Song Trình Ký - Diệp Tiểu Tân
Chương 61: Chương 3-19: Cái lợi của tiền bạc, bây giờ cô đã nếm trải được rồi.
Hà Thực xuất viện hôm qua, hôm nay bà cô đến nhà họ Hà thăm cô bé, giọng điệu đầy vẻ quan tâm, nhưng lời ra tiếng vào đều là đang hỏi về Hà Trừng. Hôm nay là cuối tuần, Hà Trừng vẫn phải đi làm sao? Dạo này con bé không về nhà ở à? Cô thấy giường tầng phía trên được dọn dẹp gọn gàng quá nè.
Mẹ Hà vẫn còn mải tiếp chuyện, ba Hà thì đã sớm nhìn thấu, tính tình thẳng thắn nên nói huỵch tẹt: “Cô là đến thăm đứa em, hay là đến thăm đứa chị? Chị nó là phóng viên, thời gian làm việc không cố định, chẳng lẽ cô lại không biết.”
Bà cô cười hì hì: “Ái chà, là Kelvin nhà em muốn mời con bé với Quý Khang đi ăn bữa cơm, nên mới bảo em qua đây nghe ngóng chút đỉnh.” Rồi lại giả lả hỏi Hà Thực: “Thế nào rồi? Còn thấy không khỏe ở đâu không? Giờ đã ăn uống bình thường được chưa con?”
Gò má Hà Thực vẫn còn sưng tấy, che giấu rất tốt vẻ lạnh lùng của cô. Cô cầm lấy điều khiển tivi, mở lên, đài ATV đang chiếu lại phim “Hoàn Châu Cách Cách”, cô xem một lát rồi chuyển kênh, đài TVB đang phát bản tin thời sự. Màn hình tivi hiện ra bức tường bên ngoài tòa nhà truyền thông của “Tuần báo Đắc”, một đám phóng viên đang vây quanh Hà Trừng truy hỏi. Hà Trừng vừa đi vừa nói: “Đừng chen lấn, mọi người đừng chen lấn, cẩn thận kẻo ngã. Anh hỏi gì cơ? Động cơ cá nhân của chuyện này à?”
Trên màn hình, Hà Trừng dừng bước, đối diện với người quay phim. Ống kính vốn dĩ vẫn luôn rung lắc, lúc này bỗng tĩnh lại, nhắm thẳng vào gương mặt cô. Cô nói: “Cho dù động cơ cá nhân của tôi là gì, tôi chỉ biết rằng xã hội sẽ quan tâm hơn đến vấn đề an toàn vệ sinh. Chẳng lẽ đó không phải là chuyện tốt sao?”
Phóng viên hỏi: “Vậy xin hỏi cô có quan hệ gì với Trình Quý Khang? Cô bị bắt gặp ra vào một trong những tòa nhà đứng tên anh ta.”
“Nếu tôi trả lời anh rằng: chuyện riêng tư miễn bàn. Sau khi chương trình phát sóng, người dân khắp Hồng Kông chắc chắn sẽ cho rằng tôi có vấn đề. Họ sẽ nghĩ, nếu không có vấn đề gì thì tại sao không trực tiếp phủ nhận? Nhưng nếu tôi phủ nhận, các anh sẽ lại có những câu hỏi mới nhảy ra, từng bước một, cho đến khi tôi không thể phủ nhận được nữa mới thôi.”
Phóng viên bị cô làm cho xoay mòng mòng, đành phải quay lại câu hỏi ban đầu: “Vậy tóm lại cô và Trình Quý Khang có quan hệ gì?”
Hà Trừng mỉm cười: “Tôi chẳng phải đã nói với anh rồi sao? Chuyện riêng tư, miễn bàn.”
Cả nhà họ Hà vây quanh xem tivi, nhất thời không ai nói lời nào. Ba Hà lúc này đột nhiên sực tỉnh, vội vàng đưa tay giật lấy điều khiển, tắt tivi, miệng lầm bầm: “Cái này có gì mà xem?”
Cánh cửa sắt cũ phát ra tiếng “két” quen thuộc. Hà Thực và mẹ Hà ngẩng đầu lên từ ghế sofa phòng khách, ba Hà đặt điều khiển xuống nhìn ra cửa, bà cô cũng nhìn chằm chằm về phía lối vào.
Ngay cả nội cũng từ trong phòng ló đầu ra nhìn, bà thấy Hà Trừng vào nhà liền lớn tiếng hỏi: “Hồi nãy không phải con còn ở trên tivi sao?”.
Bà cô vội vàng giải thích: “Đó là bản tin phát lại thôi mẹ.”.
“À à”. Bà nội gật đầu, lại đi ngược vào phòng. Trong căn phòng nhỏ, tiếng tivi lại vọng ra, át đi sự yên lặng thái quá bên ngoài. Ba Hà và mẹ Hà đã xem qua tin tức nên biết rõ chuyện gì đã xảy ra, nhất thời cả hai đều không biết nên nói gì cho phải. Hà Thực kể từ khi gặp chuyện thì trở nên vô cùng lầm lì.
Hà Trừng ngồi trên ghế, đưa mắt nhìn quanh mọi người trong nhà: “Mọi người đều biết cả rồi chứ? Có gì muốn hỏi không ạ?”.
Bà cô mấp máy môi, nhưng thấy ba Hà và mẹ Hà đều im lặng nên cũng thức thời không lên tiếng. Cô em gái đột nhiên mở lời: “Em mệt rồi, để em nghỉ ngơi sớm đi”. Bà cô hiểu ý, trong lòng không mấy dễ chịu, thầm nghĩ mình có lòng tốt đến đây thăm hỏi mà con bé còn dám đuổi khách sao? Nhưng ngoài miệng bà vẫn khách sáo bảo Hà Thực hãy nghỉ ngơi, vừa bước ra khỏi cửa, tâm trạng bà bỗng trở nên vui vẻ, tự nhủ việc gì phải so đo với trẻ con. Nhưng rồi lại nghĩ, giờ đây Hà Trừng không còn làm phóng viên nữa, chẳng còn giá trị lợi dụng, cũng không biết Trình Quý Khang có còn cần con bé nữa hay không, trong lòng vừa lo lại vừa mừng.
Trong căn nhà nhỏ hẹp của gia đình họ Hà, mẹ Hà chẳng thể nào vui vẻ nổi. Đứa con gái út xinh đẹp nhất, thông minh nhất lại gặp phải chuyện này, ai biết được liệu có ảnh hưởng đến tiền đồ sau này hay không. Việc không theo kịp bài vở là chuyện nhỏ, nhưng tính tình con bé thay đổi quá nhiều, trở nên thất thường, đó mới là chuyện lớn.
Còn về phần cô con gái lớn, kể từ sau khi chuyện giữa cô và Trình Quý Khang bị giới truyền thông phanh phui, bà chẳng thấy Trình Quý Khang gọi điện đến lần nào. Chuyện Hà Thực nhập viện lớn như vậy, trước đó Trình Quý Khang giúp đỡ không ít, vậy mà lúc xuất viện lại chẳng thấy tăm hơi. Mẹ Hà bực bội nghĩ, hạng công tử nhà giàu này chắc chắn là đã chơi chán rồi.
Dù rất tò mò nhưng nhìn vẻ mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt Hà Trừng, bà cũng biết lúc này không phải thời điểm thích hợp. Kể từ khi Hà Trừng qua lại với Trình Quý Khang, mẹ Hà cảm thấy đôi cánh của đứa con gái này đã cứng cáp rồi, đôi khi nói chuyện cũng chẳng nể nang gì. Mẹ Hà không kìm được định phát huy uy nghiêm của bậc làm cha mẹ, nhưng vừa nghĩ tới việc Hà Trừng có bản lĩnh trèo cao, sau này về già có lẽ mình còn phải cậy nhờ cô. Biết bao tính toán khiến bà đành nuốt trôi cơn giận này.
Ba Hà giục mẹ Hà mau đi nấu lá bưởi cho Hà Thực tắm: “Ở viện lâu như vậy, mấy ngày này cứ tiếp tục dùng lá bưởi mà tắm cho hết vận rủi”. Ông liếc nhìn Hà Trừng một cái: “Nấu nhiều một chút. Cho cả A Trừng dùng nữa”.
Tối hôm đó, cả nhà bày chiếc bàn tròn xếp ra ăn cơm. Không mở tivi, cũng chẳng có những câu chuyện phiếm, chỉ có chiếc bàn im lìm gánh lấy những con người đang lặng lẽ và cơm. Tiếng bát sứ khẽ chạm xuống mặt bàn, tiếng muỗng múc canh kêu lách cách thanh thúy. Nội chậm rãi nhai một miếng cá, đột nhiên lạ lùng hỏi: “Mọi người bình thường chẳng phải đều vừa xem thời sự vừa ăn cơm sao?”.
Ba Hà và mẹ Hà nhìn nhau một cái, bèn mở lời: “Ái chà, ngày nào cũng toàn mấy cái tin đó thôi, nào là Cục Phúc lợi thế này thế nọ, rồi lại sắp khai mạc Thế vận hội, có gì mà xem đâu ạ”. Ông gắp cho nội một miếng thịt cá, nói: “Mẹ ơi, ăn cá đi mẹ”.
Sau bữa tối, Hà Trừng đứng dưới vòi nước chảy rào rào để rửa bát. Tiếng nước lớn khiến cô không nghe thấy có người đi vào, chỉ chợt cảm nhận được bờ vai trĩu xuống, tiếp đó là một đôi bàn tay từ phía sau quấn lấy, ôm chặt lấy eo cô. Cô ngửi thấy mùi hương quen thuộc, đó là mùi hương của em gái mình.
Cô tắt vòi nước, không ngoảnh đầu lại: “Sao không ở ngoài kia ăn trái cây?”.
“Vào đây bầu bạn với chị”. Hà Thực áp mặt vào tóc Hà Trừng, buồn bã hỏi: “Có phải vì em mà chị bị sa thải không?”.
Hà Trừng vớ lấy chiếc khăn lau khô tay, xoay người đối mặt với Hà Thực: “Ai nói chị bị sa thải? Chị tự mình xin nghỉ việc đó”.
“Dù sao cũng là em đã liên lụy đến chị”.
“Đừng nghĩ lung tung, lo nghỉ ngơi cho tốt.”
Hà Thực cười đau xót: “Em bỏ lỡ nhiều bài vở như vậy, lại còn phải thường xuyên đến bệnh viện, hơn nữa ở trường mọi người đều chỉ trỏ vào em, cười nhạo em đeo nửa chiếc mặt nạ… Em thấy mình không thi nổi 10 điểm A đâu, có khi ngay cả Đại học Hồng Kông cũng không vào được.”
“Sẽ có cách mà.”
Hà Thực đột nhiên cảnh giác: “Chị đừng đi tìm Trình Quý Khang đó nha.” Cô bé ngoái đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, bà nội đang xem tivi, vì tai hơi nặng nên vặn âm lượng rất lớn. Hà Thực bèn ghé sát tai Hà Trừng nói nhỏ: “Trình Quý Khang có trách chị không? Em nghe người ta nói, mẹ kế của Trình Quý Khang với bà chủ của Công nghiệp giấy Nhạc Chí là bạn học cũ thời đại học, giờ lại tham gia chung một tổ chức từ thiện, đều là giới phu nhân đài các, quan hệ rất thân thiết.”
Hà Trừng chưa từng nghe chuyện này. Cô hỏi Hà Thực: “Sao em biết?”
“Lời ra tiếng vào nghe được ở bệnh viện thôi.” Hà Thực thản nhiên đáp, “Ở đâu mà chẳng có chuyện thị phi, ngay cả nhà ăn hay khu nghỉ ngơi ở bệnh viện cũng không ngoại lệ.”
Bệnh viện vốn không có những lời bàn tán kiểu này, Hà Trừng đoán được em gái đã đọc được trên tạp chí, chỉ là cô không nói toạc ra. Cô cũng thầm đoán, Trình Quý Khang với tư cách là nhân vật công chúng, thường xuyên ra vào bệnh viện Dưỡng Hòa, những tin vỉa hè đó sẽ như cơn gió, từ bên cạnh anh thổi tới lướt qua. E rằng tin đồn mà Hà Thực nghe thấy đại loại sẽ là “Trình Quý Khang chạy vạy cho cô nhân tình nhỏ chưa thành niên”.
Hà Trừng nghĩ, nếu em gái không ở phòng bệnh đơn, những lời đàm tiếu nghe được chắc chắn sẽ còn nhiều hơn thế.
Cô tự nhận mình ở bên Trình Quý Khang không phải vì tiền. Thế nhưng cái lợi của tiền bạc, giờ đây cô đã nếm trải được rồi.
Tiền bạc có thể mua được khoảng cách.
Khoảng cách giữa người với người.
Trong căn hộ chưa đầy 30 mét vuông, cả nhà năm miệng ăn, diện tích bình quân đầu người chỉ vỏn vẹn 6 mét vuông, mà khoảng trời riêng của cô chỉ có chiếc giường tầng phía trên kia. Khi ở bên Trình Quý Khang, thế giới đột nhiên trở nên rộng lớn. Đi ăn ngoài không còn phải ngồi ghép bàn với người lạ, cô phàn nàn công việc gian khổ cũng không sợ bị bàn bên nghe thấy, và hai người đối diện bàn tán chuyện đi lăng nhăng ở đâu cũng chẳng cần lọt vào tai cô. Ra vào đều có xe riêng đưa đón, không cần lo lắng giờ cao điểm đi xe buýt bị kẻ xấu sàm sỡ, đụng chạm, hay máy lạnh trên tàu điện ngầm quá buốt, cũng chẳng phải chịu cảnh ông lão bàn bên nói chuyện văng cả nước bọt.
–
Bà Trình mở tiệc tại gia, mời ông Tống chủ của Công nghiệp giấy Nhạc Chí, bà Tống cùng con trai trưởng của họ đến dự. Trình Quý Khang thừa hiểu đây là một buổi “Hồng Môn Yến” dành cho mình, nhưng lúc này anh cũng chỉ đành ngồi trên sofa phòng khách tiếp chuyện. Bà Trình và bà Tống vốn thân thiết, bèn dẫn bà vào thư phòng xem bộ sưu tập trang sức quý giá của mình. Ở phòng khách, Ông Trình Lớn và Lão Tống vừa nói vừa cười, hai người thừa kế tay cầm ly rượu vang, nói dăm ba câu đưa đẩy, chẳng ai chịu mở lòng.
Lão Tống đã có tuổi, gương mặt vẫn góc cạnh rõ ràng, đang nói chuyện với ông Trình thì âm lượng đột nhiên cao hẳn lên: “Cái hạng phóng viên đó, cứ tưởng mình biết viết vài chữ là có thể ngậm máu phun người.”
Trình Quý Khang im lặng, nhấp một ngụm rượu.
Ông Trình cười hì hì, khéo léo chuyển chủ đề: “Lão Tống này, giờ thì mưa tạnh trời quang rồi, chuyện của thằng con út nhà anh cũng đã hòa giải ngoài tòa án xong xuôi, anh cũng có thể kê cao gối mà ngủ được rồi đó.”
“Chuyện nước chảy đá mòn là không sai, nhưng có kẻ cố tình bày trò, cũng là thật.” Nói đoạn, lão Tống liếc nhìn Trình Quý Khang một cái, ý tứ sâu xa: “Cháu ngoan này, cháu nói xem, có đúng không?”
Trình Quý Khang nén chặt nỗi bất bình, nở một nụ cười gượng gạo, chẳng đáp phải cũng chẳng bảo không.
“Cháu à, không phải bác nói cháu đâu, chứ tìm bạn gái thì cũng phải tìm người nào đó lên được mặt bàn. Cái hạng gia đình thị dân, xuất thân chung cư bình dân như thế, chơi bời thì còn được, chứ tuyệt đối đừng để bị người ta lợi dụng.”
Hai người phụ nữ cũng vốn xuất thân từ chung cư bình dân đang mỉm cười rạng rỡ bước ra từ bên trong. Thế nhưng hạng người nào mà họ chưa từng thấy qua, sớm đã luyện được bản lĩnh không xen vào khi đàn ông đang trò chuyện, gương mặt chẳng chút gợn sóng, vừa đi vừa hẹn nhau đi du lịch châu Âu. Trình Quý Khang nghiến răng ken két, nhưng cũng chỉ đành giả vờ như không có gì, mỉm cười nói: “Cháu xin tiếp thu.”
May thay, con trai trưởng của lão Tống là Tiểu Tống đứng dậy giải vây, bảo rằng muốn đi xem chiếc xe thể thao mới mua của Trình Quý Khang.
Khi hai người đàn ông cùng đi về phía nhà xe, Trình Quý Khang thấp giọng nói một câu cảm ơn. Tiểu Tống mỉm cười: “Đừng khách sáo. Cũng hy vọng cậu đừng để bụng, đôi khi ba tôi nói chuyện hơi quá lời, nhưng ông ấy không có ác ý đâu.”
Tiểu Tống lớn hơn Trình Quý Khang một chút, cùng tuổi với bà Tống, năm kia đã kết hôn với một người bạn học đại học bên Mỹ. Đối phương là người Hoa quốc tịch Singapore, gia đình làm trong ngành ngân hàng, hiện đang ở Hồng Kông chờ sinh.
Tiểu Tống chính là hình mẫu sạch sẽ nhất của những người thừa kế trong các gia đình đại phú. Ngay cả mối quan hệ với mẹ kế, anh ta cũng xử sự rất tốt. Thế nhưng Trình Quý Khang không khỏi thầm đoán, liệu có phải vì anh ta có một thằng em trai chẳng ra hồn nên mới không tạo thành mối đe dọa hay không. Anh hỏi: “Chuyện của em trai anh thế nào rồi?”
Tiểu Tống cười nhẹ: “Cũng vậy thôi, dùng tiền giải quyết êm xuôi cả rồi. Nhắc mới nhớ, cũng phải cảm ơn cậu. Nghe nói lúc người bị hại vừa vào viện, việc tìm bác sĩ đều là nhờ cậu giúp đỡ? Nếu không nhờ cậu kịp thời tìm được bác sĩ giỏi nhất, gương mặt của cô gái đó không được phục hồi thành công như vậy, e là chuyện của em trai tôi không dễ giải quyết đến thế.”
Cuộc đời của một cô gái, trong miệng bọn họ, cũng chỉ là những lời nói hời hợt, bâng quơ.
“Cũng là do em trai anh tốt số, nhưng sau này bảo cậu ta đừng chơi đua xe trái phép nữa.”
Tiểu Tống mỉm cười: “Chúng tôi đã quyết định sẽ đưa nó quay lại Canada, đồng thời tìm cho nó một người bạn gái đáng tin cậy.”
“Cậu ta sẽ nghe theo sao?”
“Chúng tôi sẽ làm thật kín đáo, để nó tưởng đó là lựa chọn của chính mình.” Tiểu Tống cười thở dài, ý tứ sâu xa: “Thật ra những người như chúng ta vốn dĩ chẳng có bao nhiêu quyền lựa chọn. Chẳng qua là chọn lấy một người mình thích nhất trong cái vòng tròn đã được vạch sẵn mà thôi.”
“Anh chắc là tự do hơn tôi.”
Tiểu Tống không đáp, chỉ mỉm cười. Trình Quý Khang chợt nhớ tới Tiểu Tống còn một người chị gái, vẫn luôn không kết hôn, vô cùng đảm đang. Trong dân gian có nhiều lời đồn thổi, nói rằng chị gái của Tiểu Tống mới thực sự là người thừa kế doanh nghiệp. Tiểu Tống lúc này giải vây cho anh, cũng chưa chắc không phải là đang tìm cách tranh thủ thêm nhiều mối quan hệ cho bản thân. Hai bên đều có qua lại làm ăn, Trình Ký nói sao cũng là khách hàng lớn, làm sao có thể vì chút tức khí nhất thời mà đắc tội cho được? Ngay cả cuộc đời của chính mình còn tính toán rành mạch đến từng li từng tí, thì bàn tính làm ăn này, Tiểu Tống làm sao lại không biết tính cho được.