Sóng Ngầm Sân Trường

Chương 13: Sóng Dữ Dội

Tiếng loa phát thanh vang lên giữa sân trường còn ướt sương, xé toang màn yên lặng của buổi sớm. Màn hình điện tử phía trước hội trường nhấp nháy, dòng chữ đỏ rực chiếm trọn mọi ánh nhìn. Cả trường như bị hút vào cơn lốc của tin tức mới—các nhóm học sinh tụm lại, xì xào, nhìn về phía Nguyệt và Khanh với đủ sắc thái: ngạc nhiên, dè bỉu, thậm chí khoái trá. Không khí đặc quánh những lời thì thầm, như từng đợt sóng ngầm cuộn dưới mặt biển phẳng lặng.

Nguyệt bước đi bên cạnh Khanh, lưng thẳng, mắt hướng về phía trước. Khanh siết nhẹ tay Nguyệt, ánh mắt kiên quyết. Họ không nói gì, chỉ lặng lẽ đối mặt với những cái liếc xéo, những nụ cười nửa miệng và những lời đồn độc địa râm ran trong hành lang. Dưới chân, gạch lát lạnh ngắt, mỗi bước chân như để lại một vết hằn vô hình.

Cửa phòng hiệu trưởng đóng sập lại phía sau lưng. Không gian bên trong lạnh lẽo, ánh sáng trắng nhợt phủ lên mọi vật. Thầy hiệu trưởng ngồi thẳng lưng sau bàn, đôi mắt sắc lạnh lướt qua Nguyệt rồi dừng lại ở Khanh. Bên cạnh, Hải Yến chỉnh lại cổ áo, dáng điệu chỉn chu, gương mặt vô cảm. Trên bàn là tập hồ sơ dày cộp, phía trên cùng là tờ đơn tố cáo với nét chữ ngay ngắn, kèm theo các bức ảnh: chiếc loa phát thanh bị tháo rời, dây điện vương vãi, và những hình ảnh cắt từ video—Nguyệt và Khanh xuất hiện ở hành lang vắng, góc quay mờ ám.

– Hai em có điều gì muốn trình bày không? – Giọng hiệu trưởng vang lên, khô khốc.

Khanh nhìn thẳng, không chớp mắt, trả lời dứt khoát:

– Chúng em không làm. Có ai đó cố tình dựng chuyện.

Hải Yến hơi nghiêng đầu, giọng nhẹ như gió lướt qua mặt nước:

– Camera ghi lại rất rõ. Không chỉ một lần. Thời điểm đó, chỉ có hai bạn ở gần khu vực xảy ra sự cố.

Nguyệt đáp, giọng đều đặn, không chút dao động:

– Hình ảnh không đủ chứng minh. Ai cũng có thể đi ngang qua đó.

Hiệu trưởng nhìn Nguyệt lâu hơn, ánh mắt pha lẫn thất vọng và nghi ngờ:

– Em là học sinh ưu tú, tôi không tin em sẽ làm chuyện này. Nhưng bằng chứng quá rõ ràng. Nếu không giải thích được, hội đồng kỷ luật sẽ họp vào chiều nay.

Không khí trong phòng lặng đi. Khanh liếc nhìn Nguyệt, ánh mắt như hỏi: “Cậu có kế hoạch gì không?” Nguyệt chỉ lắc đầu nhẹ, môi mím chặt.

Hải Yến đứng dậy, cúi đầu chào rồi bước ra ngoài, không quên liếc Nguyệt bằng ánh mắt sắc lạnh, để lại phía sau một cảm giác bức bối không tên.

*

Giờ ra chơi, sân trường trở thành nơi bàn tán sôi nổi nhất. Tin đồn lan đi như virus: “Nguyệt với Khanh sắp bị đình chỉ.” “Phá loa phát thanh, chắc là trả thù hội học sinh rồi.” “Nghe bảo có bằng chứng không chối được.” Mỗi câu nói dội vào tai Nguyệt lạnh lẽo hơn cả gió biển.

Thu Hà len lỏi qua đám đông, tìm đến lớp Nguyệt. Gương mặt cô tái xanh, tay cầm chặt một tờ giấy.

– Nguyệt, cậu phải tin tớ, tớ không biết gì về chuyện này! Nhưng… – Hà ngập ngừng, mắt rơm rớm – Tớ nghe thấy trong phòng hội học sinh, Yến bảo Quân đi lấy đoạn camera hôm qua. Có vẻ họ còn cắt ghép gì đó…

Khanh chen vào, giọng gắt:

– Quân á? Hắn thì lúc nào chẳng thích gây chuyện.

Thu Hà lắc đầu, lo lắng:

– Tớ nghĩ Quân bị lôi kéo thôi. Hôm qua tớ thấy cậu ấy đứng ngoài phòng máy tính, mặt khó chịu lắm.

Nguyệt dịu giọng, đặt tay lên vai Hà:

– Hà, cậu biết ai giữ bản gốc video không?

– Chắc ở phòng kỹ thuật, nhưng chìa khóa Yến giữ. Còn bản sao… tớ nghĩ chỉ có trong máy của Quân.

Khanh gật đầu, ánh mắt sáng lên:

– Nếu lấy được bản gốc, chúng ta có thể minh oan.

Nguyệt trầm ngâm:

– Vấn đề là tiếp cận Quân hoặc phòng máy mà không bị Yến phát hiện.

Thu Hà ngập ngừng:

– Để tớ thử nói chuyện với Quân. Dù sao năm ngoái bọn tớ cũng thân.

Khanh vỗ nhẹ lên vai Hà:

– Cảm ơn cậu, Hà. Nhưng cẩn thận, đừng để bị kéo vào rắc rối.

Thu Hà gật đầu, dáng nhỏ nhắn hòa vào đám đông đang xôn xao.

*

Tan học, Nguyệt và Khanh ra sân sau trường. Gió biển thốc qua hàng phi lao, mang vị mặn đặc trưng. Khanh ngồi bệt xuống bậc thềm, đá viên sỏi dưới chân, giọng nghèn nghẹn:

– Cứ như cả trường đang chờ chúng ta ngã quỵ.

Nguyệt ngồi xuống cạnh Khanh, ánh mắt xa xăm:

– Chúng ta sẽ không gục ngã vì cái bẫy rẻ tiền này.

Khanh bật cười, tiếng cười khàn đặc rồi vụt tắt:

– Nếu chỉ có mình cậu, chắc chẳng ai làm gì được. Nhưng lần này tôi lại kéo cậu vào rắc rối rồi.

Nguyệt lặng thinh, nhẹ nhàng đặt bàn tay lên mu bàn tay Khanh:

– Tôi tự nguyện bước vào. Không ai ép được tôi.

Khanh quay mặt đi, giọng run run:

– Tôi không muốn cậu bị tổn thương. Lúc nào cũng là cậu gánh mọi thứ…

Nguyệt im lặng, nhìn ra biển. Bóng hai người in dài trên nền đất, hòa lẫn vào nhau, không rõ ranh giới.

*

Tối hôm đó, phòng Nguyệt sáng ánh đèn vàng. Trên bàn, laptop mở sẵn, màn hình chi chít email và tin nhắn. Nguyệt chăm chú rà soát từng dòng, cố phát hiện dấu vết bất thường trong hệ thống lưu trữ video của trường. Khanh ngồi bên giường, chống cằm, ánh mắt thấp thỏm.

– Cậu đang tìm gì vậy? – Khanh hỏi, giọng nhỏ.

– Lỗ hổng trong hệ thống lưu trữ. Nếu may mắn, tôi sẽ biết ai đăng nhập hôm qua.

Khanh nghiêng đầu, ánh mắt thán phục:

– Cậu đúng là thiên tài. Không gì lọt khỏi mắt cậu.

Nguyệt khẽ cười:

– Đừng khen vội. Chưa chắc đã cứu được mình.

Khanh lặng đi, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên vai Nguyệt, truyền sang một chút ấm áp.

Tiếng điện thoại vang lên. Thu Hà gọi, giọng gấp gáp:

– Nguyệt, Khanh! Tớ vừa gặp Quân. Cậu ấy không muốn dính líu nữa, nhưng tớ xin được cái USB này. Quân bảo trong đó là bản gốc camera hành lang, nhưng không chắc. Yến đang đi tìm Quân, tớ phải cúp máy!

Khanh chộp lấy điện thoại:

– Hà, cậu ổn không? Đừng để bị phát hiện nhé!

Tiếng tút kéo dài, chỉ còn lại sự lo lắng lửng lơ trong không khí.

Nguyệt cắm USB vào máy. Màn hình hiện lên hàng loạt tệp video. Cô mở từng đoạn, chăm chú quan sát. Đến đoạn thời gian “tai nạn” xảy ra, Khanh ghé sát lại, th* d*c:– Kia! Đó là lúc Yến nói chúng ta ở gần loa phát thanh.

Nguyệt tua chậm. Trong hình, bóng hai người xuất hiện ở hành lang: Nguyệt với áo khoác trắng, tóc dài; Khanh với dáng thể thao, tóc ngắn. Nhưng ở góc khuất, một bóng đồng phục nam lén lút vào phòng kỹ thuật.

– Ai vậy? – Khanh hỏi.

Nguyệt phóng to hình ảnh. Dáng đi hơi khom, tóc cắt ngắn—Quân.

– Là Quân. Nhưng… – Nguyệt dừng hình – Cậu ấy làm gì ở đó?

Khanh nhíu mày:

– Có phải Quân bị ép không? Hay cậu ấy cũng là nạn nhân?

Nguyệt mở tiếp đoạn sau. Quân đi ra, tay cầm thiết bị gì đó. Ngay sau, Yến xuất hiện, nhìn quanh, nở nụ cười lạnh.

– Chúng ta phải cho mọi người xem đoạn này. – Khanh nói, giọng cương quyết.

Nguyệt lắc đầu:

– Không thể đăng thẳng lên nhóm trường. Yến sẽ xóa sạch trước khi ai kịp xem. Chúng ta cần cách khác.

Khanh chợt nghĩ ra:

– Hay là… phát đoạn video này ngay trong buổi họp hội đồng kỷ luật?

Nguyệt gật đầu, ánh mắt lóe lên tia sáng:

– Nếu muốn sóng vỡ, phải chọn đúng lúc.

*

Sáng hôm sau, hội đồng kỷ luật họp khẩn. Toàn trường thấp thỏm chờ đợi. Phòng họp đặc quánh không khí căng thẳng. Thầy hiệu trưởng ngồi đầu bàn, các giáo viên chủ nhiệm, đại diện hội học sinh—trong đó có Hải Yến—ngồi thành dãy. Nguyệt và Khanh bước vào, mỗi người một thái độ: Khanh ngẩng cao đầu, mắt sáng rực; Nguyệt trầm tĩnh, khuôn mặt hơi tái nhưng ánh mắt sắc lạnh.

Hải Yến ngồi đối diện, tay đan vào nhau, ánh mắt dõi theo từng cử động của Nguyệt.

Hiệu trưởng bắt đầu, giọng nghiêm:

– Hôm nay, chúng ta xem xét vụ việc phá hoại tài sản trường, gây rối trật tự. Mời đại diện hội học sinh trình bày.

Hải Yến đứng lên, giọng đều đều, không gợn sóng:

– Theo camera và nhân chứng, hai học sinh Lê Minh Nguyệt và Nguyễn Vân Khanh xuất hiện tại hiện trường đúng thời điểm xảy ra sự cố. Có dấu hiệu cấu kết phá hoại thiết bị, ảnh hưởng nghiêm trọng đến trường.

Một giáo viên chủ nhiệm hỏi:

– Minh Nguyệt, em có gì muốn nói?

Nguyệt nhìn thẳng vào Yến, bình tĩnh:

– Em xin trình bày bằng chứng mới.

Cô rút USB, c*m v** máy chiếu. Màn hình hiện lên đoạn video gốc, không chỉnh sửa, không cắt ghép. Mọi người nín thở theo dõi. Trong hình, Quân lén vào phòng kỹ thuật, sau đó là cảnh Yến xuất hiện, nhìn quanh, ra hiệu cho ai đó ngoài khung hình.

Khanh lên tiếng, giọng rõ ràng:

– Nếu chỉ dựa vào camera, thì chính hội học sinh cũng có người liên quan. Sao lại chỉ quy kết cho tôi và Nguyệt?

Hải Yến tái mặt, cố giữ bình tĩnh:

– Quân chỉ đi lấy đồ giúp phòng kỹ thuật. Có giấy xác nhận.

Nguyệt không rời mắt khỏi Yến:

– Nhưng trong đoạn tiếp theo, rõ ràng Yến đứng ở cửa phòng kỹ thuật lúc sự cố xảy ra. Nếu không liên quan, tại sao lại giấu đoạn này?

Không khí đặc quánh. Một giáo viên lên tiếng:

– Phải xem lại toàn bộ hồ sơ. Việc cắt ghép video là vi phạm nghiêm trọng.

Hiệu trưởng cau mày nhìn Yến:

– Yến, em giải thích thế nào?

Yến siết chặt tay, giọng vẫn giữ vẻ bình thản:

– Em chỉ làm theo quy trình hội học sinh. Nếu có sai sót, em xin nhận trách nhiệm.

Ánh mắt Yến lướt qua Nguyệt—không còn lạnh lùng, mà là vết xước yếu ớt của người vừa thua trận. Nguyệt nhìn lại, không hả hê, chỉ thấy một nỗi buồn trống rỗng.

*

Giờ ra chơi, sân trường vỡ òa với tin tức mới: “Nguyệt và Khanh trắng án.” “Hội học sinh bị điều tra lại.” “Có người thao túng phía sau…” Lời bàn tán đổi chiều, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo hai người vừa bước ra từ phòng họp.

Khanh kéo tay Nguyệt chạy ra phía sau dãy lớp học cũ. Gió biển lồng lộng, xua tan mùi ngột ngạt.

– Cậu làm được rồi! – Khanh th* d*c, mắt long lanh – Tôi biết mà, không ai có thể dồn cậu vào chân tường.

Nguyệt khẽ cười, giọng trầm:

– Không phải tôi. Nếu không có Hà, nếu Quân không dao động phút cuối, chúng ta đã tiêu rồi.

Khanh nhìn Nguyệt, ánh mắt dịu dàng:

– Nhưng cậu đã dám đối mặt. Đó mới là điều quan trọng.

Hai người đứng lặng, sóng biển vọng về xa xa. Nguyệt ngước nhìn bầu trời xám, khẽ nói:

– Tôi sợ, thật sự sợ. Lần đầu tiên tôi nhận ra mình yếu đuối hơn mình tưởng.

Khanh chạm nhẹ vào tóc Nguyệt, thì thầm:

– Có tôi ở đây. Chỉ cần cậu cần, tôi sẽ không đi đâu cả.

Nguyệt quay sang, mắt ươn ướt, môi run nhẹ. Khanh ôm lấy Nguyệt, không lời nào cần nói thêm. Chỉ còn tiếng tim đập, hơi thở đan vào nhau, và nhịp sóng ngoài kia vẫn dồn dập vỗ bờ.

*

Chiều muộn, Nguyệt nhận được tin nhắn lạ: “Chỉ mới là khởi đầu. Sóng ngầm chưa bao giờ dừng lại. Muốn sống sót, hãy chuẩn bị đánh đổi nhiều hơn thế.”

Cô nhìn ra cửa sổ, biển tối thẫm trong màn đêm. Bóng Hải Yến thấp thoáng ở hành lang, lặng lẽ rời đi. Một cảm giác bất an len vào lòng Nguyệt, như thể cơn sóng dữ vừa lùi lại để chờ nhấn chìm mọi thứ một lần nữa.

Khanh xuất hiện bên cạnh, đặt tay lên vai Nguyệt, giọng trầm ấm:

– Dù sóng có dữ đến đâu, tôi cũng sẽ không buông tay cậu.

Nguyệt dựa vào Khanh, lòng dấy lên một dự cảm không gọi được thành tên. Sóng ngoài biển vẫn không ngừng vỗ vào bờ cát, nhịp đều đặn, không ai biết phía dưới mặt nước còn giấu bao nhiêu bí mật.

Một tin nhắn mới đến: “Tầng sóng ngầm sắp mở. Sẽ có kẻ phải trả giá.”

Nguyệt siết chặt điện thoại, ánh mắt hướng về phía hành lang tối, nơi mọi câu trả lời chỉ vừa bắt đầu lộ diện.