Đã xác nhận, đối phương nhắm thẳng vào cô mà đến.
Trình Nhất Thanh lập tức bấm số gọi cho Xưởng trưởng Mao, nhưng lại bị người ta từ phía sau giật phắt chiếc điện thoại. Nước mưa không ngừng gột rửa mặt đất, đọng lại thành một vũng nước nhỏ ngay dưới chân cô, chiếc điện thoại rơi bõm vào vũng nước, phản chiếu gương mặt nhỏ nhắn đang hoảng hốt của cô. Gương mặt ấy ngước lên, đối diện với những người công nhân đang vây quanh, hiện rõ nét gượng gạo trấn tĩnh.
Người công nhân đi đầu nói: “Quả nhiên là cô! Tại sao cô lại xúi giục xưởng trưởng của chúng tôi, bắt ông ấy dùng máy móc thay thế chúng tôi!”
“Tôi không có!”
“Mọi người đều đồn đại như vậy cả!”
“Trong chuyện này nhất định là có hiểu lầm gì đó!”
Mưa mỗi lúc một nặng hạt, át đi tiếng của Trình Nhất Thanh. Công nhân đa phần là người từ nơi khác đến làm việc, nhưng cũng có vài người địa phương, họ không muốn xảy ra xung đột trong từ đường nên yêu cầu Trình Nhất Thanh bước ra ngoài. Trình Nhất Thanh vừa không dám trốn bên trong từ đường vì sợ lỡ như có chuyện gì xảy ra thì chẳng ai nhìn thấy, lại vừa không muốn bước hẳn ra ngoài, cô cứ thế đứng ngay bậu cửa, dùng hết sức bình sinh nói lớn với những người công nhân: “Mọi người nghe tôi giải thích! Trong chuyện này nhất định có hiểu lầm!”
“Hiểu lầm cái gì chứ.”
“Cứ nhất quyết đòi dùng máy móc thay thế chúng tôi.”
“Nhà xưởng nào cũng làm thế này, chúng tôi còn miếng cơm nào nữa.”
“Đúng vậy đó, đúng vậy đó.”
Nhóm công nhân phẫn nộ sục sôi, như một luồng gió thốc tới, bao vây lấy cô. Họ đều là những con người lương thiện và siêng năng. Rời bỏ quê hương xứ sở cũng chỉ vì muốn người nhà có được cuộc sống tốt đẹp hơn. Thế nhưng khi người lương thiện nổi giận thì cũng đầy sức mạnh, giữa cảnh mưa gió bão bùng này, lời nói không rõ, tai nghe không tường, ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra.
Nước mưa tạt thẳng vào mặt Trình Nhất Thanh, cô thực sự đã cuống lên. Cô đưa tay quệt ngang mặt, lại cao giọng: “Tôi tuyệt đối không hề xúi giục xưởng trưởng của các anh!”
“Mọi người yên lặng một chút!” Từ trong đám đông, một cô gái dáng người nhỏ nhắn bước ra. Trông cô ta rất tháo vát, gương mặt hơi ửng hồng cùng mái tóc ngắn thanh tú. Cô ta nói với mọi người: “Mọi người nghe cô ta nói xem nào.” Rồi lại quay đầu, chống nạnh, dán chặt ánh mắt vào Trình Nhất Thanh, “Được thôi, cô nói cô không xúi giục xưởng trưởng. Vậy chuyện trong xưởng bảo là muốn làm tự động hóa gì đó rốt cuộc có thật hay không?”
“Đúng là có chuyện này!”
Đám đông bỗng chốc ồ lên rồi lại bùng nổ, có người hét lớn, chính là cô ta chứ ai, bản thân sống sung sướng rồi thì lại muốn dùng máy móc để cướp miếng cơm manh áo của chúng ta.
Trình Nhất Thanh cũng là người xuất thân từ tầng lớp lao động bình dân, cô chẳng lạ gì việc giao thiệp với họ, cô hiểu rõ suy nghĩ của người công nhân, nhưng cô càng biết rõ hơn vào lúc này bản thân đã bị đẩy sang phe “kẻ xấu”. Nếu cứ thành thật giải thích thì e là không xong. Cô đảo mắt nhìn đám đông một lượt, rồi dừng ánh mắt lại trên người cô gái trước mặt, chủ động mở lời: “Cô có tiện không? Ở đây đông người quá, tôi giải thích cho cô nghe, rồi cô nói lại với họ một lần. Như vậy được chứ?”
Giữa lúc đám đông đang sục sôi phẫn nộ, cô gái thực ra vẫn luôn lặng lẽ quan sát Trình Nhất Thanh. Cô ta từng thấy cô ở khu nhà xưởng, thấy cô với tư cách là “người của ông chủ” nhưng lại chẳng giống với hình tượng mang giày cao gót, diện váy ngắn trên tivi, tóc tai chỉ buộc hờ sau gáy, bưng hộp cơm từ văn phòng xưởng bước ra, có khi lại tự lái xe máy ra vào cổng nhà máy. Hôm nay cũng vậy, cô mặc một chiếc áo sơ mi rộng thùng thình, quần jean, chân mang giày ba-ta, đang trịnh trọng trò chuyện cùng mình.
Cô ta nghĩ, vị Sếp Trình này quả thực tôn trọng mình.
Cô gái gật đầu, rồi quay lại bảo với mọi người: “Mọi người đợi một chút! Tôi nghe xem cô ta nói gì cái đã!”
Trình Nhất Thanh thấy đám đông hơi dịu xuống, biết tình hình đã tạm thời được kiểm soát, thâm tâm cũng bớt phần lo lắng. Dưới vũng nước bên chân cô, chiếc điện thoại vẫn đổ chuông liên hồi, chẳng rõ là ai gọi tới. Cô khom người xuống một chút, hỏi cô gái kia: “Tôi nhặt điện thoại lên trước được không?”
Cô gái gật đầu.
Trình Nhất Thanh nhặt điện thoại lên, lật nắp máy ra thì thấy cuộc gọi từ Xưởng trưởng Mao. Cô như thấy được cứu tinh, nhấn nút nghe rồi áp điện thoại vào tai: “Xưởng trưởng Mao!”
Trong đám đông bỗng nhiên có người lại hét lên: “Cô ta định mách lẻo với xưởng trưởng kìa!” Vừa dứt lời liền có người muốn xông lên giật lấy điện thoại của cô. Tình hình một lần nữa rơi vào cảnh hỗn loạn mất kiểm soát.
Ngay lúc này, một chiếc xe hơi đỗ lại phía ngoài đám đông, cửa xe mở ra, Trình Quý Trạch bước vội xuống xe, nhanh chân chen qua đám đông rồi lao về phía Trình Nhất Thanh. Anh nắm lấy tay cô, nét mặt căng thẳng: “Em không sao chứ?”
Phía sau Trình Quý Trạch, một người đàn ông cũng xuống xe đi theo anh. Người nọ mặc chiếc áo sơ mi sạch sẽ, đầu đinh, mặt mũi sáng sủa gọn gàng.
Trình Nhất Thanh lắc đầu.
Người đàn ông mặc áo sơ mi bước lên phía trước, đối diện với đám đông, ôn tồn bảo họ giải tán ngay lập tức. Lúc này, cánh cổng lớn của khu nhà xưởng mở ra, Xưởng trưởng Mao tự lái xe từ bên trong đi ra, hét lớn với nhóm công nhân: “Mấy người làm cái gì ở đây vậy? Còn không mau giải tán đi?”
Nhóm công nhân bấy giờ mới như ong vỡ tổ mà rã đám.
Người đàn ông mặc áo sơ mi tiến lại gần, hỏi Trình Nhất Thanh có bị thương tích gì không, cô lắc đầu. Xưởng trưởng Mao cũng bước xuống xe, vừa nhìn thấy gương mặt sa sầm của Trình Quý Trạch liền thầm nghĩ thôi tiêu rồi, công nhân của mình lại dám bao vây vợ của anh ta ngay dưới mí mắt mình thế này. Phen này cái ghế xưởng trưởng của ông e là khó giữ.
Thế nhưng Trình Quý Trạch chẳng mảy may ngó ngàng tới Xưởng trưởng Mao, anh đưa tay vén những lọn tóc bị nước mưa làm bết dính trên má Trình Nhất Thanh, chăm chú quan sát xem cô có bị làm sao không. Trình Nhất Thanh nói: “Em không sao, thật đó.”
“Bị hoảng sợ rồi sao?”
“Một chút thôi.” Cô nhìn thấy Xưởng trưởng Mao đang có mặt ở đó, gương mặt ông ấy đã tái mét, rõ ràng là đang sợ hãi hậu quả, cô liền vội nở nụ cười: “Nhưng không sao đâu, em chỉ trò chuyện với các công nhân một chút thôi.”
Cô thấy người đàn ông mặc áo sơ mi đứng bên cạnh đã bị nước mưa làm ướt sũng nửa thân người. Trình Quý Trạch vội vàng giới thiệu, đây là Chủ nhiệm Lưu của Văn phòng Hợp tác Kinh tế Thương mại Quảng Đông – Hồng Kông, người đã giúp đỡ anh rất nhiều kể từ khi anh đến đại lục lập nghiệp. Chủ nhiệm Lưu lên tiếng: “Tôi nghe nói hai vị sếp Trình đây đang thúc đẩy việc nâng cấp và chuyển đổi tự động hóa, gặp phải không ít khó khăn, thế nên đến để tìm hiểu tình hình một chút.”
Xưởng trưởng Mao xen vào: “Mọi người vất vả quá! Xin mời vào bên trong ngồi.”
Trình Nhất Thanh bỗng nhăn mũi một cái.
Chủ nhiệm Lưu nói: “Tôi hẹn với Quý Trạch vào thời điểm không thích hợp lắm, Sếp Trình lại vừa bị dầm mưa, tốt nhất là nên về nghỉ ngơi sớm, chúng ta hẹn lại hôm khác gặp mặt.”
Xưởng trưởng Mao ở bên cạnh phụ họa: “Phải phải phải.” Ông lại chủ động đề xuất lái xe đưa hai người Trình Nhất Thanh về nhà, nhưng Trình Quý Trạch đã khéo léo từ chối. Lúc này mưa đã ngớt, trời hửng sáng hơn một chút, trên đường cũng xuất hiện nhiều xe taxi hơn, Trình Quý Trạch vẫy một chiếc xe rồi cùng Trình Nhất Thanh trở về nhà.
Hai người đã một thời gian không gặp, lần chạm mặt trước lại vừa xảy ra tranh chấp kịch liệt, thành ra suốt dọc đường đi cả hai đều có phần im lặng. Trình Quý Trạch dặn, lần sau đi một mình thì phải cẩn thận hơn. Trình Nhất Thanh đáp, vâng. Hai người ai nấy đều nhìn ra ngoài cửa sổ, suốt chặng đường không nói với nhau câu nào. Trình Nhất Thanh đột nhiên lại hỏi, anh về từ Hồng Kông khi nào vậy? Trình Quý Trạch bảo, vừa mới tới, anh hẹn Chủ nhiệm Lưu đi uống nước, ông ấy bỗng nhiên nổi hứng muốn đi xem các nhà máy vốn Hồng Kông nên bọn anh mới sang bên này. Trình Nhất Thanh nói, trời mưa to gió lớn thế này mà hai người vẫn thật có nhiệt huyết. Trình Quý Trạch đáp, em chẳng phải cũng vậy sao. Dứt câu đó, không gian lại rơi vào im lặng suốt chặng đường còn lại.
Về đến nhà, ngay trong thang máy Trình Nhất Thanh đã liên tục nhảy mũi mấy cái. Trình Quý Trạch cởi chiếc áo khoác của mình ra, choàng lên người cô. Cô nói: “Không cần đâu, sắp vào nhà rồi.”
Anh bảo: “Mặc vào đi. Nếu bị cảm lạnh thì lại phải có người chăm sóc em.”
Cô bảo: “Đừng nói cho mẹ em biết là được.”
Anh nói: “Vậy còn chồng em thì sao? Chẳng lẽ cũng bỏ mặc em không lo?”
Trình Nhất Thanh im lặng không đáp.
Bước vào trong nhà, Trình Quý Trạch đi xả nước nóng vào bồn tắm. Lúc quay trở ra phòng khách, anh thấy Trình Nhất Thanh đang co quắp thân người trên ghế sofa, ngủ thiếp đi từ lúc nào. Chiếc áo khoác của anh choàng trên người cô đã rơi xuống cạnh ghế.
Anh nhặt chiếc áo lên, vỗ nhè nhẹ vào mặt cô: “Thức dậy đi em, đi tắm nước nóng cho ấm người.”
Cô mở mắt ra, ánh nhìn có vẻ hơi ngơ ngác.
Anh cúi người xuống, dùng mu bàn tay chạm vào trán cô, cũng may là không sốt. Anh dùng hai tay đỡ cô lên, bế vào trong phòng tắm, đưa tay cởi cúc áo của cô ra.
“Em tự làm được.” Cô giữ chặt tay anh lại.
“Được rồi. Thao tác nhanh một chút, đừng để bị nhiễm lạnh.” Anh bước ra ngoài, khép cửa lại.
Trình Quý Trạch ở bên ngoài gửi một tin nhắn cho Chủ nhiệm Lưu để cảm ơn việc ông đã giải vây giúp họ ở gần khu nhà xưởng hôm nay, sau đó tự rót cho mình một ly nước ấm, đứng ngoài ban công ngắm nhìn những hạt mưa lất phất rơi xuống. Anh chậm rãi uống cạn ly nước rồi đặt chiếc ly lên mặt bàn.
Chẳng biết miếng lót ly đã lạc mất phương nào. Nếu đặt trực tiếp chiếc ly lên bàn sẽ để lại một vệt nước hình tròn. Anh vốn là người ưa thích sự gọn gàng và ngăn nắp, không chịu được sự lộn xộn hay vượt ngoài khuôn khổ, lại càng căm ghét những chuyện ngoài ý muốn.
Có điều, Trình Nhất Thanh chính là điều ngoài ý muốn trong cuộc đời anh.
Xoay người bước về phía phòng tắm, anh đẩy cửa đi vào bên trong.
Trình Nhất Thanh đang nằm bên trong, làn khói nước nghi ngút vây lấy cô, chỉ để lộ bờ vai trần. Bờ vai cô ửng hồng, đôi má ửng hồng, cả vành tai cũng đỏ ửng lên. Việc ngâm mình trong bồn tắm giúp cô đổ mồ hôi nên đầu óc đã tỉnh táo trở lại, cô mải mê hồi tưởng lại những chuyện xảy ra ngày hôm nay mà chẳng hề hay biết Trình Quý Trạch đã bước vào từ lúc nào, rồi đặt chân vào bồn tắm.
Cô không khỏi ngỡ ngàng, còn anh thì đã ngồi xuống, từ phía sau ôm trọn lấy thân thể cô, tì cằm lên bờ vai cô, hai bên má kề sát vào nhau. Làn hơi nước nóng hôi hổi đọng lại thành những giọt nước trên gương mặt anh, rồi khẽ nhỏ xuống xương quai xanh của cô.
“Thanh!” Giọng anh trầm xuống, nghe như thể đang đọng đầy những giọt nước.
“Dạ?”
“Anh nhớ em lắm.” Anh bắt đầu hôn lên tai cô. Nụ hôn của anh cũng nặng trĩu, tựa như đã hút trọn những giọt nước xung quanh.
Thuở mới cưới, cô hẳn sẽ mê đắm trước những lời nói và cử chỉ ngọt ngào như thế này. Nhưng lúc này đây, Trình Nhất Thanh luôn cảm thấy mối quan hệ của hai người có chút lệch nhịp. Thể xác quá đỗi thân mật, song tâm hồn lại khách sáo xa xăm. Dù vậy, sự lo lắng và quan tâm mà Trình Quý Trạch dành cho cô vừa rồi, cô đều nhìn thấy rõ và thầm cảm động trong lòng. Có điều cô trước giờ vốn là người không giỏi biểu đạt bằng lời nói, chỉ đành nghiêng đầu sang một bên, khẽ giọng bảo: “Chuyện ngày hôm nay, cảm ơn anh.”
“Anh với em mà còn phải khách sáo như vậy sao?” Anh nhẹ nhàng m*t lấy những giọt nước trên bờ vai cô. “Hôm nay thật sự quá nguy hiểm.”
“Dạ.”
“Nhưng cũng may là không sao rồi.” Ngón tay anh khẽ xoay thành những vòng tròn trên bụng dưới của cô, rồi từ từ trượt dần xuống phía dưới.
Cô ý thức được anh đang muốn làm gì. Về mặt sinh lý cô thích anh, nhưng bây giờ không phải là lúc thích hợp. Cô khẽ đẩy Trình Quý Trạch ra: “Vấn đề giữa chúng ta vẫn chưa giải quyết xong mà.”
“Anh không nghĩ giữa chúng ta có vấn đề gì cả.” Đàn ông quả thật vô cùng lọc lõi. Giống như những rạn nứt trong tâm hồn đều có thể được lấp đầy bằng sự thân mật khăng khít về mặt thể xác vậy. Anh đưa tay nâng một lọn tóc ướt của cô lên rồi đặt vào đó một nụ hôn.
“Hôm nay là ngày nguy hiểm của em.”
“Không sao cả!” Trình Quý Trạch nói, “Lần trước em cũng đã tham dự tiệc mừng thọ của bà nội anh rồi, em biết rõ đối với những gia đình như nhà chúng ta, càng nhiều con cái lại càng có lợi.”
Có lợi.
Chữ nghĩa vốn dĩ tinh thâm, vậy mà anh lại chọn một từ ngữ cực kỳ thực tế.
Cô hơi cao giọng: “Nhưng em thì có đấy. Em không muốn một ngày phát hiện mình mang thai, đứa trẻ sinh ra đời mà cha mẹ lại cơm không lành canh không ngọt, thậm chí… Bản thân anh cũng lớn lên từ một gia đình đơn thân, anh phải hiểu rõ cảm giác đó chứ.”
Bàn tay Trình Quý Trạch vốn dĩ đang siết lấy eo cô, lòng bàn tay cùng những ngón tay đang nóng hổi bỗng chốc lạnh ngắt. Lòng người cũng nguội lạnh theo. Anh không nói một lời nào, đứng phắt dậy bước ra khỏi bồn tắm, những giọt nước từ khắp cơ thể anh trượt dài xuống, nhỏ giọt trên đùi cô, tựa như những nụ hôn lăn dài từ vùng da này sang vùng da khác. Anh bước chân ra ngoài, vớ lấy chiếc áo choàng tắm rồi đi thẳng ra ngoài, chỉ để lại những dấu chân sũng nước.
Đêm ấy, hai người lần đầu tiên ngủ riêng giường.