Đối với Trình Nhất Thanh, Hà Trừng dường như đã bốc hơi khỏi nhân gian. Điện thoại tắt máy, e là đã đổi số. Cô gửi thư điện tử, bất lực giải thích: “Mình xin lỗi cậu. Nhưng thật sự không phải mình cố ý để lộ đoạn ghi âm đó.”
Thế nhưng chẳng có lấy một lời hồi âm. Gọi đến tòa soạn, người ta nói cô ấy đã thôi việc. Gọi đến nhà họ Hà, lần nào cũng là ba Hà hoặc mẹ Hà nghe máy. Ba Hà còn ấp úng, nhưng mẹ Hà thì trực tiếp lạnh nhạt: “Con với A Trừng vốn là bạn bè chí cốt, là đôi bạn thân tình. Con đã làm những gì, tự lòng con rõ nhất.” Nói đoạn, bà liền cúp máy.
Mình đã làm gì chứ?
Trình Nhất Thanh cảm thấy oan ức. Nhưng trong mắt người ngoài, sự sụp đổ của một Hà Trừng đã giúp cuộc khủng hoảng của Song Trình Ký tự động được hóa giải. Trải qua một phen ồn ào vụ Công nghiệp giấy Nhạc Chí, Song Trình Ký vậy mà lại hoàn toàn vang danh. Ngay cả những người từ phương Bắc đến du lịch cũng biết ở Quảng Châu có tiệm Song Trình Ký, có người mua đồ mang về, cũng có người hỏi xem có thể nhượng quyền kinh doanh được không.
Đây chính là mục đích của Trình Quý Trạch: Anh lặn lội tới đại lục thao tác vất vả như thế, chẳng phải là để trở thành nhà cung ứng lớn sao? Truyền thừa trăm năm gì đó, làm tiếp được thì tốt, nhưng mục đích của anh vẫn là vì tiền. Chẳng lẽ Trình Nhất Thanh không nghĩ như vậy sao? Suốt hơn hai mươi năm qua, bên cạnh anh cuối cùng cũng xuất hiện một người đàn bà giống anh đến mười mươi, anh vì lẽ đó mà yêu cô. Dẫu cho anh vẫn rất hoài nghi về việc tình yêu trên đời này có thể kéo dài được bao lâu.
Nhưng sau sự cố của Hà Trừng, Trình Nhất Thanh không còn nói với anh thêm lời nào nữa. Ở văn phòng, cô giữ bộ mặt công tư phân minh. Gặp nhau ở ngoài, cô xem anh như không tồn tại. Mà Trình Quý Trạch cũng chẳng tìm cô để giải thích. Đúng vậy, anh đã bán đứng Hà Trừng cho truyền thông Hồng Kông, thủ đoạn chẳng mấy quang minh chính đại, nhưng nhờ đó mà Song Trình Ký được cứu thoát, anh tự thấy không thẹn với lòng. Trình Nhất Thanh tự phụ là nữ tử giang hồ trọng nghĩa khí, nhưng nếu cô tận mắt chứng kiến Song Trình Ký trượt dài bên bờ vực nguy hiểm, nhất định cô cũng sẽ ra tay. Giống như vụ Phan Doanh Doanh lần trước vậy.
Cô không làm, chỉ là vì chưa tới lúc lợi ích của cô bị tổn hại mà thôi.
Thời gian này, Trình Quý Trạch bận rộn bay đi Bắc Kinh, bay đi Thượng Hải, sau khi trở về định bụng sẽ dỗ dành Trình Nhất Thanh một chút. Nhưng người đàn bà này vô cùng khó chiều, anh tự nhiên gọi một cuộc điện thoại cho chú Đức thím Đức, dưới sự mời mọc nhiệt tình của họ, anh xách một túi xá xíu ngỗng quay tìm đến tận cửa.
Dĩ nhiên là chọn đúng ngày Trình Nhất Thanh cũng có mặt. Trước mặt chú Đức thím Đức, tuy cô trông không mấy mặn mà nhưng cũng chẳng dám tỏ thái độ lạnh lùng, cô múc canh cho Trình Quý Trạch, nói với anh đôi ba câu hời hợt. Chú Đức đột nhiên hỏi: “Hôm mùng một tháng bảy con có về Hồng Kông không? Chú xem tivi thấy ở cảng Victoria bắn pháo hoa, đẹp lắm đó.”
Trình Nhất Thanh chăm chú nhìn miếng xá xíu trong đĩa, như thể đang muốn chọn một miếng mỡ màng thơm ngon nhất. Trình Quý Trạch trò chuyện với chú Đức, cũng tập trung không kém: “con có xem, đẹp lắm ạ. con nghĩ, con sẽ nhớ mãi suốt đời.”
Đôi đũa của Trình Nhất Thanh đột ngột rơi xuống đất. Lúc cô nhặt đũa, thím Đức theo thói quen dùng phong tục Quảng Đông nói một câu cầu may: “Vui vẻ, vui vẻ.”
(Trong tiếng Quảng Đông, từ “vui vẻ” đồng âm với từ “đũa rơi”).
Trình Quý Trạch rất biết cách lấy lòng. Sau bữa ăn, anh thu dọn bát đũa mang vào bếp. Thím Đức vội ngăn lại, đẩy anh ra ngoài: “con là khách, sao có thể vào giúp được chứ.”
Trình Quý Trạch mỉm cười: “Không sao đâu ạ.” Thím Đức đành để mặc anh.
Thím Đức thấy anh làm việc nhà rất ra dáng, không kìm được mà nói: “Con còn thạo việc nhà hơn cả con Thanh đó.”
“Lúc đi du học nước ngoài, việc gì con cũng phải tự mình làm.”
Thím Đức lấy làm lạ. Một công tử giàu sang như anh mà cũng phải tự mình động tay động chân sao?
“Ông nội và ba đều đi lên từ gian khó, nên yêu cầu đối với con và anh trai rất khắt khe, không được nuông chiều từ nhỏ.”
Thím Đức “ồ” một tiếng, bảo hèn gì. Trình Quý Trạch thấy bà đang dùng giẻ lau thứ gì đó trong cái ly, bèn sốt sắng nói: “Để con làm cho.” Thím Đức chưa kịp từ chối thì chiếc ly và cái giẻ đã bị anh đoạt lấy. Anh dùng giẻ bọc lấy đôi đũa, thọc vào cọ rửa một hồi, loáng cái đã lau sạch chiếc ly.
Thím Đức thở dài, nói: “Con đáng tin hơn con Thanh nhiều.” Trình Quý Trạch định tiếp lời, thím Đức lại thong thả buông một câu: “Trình Nhất Thanh nhìn thì thông minh, nhưng đầu óc lại đơn giản lắm. Nếu nó ở bên con, sẽ không có hạnh phúc đâu. Hai đứa cứ làm cộng sự bình thường thì tốt hơn.”
Động tác của Trình Quý Trạch không ngừng lại, nhưng người thì vô cùng im lặng, trong bếp chỉ còn tiếng nước chảy rào rào. Hồi lâu, anh hỏi: “Thím Đức, có phải Nhất Thanh đã nói gì với thím rồi không?”
“Không có, cái con bé này chuyện gì cũng không kể với thím, không muốn để chú thím phải bận lòng. Nhưng sinh con thì phải hiểu lòng con chứ. Thím nhìn ra được quan hệ của hai đứa không bình thường, cũng thấy được sau khi từ Hồng Kông về, tâm trạng nó không tốt. Tuy thím không biết giữa hai đứa đã xảy ra chuyện gì, nhưng thím hy vọng nó được đơn thuần và hạnh phúc.”
“Thím Đức, thím thấy con không đủ đơn thuần sao?”
“Con xem, con quá thông minh, lại quá giỏi nghe hiểu ẩn ý của người khác. Nhưng những hạng người đơn giản như chú thím, nói một là một, chẳng có ẩn ý gì đâu.” Thím Đức nhẹ nhàng cầm lấy chiếc giẻ trên tay anh: “Ai làm việc nấy. Con là khách, không nên ở trong bếp giúp đỡ. Cứ ra ngoài ngồi đi.”
Thím Đức dù có đơn giản thì cũng có vốn sống của riêng mình. Bà nói mình không có ẩn ý, nhưng Trình Quý Trạch cuối cùng cũng hiểu được ý của bà. Anh không khăng khăng nữa, lau khô tay rồi bước ra phòng khách, thấy chỉ còn mỗi chú Đức đang trải tờ “Báo Chiều Dương Thành” ra đọc. Trình Nhất Thanh đã chẳng thấy tăm hơi.
Chú Đức không biết cuộc đối thoại trong bếp, thấy anh ra bèn bảo anh ngồi xuống xem tivi, nói lát nữa sẽ ăn trái cây: “Con Thanh xuống dưới lầu mua rồi.” Trình Quý Trạch nói để mình xuống lầu tìm cô, rồi bước ra khỏi cửa.
Anh tìm thấy cô trước một tiệm trái cây dưới lầu. Cô vừa chọn xong cam và táo, đang lấy tiền từ trong ví ra. Trình Quý Trạch nhìn ánh đèn nhỏ treo trong tiệm trái cây hắt lên một bên mặt cô. Cô nhận tiền thối từ chủ tiệm, quay người lại thì chạm mặt Trình Quý Trạch.
Anh nói: “Để tôi xách giúp em.”
“Không cần, không cần đâu.”
Hai người đi về hướng nhà, cách nhau một khoảng ngắn, cả hai đều không nói lời nào, tựa như hai ngọn nến đang bước đi. Đi ngang qua một cửa tiệm sáng sủa đang mở cửa, họ bừng sáng lên; đi ngang qua một tiệm đã tắt đèn đóng cửa, họ lại chìm vào bóng tối. Cứ lúc sáng lúc tối một hồi, đi qua thêm mấy tiệm tạp hóa, tiệm văn phòng phẩm, tiệm chén dĩa và tiệm kim khí chưa mở cửa, thì đã về đến nhà.
Trình Quý Trạch đột nhiên đưa tay ra, cánh tay vòng qua cổ cô, nhẹ nhàng vén mớ tóc phía sau, cúi đầu hôn xuống. Trình Nhất Thanh vẫn đang xách túi trái cây trên tay, cô ngẩng cao cổ, đón lấy nụ hôn từ trên xuống của anh.
Anh chậm rãi buông ra, trán tựa vào trán cô, thấp giọng nói: “Lát nữa qua chỗ em? Hay là về bên tôi?”
Trình Nhất Thanh không nói lời nào, nhưng anh biết cô đang siết chặt lòng bàn tay. Bởi vì anh nghe thấy tiếng túi nilon đựng đầy trái cây trong tay cô kêu sột soạt. Anh đưa tay ra, chạm vào mu bàn tay cô, rồi nắm lấy miệng túi: “Để tôi xách giùm cho…”
“Không cần đâu.” Tay cô né ra sau, nhưng gương mặt lại hướng về phía trước, “Trình Quý Trạch, chúng ta quay lại mối quan hệ ban đầu đi.”
Anh không lộ chút biểu cảm nào, nhưng ánh sáng trong đôi mắt thoáng dao động: “Ý em là sao?”
“Chính là ý đó.” Cô nhấc túi trái cây lên, lắc lư giữa hai người, “Đi bên cạnh anh, tôi thực sự rất vui, nhưng thực ra trong tay tôi vẫn đang xách một túi trái cây, tôi biết mình đang mang nặng mà đi… Tôi học hành không nhiều, nhưng anh hiểu ý tôi chứ?”
“Vì chuyện của Hà Trừng sao?” Trình Quý Trạch nói, “Công nghiệp giấy Nhạc Chí đã bắt đầu cho người điều tra cô ta. Dù không phải là tôi thì chuyện của cô ta cũng sẽ bị phanh phui thôi. Tất nhiên, việc tôi tự ý dùng đoạn ghi âm của em mà chưa được sự đồng ý là tôi sai.”
“Không liên quan đến cậu ấy. Cho dù không có Hà Trừng, chúng ta cũng không hợp nhau. Với điều kiện của anh, tôi sẽ không phải là người đàn bà cuối cùng của anh đâu…”
“Em chính là người cuối cùng.”
“Anh căn bản không phải hạng người tin vào tình yêu.”
“Tôi sẽ học.” Anh khẽ nói, “Trước khi quen biết em, tôi cũng không hiểu.”
“…Chúng ta chia tay là chuyện tất yếu, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.”
“Nghe tôi nói này…”
“Anh chỉ là không cam tâm vì tôi là người nói ra lời này trước thôi.”
Lời nói của Trình Quý Trạch bị cắt ngang bởi lời của cô. Anh cuối cùng cũng im lặng. Trình Nhất Thanh nói: “Nhân lúc còn giữ được thể diện, nhân lúc mối quan hệ này chưa gây ảnh hưởng đến Song Trình Ký, hãy kết thúc hiện trạng này đi.”
–
Thím Đức đang bận rộn trong bếp, rửa sạch chén bát xoong nồi. Chú Đức bước vào bếp hỏi bà có cần giúp một tay không. Thím Đức nói: “Cái bếp vừa nhỏ vừa hẹp, ông đừng có vào đây làm vướng chân vướng tay.” Chú Đức nghe vậy bèn bỏ đi.
Trong lòng thím Đức cũng biết chú Đức chỉ làm bộ làm tịch cho có vậy thôi. Nhưng bà đã mãn nguyện rồi. Trước khi bà bỏ nhà đi, chú Đức chưa bao giờ nhận ra vị trí của bà trong gia đình, cũng chẳng thấu hiểu được những vất vả khi làm việc nhà, đến một lời hỏi han cũng không, một tiếng cảm ơn cũng chẳng có. Giờ đây ông cũng coi như nhận ra sự cực khổ của vợ, cũng thường chủ động vào giúp một tay. Có điều căn bếp vẫn còn nhỏ quá. Nếu sau này đổi sang căn nhà lớn hơn, vẫn cần một cái bếp rộng rãi hơn chút. Thím Đức nghĩ, con gái giờ là trụ cột kinh tế trong nhà, chuyện đổi nhà vẫn phải bàn bạc với nó một tiếng, vợ chồng bà bỏ ra một ít, nó bỏ ra một ít, vậy là vừa khéo.
Đang mải suy nghĩ mông lung như vậy, thím bước ra phòng khách, vừa vặn gặp Trình Nhất Thanh từ bên ngoài trở về. Chú Đức đặt tờ báo xuống, gấp đôi lại trong tay: “Chỉ có mình con về thôi sao? Trình Quý Trạch đâu? Đi rồi à?”
Trình Nhất Thanh cúi gầm đầu, đáp một tiếng “dạ” thật trầm. Hai tay cô trống không, bả vai khẽ run rẩy. Chú Đức không nhận ra điều gì khác lạ, lại mở tờ báo ra, đưa mắt nhìn sang trang thể thao, miệng lẩm bẩm bảo thanh niên bây giờ thật tình, chẳng chào hỏi một tiếng đã đi mất, chẳng biết tôn trọng người lớn gì cả. Thím Đức nhận ra Trình Nhất Thanh có điểm không ổn, chẳng nói chẳng rằng, nắm lấy tay cô dắt ra ngoài ban công. Chú Đức ở phía sau hỏi: “Có chuyện gì vậy, có chuyện gì vậy?”
Thím Đức lớn tiếng đáp: “Hai mẹ con tôi đi thu đồ vào đây! Ông có vào phụ một tay không?”
Chú Đức giả vờ không nghe thấy, tiếp tục xem báo.
Ban công nhìn thẳng ra con phố dài trong đêm. Những tòa nhà đối diện thấp bé, dưới cửa sổ chìa ra từng cây sào tre phơi đồ, quần áo tung bay tựa như những cánh chim bồ câu đủ màu sắc. Trình Nhất Thanh ôm lấy cổ và vai thím Đức, mồ hôi trên trán làm ướt đẫm tóc, bết lại lộn xộn bên tóc mai, cô lẩm bẩm rất khẽ: “Con làm mất cam rồi, cũng làm mất táo luôn rồi…”
Thím Đức làm sao hiểu được những phép ẩn dụ về tình bạn hay tình yêu, bà chỉ có chút trí tuệ của một người bình thường trải đời, cũng đoán được Trình Nhất Thanh và Trình Quý Trạch, Hà Trừng giữa ba đứa đã xảy ra vấn đề.
Ôm lấy bả vai con gái, bà nói: “Con nhỏ này, không có chuyện gì là không vượt qua được đâu. Một năm sau, năm năm sau, mười năm sau, khi con hồi tưởng lại lúc này, sẽ cảm thấy thuyền nhẹ đã qua muôn trùng núi biếc, sẽ thấy nước mắt ngày hôm nay không chảy hoài công, vậy là đủ rồi.”
Trình Nhất Thanh ôm lấy thím Đức, khóc nức nở không thành tiếng, nước mắt tuôn rơi ướt đẫm mái tóc của mẹ.