Sống Chết Từ Nay Không Gặp Lại

Chương 2

Ta vội vàng ho khan hai tiếng.

“Mẫu thân, bệnh của con tuyệt đối không thể mang vào trong cung được. Hay là cứ để con đến chỗ ngoại tổ phụ tĩnh dưỡng một thời gian nhé?”

Phụ thân ta lập tức phụ họa theo: “Vân Nhi suy nghĩ rất chu toàn. Chẳng phải ở trang trại tại Thái Thương của ngoại tổ phụ con bé có một dòng suối nước nóng sao? Đến đó học bơi thì không còn sợ nước lạnh bị nhiễm hàn nữa.”

Mẫu thân cuối cùng cũng gật đầu đồng ý: “Cái tính khí này của nó vốn dĩ cũng chẳng thích hợp để gả vào các gia tộc vương công thế gia. Mấy hôm trước ngoại tổ phụ nó cũng gửi thư tới nói là nhớ nó. Vậy thì cứ để nó đi đi.”

Ta liền thừa thắng xông lên: “Ngày mai con muốn xuất phát luôn ạ.”

“Sao lại vội vã như vậy? Đến Giang Nam cũng cách xa nghìn dặm, tổng phải chuẩn bị chu toàn mới tốt chứ.”

“Con cũng rất nhớ ngoại tổ phụ mà, một khắc con cũng không muốn đợi!”

Ta bắt buộc phải nhanh ch.óng rời đi.

Tiệc cung đình Tết Đoan ngọ vẫn còn hai tuần nữa mới diễn ra. Nếu như trận bệnh này của ta đột nhiên khỏi hẳn một cách lành lặn, vậy thì chắc chắn sẽ không đi được nữa.

03

Huynh trưởng sảng khoái nói: “Vậy thì ngày mai khởi hành thôi. Ta mang theo nhiều bạc một chút là được. Ta sẽ đích thân đưa muội muội đi, tổng không thể để nam nhân bên ngoài dạy muội ấy học bơi được.”

Mẫu thân có chút lưu luyến không đành lòng: “Vân Nhi, học được rồi thì mau sớm trở về nhé.”

Cha cũng có chút luyến tiếc: “Hay là qua hai ngày nữa, cha tìm cái cớ rồi chúng ta cũng đi Giang Nam?”

Đúng lúc này, phía sau cửa nách có một bóng người loé lên, là muội muội cùng cha khác mẹ, nàng ta đang lén lút nghe trộm.

Ta bỗng nhiên nhớ lại kiếp trước.

Muội muội từng hận thù nói với người khác rằng: “Nhà họ bốn người vui vẻ hòa thuận, có một khắc nào từng nghĩ đến cảm nhận của mẫu t.ử chúng ta chưa?”

“Ông ấy cũng là cha của ta. Nhưng trong mắt ông ấy chỉ có đích nữ, từng có ta nửa phần nào chưa?”

“Họ giẫm đạp mẫu t.ử chúng ta dưới chân, tất sẽ có ngày phải hối hận!”

Kiếp trước, ta cũng chẳng mảy may để tâm.

Mẫu thân nàng ta đã hạ t.h.u.ố.c cha ta rồi bò lên giường ông nên mới sinh ra nàng ta. Dẫu là như thế, ở trong Hầu phủ cũng không có một ai khắt khe đối xử tệ bạc với họ cả.

Chúng ta vốn dĩ cũng chẳng hiếm lạ gì lòng biết ơn của hai mẫu t.ử họ, chẳng qua là vì lòng lương thiện mà thôi.

Nhưng giờ khắc này ta chợt bừng tỉnh, nàng ta và mẫu thân của nàng ta chính là loài rắn độc đang rình rập trong bóng tối. Hễ tìm được cơ hội là sẽ c.ắ.n trả chúng ta một miếng.

Ta suy nghĩ một lát rồi lên tiếng nhắc nhở mẫu thân:

“Người trong phủ vẫn nên quản thúc nghiêm ngặt hơn chút. Uyển Uyển cũng đã đến tuổi cập kê rồi, chi bằng sớm ngày chọn cho muội ấy một vị phu quân tốt đi ạ!”

Thời điểm này vị thế Thái t.ử của Dung Dục chưa vững chắc. Cho dù hắn ta có muốn cưới một vị thứ nữ, thì Hoàng hậu cũng tuyệt đối không đáp ứng.

Ta trái lại rất muốn xem thử, giữa chân tình của hai người họ và hoàng quyền, rốt cuộc bên nào nhẹ, bên nào nặng.

04

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ta và huynh trưởng mang theo hành trang gon nhẹ, một đường thúc ngựa hướng về phía nam.

Mỗi khi đến một thị trấn sầm uất, huynh trưởng luôn dẫn ta đi dạo chơi nửa ngày.

Ta hỏi huynh trưởng: “Công t.ử nhà người ta đều nghĩ đến việc lập công danh, dựng sự nghiệp, làm rạng danh tổ tông. Huynh cũng muốn thế sao?”

Huynh trưởng gõ nhẹ vào trán ta: “Muội đấy, thật sự chẳng có chút đầu óc mưu quyền nào cả. Chức Trấn Quốc công của cha là dùng quân công đổi lấy. Nếu ta lại tranh giành quân công nữa, hoàng gia tất sẽ kiêng dè. Chẳng lẽ ta chê Giang gia chúng ta sống quá thọ rồi sao?”

Ta vịn lấy cánh tay lành lặn của huynh trưởng, âm thầm đỏ hoe mắt.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Kiếp trước, huynh ấy đã tự nguyện xin theo cha đến Bắc Cương. Quân địch nghe danh Giang Gia Quân không ai không biến sắc.

Thế nhưng đến khi Dung Dục đăng cơ, cha t.ử trận, huynh trưởng cũng mất đi cánh tay trái.

Dung Dục nói nam nhân ai cũng có dã tâm. Nhưng phụ thân và huynh trưởng hy sinh nhiều như vậy, nào phải vì dã tâm, tất cả đều là vì ta.

Thời điểm tin t.ử trận của cha truyền về, tâm can ta đau đớn như d.a.o cắt.

Dung Dục ôm lấy ta mà rơi nước mắt: “Vân Nhi, kiếp này ta quyết không phụ nàng.”

Thế nhưng đến cuối cùng, hắn ta lại bảo kiếp sau không muốn phụ lòng người khác.

Nghĩ lại thật nực cười.

Đối với hắn ta, đến cả việc hận, ta cũng cảm thấy lãng phí cuộc đời mình.

Ta chỉ nguyện kiếp này, phụ mẫu mạnh khỏe, huynh trưởng bình an, còn ta có thể sống một đời tiêu d.a.o tự tại.

05

Ngày thứ tư của chuyến hành trình, chúng ta đã tới bến đò Qua Châu.

Huynh trưởng tìm một quán trọ bên sông, pha một ấm trà ngon, lại bày ra không ít hoa quả. Ngắm nhìn dòng nước sông cuồn cuộn chảy, hòa mình vào chốn khói lửa nhân gian sầm uất, đây chính là cuộc sống tiêu d.a.o tự tại mà kiếp này ta hằng hướng tới.

Ta và huynh trưởng đang thảnh thơi đối ẩm, bỗng nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập. Trên con đường quan lộ, con ngựa phi nhanh tung bụi mù mịt, chớp mắt một cái đã tới trước quán trọ.

Huynh trưởng ném một hạt lạc rang vào miệng, khen một câu: “Ngựa tốt! Thật chẳng phân cao thấp với hai con ngựa của chúng ta.”

“Tuấn mã như thế mà lại thở dốc không ngừng, có thể thấy là một mực chạy điên cuồng tới đây, chưa từng dừng chân nghỉ ngơi. Không biết là có chuyện gì gấp gáp như vậy?”

Nam nhân trên lưng ngựa đội một chiếc mũ trùm đầu mịch ly (màu đen). Hắn tung người xuống ngựa, trầm giọng nói: “Tiểu nhị, cho một gian phòng thượng hạng.”

Tim ta thắt lại. Giọng nói này rất giống với Dung Dục.

Nhìn kỹ lại, quả nhiên chính là Dung Dục. Dù không nhìn thấy gương mặt của hắn, nhưng kiếp trước đã sống chung với nhau suốt năm mươi năm, hắn chỉ cần đứng ở nơi đó, chẳng cần nói câu nào ta cũng có thể nhận ra được.

Sao hắn lại đến nơi này?

Ta vội vàng đứng dậy muốn né tránh. Thế nhưng hắn đang đứng ngay chỗ đó, cho dù ta có đi lối nào thì hắn cũng chắc chắn sẽ nhìn thấy.

Ta không còn đường lui!

Phải làm sao đây? Trước khi c.h.ế.t, ta đã lập lời thề với hắn rằng sinh t.ử không bao giờ gặp lại rồi cơ mà.