Từ thập niên tám mươi đến nay, chú hai Trình Quý Tài đã kinh qua đủ mọi cơ hội làm giàu: từ việc sang phố Trung Anh ở Thâm Quyến lấy hàng, đến đảo Hải Nam buôn bán xe hơi, rồi bày sạp ở chợ đêm Châu Quang, mua cả sản phẩm tài chính của Công ty Đầu tư Quốc tế Quảng Đông… chẳng có việc nào thành công cho cam. Chú cứ oán trách số mình chẳng may, trong cái thời đại sốt dẻo mà dân thường đua nhau “đào vàng”, làm đại cái gì cũng ra tiền, vậy mà chú lại chẳng làm nên trò trống gì. Bây giờ, chú nghe nói phải làm về IT và Internet mới kiếm được bộn tiền. IT Internet là cái gì chứ? Chú cũng chỉ biết lờ mờ nửa vời. Cũng giống như chú, những kẻ mù mờ về Internet vẫn đang bám trụ với nền kinh tế thực thể. Nhưng sạp hàng giờ đây chẳng dễ tìm, lại còn phải tốn tiền trà nước cho quản lý mặt bằng. Chiều hôm đó, chú kéo một chiếc ghế nhựa màu đỏ, ngồi trước cửa tiệm tạp hóa dưới lầu nhà mình vừa cắn hạt dưa, vừa uống sá xị, vừa thao thao bất tuyệt với ông chủ tiệm về việc mình đã vất vả lắm mới bắt được mối quan hệ để bày được một sạp hàng ở ga Quảng Châu vào tháng trước.
Cái tiệm tạp hóa ấy mang đậm phong cách của những năm chín mươi thế kỷ trước, trên tường dán áp phích của Tứ Đại Thiên Vương, còn treo cả một cuốn lịch mỹ nhân áo tắm không rõ là từ năm một ngàn chín trăm chín mươi mấy, bụi bặm của thời đại phủ đầy sau những kệ hàng. Ông chủ tiệm dựa người vào cái quầy hàng xám xịt, vừa cắn hạt dưa vừa cười hỏi: “Kiếm được bộn hả?”
“Cũng tạm.” chú hai đắc ý ra mặt, giả bộ bày xấp chìa khóa xe hơi lên bàn.
Đột nhiên có người bước tới, túm lấy đáy bao bố lớn xách ngược lên, bánh hạnh nhân bên trong đổ rào rào ra khắp bàn. chú hai không kịp trở tay, bị mấy hộp bao bì văng trúng người, kêu oai oái. Ngước mắt lên, chú thấy Trình Nhất Thanh đang xách một góc bao bố, lạnh lùng nhìn mình.
Chú hai chột dạ, nhưng miệng vẫn hùng hổ: “Cái gì vậy hả? Đem mấy thứ này tới chỗ chú làm cái gì?”
“Vật về chủ cũ.” Cô quăng cái bao không xuống đất, “Hàng giả từ đâu tới thì quay về chỗ đó đi. Con không muốn thấy trên thị trường xuất hiện hàng nhái dưới danh nghĩa Song Trình Ký thêm một lần nào nữa.”
“Hàng giả? Con đã ăn thử chưa mà nói hả!” chú hai xé một hộp bao bì, dốc ra một miếng bánh, bẻ đôi trong tay, “Đây là bánh hạnh nhân do chính tay ba con nhào nặn ở Trình Kỹ cũ đó! Con dám bảo đây là hàng giả sao?!”
Trình Nhất Thanh vô cùng kinh ngạc.
chú hai cắn một miếng bánh, gác chân chữ ngũ, một ngón tay chỉ vào cô: “Chú cũng họ Trình, Trình Ký này chú cũng có phần. Chú có đưa tiền cho anh cả đó nha, con đi mà hỏi anh ấy đi, giá nhập hàng không có thấp đâu.”
“Tại sao chú lại dùng cái tên Song Trình Ký?!”
“Tôi muốn dùng thì dùng! Chuyện tôi làm tới phiên cô dạy đời chắc?!” chú hai nổi trận lôi đình, đập bàn một cái rầm rồi bật dậy. Chú vơ lấy hộp bánh ném thẳng vào người Trình Nhất Thanh, nhưng đã bị Trình Quý Trạch đưa tay ra chắn lại.
“Vừa đậu xe xong quay lại là thấy ngay cảnh này.” Trình Quý Trạch tiến tới, đứng sững lại, “chú hai à, có phát tiết thì cũng đừng trút lên đầu cháu gái mình chứ.”
“Được thôi, không trút lên nó thì tôi trút lên cậu được không? Trình Quý Trạch, lúc đó cậu mở miệng một câu hợp tác hai câu hợp tác với tôi, vậy mà vừa quay lưng đã đi tìm Trình Nhất Thanh…”
Trình Nhất Thanh cắt ngang: “Trong tay chú đâu có công thức! Chú chỉ muốn bán Trình Ký để kiếm tiền thôi!”
“Giờ cô hợp tác với tay người Hồng Kông này thì không phải là bán chắc? Ông anh cả của tôi cũng ngu thật, công thức đưa cho người ta, con gái cũng dâng cho người ta, hay là muốn dâng cả giường lớn theo hầu người ta ngủ luôn đi…”
Trình Quý Trạch vớ lấy chai nước ngọt trên bàn, hắt thẳng vào mặt chú hai. chú hai hét lên: “Cậu làm cái gì vậy?!”
“Lúc nãy tôi nể mặt chú là vì kính trọng bậc trưởng bối, nhưng chính chú lại chẳng ra dáng người lớn, vậy thì đừng trách người khác.” Trình Quý Trạch đặt chai nước xuống, “Tôi không có kiên nhẫn như Trình Nhất Thanh, cũng chẳng có lời nào để nói với chú nữa. Tôi đã thu thập đủ bằng chứng rồi, hẹn gặp nhau ở tòa.”
–
Trình Nhất Thanh về nhà ăn cơm, vừa vào cửa thím Đức đã nháy mắt ra hiệu cho cô. Cô còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì chú Đức từ trong phòng bước ra, mắng mỏ thậm tệ: “Đồ con gái hư! Con dám cấu kết với người ngoài để đối phó với người nhà mình sao!”
Nghe qua là cô hiểu ngay, chú hai đã tới đây rồi.
Chú Đức nói, A Tài bao nhiêu năm qua vốn chẳng mặn mà gì với Trình Ký, cuộc sống cũng chẳng mấy suôn sẻ. Giờ vất vả lắm nó mới nghĩ thông suốt, muốn nhập hàng từ chỗ ba, hai anh em cùng nhau bán Trình Ký, “Tại sao con lại hùa theo thằng Trình Quý Trạch là người ngoài đó để làm khó nó? Còn nói là muốn kiện nó nữa! Đều là người một nhà cả, sao con lại ăn cây táo rào cây sung như vậy hả!”
Trình Nhất Thanh thấy nực cười vô cùng. “Hai mươi năm rồi, Trình Quý Tài chẳng có lấy một chút hứng thú với việc làm ăn của gia đình, sao giờ tự nhiên lại ham hố vậy? Song Trình Ký vừa mới bắt đầu, khó khăn lắm mới gây dựng được danh tiếng, chú ấy đánh hơi thấy mùi tiền nên mới nhào vô thôi. Làm gì có chuyện tốt như vậy chứ?”
“Nhường cho chú con một chút thì có gì quá đáng đâu.” Chú Đức đau lòng thốt lên, “Ba làm anh cả mà không tạo được môi trường tốt cho em trai, nhìn nó cứ sống dật dờ bao lâu nay, giờ con là cháu gái có năng lực thì giúp được gì thì giúp…”
“Giúp gì mà giúp chứ? Lúc con phải vay tiền làm ăn, ngoại trừ cô ra thì có ai giúp con không? Sao bây giờ con lại phải gánh vác cả cái nhà họ Trình này vậy? Lúc chú ấy hút máu con, có hỏi xem con có đồng ý không? Hơn nữa Song Trình Ký không phải của riêng con, Trình Quý Trạch mới là cổ đông lớn nhất, họ Trình bên Hồng Kông mới là cổ đông lớn nhất!”
“Con gái là con người ta!” Chú Đức gầm lên. “Mới làm ăn với người ta được chút đỉnh mà đã bưng hết tâm trí chạy theo người ta luôn rồi!”
Trình Nhất Thanh cảm thấy chuyện này thiệt là hoang đường hết chỗ nói. Cái chế độ hợp tác doanh nghiệp hiện đại, qua con mắt của một lão cổ hủ như ba mình, sao tự nhiên lại biến thành cái kiểu “con gái là con người ngoài” cho được. Cô nghiến răng, giọng nói cũng run rẩy theo:
“Cái gì mà quyền huynh thế phụ, cái gì mà chủ gia đình, nếu ba thấy mình có trách nhiệm với Trình Quý Tài thì ba cứ việc đi mà giúp chú ấy. Nhưng xin ba đừng có lôi con vào, đừng có lôi Song Trình Ký vào. Hai mươi năm qua con chẳng làm nên trò trống gì, không có lấy một chút thành tựu nào hết, bây giờ Song Trình Ký vừa mới khấm khá lên một chút, đời con vừa mới thấy được chút hy vọng, con không cam lòng để mấy thứ hàng nhái đó kéo con chết chùm đâu, con cũng không muốn Song Trình Ký biến thành cái thứ hàng tạp nham bày bán ở mấy cái sạp ngoài nhà ga! Chuyện này, cho dù không có Trình Quý Trạch thì con cũng sẽ truy cứu tới cùng! Chú ấy muốn đoạn tuyệt quan hệ họ hàng thì cứ việc, dù sao bớt đi một hạng bà con hút máu thì con càng khỏe!”
Lòng cô như sóng cuộn biển gầm, nhưng ngữ khí vẫn cố gắng đè nén cho thật bình tĩnh. Run rẩy nói xong những lời này, cô quay sang bảo với thím Đức rằng tối nay mình không ăn cơm ở nhà, rồi xoay người bước ra khỏi cửa.
Trình Nhất Thanh xuống lầu mua một phần mì nạm bò mang về nhà ăn. Cơn giận trong lòng vẫn chưa nguôi, cô vừa đi lên lầu vừa thẫn thờ suy nghĩ, vừa ngẩng lên đã thấy cô Trình Tịnh đương ngồi trên bậc thềm. Bên cạnh Trình Tịnh đặt một cái túi nilon, bên trong là hộp đồ ăn mang về. Thấy Trình Nhất Thanh, bà liền nói: “Cô có mua mì nạm bò con thích nhất nè.” Trình Nhất Thanh xách cái túi trong tay mình lên ngang má, Trình Tịnh mỉm cười, Trình Nhất Thanh cũng cười theo.
Cô mở cửa mời Trình Tịnh vào nhà. Hai hộp mì nạm bò đặt trên bàn, túi nilon được cởi ra, mỗi người một bát đối diện nhau, vừa ăn vừa trò chuyện.
— Cuộc sống sau khi kết hôn thế nào rồi cô?
— Cũng tốt, anh ấy đối xử với cô tử tế lắm.
— Vậy thì tốt rồi.
— Còn con thì sao, khởi nghiệp bận rộn như vậy, có thời gian tìm bạn trai không đó?
— Có tiền để kiếm thì còn tìm bạn trai làm cái gì nữa cô.
Trình Nhất Thanh ăn xong bát mì, đứng dậy đi rót nước canh, lúc quay lại mới phát hiện Trình Tịnh nãy giờ chỉ mới động đũa được vài miếng. Nhìn kỹ lại, Trình Tịnh đương cầm đôi đũa trên tay, ánh mắt có phần u tối. Trình Nhất Thanh ngồi xuống đối diện bà: “Cô chẳng mấy khi chủ động tìm con. Lần này là có chuyện gì sao?”
Trình Tịnh có vẻ khó mở lời. Để bà thoải mái hơn, Trình Nhất Thanh vỗ vai bà trêu đùa: “Lẽ nào là muốn mượn tiền sao? À há, thời thế xoay vần thật nha.”
Trình Tịnh ngẩng đầu lên: “Chuyện của chú hai con…”
Trình Nhất Thanh đã hiểu, cô đến để cầu tình cho chú hai. Cô lấy làm lạ, tình cảm giữa chú hai và cô mình vốn chẳng thắm thiết gì cho cam, cho dù bà có muốn cầu tình cho chú ấy thì cũng hổng đến mức phải lộ ra vẻ mặt khó xử như vậy.
Trình Tịnh nói tiếp, “… Thật ra, chuyện này còn dính dáng tới em trai của chồng cô nữa…”
Trình Nhất Thanh lấy làm kinh ngạc.
Trình Tịnh kể, chồng bà tuy là giáo viên trung học, nhưng đứa em trai thì học hết cấp hai đã nghỉ, suốt ngày đàn đúm với đám bạn bè xấu, khiến cả nhà đau đầu. Trong đám cưới của bà trước đó, chú hai và cậu em này ngồi chung một bàn, không ngờ lại “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”. Đến lúc này Trình Nhất Thanh mới vỡ lẽ tại sao mình thấy gã thanh niên giữ sạp kia quen mắt đến vậy, hóa ra là đã gặp trong đám cưới. Chỉ là hôm đó ai nấy đều ăn mặc chỉnh tề, lại trang điểm đậm đà lạ lẫm, làm tóc kỹ càng, nên sau một lần gặp gỡ thoáng qua, chẳng ai còn nhận ra nhau nữa.
Trình Tịnh nói: “Cô nghe bảo Trình Quý Trạch định kiện bọn họ. Chú hai con thì đáng đời rồi, nhưng còn bên em chồng cô, cô không biết phải ăn nói làm sao với nhà bên đó…”
Trình Nhất Thanh cảm thấy trong lòng có chút lạnh lẽo. Trẻ con làm sai chuyện thì biết xin lỗi, rồi cầu xin không bị trừng phạt. Nhưng tại sao những người trưởng thành này khi làm sai, bản thân không biết hối lỗi mà lại tìm đủ mọi cách để trốn tránh hình phạt chứ?
Cô nói: “Những lời này là do Trình Quý Trạch nói, người muốn kiện cũng là anh ấy. Con cũng không có cách nào.”
“Con với cậu ấy là cộng sự, quan hệ lại mật thiết, chỉ cần con khuyên bảo, chắc chắn cậu ấy sẽ nghe mà.”
Trình Nhất Thanh cười khổ: “Con với anh ấy chỉ là quan hệ lợi ích, vả lại anh ấy làm lớn, con làm nhỏ. Bây giờ người nhà con làm tổn hại đến lợi ích của anh ấy, sao anh ấy lại chịu nghe lời con chứ?”
“Vậy phải làm sao đây?” Cô nhìn Trình Nhất Thanh.
Trình Nhất Thanh im lặng, cũng nhìn lại cô mình. Cô thực sự không biết phải làm sao. Trình Quý Trạch làm việc xưa nay chỉ dựa trên lợi ích, không màng tình cảm, cũng chẳng để tâm đến cảm xúc của ai.
Trình Tịnh nói: “Con cứ thử khuyên cậu ấy một chút xem.”
“Con hứa với cô là con sẽ khuyên, nhưng con không biết có thuyết phục được không.”
Trình Tịnh bắt đầu sốt ruột: “Dĩ nhiên là nhất định phải thuyết phục cho bằng được chứ! Nếu em trai anh ấy mà để lại tiền án, gia đình bên đó chắc chắn sẽ đổ lỗi lên đầu cô cho xem.”
Trình Nhất Thanh thầm nghĩ, không phải cô bảo sau khi kết hôn sống rất tốt sao, sao người nhà bên đó cũng vô lý đến vậy? Một người làm sai chuyện, lại đi trách tội một người khác không hề làm sai, đây là cái lý lẽ gì chứ?
Trình Tịnh thấy cô im lặng không nói gì, tưởng cô không cam lòng, cuối cùng cũng thẳng thắn thốt ra: “A Thanh, mỗi lần con khởi nghiệp, có lần nào cô không bỏ tiền ra ủng hộ con đâu? Nhưng giờ cô đã kết hôn rồi, không thể chỉ có mấy người thân là tụi con, bên phía chồng cũng là người thân của cô mà. Thay vì để em trai anh ấy nhà không có việc gì làm, chi bằng để nó kiếm việc gì đó mà làm. Lúc đó cô cũng chỉ nghe nói nó hợp tác với chú hai, lấy hàng từ chỗ ba con, chứ chưa bao giờ nghĩ tới chuyện bọn họ sẽ mạo danh Song Trình Ký cả. Nếu cô mà biết thì…”
Biết thì sao chứ? Bà bỗng nhiên im bặt.
Trình Nhất Thanh hiểu rõ, cô cười nhạt: “Cô biết thì cũng sẽ giả vờ như không biết thôi. Chỉ cần không bị tụi con phát hiện thì chuyện này coi như chưa từng xảy ra.”
Trình Tịnh im lặng.
Trình Nhất Thanh nói: “Con hơi mệt, muốn nghỉ ngơi rồi. Phía Trình Quý Trạch con sẽ nói chuyện với anh ấy. Nhưng kết quả thế nào, con không thể quyết định được.” Cô nhìn bát mì nạm bò gần như chưa động đũa dưới mí mắt Trình Tịnh: “Nếu không có tâm trạng ăn thì vứt đi cô ạ. Thời tiết này, để lâu là hỏng đấy. Đồ ăn cũng giống như tình cảm vậy, một khi đã hỏng rồi thì khó mà hàn gắn lại được.”