Sống Sót Trong Bóng Đêm

Chương 4: Thành Phố Ánh Sáng Giả Tạo

Kim đồng hồ lặng lẽ nhích. Không gian quảng trường như co lại, từng luồng khí lạnh quét qua mặt, khiến ai nấy gai người. Minh đi đầu, dáng cao gầy chìm trong áo khoác xám, mắt không rời phía trước. Duy lặng lẽ bám sát, mầm gai cuộn tròn quanh cổ tay. Linh dõi theo sau, ngón tay siết chặt cuốn sổ. An bước cuối cùng, dáng nhỏ bé lọt thỏm giữa bóng tối và ánh trăng nhợt nhạt.

Lối ra khỏi quảng trường là một con đường lát đá, chạy thẳng vào màn đêm đặc quánh. Mỗi bước chân vang lên như dội lại từ nơi xa lạ nào đó, tạo thành nhịp điệu nặng nề. Minh dừng lại, nhìn quanh. Không khí ngột ngạt, nhưng phía xa, thấp thoáng ánh sáng vàng hắt lên bầu trời tím sẫm. Một thành phố hiện ra, đèn đuốc rực rỡ như đang mời gọi.

Linh lên tiếng, giọng khẽ: “Có khi nào… đó là nơi an toàn?”

Duy nhếch mép, mắt vẫn lạnh băng: “An toàn mà sáng thế kia? Ở đây, càng sáng càng phải đề phòng.”

An lặng lẽ nhìn về phía thành phố, đôi mắt tối sâu như không phản chiếu ánh sáng nào. “Nơi đó… rất nhiều tiếng thì thầm. Không phải của người sống.”

Minh nhìn mọi người, rồi gật đầu: “Dù sao cũng phải thử. Ở lại ngoài này, không biết có thứ gì đang đợi.”

Cả nhóm tiến về phía thành phố ánh sáng. Càng đến gần, bầu không khí càng khác lạ. Đèn đường vàng ấm áp treo khắp nơi, hai bên là những ngôi nhà cao tầng, cửa sổ sáng choang, bên trong thấp thoáng bóng người cười nói. Âm thanh rộn rã vang ra tận phố, tưởng như một thế giới hoàn toàn khác biệt với bóng tối bao trùm ngoài kia.

Minh bước chậm lại, tay đặt lên vai em gái. Linh bối rối nhìn quanh. “Sao… mọi người ở đây lại bình thường vậy?”

Một người phụ nữ trung niên, mặc áo len đỏ, đẩy xe hàng đi ngang qua, mỉm cười thân thiện: “Các cháu mới đến à? Thành phố này luôn chào đón người lạ. Vào đi, ở đây an toàn lắm.”

Duy nghiến răng, lùi lại một bước. “Có gì đó không ổn.”

Minh gật đầu rất nhẹ, ánh mắt không rời người phụ nữ. “Cảm giác của tôi cũng vậy.”

An đứng sát Linh, thì thào: “Đừng tin… Họ không có bóng.”

Linh giật mình, nhìn xuống chân những người qua lại. Dưới ánh đèn rực rỡ, không một ai có bóng đổ trên mặt đất.

Minh nhận ra ngay, toàn thân căng cứng. Anh kéo cả nhóm lại gần, thì thầm: “Chúng ta không được tách ra. Đi tiếp, nhưng phải cảnh giác.”

Đám đông mỗi lúc một đông hơn. Người già, trẻ nhỏ, thanh niên – ai cũng tươi cười, đi lại hối hả. Những cửa hàng mở cửa sáng choang, tiếng mời gọi rộn ràng. Một nhóm học sinh cười nói chạy ngang qua, tay xách túi bánh mì nóng hổi. Mùi thơm quyện trong không khí, k*ch th*ch cơn đói đang cồn cào trong bụng từng người.

Duy nhìn quanh, lông mày nhíu lại: “Chúng ta phải tìm lối ra. Đừng để bị lạc.”

Linh lật nhanh cuốn sổ, mắt đảo qua các trang ghi chép. “Nếu đây là một quy tắc quái đàm, nó sẽ có điểm yếu. Phải tìm ra, trước khi bị cuốn vào trò chơi của chúng.”

An lặng lẽ nhìn lên bầu trời. Mặt trăng vẫn treo lơ lửng, nhưng ở đây, ánh sáng gần như không chạm tới được. Thành phố này như một ốc đảo rực rỡ giữa đại dương bóng tối, nhưng mọi thứ quá hoàn hảo, quá yên bình.

Một đứa bé trai chạy tới, đưa cho An một viên kẹo. “Chị ăn đi, kẹo này ngọt lắm.”

An nhận lấy, nhìn sâu vào mắt cậu bé. Trong đôi mắt ấy, không có phản chiếu, không có tia sáng nào. Cô lạnh sống lưng, đặt viên kẹo vào tay Linh. “Đừng ăn. Không phải kẹo thật.”

Tiếng còi xe vang lên. Một chiếc xe buýt đỗ sát vỉa hè, cửa mở ra, tài xế vẫy tay: “Các bạn trẻ, lên xe đi, tôi sẽ đưa các bạn đi tham quan thành phố. Ở đây vui lắm.”

Duy lùi lại, kéo cả nhóm về phía sau. Minh bình tĩnh đáp: “Cảm ơn, nhưng chúng tôi muốn đi bộ.”

Tài xế vẫn cười, nhưng nụ cười méo mó hơn. “Ở đây không ai đi bộ cả. Lên xe đi, nếu không các bạn sẽ bị lạc.”

Không ai nhúc nhích. Tài xế đóng sầm cửa, xe buýt lao đi, để lại vệt sáng dài trên mặt đường. Minh quay sang Duy, nói khẽ: “Cậu có cảm giác gì không?”

Duy gật đầu: “Mầm gai không chịu lớn ở đây. Đất không nuôi nổi bóng tối.”

Linh đánh dấu lên sổ: “Vậy, quy tắc ở đây là gì? Ánh sáng ngăn cản mọi thứ sống thật. Chỉ có vỏ ngoài, không có hồn.”

An khẽ nói: “Họ là Dị Thể. Bị ánh sáng giả này giam giữ. Nếu ở lại, chúng ta cũng sẽ thành như họ.”

Tiếng nhạc vang lên từ quảng trường trung tâm. Một đoàn người tụ tập, cùng vỗ tay hát hò. Trên sân khấu, một người đàn ông mặc vest đen bước ra, giọng nói vang vọng: “Chào mừng các vị khách mới! Đêm nay, thành phố này sẽ có thêm những thành viên tuyệt vời!”

Đám đông vỗ tay rào rào. Minh kéo cả nhóm lùi về một con hẻm nhỏ, tránh xa ánh đèn. Nhưng ngay lập tức, một nhóm trẻ con xuất hiện, xếp thành hàng, chặn lối đi.

Đứa bé đứng đầu cười toe toét: “Các anh chị, đi đâu vậy? Ở đây vui mà. Ở lại với bọn em đi.”

Duy nhíu mày, mầm gai rít lên khe khẽ, nhưng không thể mọc dài hơn nữa. Linh thở hắt, nhìn quanh: “Chúng ta bị vây rồi.”

Minh bình tĩnh, ánh mắt đảo khắp nơi. “Chúng ta phải tìm đường khác. Không được để bị chia cắt.”

Đột nhiên, tiếng gọi vang lên phía sau: “Anh Minh!”

Minh sững lại. Đó là giọng em gái mình. Anh quay phắt lại, tim đập thình thịch. Giữa bóng tối cuối con hẻm, một cô gái nhỏ tóc đen, mặc áo sơ mi trắng, đang khóc nức nở. Đôi mắt cô bé long lanh, tràn ngập sợ hãi.

“Anh ơi, cứu em với! Họ giữ em lại, không cho em về với anh!”

Duy và Linh cùng quay đầu, ánh mắt cảnh giác. An lặng lẽ tiến lên, đôi mắt tối lại, dõi theo từng chuyển động của cô bé.

Minh lao tới, nhưng Duy giữ chặt tay anh lại: “Bình tĩnh! Đó chưa chắc là thật.”

Minh vùng ra, mắt đỏ lên: “Đó là em tôi! Tôi phải cứu nó!”

Linh giữ lấy cánh tay còn lại của Minh, giọng run rẩy: “Minh, bình tĩnh! Ở đây, bất cứ thứ gì cũng có thể biến thành bóng tối. Anh chắc đó là em mình không?”

Cô bé vẫn khóc, tiếng nức nở mỗi lúc một rõ. “Anh ơi, em đau lắm! Họ không cho em đi đâu cả!”

Duy nhìn sâu vào mắt cô bé, rồi khẽ lắc đầu: “Mắt không có phản chiếu. Đó không phải người thật.”

Minh run rẩy, hai tay nắm chặt, móng tay bấu vào da thịt đến bật máu. Nhưng giọng em gái lại vang lên, kéo anh trở về ký ức: đêm cuối cùng trước khi họ bị kéo vào bóng tối, cô bé cũng khóc như thế, gọi anh trong tuyệt vọng.

An nhẹ nhàng đặt tay lên vai Minh, thì thầm: “Nếu anh đi theo nó, anh sẽ không bao giờ trở lại được. Ở đây, ai cũng có hình bóng người thân. Nhưng họ chỉ là cái bẫy.”

Cô bé dừng khóc, ngẩng đầu nhìn Minh. Đôi mắt đen láy bỗng chuyển thành màu xám bạc, làn da nhợt nhạt như xác chết. Giọng nói trở nên méo mó: “Ở lại với em đi, anh Minh. Ở lại… mãi mãi.”

Minh lùi lại một bước, bàn tay run lên bần bật. Linh ôm lấy anh, kéo về phía sau. “Đi thôi, không được nhìn lại.”

Nhưng phía trước, đám trẻ con đã chắn kín lối đi. Đằng sau, Dị Thể mang hình hài em gái Minh cười khanh khách, giọng vang lên như hàng trăm tiếng nói cùng một lúc: “Đừng đi, ở lại đây, chúng tôi sẽ cho các người hạnh phúc.”Duy siết chặt nắm tay, cố gắng gọi ra mầm gai, nhưng bóng tối trong tay anh tản mỏng như sương khói. “Không được, tôi không khống chế được sức mạnh ở đây!”

Linh rút cuốn sổ, lật nhanh các trang: “Phải có quy tắc! Ở đây, ánh sáng giả giữ mọi thứ ở lại. Muốn thoát, phải dập tắt ánh sáng.”

An nhắm mắt, thì thầm điều gì đó. Một luồng khí lạnh quét qua, bóng tối nơi góc hẻm dày lên, che khuất phần nào ánh đèn. Dị Thể mang hình em gái Minh lùi lại, gương mặt méo mó, miệng há rộng, để lộ hàng trăm chiếc răng nhọn hoắt.

Minh run rẩy, nhìn thẳng vào nó: “Mày không phải em tao. Tao sẽ không mắc bẫy.”

Dị Thể gào lên, lao về phía Minh. Cùng lúc, đám trẻ con cũng chuyển hình, da dẻ xám ngoét, miệng cười rộng đến mang tai. Tiếng cười vang vọng khắp con phố, như sóng tràn ra bốn phía.

Duy gầm lên, cố gắng trồng mầm gai xuống đất. Nhưng bóng tối ở đây bị ánh sáng giả bóp nghẹt, mầm chỉ nhú lên rồi héo rũ. Linh hét: “Chạy về phía bóng tối! Chỉ có bóng tối mới cứu được chúng ta!”

Nhóm lao về phía cuối hẻm, nơi ánh sáng yếu ớt nhất. Dị Thể bám sát, tiếng cười sắc lạnh đuổi theo từng bước chân.

Minh kéo Linh và An chạy, nhưng khi ngoái lại, thấy một bóng nhỏ vấp ngã phía sau. Đó là em gái anh, lần này là thật, ánh mắt cầu cứu, thân hình run rẩy.

Anh khựng lại, tim như bị bóp nghẹt. Trong khoảnh khắc, mọi âm thanh xung quanh như tắt lịm. Anh nghe thấy tiếng mẹ, tiếng em, tiếng chính mình th* d*c trong ký ức xa xôi.

“Anh Minh, cứu em…”

Duy gào lên phía trước: “Minh! Đừng quay lại! Đó là bẫy!”

Nhưng Minh không thể bỏ mặc. Anh quay phắt lại, lao tới kéo em gái đứng dậy. Dị Thể lập tức đổ dồn về phía anh, bóng dáng chúng kéo dài, miệng mở to như muốn nuốt chửng cả hai người.

Linh hét lớn: “Minh, nếu cứu em gái, anh sẽ không kịp thoát! Ở lại, cả hai sẽ chết!”

Bàn tay Minh siết chặt tay em gái, nhưng cảm nhận được hơi lạnh toát ra từ làn da mỏng manh. Anh nhìn thẳng vào mắt cô bé, nơi phản chiếu khuôn mặt tuyệt vọng của chính mình.

“Em… là thật hay giả?”

Cô bé khóc nức nở, nhưng rồi im bặt, gương mặt dần biến dạng, mắt chuyển thành hai hố sâu không đáy. Dị Thể lộ nguyên hình, móng vuốt vươn ra quấn lấy cổ Minh.

Minh hét lớn, vận dụng Hắc Dẫn Lực, bóng tối quanh anh bùng lên dữ dội, đẩy văng Dị Thể ra xa. Anh ngã ngồi, th* d*c, đôi mắt đỏ ngầu.

Duy lao tới kéo Minh đứng dậy: “Cậu điên rồi! Suýt nữa không thoát được!”

Linh ôm chặt cuốn sổ, nước mắt trào ra: “Nếu không dứt khoát, chúng ta sẽ chết ở đây!”

An bước đến, đặt tay lên vai Minh, giọng nhẹ như gió thoảng: “Bóng tối không lừa dối anh. Nhưng ánh sáng giả có thể giết anh bất cứ lúc nào.”

Minh đứng lặng, mắt nhìn tay mình vẫn còn run rẩy. Anh vừa suýt đánh mất tất cả vì một ảo ảnh. Đó là vết rạn đầu tiên trong niềm tin của nhóm – anh đã chọn em gái, suýt nữa bỏ lại bạn bè.

Đám Dị Thể tiếp tục bám theo, tiếng cười ngày một điên dại. Duy trồng những mầm gai cuối cùng, cố gắng chặn lối. Linh dẫn đầu, men theo mép bóng tối, tìm lối thoát. An thì thầm với bóng tối, cố gắng dẫn nhóm đi sâu hơn vào những con hẻm tối tăm.

Phía trước, ánh sáng thành phố dần yếu đi. Đèn đường nhấp nháy, từng bóng người bắt đầu biến dạng, làn da rạn nứt, đôi mắt vô hồn. Dị Thể gào thét, đuổi sát phía sau.

Linh vội vã lật sổ, đọc lớn: “Muốn thoát khỏi ánh sáng giả, phải tìm nơi ánh sáng không thể chạm tới!”

Minh gật đầu, dẫn nhóm lao vào một tòa nhà bỏ hoang. Bên trong tối om, chỉ có tiếng tim đập dồn dập. Dị Thể không dám vào, đứng ngoài gào khóc, móng vuốt cào cấu cánh cửa.

An áp tai vào tường, lắng nghe. “Phía dưới có lối đi. Bóng tối ở đó dày đặc. Đó là cánh cổng thật sự.”

Duy dùng mầm gai chặn cửa, rồi quay lại nhìn Minh: “Cậu ổn không?”

Minh không đáp, ánh mắt trống rỗng. Anh vừa phải lựa chọn – và suýt nữa đã đánh mất mọi thứ. Cả nhóm im lặng, không ai nói gì thêm.

Linh rón rén tiến lại cầu thang dẫn xuống tầng hầm. “Đi thôi. Nếu còn chần chừ, chúng sẽ vào được.”

Cả nhóm nối đuôi nhau đi xuống, từng bậc thang chìm dần vào bóng tối đặc quánh. Trên đầu, tiếng Dị Thể gào khóc, tiếng đèn vỡ lách tách. Minh bước cuối cùng, lòng nặng trĩu.

Xuống tới tầng hầm, không gian lạnh buốt, mùi ẩm mốc xộc lên. Phía cuối hành lang, một cánh cửa sắt rỉ sét khép hờ. Phía sau cánh cửa, bóng tối dày đặc, gần như nuốt chửng mọi âm thanh.

An áp tay lên cửa, thì thầm: “Bên trong… là lối ra. Nhưng không phải ai cũng đi được.”

Duy hỏi nhỏ: “Ý em là gì?”

An không trả lời. Cô nhìn Minh, đôi mắt sâu thẳm: “Anh đã nhìn thấy bóng tối của mình. Từ giờ, mọi quyết định sẽ có cái giá riêng.”

Linh mở cửa. Bên trong, một đường hầm nhỏ, tường đá phủ đầy rêu mốc. Không khí đặc quánh, gần như không thể thở nổi. Cả nhóm bước vào, tiếng chân vang vọng. Phía sau, tiếng Dị Thể dần xa.

Minh lặng lẽ đi cuối, mỗi bước chân như nặng thêm một phần ký ức. Anh biết, vết rạn hôm nay sẽ không bao giờ liền lại được. Nhóm đã bước sang một chương mới – nơi không còn chỗ cho những lựa chọn dễ dàng.

Cuối đường hầm, ánh sáng mờ nhạt le lói. Linh thì thầm: “Chúng ta sắp thoát rồi.”

Nhưng chưa kịp bước tới, một bóng người xuất hiện, chắn ngang lối đi. Đó là Lam Nhi, mắt sáng như hai vì sao lạnh, môi nở nụ cười bí hiểm.

“Chào mừng các bạn đã vượt qua thành phố ánh sáng giả tạo. Nhưng các bạn có chắc mình còn là chính mình sau khi rời khỏi đây không?”

Bóng tối xung quanh Lam Nhi chuyển động, như sống dậy. Phía sau cô, một cánh cổng đá khổng lồ mở hé, để lộ bên kia là một không gian hoàn toàn xa lạ.

Minh siết chặt nắm tay, đôi mắt ánh lên quyết tâm mới. Duy, Linh, An cũng đứng sát bên nhau, sẵn sàng cho thử thách tiếp theo.

Lam Nhi nghiêng đầu, nụ cười rộng hơn: “Muốn đi tiếp, các bạn phải trả lời một câu hỏi: Ai là người đầu tiên sẵn sàng đánh đổi tất cả để cứu người khác? Và… cái giá thật sự là gì?”

Không ai lên tiếng. Bầu không khí căng như dây đàn. Phía sau, thành phố ánh sáng giả dần sụp đổ, những tiếng gào khóc vang vọng khắp nơi.

Minh nhìn Lam Nhi, rồi nhìn các bạn đồng hành. Ánh mắt anh không còn sự chắc chắn như trước, mà lẫn vào đó là vết nứt mong manh, một vết rạn không thể che giấu.

Phía trước, cánh cổng bóng tối mở rộng, chờ đợi những kẻ dám bước qua – dù biết có thể sẽ không còn là chính mình nữa.