Sóng Ngầm Sân Trường

Chương 12: Giấc Mơ Của Kẻ Bị Bỏ Rơi

Lê Minh Nguyệt bước vào lớp học, sải chân thẳng lưng, ánh mắt không một gợn sóng dù xung quanh đầy rẫy những lời thì thầm và ánh nhìn săm soi. Bàn tay Khanh vẫn nắm chặt tay cô đến tận cửa lớp, như một lời thách thức lặng lẽ giữa bầu không khí ngột ngạt. Tiếng chuông báo hiệu tiết học đầu vang lên, xé toạc sự im lặng kéo dài. Khi cô giáo Toán bước vào, Khanh mới buông tay, ánh mắt dõi theo Nguyệt đến tận chỗ ngồi quen thuộc sát cửa sổ, nơi những tia nắng nhạt đầu ngày hắt lên làn da trắng muốt của cô một thứ ánh sáng mong manh, dễ vỡ.

Bảng đen phủ một lớp bụi phấn mỏng, tiếng giảng bài đều đều. Nguyệt không nghe, cũng không ghi chép. Cô để mặc cho những âm thanh xung quanh trôi đi, mắt lặng lẽ nhìn ra ngoài sân trường, nơi từng cánh phượng đỏ đang rụng xuống, chậm rãi, lặng thinh như thời gian trôi qua tuổi thơ cô. Trong khoảnh khắc ấy, ký ức ngày cũ ùa về, rõ nét đến từng chi tiết.

Hồi ấy, cô bé Nguyệt ngồi co ro dưới mái hiên trường tiểu học, hai tay ôm chặt đầu gối, mắt hướng về cổng trường, nơi bao đứa trẻ khác được mẹ cha đón về trong tiếng cười nói. Riêng cô, chỉ có bóng lưng nghiêm khắc của mẹ xuất hiện sau cùng. Không có lời an ủi, cũng chẳng một cái ôm. Mẹ chỉ hỏi: “Hôm nay được mấy điểm?” Nguyệt lắc đầu, không khóc. Đã sớm học được rằng nước mắt không giúp gì. Cô tự hứa: chỉ cần mình xuất sắc, mẹ sẽ không rời bỏ mình như bố đã từng. Chỉ cần mình hoàn hảo, mọi thứ sẽ nằm trong tầm kiểm soát.

– Lê Minh Nguyệt, lên bảng giải bài! – Tiếng cô giáo vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ.

Nguyệt đứng dậy, bước về phía bảng, lưng thẳng, cằm kiêu hãnh ngẩng cao. Ánh mắt cả lớp dõi theo, xen lẫn tò mò và dè chừng. Cô cầm viên phấn, ngón tay hơi run nhưng giọng nói vẫn vững vàng:

– Em xin phép giải theo cách riêng.

Vài tiếng xì xào nổi lên, nhưng Nguyệt không bận tâm. Từng bước lập luận hiện lên rõ ràng, gãy gọn. Khi cô đặt viên phấn xuống, cô giáo gật đầu hài lòng, cả lớp im lặng. Nguyệt trở về chỗ, vô thức liếc về phía cuối dãy, nơi Khanh đang mỉm cười, giơ ngón tay cái về phía cô. Một cảm giác kỳ lạ len vào ngực, vừa ấm áp vừa bất an.

Hết tiết, Khanh bước vội lên bàn Nguyệt, cố giữ giọng nhỏ:

– Đỉnh thật. Nhưng mà, cậu cứ nhìn tôi như thế làm tôi ngại.

Nguyệt nhếch môi, mắt phảng phất ý cười:

– Tự tin nhỉ. Tôi chỉ nhìn ra cửa thôi.

Khanh chống cằm, ánh mắt tinh nghịch nhưng đáy mắt chợt trầm lại:

– Có lúc tôi thấy cậu như ở một nơi rất xa. Nghĩ gì thế?

Nguyệt im lặng. Ngón tay cô miết nhẹ lên mặt bàn, ánh mắt dừng lại ở một vệt nắng xiên chéo. Bên ngoài, gió biển thổi nhẹ, cánh phượng rơi lả tả.

*

Ra chơi, Khanh kéo Nguyệt ra hành lang phía sau, nơi ít người qua lại. Hai người dựa vai vào lan can, phía xa là mặt biển lấp lánh nắng. Khanh đá nhẹ chân vào bậc thềm, mắt nhìn xa xăm:

– Có bao giờ cậu thấy mình lạc lõng không?

Nguyệt quay sang, bắt gặp trong mắt Khanh một nỗi buồn giấu kín. Cô gật đầu, thành thật:

– Có. Hầu như lúc nào cũng vậy.

Khanh cười khẽ, giọng nhỏ đi:

– Nhà tôi lúc nào cũng trống vắng. Ba mẹ đi suốt, về thì chỉ hỏi mỗi điểm số. Tôi có làm gì cũng chẳng ai để ý. Đôi lúc, tôi nghĩ nếu mình biến mất, chắc cũng chẳng ai phát hiện.

Nguyệt siết chặt hai bàn tay, cảm giác ấy quen thuộc đến nhói lòng. Cô thở ra, nói chậm rãi:

– Tôi hiểu. Càng cố gắng để được chú ý, lại càng thấy mình trống rỗng hơn.

Khanh nhìn thẳng vào mắt Nguyệt, hỏi khẽ:

– Cậu có từng ước một lần được là chính mình chưa? Không mạnh mẽ, không xuất sắc, chỉ là mình thôi?

Nguyệt ngước lên bầu trời, giọng run nhẹ:

– Tôi từng mơ như thế, nhưng tỉnh dậy lại thấy sợ. Sợ nếu mình không hoàn hảo, mẹ sẽ bỏ mình lại như bố đã làm.

Khanh tiến sát lại, giọng nhẹ như gió:

– Bây giờ cậu không chỉ có một mình nữa. Tôi sẽ không quay lưng với cậu.

Nguyệt quay sang, đôi mắt thoáng ánh nước. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ tựa đầu lên vai Khanh. Khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh xung quanh như nhòe đi, chỉ còn tiếng sóng biển và nhịp thở chậm rãi giữa hai người.

*

Chiều hôm đó, Nguyệt đạp xe chầm chậm trên con đường ven biển. Gió thổi tung mái tóc dài, mùi muối biển mặn thấm vào từng nhịp thở. Cô về đến nhà, căn biệt thự lạnh lẽo im ắng như mọi ngày. Mẹ đi công tác, bàn ăn chỉ còn lại suất cơm nguội dưới lớp màng nhựa bọc kín. Nguyệt ăn qua loa, lên phòng, ngồi trước cây piano, tay đặt lên phím đàn.

Tiếng đàn vang lên, không còn buồn bã tuyệt vọng như trước mà chậm rãi, trầm ấm, như có ai đó lặng lẽ lắng nghe ở phía bên kia bức tường vô hình. Cô nhớ ánh mắt Khanh, nhớ cái tựa vai sáng nay. Lần đầu tiên, Nguyệt thấy ở một mình không còn là nỗi cô đơn tuyệt đối.

Màn hình điện thoại sáng lên. Tin nhắn của Khanh:

– Đang làm gì thế, thiên tài?

Nguyệt đáp gọn:

– Chơi đàn. Cậu thì sao?

– Đang nằm vật ra vì mệt. Nhớ cậu nên nhắn thử xem có trả lời không.

Nguyệt bật cười, lặng lẽ gõ:

– Xa có mấy tiếng mà đã nhớ.

– Ừ, nhớ thật. Mai tôi qua nhà cậu được không? Ngồi nghe đàn thôi, không phá đâu.

– Được, nhưng phải mang bánh ngọt. Tôi thèm.

– Lệnh đã nhận, thưa tiểu thư!

Nguyệt đặt điện thoại xuống, cảm giác nhẹ tênh len vào lồng ngực. Cô lại nhớ về tuổi thơ: những đêm mưa ngồi co ro bên cửa sổ, mong chờ một cái ôm, một lời hỏi han mà mãi không đến. Giấc mơ khi ấy chỉ là có ai đó ở bên, nắm tay cô, kéo ra khỏi bóng tối. Bây giờ, cô nhận ra mình đã không còn hoàn toàn đơn độc.

*

Tối, Nguyệt ngồi ngoài ban công, lặng nhìn biển đen mịt mùng, sóng vỗ bờ đều đặn. Điện thoại rung lên. Cuộc gọi từ Khanh.

– Gọi làm gì thế? – Nguyệt hỏi, giọng nhỏ.

– Cậu ngủ chưa?

– Chưa. Cậu cũng chưa ngủ à?

– Không ngủ được. Muốn nghe giọng cậu thôi.

Nguyệt im lặng. Đầu dây bên kia cũng im lặng, nhưng sự im lặng ấy không còn làm cô thấy ngột ngạt nữa.

– Hồi nhỏ… tôi hay mơ thấy mình bị lạc giữa biển, không ai tìm thấy, – Khanh nói, giọng khàn. – Nhưng gần đây, tôi lại mơ có người kéo mình lên bờ, dù trời tối đến mấy.

Nguyệt tựa lưng vào ghế, mắt nhìn xa xăm:

– Tôi cũng có giấc mơ ấy. Chỉ khác là tôi không dám tự bơi đi, cứ ngồi chờ mãi.

– Nếu tôi ở đó, cậu có dám bơi không?

– Có lẽ tôi sẽ thử. Nhưng chỉ khi biết chắc sẽ không bị bỏ lại giữa chừng.

– Tôi hứa. Dù sóng lớn đến đâu, tôi cũng không bỏ cậu.

Nguyệt nhắm mắt, để mặc gió biển luồn qua tóc. Lần đầu tiên, cô tin một lời hứa.

*

Đêm ấy, Nguyệt trằn trọc mãi không ngủ. Tiếng đồng hồ tích tắc trong phòng, gợi lại những đêm dài thời thơ ấu. Cô nhớ lại hình ảnh mình đứng trước cổng trường, nhìn các bạn được đón về. Ai cũng có một bàn tay để nắm, còn cô thì không. Đêm ấy, Nguyệt mơ thấy mình rơi xuống vực sâu, không ai gọi tên. Tỉnh dậy, cô chỉ biết tự nhủ: phải giỏi hơn nữa, phải mạnh mẽ hơn nữa, thì sẽ không ai bỏ rơi mình.

Cô với điện thoại, gửi đi một tin nhắn ngắn ngủi: “Cậu ngủ chưa?”

Chưa đầy một phút sau, Khanh gọi lại:

– Sao thế?

– Tôi không ngủ được.

– Sợ à?

– Ừ. Sợ ngày mai tỉnh dậy, mọi thứ lại đổi thay. Sợ rồi lại bị bỏ rơi.

Khanh thở dài, giọng trầm:

– Có tôi đây rồi. Tôi không biết ngày mai sẽ ra sao, nhưng đêm nay, cậu không một mình.

Nguyệt lặng thinh, nước mắt rơi xuống không tiếng động. Đầu dây bên kia, Khanh cũng im lặng, như cảm nhận được nỗi đau ấy.

– Ngủ đi. Tôi sẽ ở đây, nghe tiếng thở của cậu đến sáng cũng được.

– Ừ.

Nguyệt khép mắt, ôm điện thoại, nghe tiếng thở đều đều của Khanh. Lần đầu tiên sau nhiều năm, cô ngủ yên trong vòng tay vô hình ấy.

*Sáng hôm sau, Nguyệt tỉnh dậy, mắt nhòe nước. Điện thoại vẫn còn mở, một tin nhắn mới của Khanh: “Chúc mừng sinh nhật, Nguyệt.”

Cô sững người. Đã lâu rồi không ai nhắc đến sinh nhật cô. Mẹ vẫn đi công tác, bố không liên lạc, chỉ có một dòng tin nhắn khô khốc: “Chúc mừng sinh nhật, nhớ học bài.”

Nguyệt ngồi lặng một lúc, rồi xuống bếp pha cà phê. Đúng lúc ấy, chuông cửa vang lên. Khanh xuất hiện, tay cầm hộp bánh nhỏ, tóc rối, áo đồng phục chưa kịp chỉnh.

– Dậy chưa? Tôi mang bánh đến này!

Nguyệt ngơ ngác:

– Sao cậu biết…?

– Hỏi Thu Hà chứ ai. Sinh nhật mà không ai nhớ thì buồn quá.

Khanh đặt bánh lên bàn, mở nắp, bên trong là dòng chữ nắn nót: “Chúc mừng Nguyệt – cô gái mạnh mẽ.”

Nguyệt nhìn chiếc bánh, cổ họng nghẹn lại. Khanh rót hai ly sữa, đưa cho cô:

– Tôi biết cậu không thích ồn ào, nên chỉ hai đứa thôi. Được không?

Nguyệt gật đầu, mắt hoe đỏ. Khanh cười tươi:

– Nào, thổi nến đi. Ước gì đó đi.

Nguyệt nhắm mắt, thì thầm một điều không ai biết. Khi mở mắt ra, Khanh nhìn cô, ánh mắt dịu dàng:

– Ước gì thế?

– Ước… mỗi ngày đều có người nhớ đến mình.

Khanh xoa đầu Nguyệt, dịu dàng:

– Tôi sẽ nhớ cậu, mỗi ngày.

Hai người ngồi ăn bánh, trò chuyện dần trôi về những kỷ niệm cũ. Khanh kể về những lần trốn học đi đá bóng, về nỗi buồn khi về nhà chỉ thấy phòng tối. Nguyệt kể về những ngày mưa, những bản nhạc không ai nghe, về mẹ và nỗi sợ bị bỏ lại. Cả hai lặng đi, rồi cùng bật cười khi nhắc đến những lần tranh cãi vặt vãnh.

Bất chợt, Nguyệt hỏi:

– Cậu có từng ghét tôi không?

Khanh ngẫm nghĩ:

– Ban đầu có. Cậu lạnh lùng, khó gần. Nhưng giờ thì không. Tôi chỉ muốn bảo vệ cậu thôi.

Nguyệt cười nhẹ:

– Tôi cũng từng nghĩ cậu phiền, ồn ào quá. Nhưng giờ thì… tôi thấy mình may mắn vì có cậu.

Khanh nghiêng đầu, nụ cười rạng rỡ:

– Chúng ta giống hai mảnh ghép lạc lõng, may mà tìm được nhau.

Nguyệt gật đầu, ánh mắt sáng lên. Lần đầu tiên, cô cảm thấy mình được là chính mình, dù chỉ một ngày ngắn ngủi.

*

Buổi chiều, hai người rủ nhau ra biển. Sóng bạc đầu, trời xanh ngắt. Khanh cởi giày, kéo Nguyệt chạy chân trần trên cát. Tiếng cười vang lên, nỗi buồn tan biến như những vết chân bị sóng xóa nhòa.

Ngồi trên bãi cát, Khanh nhìn xa xăm:

– Cậu có sợ tin đồn không? Tôi nghe nói Hải Yến lại tung thêm ảnh mới.

Nguyệt trầm ngâm:

– Tôi đã quen với điều đó. Chỉ là… tôi sợ mẹ biết, sợ bà sẽ thất vọng.

Khanh nắm tay Nguyệt, siết nhẹ:

– Nếu mẹ cậu không thể chấp nhận, thì để tôi bên cậu. Tôi không để cậu sợ hãi một mình.

Nguyệt cúi đầu, giọng run:

– Cảm ơn cậu. Nhưng tôi không muốn cậu bị liên lụy.

– Tôi không sợ. Nếu ai muốn làm tổn thương cậu, họ phải bước qua tôi trước.

Nguyệt nhìn Khanh, trong lòng dâng lên một cảm xúc vừa lạ vừa quen. Không chỉ là tình bạn, không đơn thuần là biết ơn, mà là niềm khát khao được tin tưởng, được dựa vào, được yêu thương – một giấc mơ chưa từng dám gọi tên.

*

Tối muộn, Nguyệt ngồi trong phòng, đọc lại những tin nhắn nặc danh. Lời lẽ cay độc, những tấm ảnh chụp lén, lời đe dọa. Cô không còn sợ như trước, chỉ thấy thương cho chính mình của ngày xưa, và cho cả những đứa trẻ khác cũng cô đơn như cô từng.

Điện thoại rung lên. Số lạ: “Đừng nghĩ mình đặc biệt. Sóng ngầm sẽ cuốn trôi mọi thứ cậu có.”

Nguyệt rùng mình, nhắn cho Khanh: “Cậu ngủ chưa?”

Chỉ một lát sau, Khanh gọi lại:

– Có chuyện gì à?

– Có ai nhắn cho tôi.

– Tôi qua nhà cậu nhé.

– Không cần đâu…

– Tôi muốn chắc chắn cậu an toàn.

Chưa đầy mười phút sau, Khanh đã đứng trước cửa. Áo khoác mỏng, tóc rối, mắt lo lắng.

– Tôi ở đây. Cậu không cần sợ gì cả.

Hai người lên ban công, im lặng nghe tiếng sóng biển vỗ bờ. Khanh kể về những lần bị bắt nạt ở trường cũ, về vết thương không ai nhìn thấy. Nguyệt kể về những giấc mơ, về mẹ, về nỗi sợ không tên.

Khanh tựa đầu lên vai Nguyệt:

– Hồi trước, tôi nghĩ mình mạnh mẽ lắm, chẳng ai làm tôi đau được. Nhưng gặp cậu rồi, tôi mới hiểu, mạnh mẽ thật sự là dám để người khác nhìn thấy mình yếu đuối.

Nguyệt khẽ gật đầu, nước mắt lặng lẽ tràn khóe mi. Cô không kìm nén nữa, để mặc cho cảm xúc tuôn trào.

– Cảm ơn cậu… vì đã đến.

Khanh siết chặt tay Nguyệt, thì thầm:

– Cậu không phải kẻ bị bỏ rơi. Dù ai quay lưng, tôi cũng sẽ ở lại.

*

Đêm ấy, hai người ngồi bên nhau đến khi trời gần sáng. Nguyệt kể cho Khanh nghe về giấc mơ ngày bé: một mình trên biển, sóng cao như núi, không ai gọi tên. Khanh kể về lần đầu biết mình khác biệt, về nỗi sợ hãi bị bạn bè xa lánh. Cả hai lặng đi, rồi cùng cười khi nhận ra, nỗi cô đơn hóa ra cũng biết tìm bạn.

Nguyệt ngả đầu lên vai Khanh, nhắm mắt. Lần đầu tiên, cô mơ một giấc mơ dài, không còn sóng dữ, chỉ có bầu trời yên bình và một bàn tay nắm chặt.

*

Sáng hôm sau, khi Nguyệt và Khanh đến trường, không khí càng căng thẳng. Một tin nhắn mới hiện trên bảng thông báo điện tử: đoạn video cắt ghép cảnh hai người ở sân bóng và lớp học. Dưới video là dòng chữ đỏ: “Chân tướng đã rõ. Kẻ phá vỡ quy tắc sẽ phải trả giá.”

Cả trường xôn xao. Hải Yến đứng ở hành lang tầng ba, mắt nhìn xuống, môi mím chặt. Quân ngồi ở cầu thang, mặt tối sầm, tay siết chặt điện thoại. Thu Hà lặng lẽ đi ngang Nguyệt, ánh mắt lo lắng.

Khanh nắm tay Nguyệt, nói nhỏ:

– Đừng sợ. Có tôi ở đây.

Nguyệt gật đầu, ánh mắt kiên định, nhưng trong lòng hiểu rằng cơn sóng ngầm đã trỗi dậy dữ dội hơn bao giờ hết. Những bí mật, lời đe dọa, tất cả như chực chờ bùng nổ.

Bước chân hai người vang vọng trên hành lang vắng lặng, như lời thách thức gửi đến tất cả. Giấc mơ của kẻ bị bỏ rơi cuối cùng cũng có người cùng bước vào.

Ở cuối hành lang, cửa phòng hội học sinh mở ra. Hải Yến đứng đó, mắt chạm mắt Nguyệt, lạnh như mặt biển lúc bình minh chưa lên. Yến khẽ nhếch môi, đôi mắt ánh lên tia nguy hiểm.

Một tin nhắn mới đến trong điện thoại Nguyệt: “Muốn bảo vệ Khanh? Hãy chuẩn bị trả giá. Sóng ngầm chỉ vừa bắt đầu.”

Nguyệt siết chặt tay Khanh, hít sâu. Nỗi sợ vẫn còn, nhưng bên cạnh là một niềm tin chưa từng mạnh mẽ đến thế. Đã đến lúc đối mặt với tất cả – những giấc mơ, những ám ảnh tuổi thơ, những kẻ đứng trong bóng tối chờ thời cơ ra tay.

Sóng ngầm dưới mặt nước đã chuyển mình. Và trên mặt biển, trời vừa chuyển mưa.