Sống Sót Trong Bóng Đêm

Chương 5: Trò Chơi Hiến Tế

Cánh cổng đá khép lại phía sau, chặn đứt tiếng gào của Dị Thể. Đường hầm phía trước co hẹp dần, chỉ còn lại ánh sáng nhợt nhạt của những mạch Hắc Dẫn Lực rỉ ra từ vách tường. Lam Nhi bước đi nhẹ tênh, tà váy xanh phất phơ giữa làn khí lạnh. Minh giữ khoảng cách, mắt không rời khỏi từng cử chỉ của cô gái ấy.

Không gian tĩnh lặng đột ngột bị phá vỡ khi một tiếng “cạch” vang lên – sàn đá dưới chân tụt xuống, vách tường hai bên mở ra, cả nhóm bị đẩy vào một căn phòng hình tròn. Trên tường, ánh sáng lập lòe, những ký hiệu cổ xưa uốn lượn như rắn bò.

Giữa phòng, Thầy Hiệp xuất hiện, áo vest đen phủ đầy bụi, khuôn mặt dài lạnh lẽo, đôi mắt chứa thứ ánh sáng khó đoán. Ông đứng sau một cái bàn thấp, trên bàn là năm chiếc hộp gỗ nhỏ, mỗi chiếc khắc một biểu tượng lạ.

“Chào mừng các em đến với vòng tiếp theo,” ông cất tiếng, giọng trầm vang vọng khắp căn phòng, không rõ từ đâu vọng lại. “Luật chơi lần này rất đơn giản. Trò chơi hiến tế. Năm người, nhưng chỉ bốn được quyền đi tiếp. Người bị chọn sẽ bị loại khỏi trò chơi, theo đúng nghĩa đen.”

Linh siết chặt cuốn sổ, mắt liếc nhanh các hộp gỗ. “Ông bắt chúng tôi tự chọn người bỏ lại?”

“Không phải tôi bắt. Chính các em sẽ quyết định. Nếu không chọn, tất cả sẽ cùng bị loại. Các em có mười phút.” Ông rút ra một chiếc đồng hồ cát, lật ngược. Cát đen bắt đầu chảy xuống, từng hạt như nhấn chìm mọi hi vọng.

Không ai nói gì. Không gian đặc quánh. Duy nhìn Minh, rồi nhìn từng người một, đôi mắt sẫm màu như sắp bùng nổ.

An đứng im lặng, bóng tối xung quanh cô như dày đặc hơn. Cô khẽ thì thầm điều gì đó không ai nghe rõ, mắt nhìn vào khoảng không.

Lam Nhi vẫn mỉm cười, giọng trong veo: “Trò chơi này thú vị thật đấy. Chỉ cần chọn một người thôi mà. Có gì đâu.”

Linh quay sang Minh, giọng nghẹn lại: “Chúng ta không thể chọn. Không ai đáng bị bỏ lại.”

Duy nghiến răng: “Không chọn thì chết cả lũ. Đừng ngu ngốc nữa!”

Bầu không khí căng như dây đàn. Minh im lặng, mắt nhìn vào chiếc hộp trước mặt. Anh nhớ lại mọi chuyện đã qua – từng cái chết, từng lần thoát hiểm, từng vết thương chưa kịp lành.

Linh run rẩy: “Nếu phải chọn… tôi sẽ là người đi.”

Minh cắt ngang: “Không ai tự nguyện được. Đây là quy tắc. Phải do số đông quyết định. Nếu không, tất cả sẽ bị loại.”

Duy đập mạnh tay lên bàn, giọng khàn đặc: “Tôi không sợ chết. Nhưng tôi không muốn nhìn ai trong số chúng ta biến mất chỉ vì một trò chơi b*nh h**n như thế này!”

An ngẩng đầu, mắt đen láy lấp lánh: “Người bị loại… chưa chắc đã chết hẳn. Có thể chỉ biến mất khỏi vòng này. Nhưng… họ sẽ không còn là chính mình nữa.”

Minh nhìn Thầy Hiệp, cố tìm chút nhân tính trong ánh mắt ông, nhưng chỉ thấy một vực sâu lạnh lẽo. Thầy Hiệp khoanh tay, lạnh nhạt: “Còn tám phút.”

Lam Nhi bật cười, tiếng cười lanh lảnh vang vọng khắp phòng. “Hay là để tôi giúp các bạn chọn nhé?”

Linh gắt lên: “Im đi!”

Duy quay sang Minh: “Cậu quyết định đi. Tôi nghe theo.”

Minh lắc đầu: “Không ai có quyền quyết định số phận người khác. Chúng ta phải tìm cách phá luật.”

An thì thầm: “Quy tắc luôn có kẽ hở…”

Minh nhìn quanh, ánh mắt lướt qua các biểu tượng trên hộp gỗ. Anh nhận ra mỗi chiếc hộp đều có một vết nứt nhỏ, như dấu hiệu của sự không hoàn thiện. Anh cúi xuống, chạm tay vào một chiếc hộp. Bóng tối trong lòng bàn tay anh tràn ra, len lỏi vào từng khe hở. Một dòng chữ hiện lên trên mặt bàn: “Chỉ kẻ không mang ký ức mới được đi tiếp.”

Minh lặng người. Những ký ức – cái giá của Khế Ước Bóng Đêm – lại một lần nữa trở thành con dao hai lưỡi.

Linh đọc nhanh: “Nếu ai đó đã đánh đổi hết ký ức, người đó sẽ không bị loại, mà là… sẽ tồn tại mãi trong bóng tối này.”

Duy siết chặt nắm đấm: “Chúng ta đều còn ký ức. Không ai trong số mình có thể thoát.”

Lam Nhi bỗng tiến lại, mắt ánh lên vẻ ngây thơ quái dị: “Nhưng nếu một người tự nguyện giao nộp ký ức cho bóng tối, quy tắc sẽ thay đổi. Tôi đã thử rồi. Cảm giác… rất tuyệt.”

An thì thầm: “Đừng nghe cô ta. Bóng tối chỉ lấy, không bao giờ trả lại.”

Bầu không khí đặc lại. Duy quay sang Linh: “Cậu có thể giải mã thêm được gì không?”

Linh lật sổ, tay run lên. “Quy tắc ghi: ‘Người bị chọn sẽ trở thành hiến tế, ký ức của họ nuôi dưỡng vòng lặp. Nếu tất cả từ chối, quy tắc sẽ ăn mòn từng người cho tới khi không còn ai nhận ra chính mình.’”

Thầy Hiệp nhếch mép: “Năm phút.”

Minh nhắm mắt, hít sâu. Trong lòng anh, ký ức về mẹ, về em gái, về những ngày tháng cũ như tấm lưới siết chặt lấy trái tim. Nhưng phía trước, nếu không chọn, mọi người sẽ tan biến.

Lam Nhi đột ngột ngả người lên vai Minh, thì thầm: “Anh muốn biết cảm giác mất hết mọi thứ không? Để tôi chỉ cho.”

Bàn tay cô lạnh ngắt, bóng tối tuôn ra như nước lũ. Minh khựng lại, cảm giác một phần ký ức bị kéo tuột đi. Anh vùng dậy, bóng tối trong anh cuộn lên, đẩy lùi Lam Nhi ra xa.

Duy gầm lên, lao tới, mầm gai mọc đầy cánh tay, chắn giữa Minh và Lam Nhi. “Đừng động vào cậu ấy!”

Lam Nhi phá lên cười: “Tôi chỉ đùa thôi mà. Các người sợ quá nhỉ?”

Minh th* d*c, mắt nhìn Lam Nhi đầy cảnh giác. Linh vội kéo Minh về phía mình: “Anh ổn không?”

An lặng lẽ lùi vào góc, môi mấp máy: “Bóng tối đang đói…”

Thầy Hiệp gõ nhịp lên mặt bàn: “Bốn phút.”

Linh nghiến răng, quay sang Duy: “Chúng ta phải làm gì đó. Phải có cách nào khác.”

Duy nhìn từng người, rồi gằn giọng: “Nếu không ai chịu chọn, tôi sẽ tự chọn mình.”

Minh lắc đầu: “Không! Tôi không cho phép.”

Duy trừng mắt: “Tôi không cần ai cho phép!”

Không khí nặng trĩu, từng ánh mắt đan xen giữa quyết tâm và tuyệt vọng.

Lam Nhi bỗng trở nên mềm mỏng, mắt ánh lên vẻ cảm thông giả tạo: “Các bạn không cần phải tự làm khổ mình đâu. Để tôi làm vật hiến tế cho.”

Linh nhìn cô, ánh mắt nghi ngờ: “Tại sao?”Lam Nhi mỉm cười, môi cong lên như vết cắt: “Tôi đã không còn gì để mất. Tôi chỉ muốn một cơ hội được yên nghỉ.”

Duy do dự, nhìn Minh, rồi nhìn An. Minh gật đầu, giọng trầm: “Nếu cô muốn tự nguyện…”

Lam Nhi đưa tay về phía chiếc hộp có biểu tượng vòng tròn đen. Cô đặt bàn tay lên, nhắm mắt lại. Ngay khoảnh khắc ấy, mặt đất dưới chân rung lên dữ dội, bóng tối cuộn trào.

Nhưng rồi, Lam Nhi bật dậy, ánh mắt đổi sắc. Từ bàn tay cô, những dải bóng tối phóng ra, quấn lấy Linh. Linh kêu lên, thân hình bị kéo giật về phía bóng tối đang há miệng.

Duy và Minh lao tới, nhưng bóng tối của Lam Nhi mạnh khủng khiếp, từng lớp từng lớp như mạng nhện khóa chặt Linh. An đứng bất động, mắt mở to, mồ hôi lạnh chảy dài trên má.

Minh dồn hết Hắc Dẫn Lực, thân hình tan vào bóng tối, dịch chuyển sát Linh, ôm chặt lấy cô. Bóng tối trong Minh và Lam Nhi va vào nhau, tạo ra một âm thanh rít chói tai. Duy tung mầm gai, phá nát những sợi bóng tối, cố kéo Linh ra ngoài.

Linh hoảng loạn, bàn tay bấu chặt tay Minh. “Đừng buông! Đừng để em biến mất!”

Minh nghiến răng, dồn sức. “Anh sẽ không để mất em. Không lần nào nữa!”

Cả căn phòng rung chuyển, ánh sáng từ những ký hiệu trên tường bùng lên. Thầy Hiệp đứng lùi lại, mắt lạnh lẽo quan sát.

Cuối cùng, bóng tối của Lam Nhi bị đẩy lùi. Linh ngã xuống sàn, thở hổn hển, khuôn mặt tái nhợt. Minh ôm lấy cô, ánh mắt ngập tràn giận dữ. Duy đứng chắn trước hai người, mầm gai vẫn mọc đầy cánh tay.

Lam Nhi lùi lại, cười lớn: “Tôi chỉ muốn thử xem các người mạnh đến đâu thôi. Đừng trách.”

Minh gầm lên: “Cô suýt g**t ch*t Linh!”

Lam Nhi l**m môi, ánh mắt điên dại: “Nếu không phải tôi, sẽ là người khác. Bóng tối không tha ai đâu.”

Linh run rẩy, ôm đầu: “Tôi… tôi thấy… một phần ký ức vừa bị cướp đi…”

An bước lại, đặt tay lên vai Linh, thì thầm: “Một phần nhỏ thôi. Nhưng bóng tối đã đánh dấu em rồi.”

Duy quay sang Thầy Hiệp: “Ông còn đứng nhìn đến bao giờ? Đây là trò chơi gì vậy?”

Thầy Hiệp nhún vai: “Ta chỉ thực hiện đúng quy tắc. Các em có ba phút.”

Minh nhìn quanh, tâm trí quay cuồng. Sự nghi ngờ bắt đầu len lỏi trong nhóm – ai sẽ là kẻ tiếp theo phản bội? Còn ai che giấu điều gì?

Linh thì thầm: “Chúng ta không thể tin ai ngoài chính mình.”

Duy gằn giọng: “Nếu ai có ý định phản bội, tốt nhất hãy nói ngay bây giờ.”

An lạnh lùng: “Chưa ai ở đây hoàn toàn vô tội.”

Không khí càng thêm ngột ngạt. Lam Nhi dựa vào tường, cười khẩy: “Các bạn bắt đầu nghi ngờ nhau rồi đấy. Trò chơi mới thực sự bắt đầu mà.”

Thầy Hiệp gõ nhịp: “Hai phút.”

Minh nhìn từng người – Linh xanh xao, Duy căng thẳng, An lặng lẽ, Lam Nhi đầy ngụy tạo. Anh cảm nhận bóng tối len lỏi vào từng kẽ hở trong tâm trí mỗi người. Sự tin tưởng rạn nứt, những ánh mắt đan xen giữa phòng thủ và công kích.

Duy đột ngột quay sang Minh: “Tại sao cậu lại dịch chuyển nhanh như vậy? Cậu che giấu điều gì à?”

Minh đáp lạnh lùng: “Tôi chỉ dùng những gì mình có để bảo vệ đồng đội.”

Linh chen vào: “Đủ rồi! Nếu nghi ngờ nhau, chúng ta sẽ tự sát trước khi bóng tối kịp làm điều đó.”

An lẩm nhẩm: “Bóng tối nuốt chửng mọi lời thề…”

Lam Nhi xen vào: “Có khi… người đáng bị loại nhất chính là người yếu đuối nhất.”

Linh quay phắt sang cô, ánh mắt rực lửa: “Cô im đi!”

Thầy Hiệp mỉm cười: “Một phút.”

Thời gian cạn dần, mọi người lặng im. Minh cảm nhận rõ vết rạn trong nhóm – sự hoài nghi, sợ hãi, giận dữ hòa vào nhau như dòng chảy tối tăm không lối thoát.

Duy thở hắt, giọng trầm: “Nếu phải chọn, tôi vẫn sẽ là người đi. Tôi không muốn ai khác phải chịu.”

Minh lắc đầu: “Tôi sẽ không để cậu làm thế. Nếu cần, tôi sẽ là người bị loại.”

Linh bật khóc: “Đừng… Đừng ai nhận hết về mình…”

An thì thầm: “Thời gian sắp hết. Quy tắc sẽ tự chọn.”

Chiếc đồng hồ cát chỉ còn lại vài hạt cuối cùng. Không gian như đặc quánh lại, ánh sáng từ những ký hiệu trên tường chuyển sang màu đỏ máu.

Đúng lúc ấy, Lam Nhi lao tới, bàn tay đen sì chộp lấy Linh. Nhưng lần này, Minh và Duy cùng lúc phản công – bóng tối trong Minh hòa với gai đen của Duy, tạo thành một vòng bảo vệ vững chắc. Lam Nhi bị bật lùi, gào lên, đôi mắt đầy phẫn nộ.

Bất ngờ, một luồng sáng chói lòa b*n r* từ cuốn sổ của Linh, quét qua mặt bàn. Tất cả các hộp gỗ đồng loạt mở nắp, một làn khói đen bốc lên, xoáy tròn trên trần nhà.

Thầy Hiệp vỗ tay: “Trò chơi hiến tế đã hoàn thành. Các em đã chọn. Người bị loại là… kẻ đầu tiên đánh mất niềm tin vào đồng đội.”

Không gian rung lên, một bóng đen tách khỏi nhóm, trôi lơ lửng giữa phòng. Đó là một bản thể lờ mờ, không rõ hình dáng. Lam Nhi nhìn nó, cười lớn: “Đó là tôi, hay là một phần của các người?”

Bóng đen tan biến vào tường, để lại căn phòng im lặng đến ngột ngạt.

Thầy Hiệp cúi đầu: “Bốn người còn lại, xin chúc mừng. Nhưng từ giờ, trong các em đã gieo mầm nghi ngờ. Hãy xem, nó sẽ lớn dần lên như thế nào.”

Căn phòng dần tan chảy, tường đá hóa lỏng, cuốn lấy mọi thứ. Cả nhóm bị hút vào một đường hầm mới, bóng tối dày đặc hơn, lạnh lẽo hơn. Tiếng cười của Lam Nhi vang vọng phía sau, như một lời nguyền chưa dứt.

Minh nắm chặt tay Linh, ánh mắt không còn chắc chắn. Duy lặng lẽ bước đi phía trước, bóng lưng cô đơn. An bám sát mọi người, môi mím chặt, mắt đen sâu thẳm. Sự tin tưởng trong nhóm đã bị rạn vỡ, chẳng ai biết liệu bóng tối hay chính lòng người mới là hiểm họa thật sự đang chờ đợi phía trước.

Ở cuối đường hầm, ánh sáng đỏ rực le lói, như dẫn dụ cả nhóm đến một thử thách còn kinh hoàng hơn. Trong lòng mỗi người, một hạt mầm nghi ngờ đã bén rễ, chực chờ ngày vươn lên thành cơn cuồng phong bóng tối.