạn, chưa từng học đại học, ngoại ngữ của tôi cũng là tự học mà thành. Lúc mới bắt đầu khởi nghiệp, tôi từ quản lý tài chính, xây dựng đội ngũ, phân tích thị trường cho đến nền tảng pháp luật… hết thảy đều mù tịt, cái gì cũng phải học lại từ đầu. Bây giờ vẫn đang học đây này. Mỗi lần họp hành với kỹ sư Lỗ, tôi đều thấy đầu óc mình không đủ dùng!” Cô bật cười, Kỹ sư Lỗ ở bên cạnh cười trừ gượng gạo, bên dưới lễ đài cũng có vài người phì cười. Bầu không khí nhờ vậy mà chùng xuống, bớt phần căng thẳng.
Trình Nhất Thanh lại nhìn về hướng của Tiểu Sở: “Sở Linh Lợi, cô có sẵn lòng cùng nhà máy trưởng thành không?”
Tiểu Sở không phải là một đứa trẻ ngốc nghếch, cô cũng biết Sếp Trình này đang mượn cô để diễn một vở kịch lớn. Nhưng người diễn kịch hẳn cũng có vài phần chân tâm chứ? Cô đâu phải chưa từng nhìn thấy dáng vẻ Sếp Trình mặc đồ vô trùng đi đi lại lại trong phân xưởng sản xuất. Cô đâu phải chưa từng thấy Sếp Trình cùng Xưởng trưởng Mao xếp hàng lấy cơm ở nhà ăn nhân viên, vừa ăn vừa bàn bạc công việc. Cô lặn lội dặm trường, rời xa ông bà nội để đến Quảng Đông làm thuê, những người bạn đồng hương đi cùng cô không chịu nổi gian khổ, người thì làm “vợ bé” cho đại gia, người thì làm ca đêm trong quán KTV ở Đông Hoản. Nhưng cô cảm thấy cuộc đời không nên như thế này, không thể như thế này được. Song biết làm sao bây giờ? Cô chỉ là một nữ công nhân nhà máy, đường đời mịt mù, chẳng nhìn thấy lối ra.
Mà giờ khắc này, nơi cuối con đường mịt mù ấy, cô nhìn thấy Trình Nhất Thanh đang đứng đó.
Cô nghe thấy chính mình lý nhí đáp: “Tôi sẵn lòng.”
Xung quanh bỗng nhiên có tiếng vỗ tay vang lên. Còn Trình Nhất Thanh thì mỉm cười rạng rỡ.
Sau này Tiểu Sở rời khỏi nhà máy, trở thành chị Linh Lợi trong miệng người khác, trở thành giám đốc Sở, nhưng vẫn luôn giữ liên lạc với Trình Nhất Thanh. Có đôi khi cô nhắc lại chuyện này, Trình Nhất Thanh ngẫm nghĩ một lát rồi bảo với cô, à, lần vỗ tay đó là do tôi tìm người sắp xếp trước từ sớm. Tiểu Sở ngẩn người ra, sau đó bật cười, cười đấy nhưng khóe mắt bỗng chốc lại hơi hoe đỏ.
Giờ đây hai người đã thân thiết, cô cũng chẳng chút khách sáo, khẽ đánh vào vai Trình Nhất Thanh một cái đầy hờn dỗi rồi bảo, hứ, ngày đó các người cũng là lừa người ta thôi, sau này các nhà máy ở vùng Châu thổ sông Châu Giang chẳng phải rơi vào cảnh khó tuyển dụng, tranh giành công nhân ráo riết đó sao. Trình Nhất Thanh mỉm cười đáp, tôi đâu có nói sai, chuyện đó cũng chỉ giới hạn ở lực lượng lao động có kinh nghiệm phong phú, kỹ thuật thành thục mà thôi, còn kiểu lao động lặp đi lặp lại đơn thuần thì chẳng phải vẫn bị đào thải đó sao. Với lại, cô thà tiếp tục làm Tiểu Sở ngày trước, hay là giám đốc Sở của bây giờ? Tiểu Sở hoài niệm chuyện cũ, mỉm cười bảo, tôi vẫn hài lòng với cuộc sống hiện tại hơn.
Dòng suy nghĩ lại quay về ngày họp năm ấy.
Hôm đó, sau khi tiếng vỗ tay dứt hẳn, Trình Nhất Thanh giới thiệu với mọi người một người đàn ông dáng người cao gầy, khuôn mặt thanh mảnh. Mái tóc của người đàn ông được chải chuốt vô cùng gọn gàng. Trình Nhất Thanh giới thiệu, đây là Chủ nhiệm Lưu của Văn phòng Hợp tác Kinh tế Thương mại Quảng Đông – Hồng Kông, văn phòng hợp tác đã hỗ trợ rất nhiều cho các thương nhân Hồng Kông đến Quảng Đông đầu tư. Chủ nhiệm Lưu cũng đặc biệt quan tâm đến việc nâng cấp cải tạo nhà máy, nghe nói hôm nay chúng ta tổ chức cuộc họp này nên đã đặc biệt ghé qua xem thử. Xin trân trọng kính mời Chủ nhiệm Lưu có đôi lời phát biểu.
Chủ nhiệm Lưu thoáng chút ngại ngùng, nhưng vẫn sảng khoái đón lấy chiếc micro, lời nói thốt ra vô cùng đanh thép.
“Chào tất cả các anh chị em công nhân! Nỗi lo lắng của mọi người tôi đều đã nghe nói qua, cũng đã có sự trao đổi kỹ lưỡng với ban lãnh đạo nhà xưởng. Mọi người chắc hẳn đều xem thời sự rồi chứ? Đều biết đến sự kiện trọng đại Trung Quốc gia nhập WTO đúng không? Vậy mọi người có biết sau khi Trung Quốc gia nhập WTO, những nhà máy giống như chúng ta cũng phải đối mặt trực tiếp với sự cạnh tranh khốc liệt trên toàn cầu hay không? Đây không đơn thuần là thách thức của riêng nhà máy chúng ta, mà còn là bài toán chung mà toàn bộ vùng Châu thổ sông Châu Giang, thậm chí là ngành sản xuất của Trung Quốc bắt buộc phải đối mặt. Nói một cách đơn giản hơn, đó chính là: hoặc là nâng cấp, hoặc là cuốn gói rời đi.
Lần này đưa thiết bị sản xuất tự động hóa vào, mục tiêu của chúng tôi không phải là đào thải mà là nâng cấp; không phải là chia ly mà là cùng nhau trưởng thành. Ngày hôm qua khi họp với Sếp Trình và Xưởng trưởng Mao, tôi cũng đã đề xuất rằng trong tương lai, nhà máy cần tăng cường đầu tư vào việc đào tạo nhân viên, giúp mọi người nắm vững các kỹ năng mới để thích ứng với nhu cầu của vị trí công việc mới, từ đó đạt được bước nhảy vọt trong sự nghiệp của bản thân.”
Trong đám đông lại rầm rì bàn tán, có không ít gương mặt lộ rõ vẻ hân hoan. Dĩ nhiên cũng có những khuôn mặt trơ lì thờ ơ, họ vốn kéo đến là để xem náo loạn, giờ thấy chẳng có kịch hay để xem, tận sâu trong thâm tâm lại không tin câu chuyện gia nhập WTO xa vời vợi kia sẽ có ảnh hưởng gì đến mình. Sau này, bọn họ thấy Tiểu Sở ngồi học bài, đọc báo trong phòng đọc sách báo của xưởng, trong cuốn sổ tay ghi chép đầy những thuật ngữ mà họ nhìn không hiểu, nào là “mở rộng sang chuỗi ngành nghề có giá trị gia tăng cao”, nào là “tích cực khai thác thị trường”, họ liền cười nhạo sau lưng Tiểu Sở, bảo cô ta thế mà lại tin sái cổ những lời vị Sếp Trình kia nói.
Nhưng bất kể công nhân có tin hay không, mọi người đều tận mắt chứng kiến Trình Nhất Thanh xuất hiện ở nhà máy ngày một thường xuyên hơn. Thế thành ra còn có những lời đồn thổi hết sức nhảm nhí: bảo cô có tư tình với Xưởng trưởng Mao hoặc kỹ sư Lỗ nên mới ngủ lại luôn trong xưởng. Tiểu Sở nuốt không trôi cục tức này, bèn lôi xấp báo cắt dán của mình ra, chỉ cho bọn họ xem hình Trình Quý Trạch trên mặt báo.
“Đây là Sếp Trình! Là chồng của cô ấy! Làm sao có chuyện bỏ mặc người chồng như thế này để đi dan díu với mấy người như Xưởng trưởng Mao hay Kỹ sư Lỗ chứ.” Mọi người vây quanh nhìn ngắm diện mạo của Trình Quý Trạch, ai nấy cũng thấy lời đồn đại kia thật nực cười.
Thế nhưng lại có kẻ nói, Trình Nhất Thanh cớ sao lại bỏ bê người chồng bảnh bao như vậy ở nhà mà tối ngày cứ chúi mũi vào công xưởng thế kia. Tiểu Sở bảo, Sếp Trình chắc chắn là người đặt sự nghiệp lên hàng đầu. Mọi người người một câu ta một lời, bảo cái thời buổi này, đàn bà con gái gì mà chẳng ra dáng đàn bà, sinh con đẻ cái rồi thì ai chăm. Lại có người cười cợt, nhà giàu sinh con thì thiếu gì người chăm, chỉ có mấy kẻ nghèo hèn dưới đáy xã hội mà bày đặt học đòi theo người ta, cứ ngỡ bản thân cũng có thể làm nên trò trống gì. Tiểu Sở biết rõ những người này đang xỉa xói châm chọc mình, trong lòng không khỏi bất bình, nhưng cô tuy xuất thân thấp kém song chí khí lại cao, chẳng thèm chấp nhặt bọn họ, tiếp tục chú tâm ôn tập sách vở của lớp học đêm.
Cạnh bên xưởng thực phẩm là một nhà máy bỏ hoang, Trình Nhất Thanh nhờ có sự điều phối của Chủ nhiệm Lưu đã thu mua được mảnh đất này, bỏ tiền thuê người dọn dẹp sạch sẽ để làm nơi làm việc cho tổ dự án. Việc tích hợp hiệu quả nhiều máy móc đơn lẻ thành một khối thống nhất vận hành nhịp nhàng không thể chỉ dựa vào một hai kỹ sư, mà đòi hỏi phải thuê một đội ngũ kỹ sư tự động hóa giàu kinh nghiệm, ứng dụng các phần mềm điều khiển tự động tiên tiến, thiết kế hệ thống điều khiển và quy trình làm việc hợp lý nhằm đảm bảo dây chuyền sản xuất vận hành với hiệu suất cao nhất.
Chủ nhiệm Lưu thường xuyên ghé thăm tổ dự án, Trình Nhất Thanh nhân cơ hội này giãi bày những khó khăn của mình với ông, ông chỉ mỉm cười chứ không bày tỏ thái độ trực tiếp tại chỗ, thế nhưng đến lần xuất hiện kế tiếp, ông lại đột ngột dắt theo một người lạ mặt, người đó chính là chuyên gia trong lĩnh vực liên quan. Trình Nhất Thanh trong lòng vô cùng biết ơn.
Dạo gần đây vì Trình Quý Trạch thường xuyên ở lại Hồng Kông, việc vận hành thường nhật của công ty đều do một tay cô gánh vác, thế nên sau lưng dần rộ lên không ít tin đồn về hai vợ chồng. Nào là các bậc bề trên nhà họ Trình vì chuyện cô con dâu này đi kiện tụng với con trai trưởng mà vô cùng giận dữ, nào là Trình Quý Trạch sau khi kết hôn đã chán ngấy vợ mình, hai người phải sống ly thân lâu ngày ở hai nơi. Ly kỳ nhất là lời đồn anh có một cô vợ ở Hồng Kông và một cô vợ khác ở đại lục.
Trình Nhất Thanh bận đến tối tăm mặt mũi, hoàn toàn không nghe thấy những lời bêu rếu thị phi này. Vụ kiện tụng với hãng Trình Ký Hồng Kông vẫn đang được thúc đẩy một cách vô cùng chậm chạp, không hề vì tình trạng hôn nhân của cô thay đổi mà xuất hiện chuyển biến tốt đẹp nào.
Hôm đó cô họp hành đến muộn, trở về văn phòng xem qua một lượt phương án tiếp thị thì mới sực nhớ ra buổi trưa mình chưa ăn gì, bèn úp một tô mì ăn liền ngay trong phòng làm việc.
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại vang lên.
Cô dùng một cuốn sách đậy lên tô mì, nhấc ống nghe lên, đầu dây bên kia truyền đến giọng của Xưởng trưởng Mao. Ông nói cái gì cô nghe không rõ, bởi tiếng nền phía sau toàn là giọng oang oang của Kỹ sư Lỗ.
Trình Nhất Thanh đổi sang tay khác cầm ống nghe, nói lớn: “Xưởng trưởng Mao đó phải không? Ông nói cái gì cơ?”
Đầu dây bên kia truyền đến những tiếng ồn ào một hồi, lát sau, kỹ sư Lỗ chạy bổ nhào tới giật lấy điện thoại, tranh nói trước: “Thành công rồi! Dây chuyền sản xuất toàn tự động thành công rồi!”
Trình Nhất Thanh khẽ “vâng” một tiếng, cúi đầu xem xem mì đã chín chưa.
Đây không phải lần đầu tiên dây chuyền sản xuất được đưa vào vận hành thực tế. Hơn nửa tháng trước, Trình Nhất Thanh cũng từng nhận được một cuộc điện thoại tương tự. Cùng một câu nói, cùng một sự hưng phấn như vậy. Khi đó Trình Nhất Thanh đang đi kiểm tra các cửa hàng, cô cũng vui mừng khôn xiết, lập tức trèo lên xe máy phi thẳng đến nhà máy. Hôm đó đường sá rất tệ, lúc Trình Nhất Thanh đến được xưởng thì trời đã sập tối. Tại các quán ăn bình dân bên ngoài khu nhà xưởng, có không ít công nhân đã tan ca đang ngồi đánh bài. Cô tiến vào khuôn viên xưởng, đi thẳng tới văn phòng ban quản lý nhưng Xưởng trưởng Mao không có ở đó. Cô gọi điện cho Xưởng trưởng Mao, đối phương phải một lúc lâu mới bắt máy, song giọng điệu đã chuyển từ hưng phấn sang chán chường thất vọng.
Sau đó mới biết, do thiết bị đang trong thời gian chạy thử nghiệm và hệ thống chưa được tinh chỉnh kỹ lưỡng, dây chuyền sản xuất chỉ vận hành được một lát là liên tục chết máy. Khoảng cách đến lúc thực sự đi vào vận hành ổn định vẫn còn một chặng đường dài phải đi.
Về sau nữa, khi dây chuyền hoạt động, tình trạng đột ngột dừng máy không còn xảy ra, thế nhưng thỉnh thoảng lại trục trặc hư hỏng.
Mỗi một bước đi đều là một cửa ải. Cửa ải nào cũng gian nan trắc trở. Nhưng Trình Nhất Thanh đã sớm quen với việc ải ải gian nan, ải ải vượt qua rồi. Chuyện công việc chẳng thấm tháp vào đâu, ngược lại là trong cuộc sống thường nhật, chú Đức thím Đức cứ gặng hỏi, bảo sao dạo này Trình Quý Trạch lâu quá không ghé chơi. Trình Nhất Thanh chỉ mỉm cười gượng gạo, nói anh rất bận. Chú Đức không vui, bảo bận rộn đến mấy thì cả nhà cũng phải tụ họp ăn bữa cơm chứ. Trình Nhất Thanh cúi đầu lùa cơm, cô chẳng rõ mối quan hệ gia đình giữa mình và Trình Quý Trạch đến khi nào mới đi đến hồi kết.
Vấn đề giữa hai người họ vẫn chưa được giải quyết. Cô vẫn không tài nào biết được anh đang bận bịu những gì, cô không thể chịu đựng nổi việc vợ chồng lại đề phòng nhau đến mức này. Còn về công việc hằng ngày của mình, cô đều gửi cho anh thông qua thư điện tử. Anh thì cứ công sự công biện, chỉ phản hồi vỏn vẹn hai chữ “đã nhận”. Cô nhìn qua màn hình, đối diện với hai chữ lạnh ngắt ấy mà hoài niệm về những lời nói nồng nhiệt thuở nào của anh.
Sự nồng nhiệt duy nhất vào lúc này chính là những con người trong nhà máy kia. Giọng điệu hào hứng, thanh âm vang dội, liên tục lập đi lập lại: “Được rồi! Được rồi! Chúng ta thành công rồi!”
Trình Nhất Thanh không dám tin: Lại là một vố mừng hụt nữa sao?
Kỹ sư Lỗ không vui: “Thật sự không phải đâu. Lần này chúng tôi đã tinh chỉnh lặp đi lặp lại, chạy thử nghiệm một thời gian khá dài rồi, vận hành vô cùng trơn tru.” Ông nói tiếp, “Lần tới cô cứ đến xem thử là sẽ biết ngay.”
Chẳng thể đợi đến lần sau, Trình Nhất Thanh vừa tan làm đã lại cưỡi xe máy lao thẳng đến công xưởng. Lúc này đang bước vào mùa bánh trung thu. Trước đây khi Trình Nhất Thanh đến khảo sát, cô thấy mỗi người trong xưởng mỗi ngày tối đa chỉ có thể sản xuất được một trăm chiếc bánh trung thu. Giờ đây khi dây chuyền sản xuất đi vào hoạt động, hiệu suất lập tức tăng lên gấp mười lần. Cô đứng ở khu thành phẩm, ngẫu nhiên bốc đại hai ba chiếc, nhận thấy chất lượng bánh còn ổn định hơn cả làm bằng phương pháp thủ công.
Đôi bàn tay cô khẽ run rẩy, cô không ngờ một ý tưởng từ vài năm trước giờ đây lại thực sự được hiện thực hóa. Chú Đức thường bảo bánh làm bằng tay mới ngon, nhưng cô bẻ đôi một chiếc ra nếm thử, hoàn toàn không cho rằng có sự khát biệt quá lớn so với bánh làm thủ công.
Sản lượng được nâng cao, quy trình sản xuất được tiêu chuẩn hóa, việc đưa sản phẩm vươn ra toàn quốc, thậm chí là xuất khẩu sang thị trường hải ngoại đã tràn trề hy vọng. Trình Nhất Thanh vừa ăn vừa hồi tưởng lại những lời nói viển vông, những tham vọng chưa thành mà cô từng chia sẻ với Trình Quý Trạch hồi Song Trình Ký mới thành lập. Anh xuất phát từ những cân nhắc thực tế, tuy đã từng năm lần bảy lượt khước từ ý tưởng của cô, song chưa một lần nào anh chê cười ước mơ của cô cả.
Xưởng trưởng Mao thấy cô im lặng không nói lời nào, chỉ lầm lũi nếm thử, cứ ngỡ sản phẩm đã xảy ra vấn đề gì. Ông nửa tin nửa ngờ, cũng bẻ một miếng bỏ vào miệng, vừa nhai vừa bảo, “Sếp Trình xin cứ yên tâm, sản xuất tự động hóa và kỹ thuật số có điểm hay chính là ở chỗ này, quy trình công nghệ vô cùng chuẩn mực và quy phạm. Cho dù có xảy ra sự cố thì đều có thể truy xuất để quản lý! Sếp Trình, Sếp Trình?”
Ông thấy vành mắt Trình Nhất Thanh đã đỏ hoe liền giật nảy mình, đang định kéo Kỹ sư Lỗ lại để cùng dỗ dành cô, nào ngờ ngoảnh mặt lại đã thấy vành mắt của Kỹ sư Lỗ cũng đã đỏ hoe từ lúc nào.