Khi phía Lạc Thực hẹn gặp chú Đức lần nữa, ông liền dắt theo Trình Nhất Thanh. Thái độ của Trình Nhất Thanh rất dứt khoát, cô trực tiếp từ chối các điều kiện của đối phương.
Vị phụ trách họ Tô cười cười, nhấp một ngụm trà: “Cô Trình, có phải cô lo sẽ làm ảnh hưởng đến việc vận hành của Song Trình Ký không?”
Trình Nhất Thanh thẳng thắn thừa nhận: “Phải đó. Cho nên, tôi có thể đại diện cho Trình Ký Quảng Châu trả lời rõ ràng rằng: chúng tôi sẽ không ủy quyền kinh doanh.”
Cô Tô lại nhấp thêm một ngụm cúc phổ: “Cô không sợ mình bận rộn bấy lâu nay cuối cùng lại thành ra làm bàn đạp cho Trình Ký Hồng Kông sao?”
Trình Nhất Thanh đáp: “Trình Ký là Trình Ký, Song Trình Ký là Song Trình Ký.”
“Chỉ sợ cô nghĩ vậy, mà đối phương chưa chắc đã nghĩ vậy đâu. Nếu không thì Trình Quý Trạch mắc gì phải luôn kiểm soát mọi thứ, nắm chặt mọi quyền hành trong tay như vậy? Cổ phần cô nắm giữ chẳng được bao nhiêu, sao cô không tính đường lui cho chính mình?” Cô Tô nói tiếp, chẳng hạn như chuyện hộp quà bánh trung thu, hay chuyện bánh kẹo thủ công giới hạn, Trình Nhất Thanh cũng phải tốn bao nhiêu công sức chứng minh tính khả thi thì anh mới chuẩn bị cho triển khai.
Lời nói này khiến Trình Nhất Thanh nảy sinh nghi ngờ. Sao người này lại biết rõ chuyện đó tới vậy? Cô trực tiếp hỏi vặn lại, nhưng cô Tô bắt đầu nói năng lập lờ, điều này càng làm cô thêm nghi hoặc.
Trong lần gặp mặt này, trước lúc ra về, Trình Nhất Thanh vờ như không có chuyện gì mà hỏi rằng Trịnh Hạo Nhiên có làm cùng bộ phận với cô không. Đối phương làm vẻ mặt như đang suy nghĩ, bảo cái tên này nghe quen tai quá, là ai vậy nhỉ, có phải người của công ty chúng tôi không. Trình Nhất Thanh không hỏi thêm nữa.
Tối đó, cô hẹn gặp Trịnh Hạo Nhiên. Trong thành phố đâu đâu cũng thấy đang sửa đường, khi thì làm tàu điện ngầm, khi thì xây cầu vượt, rồi cả đường ống thoát nước nữa. Cô đứng chờ anh trước cửa một tiệm đĩa VCD, cái đầu máy VCD Idall trong tiệm đương phát series phim Cổ Hoặc Tử. Cô vô thức lắng nghe giai đoạn của bài hát “Tuế Nguyệt Hữu Tình”, mắt thấy hai thanh niên từ nơi khác đến đương cười nói đi ngang qua, đột nhiên bị chặn lại kiểm tra giấy tạm trú, dường như có chút tranh cãi nên tiếng quát tháo mỗi lúc một lớn. Cô thầm nghĩ trong lòng, không biết rồi họ sẽ bị đưa đi đâu.
Trịnh Hạo Nhiên xuất hiện ngay lúc đó. Anh mặc một chiếc áo sơ mi sáng màu, cà vạt đã tháo ra nhét trong túi áo, cả người trông rất chỉnh tề và tinh anh. Anh hỏi, em đói bụng chưa, mình kiếm chỗ nào ăn cơm đi. Trình Nhất Thanh đáp, sao cũng được. Cô thấy phía đối diện có một tiệm ăn nhẹ nên tiện tay chỉ đại vào đó.
Hai người ngồi xuống tiệm, chiếc quạt trần màu xanh trên đầu cứ kêu cành cạch mà thổi, Trình Nhất Thanh nhìn mái tóc của Trịnh Hạo Nhiên bị gió thổi hơi bồng bềnh như những ngọn núi nhỏ màu đen, cô liền đi thẳng vào vấn đề chứ chẳng thèm vòng vo: “Chuyện Lạc Thực muốn mua lại quyền nhượng quyền kinh doanh của Trình Ký, anh có biết không?”
Gương mặt Trịnh Hạo Nhiên không lộ chút vẻ do dự nào, giống như một diễn viên đã thuộc lòng kịch bản, hiểu rõ cảnh phim tiếp theo là gì mà đọc ra những lời thoại đã chuẩn bị sẵn: “Chuyện lớn như vậy, anh biết chứ.”
“Đồng nghiệp của anh thậm chí còn biết rõ chuyện giữa em và Trình Quý Trạch nữa kìa.” Những chi tiết đó, cô chưa bao giờ chủ động kể với Trịnh Hạo Nhiên, nhưng khó tránh khỏi những lúc lỡ lời, hoặc là những khi anh tự mình nhận ra điều gì đó.
Trịnh Hạo Nhiên dường như chẳng hề cho là vậy: “Anh không có bán đứng em. Dự án này lúc đầu anh vốn có tham gia, nhưng anh thấy rất khó để cân bằng giữa việc công và việc tư, nên đã chủ động xin rút lui rồi.”
“Nhưng cái người họ Tô đó biết quá nhiều chuyện không nên biết.”
“Anh không biết em đang nói tới ai, anh cũng chẳng quen biết người nào họ Tô hết. Nhưng có lẽ cô ta có tai mắt riêng của mình, anh chỉ có thể nói cho em biết là anh chưa từng bán đứng em. Hơn nữa, anh cũng chẳng bận tâm mấy người họ Tô, họ Trần hay họ Lý đó nói cái gì, anh chỉ quan tâm em nghĩ thế nào thôi. Trình Quý Trạch không nghĩ cho em, lẽ nào em cũng không biết tự lo cho mình, không nghĩ cho chú Đức và mọi người sao? Giao Trình Ký cho Lạc Thực kinh doanh thì chỉ có lợi chứ chẳng có hại gì đâu.”
Trình Nhất Thanh dùng muỗng khuấy bát cháo thịt nạc hột vịt bắc thảo. Bát cháo này nhiều tầng nhân lại còn đặc quánh, mà những lời cô sắp nói ra đây cũng nặng nề y như vậy. “Hồi Song Trình Ký chưa mở, sao không thấy ai ngó ngàng tới Trình Ký vậy? Cửa hàng này của ba em tuy nhỏ, cũng chẳng kiếm được bao nhiêu tiền, nhưng chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm thì nhà em vẫn biết rõ.” Cô ngước mắt lên: “Anh Nhiên, lời này của em không có ý nhắm vào anh, nhưng nếu cần thiết, cũng phiền anh chuyển lời tới đồng nghiệp của anh giúp: Làm ăn ra làm ăn, Trình Quý Trạch đối với em chẳng ra làm sao thật, nhưng bản thân anh ấy tuyệt đối chưa từng làm gì có lỗi với nhà em cả. Bây giờ Song Trình Ký vừa mới có chút tiếng tăm mà bên này đã vội vàng đem Trình Ký bán đi, cái kiểu đâm sau lưng người ta như vậy, nhà em không có làm được đâu.”
Trịnh Hạo Nhiên quan sát Trình Nhất Thanh, thấy cô mặc chiếc áo thun trắng ngắn tay, quần jean, chân đi giày vải, trông vô cùng lanh lợi. Cô vẫn mang cái cốt cách của dân phố thị, cái dáng vẻ ân oán rạch ròi, dứt khoát đó cũng rất đỗi đời thường. Trong cái chất bình dân ấy lại pha chút cố chấp, giống như dòng sông chảy cả ngàn năm chẳng dễ gì chuyển hướng, Trịnh Hạo Nhiên cũng chẳng ngây thơ đến mức muốn thay đổi cô.
Anh nói: “Anh hiểu rồi.” Nghĩ đoạn, anh lại nói tiếp: “Nhưng em có biết cái xưởng gia công mà mấy đứa em tìm được đó, Trình Quý Trạch có hùn vốn vô trong đó không?”
“Hả? Trình Ký Hồng Kông có hùn vốn sao?”
“Không phải Trình Ký Hồng Kông, cũng không phải Song Trình Ký, mà là cá nhân Trình Quý Trạch.”
Trình Nhất Thanh cúi đầu nhìn bát cháo trước mặt, bên tai vẫn nghe tiếng Trịnh Hạo Nhiên nói: “Anh ta không nói với em sao?”
Cô ngẩng đầu lên mỉm cười, nhưng không tiếp tục chủ đề đó nữa: “Cháo nguội hết rồi. Mình mau ăn thôi anh.”
Khoảng thời gian sau đó, mỗi khi Trịnh Hạo Nhiên hẹn gặp là cô lại tìm cách thoái thác. Lần nào cô cũng bảo là đang bận, nhưng cụ thể là bận cái gì thì cô không nói. Trịnh Hạo Nhiên có hai dự cảm: hoặc là cô đang trốn tránh anh, hoặc là cô thật sự đang bận việc gì đó mà không muốn cho anh biết.
Anh vốn chẳng phải hạng người thích ngồi không mà đợi, bèn trực tiếp đến dưới lầu nhà cô chờ sẵn.
Dạo đó, Trình Nhất Thanh tan làm cực kỳ muộn, xe máy lại đem đi sửa. Trình Quý Trạch đã làm xong biển số xe lưu thông giữa Quảng Đông và Hồng Kông, chấm dứt những ngày tháng phải gọi xe hay mượn xe. Hôm ấy vì có việc phải đi qua đường bên Bắc Kinh, nên anh tiện đường chở Trình Nhất Thanh về.
Lúc gần đến nhà cô, từ đằng xa anh đã trông thấy một người đàn ông đứng chờ dưới hàng hiên. Anh ta vắt chiếc áo vest trên cánh tay, đứng giữa tiếng rao hàng của đám tiểu thương xung quanh, trông cứ như một diễn viên đi lầm phim trường, từ tòa nhà văn phòng máy lạnh chạy thẳng đến khu dân cư cũ kỹ này vậy. Trình Nhất Thanh nhìn qua cửa kính xe, nhỏ giọng thốt lên: “Sao anh ấy lại tới đây?”
Trịnh Hạo Nhiên cũng chăm chú nhìn chiếc Porsche chậm rãi hiện ra trên đường phố khu cũ của Quảng Châu, trông thấy biển số đen ký hiệu Quảng Đông Z, rồi lại đánh mắt quan sát người ngồi trong xe.
Trình Nhất Thanh bước xuống từ ghế phụ, đi tới nói chuyện với Trịnh Hạo Nhiên: “Sao anh lại tới đây?”
Trịnh Hạo Nhiên lại nhìn qua vai cô, dòm chiếc xe phía sau: “Đó là Trình Quý Trạch sao?”
“Ờ, đúng rồi đó.” Trình Nhất Thanh quay đầu lại, thấy xe vẫn còn đậu đó, bèn vẫy vẫy tay chào tạm biệt Trình Quý Trạch, rồi lại ngoảnh đầu qua: “Tìm em có việc gì không?”
Trong khoang xe, Trình Quý Trạch một tay gác lên vô lăng, nhìn hai người họ đứng nói chuyện dưới hiên nhà. Anh dõi theo chừng năm sáu giây rồi mới lái xe rời đi.
Thế nên, anh đã không chứng kiến được cảnh Trịnh Hạo Nhiên tỏ tình.
Trịnh Hạo Nhiên nói, anh không muốn vì chuyện công mà làm ảnh hưởng đến tình cảm hai người, anh có thể không cần công việc này, nhưng không thể sống thiếu cô. Trình Nhất Thanh đối với sự sến súa của anh ta cảm thấy vô cùng bất ngờ, mà điều khiến cô ngạc nhiên không kém là cô nhận ra bản thân đã chẳng còn cảm giác rung động như thời mới lớn đối với anh ta nữa. Cô nói: “Hiện tại em không suy tính chuyện tình cảm.”
Trịnh Hạo Nhiên đáp: “Anh hiểu rồi.”
–
Thời gian gần đây Trình Nhất Thanh đều mải mê lo chuyện bánh trung thu giới hạn. Hôm ấy cô cùng Trần Tịch Bùi ngồi ở tiệm cháo – bánh cuốn dưới lầu công ty, đối diện với đĩa bánh cuốn nhân thịt nạc, càng tính toán sổ sách lại càng thấy hăng hái. Trần Tịch Bùi ăn xong phần bánh cuốn trứng, liền lấy gương ra dặm lại lớp trang điểm. Tính sổ xong xuôi, Trình Nhất Thanh gấp tờ giấy lại làm đôi, vội vàng gắp nốt mấy miếng thịt trong đĩa, nhai vội vài miếng bánh rồi đứng dậy định đi.
Vừa bước ra cửa, cô liền chạm mặt một người đàn ông ăn mặc kiểu thợ trang trí nội thất. Bên cạnh bát của ông ta đặt một cái túi nilon, miệng túi mở rộng, lộ ra một cái hộp bao gói đơn sơ bên trong. Vì tông màu phối trên vỏ hộp giống hệt của Song Trình Ký nên cô tò mò liếc thêm cái nữa, để rồi sửng sốt khi thấy trên đó in rõ ba chữ “Song Trình Ký”.
Một nhãn hiệu giống hệt như đúc.
Bước chân cô khựng lại, cô chộp lấy cái hộp để xem cho kỹ. Người thợ kia giật nảy mình: “Cô làm cái gì vậy?” Trần Tịch Bùi cũng ngoái đầu lại xem cô đang làm trò gì.
“Đại ca, cái này mua ở đâu vậy?”
Người thợ dè chừng nhìn cô: “Cô hỏi chuyện này làm gì? Tôi mang đồ của mình vào đây ăn, bà chủ còn chẳng nói gì, cô hỏi đông hỏi tây…”
Trình Nhất Thanh rút tờ năm mươi tệ ra đập lên bàn: “Tôi muốn mua nó.”
“Tiệm tạp hóa ở nhà ga có bán đầy đó.”
Trình Nhất Thanh cảm ơn vị đại ca nọ, vội vã tạm biệt Trần Tịch Bùi, quay người nhảy lên xe máy, lao thẳng về phía nhà ga.
Hồi ga Quảng Châu mới khánh thành vào cuối thập niên 70, những vị khách đầu tiên đa phần là người Hồng Kông lên phía Bắc. Toàn quyền Hồng Kông đương thời là MacLehose đã ngồi chuyến tàu tốc hành Quảng Đông – Hồng Kông đầu tiên để trở về Hồng Kông, đây cũng là chuyến tàu đầu tiên chạy giữa hai miền Quảng Đông và Hồng Kông sau suốt ba mươi năm trời. Mấy năm sau đó, chú Đức lặn lội sang Hồng Kông để tìm đường phát triển cho Trình Ký, rồi sau này lại thường xuyên ra vào tòa án, ông cũng ngồi chính chuyến tàu này như bao thương nhân qua lại giữa hai miền khác.
Đến thập niên 90, làn sóng lao động đổ dồn về Quảng Châu, nhà ga chính là trạm dừng chân đầu tiên đối mặt với con nước dữ ấy. Khi đó, người ta vừa bước chân ra khỏi ga sẽ nhìn thấy một chiếc đồng hồ khổng lồ trên tòa nhà chính diện, bên trên là ba chữ “Ga Quảng Châu” to tướng, hai bên tả hữu lần lượt là hàng chữ đỏ “Thống nhất Tổ quốc” và “Chấn hưng Trung Hoa”. Ngoại trừ mấy tấm bảng quảng cáo Kiện Lực Bảo, Thái Dương Thần ở gần đó đã sớm thay bằng nhãn hiệu khác, thì những thứ còn lại chẳng khác gì so với ga tàu đương hiện ra trước mắt Trình Nhất Thanh lúc này.
Thế nhưng, Quảng Châu vào những năm đầu thiên niên kỷ mới là thời kỳ băng nhóm cướp giật hoành hành, nhà ga lại chính là điểm đen về an ninh. Đủ mọi hạng người từ phe vé, con nghiện, kẻ buôn m* t**, bọn sản xuất hàng giả cho tới lũ trộm cắp móc túi đều tụ tập tại đây. Dân địa phương nếu không có việc gì thì đều né đường này mà đi. Vậy mà Trình Nhất Thanh lại chọn đi ngược dòng người ấy.
Chưa tới nhà ga, Trình Nhất Thanh đã tìm một trạm giữ xe gắn máy ở đằng xa để gửi xe rồi mới đi bộ vào. Thời tiết Quảng Châu oi nồng, càng đi sâu vào trong, mùi mồ hôi, mùi quần áo lâu ngày chưa giặt cùng mùi mì gói càng nồng nặc hơn. Cô đưa mu bàn tay quẹt đi những giọt mồ hôi lớn đương chảy dài trên trán, ánh mắt vô thức rà soát từng sạp hàng ở mọi ngóc ngách.
Cô thấy một người đàn bà đương ôm tai khóc hù hù, máu tươi theo kẽ tay cô ta mà chảy dài xuống. Nửa năm sau, cô bắt đầu thấy hình ảnh người đàn bà ôm đôi tai đầy máu đương khóc này xuất hiện trên tin tức tiêu biểu của năm, chú thích ảnh nói rằng người này đã bị bọn cướp giật phăng đôi bông tai vàng theo cả vành tai.
Còn ngay lúc này, Trình Nhất Thanh chỉ cảm thấy một nỗi hoang mang tột độ.
Cô lách qua từng dòng người rồng rắn xếp hàng chẳng rõ đâu là đầu hàng, mặc kệ những ánh mắt nghiêm nghị của nhân viên an ninh, cô ghé mắt nhìn vào từng tiệm tạp hóa nhỏ để dò hỏi. Cuối cùng, cô cũng tìm thấy một sạp hàng nhỏ nằm ven quảng trường nhà ga, gần phòng chờ tầng một. Cô nói: “Cho tôi một gói Song Trình Ký.”
Kẻ giữ sạp là một gã thanh niên nhuộm tóc vàng đương đánh bài với người bên cạnh. Gã gom bài lại, dùng thứ tiếng phổ thông sặc mùi giọng Quảng hỏi: “Ký gì cơ?” Rồi gã mò mẫm trên kệ lấy ra một bao thuốc lá ném cho cô.
“Song Trình Ký! Bánh hạnh nhân!” Trình Nhất Thanh dùng ngón tay chỉ đích danh. Cô liếc nhìn gã tóc vàng kia, cảm thấy có chút quen mắt.
Gã tóc vàng lườm cô một cái, miệng lầm bầm chửi thề câu gì đó rồi ném hộp bánh hạnh nhân qua. Cô cúi đầu nhìn, cũng là bao bì màu nâu, cùng một kiểu chữ viết tên Song Trình Ký, cùng một hình ảnh sản phẩm, mô phỏng giống tới bảy tám phần. Chỉ có điều hộp giấy bao bì kém chất lượng, loại giấy mỏng không có màng bọc nilon, cầm lên thấy rất thô ráp. Màu sắc logo tuy giống nhưng trông cứ như bị phơi nắng lâu ngày nên đã bạc màu.
Thấy cô không có ý định trả tiền, gã đàn ông lớn giọng quát: “Bốn mươi lăm tệ!”
“Bốn mươi lăm?” Trình Nhất Thanh ngước mắt lên, lặp lại con số đó một lần nữa.
Gã tóc vàng tưởng cô chê đắt, bèn gắt gỏng: “Mua đồ ở nhà ga thì chắc chắn phải mắc hơn bên ngoài rồi. Này, rốt cuộc cô có mua hay không hả?”
“Anh nhập hàng này ở đâu?”
Lần này, đối phương mới thực sự nghiêm túc quan sát cô một lượt, ngay cả mấy gã bạn chơi bài của gã cũng buông bài xuống, dòm cô từ đầu đến chân.
Trình Nhất Thanh biết nơi này đủ mọi hạng người phức tạp, nhưng cô là dân địa phương, hiểu rõ trên quảng trường nhà ga luôn có rất đông lực lượng hành pháp, nên cô chẳng hề nao núng, lớn tiếng lặp lại: “Anh nhập hàng ở đâu?”
“Cô là ai? Mắc gì tôi phải nói cho cô biết chứ?!”
Người chung quanh bắt đầu vây lại xem náo nhiệt.
Giữa tiết trời đại thử của Quảng Châu, nơi này chỉ có một chiếc quạt điện đang quay cành cạch, phả luồng gió gắt về phía kẻ bán hàng. Dưới chân quạt, đám dây điện màu đen quấn quýt nhằng nhịt, nhưng chẳng có lấy một chút gió nào lọt tới chỗ cô.
Cô lại lặp lại câu hỏi đó lần nữa. Gã bạn chơi bài của tên tóc vàng bèn nhảy ra khỏi sạp hàng, áp sát vây lấy cô. Cộng thêm đám đàn ông đứng xem chung quanh, bên cạnh cô bỗng chốc như mọc lên một bức tường người.
Cô vốn là kẻ cứng cỏi, chẳng chút sợ hãi, gương mặt lạnh lùng nhìn trừng trừng đối phương, tựa như hai hòn đá tảng va vào nhau.
Đột nhiên có người nắm lấy vai kéo cô ra phía sau, cô ngẩng đầu nhìn, hóa ra là Trình Quý Trạch.
Anh sa sầm nét mặt, nói với gã tóc vàng: “Tôi mua hết toàn bộ hàng của nhãn hiệu này.”
Gã tóc vàng ngẩn người, nhìn sang bạn mình, gã kia bèn hối: “Còn đứng đực ra đó làm gì? Mau dọn hàng đi chứ!”
Trình Quý Trạch lại nói: “Không chỉ bấy nhiêu, tôi còn muốn lấy thêm năm mươi thùng nữa.”
“Năm mươi?” Gã tóc vàng há hốc miệng: “Ở đây không có nhiều đến thế đâu!”
Trình Quý Trạch thong dong rút từ chiếc ví dài màu đen ra một xấp tiền mệnh giá một trăm tệ, đặt lên mặt tủ kính trước mặt gã tóc vàng: “Nói cho tôi biết tôi cần phải liên lạc với ai.” Anh đặt từng tờ, từng tờ một xuống mặt bàn. Gã tóc vàng trợn tròn mắt, nhìn theo từng tờ tiền anh đặt xuống, con ngươi lại càng mở lớn hơn.
Một phút sau, Trình Quý Trạch nhận được một mảnh giấy xé ra từ sổ ghi chép, bên trên viết một dãy số. Anh xếp tờ giấy lại, nhét vào túi áo, rồi nắm lấy tay Trình Nhất Thanh quay người bước đi. Bên trái là người, bên phải cũng là người, tất cả đều đổ dồn ánh mắt về phía hai người. Trên mặt Trình Quý Trạch thoáng hiện vẻ hung hãn hiếm thấy, anh siết chặt tay Trình Nhất Thanh, gần như là nửa kéo nửa dìu cô chen ra khỏi đám đông, bỏ lại những ánh nhìn soi mói ở phía sau.
Cả khu vực nhà ga đều nồng nặc một mùi vị mà những kẻ cay nghiệt thường gọi là “mùi của người nghèo”. Sau này khi Trình Nhất Thanh hồi tưởng lại đoạn đường này, cô cảm thấy nó dường như dài vô tận trong ký ức. Cô nhớ rõ bóng lưng của Trình Quý Trạch, từng bước từng bước vững chãi tiến về phía trước trong tầm mắt cô, mãi cho đến tận rìa ngoài của nhà ga, nơi phía đối diện là những tửu lầu quán xá, phòng bán vé và bến xe khách.
Trình Quý Trạch giơ tay định gọi xe, Trình Nhất Thanh sực nhớ ra: “Xe máy của tôi vẫn còn ở trạm giữ xe.” Anh xoay người lại nhìn cô, không nói lời nào.
Trình Nhất Thanh tưởng anh nghe không rõ, bèn nhắc lại: “Xe của tôi còn ở trạm giữ xe. Anh cứ về trước đi, tôi đi lấy xe.”
Trình Quý Trạch nói: “Lần sau đừng một mình đến nơi nguy hiểm như vậy nữa.”
“Tôi thấy Song Trình Ký có hàng giả, nên cuống lên…”
Trình Quý Trạch như thể không nghe thấy lời cô, lặp lại lần nữa: “Lần sau đừng làm như vậy nữa.”
Nhà ga tuy hỗn loạn thật, nhưng cũng không đến mức nguy hiểm tính mạng, chỉ là tỉ lệ mất cắp đặc biệt cao mà thôi. Thế nhưng Trình Nhất Thanh im lặng, chấp nhận lời khiển trách của anh.
Trình Quý Trạch rút mảnh giấy trong túi áo ra đưa cho Trình Nhất Thanh: “Gọi thử xem.” Cô đón lấy mảnh giấy, dường như trên đó vẫn còn vương lại hơi ấm từ người anh.
Nhấn dãy số điện thoại này, Trình Nhất Thanh bàng hoàng nhận ra, con số này vốn đã được lưu sẵn trong máy mình.
Là chú hai.