Sống Chết Từ Nay Không Gặp Lại
Chương 1: 1
Cả đời này của ta khiến người người ngưỡng mộ.
Sinh ra đã là đích nữ của phủ Quốc công, lớn lên lại là chính phi trong Đông Cung, còn được Hoàng thượng sủng ái tột cùng, con cái đủ đầy, có nếp có tẻ.
Vào giây phút lâm chung, Lễ Bộ dâng tấu xin chỉ, tâu rằng Hoàng hậu hiền đức, liệu Thụy hiệu có thể phong thêm một chữ “Đức” hay không.
Hoàng thượng ngập ngừng hồi lâu rồi phán: “Nàng ấy... suy cho cùng vẫn có chỗ khiếm khuyết về đức hạnh.”
Ta bàng hoàng, c.h.ế.t lặng.
Kể từ năm cập kê, tại tiệc cung đình Tết Đoan ngọ, ta vô tình rơi xuống nước và được hắn cứu lên, rồi trở thành Thái t.ử phi. Kiếp này của ta, chưa từng có lấy một ngày được sống cho riêng mình.
Vậy mà giờ đây, hai chữ “khiếm khuyết về đức hạnh” thốt ra từ chính miệng hắn, thật sự là nhát d.a.o đ.â.m thấu tâm can.
Hắn cúi đầu nhìn ta, khẽ nói: “Kiếp sau, nàng đừng vì muốn gả cho ta mà cố tình nhảy xuống nước nữa. Ta không muốn phụ lòng Uyển Uyển.”
Đến tận lúc này ta mới biết, hóa ra hắn chưa từng tin chuyện năm xưa ta rơi xuống nước là do bị người khác xô ngã.
Cũng đến lúc ấy ta mới biết. Năm xưa, ta đội mũ có vây mạo (rèm che) gảy khúc ‘Quảng Lăng Tán’, vậy mà lại bị hắn nhận lầm thành muội muội cùng cha khác mẹ – Uyển Uyển. Bảo sao những đêm ân ái mặn nồng, hắn luôn chấp niệm bắt ta phải đội mũ che mặt.
Hóa ra, hắn ảo tưởng người dưới thân mình là muội muội của ta.
Hóa ra, một đời thâm tình bấy lâu nay, chẳng qua chỉ là một kẻ thế thân.
Hóa ra, một đời viên mãn tưởng chừng hoàn hảo, lại là sự tiếc nuối khôn nguôi của cả hai người.
Ta cười đến trào nước mắt.
---
Vừa mở mắt ra, ta đã trùng sinh.
Việc đầu tiên ta làm chính là khổ công học bơi.
Mẫu thân hỏi ta muốn mặc chiếc váy nào để tham dự tiệc cung đình.
Ta thản nhiên khước từ: “Hôm qua con học bơi bị nhiễm lạnh, tiệc cung đình lần này... con không đi nữa.”
01
“Hoa Ba La bên hồ Thái Dịch sắp nở rồi. Con chẳng phải luôn miệng đòi đi xem sao?”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Ta không chút do dự mà từ chối thẳng thừng: “Chẳng có gì hiếm lạ, con không đi!”
Ta tuy là đích nữ của Trấn Quốc công, nhưng lại là kẻ lười biếng, không có chí lớn, một lòng chỉ muốn sống đời tự tại tiêu d.a.o.
Kiếp trước, cũng chính vì tò mò loài hoa này mà ta mới đến tham dự tiệc cung đình Tết Đoan ngọ. Chẳng ngờ lại bị người ta xô ngã xuống hồ Thái Dịch.
Thái t.ử Dung Dục đã cứu ta lên. Giữa thanh thiên bạch nhật, trước bao nhiêu con mắt đổ dồn vào, hai ta xem như đã có đụng chạm da thịt. Sau đó, Hoàng hậu liền ban hôn, lập ta làm Thái t.ử phi.
Ai ai cũng bảo ta trong họa gặp phúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng phải đến tận lúc c.h.ế.t ta mới thấu, cái gọi là “phúc khí” ấy chẳng qua là vì Dung Dục coi ta như một kẻ thế thân cho muội muội cùng cha khác mẹ của mình.
Bởi vì lần đầu tiên hắn gặp muội muội ta, nàng ta cũng đội mũ che mặt. Cho nên suốt mấy chục năm qua, hắn luôn bắt ta phải đội mũ che mặt thì mới chịu rũ bỏ vẻ lạnh lùng băng giá để quấn quýt, triền miên cùng ta.
Hóa ra, hắn vẫn luôn ảo tưởng người nằm dưới thân mình chính là vị muội muội kia.
Ta tuyệt đối không bao giờ tự chuốc lấy nhục nhã nữa.
Huống hồ, Dung Dục tuy là Thái t.ử, nhưng địa vị lại không vững chắc. Trên có vị hoàng trưởng t.ử thứ xuất được lòng người hơn hắn, dưới lại có Đích tam hoàng t.ử tài ba xuất chúng hơn hắn.
Kiếp trước, sau khi ta gả cho Dung Dục, phụ thân ta lại một lần nữa bước lên chiến mã, huynh trưởng ta lại một lần nữa khoác lên giáp trụ. Họ tự nguyện xin đi chinh chiến nơi Bắc Cương lạnh giá khổ cực, tất cả là để củng cố ngôi vị trữ quân của Dung Dục. Đến cả ngoại tổ phụ của ta cũng dốc hết vạn quán gia tài để trợ giúp hắn ta thu phục lòng người.
Chuyện ngu xuẩn như thế, ta tự nhiên sẽ không để phủ Trấn Quốc công giẫm vào vết xe đổ một lần nữa. Ta phải tránh hắn ta thật xa.
Huynh trưởng lại cứ bám theo ta hỏi bằng được: “Muội muội, nghe nói hoa Ưu Đàm Bà La kia ba nghìn năm mới nở một lần, là điềm lành báo hiệu Thánh vương xuất thế. Ngày thường muội thích nhất mấy chuyện kỳ văn dị sự thế này, chẳng lẽ thực sự không tò mò muốn đi xem thử một cái sao?” (Kỳ văn dị sự: Các giai thoại, truyền thuyết, chuyện ly kỳ trong dân gian.)
Ta cười khẩy một tiếng.
Ta đều đã sống qua hơn sáu mươi tuổi rồi, còn có gì để mà tò mò nữa chứ?
“Cái gì mà ba nghìn năm mới nở một lần? Chỉ c.ầ.n s.au khi nó đã nở, thì năm nào cũng nở.”
“Muội đã thấy bao giờ đâu, sao lại khẳng định như vậy?” Không đợi ta trả lời, huynh trưởng lại gãi gãi đầu: “Mà muội từng theo đoàn buôn của ngoại tổ phụ đi qua nhiều nơi như thế, có thấy rồi cũng không có gì lạ.”
Thực ra, ta đã nhìn thấy nó ở trong cung.
Kiếp trước ta bị vây khốn nơi thâm cung, đóa hoa ấy, ta đã nhìn từ năm này qua năm khác.
Khi ấy, điều ta ngày đêm nhung nhớ, khắc khoải trong lòng lại là khóm cúc tố nhã trước cửa sổ khuê phòng của mình, nhưng chung quy cả đời lại chẳng thể có được nữa.
Ta từng đọc qua kinh sử t.ử tập, từng xem qua thoại bản, nghe qua thuyết thư, ta vốn biết rõ từ xưa đến nay thâm tình của nam nhi là thứ chẳng thể tin tưởng, vậy mà cuối cùng vẫn tin lầm Dung Dục.
Muôn vàn hối hận đắng cay, đều chẳng thể thốt nên lời.
Ta ôm lấy cánh tay mẫu thân, nũng nịu dỗ dành: “Mẫu thân, con không muốn đến tiệc cung đình đâu. Con muốn học bơi cơ.”
02
Huynh trưởng không hiểu nổi liền hỏi: “Muội muội, muội đường đường là Ông chúa của phủ Trấn Quốc công, lại có vi huynh bảo vệ, hà tất phải tự chuốc khổ vào thân để học cái thứ c.h.ế.t tiệt này làm gì?”
(“翁主”: Ông chúa là tước hiệu dành cho nữ giới quý tộc trong nhiều triều đại Trung Hoa. Tùy triều đại mà địa vị khác nhau, nhưng thường là: Con gái của thân vương, quận vương. Hoặc cháu gái được hoàng đế sắc phong. Hoặc nữ nhi của công thần có công lớn được ban tước.)
Mẫu thân cũng khuyên: “Phải đấy. Dạo này nước hồ còn lạnh, con mới học có một ngày đã bị nhiễm lạnh rồi. Mau từ bỏ ý nghĩ đó đi, đừng để tổn hại đến thân thể.”
Ta đành phải quay sang làm nũng với cha.
“Cha, cha chẳng phải từng nói vào ngày con chào đời, cha đã mơ thấy một chú cá chép vàng nhảy qua long môn sao? Làm gì có chú cá chép vàng nào mà lại không biết bơi chứ?”
Phụ thân ta từ trước đến nay đều chiều theo ý ta, ta nói gì ông cũng nghe theo.
“Đúng đúng, Vân Nhi chính là chú cá chép vàng nhỏ của cha, muốn học thì cứ đi học. Cha nửa đời chinh chiến trên lưng ngựa mới dốc sức mang về cái danh Trấn Quốc công này, chẳng lẽ đến việc con gái mình muốn học bơi mà cũng không được hay sao?”
Mẫu thân lườm một cái rồi oán trách: “Vân Nhi đã đến tuổi cập kê rồi. Tiệc cung đình Tết Đoan ngọ của nương nương là cơ hội tốt để xem mắt phu quân đấy.”
Sinh ra đã là đích nữ của phủ Quốc công, lớn lên lại là chính phi trong Đông Cung, còn được Hoàng thượng sủng ái tột cùng, con cái đủ đầy, có nếp có tẻ.
Vào giây phút lâm chung, Lễ Bộ dâng tấu xin chỉ, tâu rằng Hoàng hậu hiền đức, liệu Thụy hiệu có thể phong thêm một chữ “Đức” hay không.
Hoàng thượng ngập ngừng hồi lâu rồi phán: “Nàng ấy... suy cho cùng vẫn có chỗ khiếm khuyết về đức hạnh.”
Ta bàng hoàng, c.h.ế.t lặng.
Kể từ năm cập kê, tại tiệc cung đình Tết Đoan ngọ, ta vô tình rơi xuống nước và được hắn cứu lên, rồi trở thành Thái t.ử phi. Kiếp này của ta, chưa từng có lấy một ngày được sống cho riêng mình.
Vậy mà giờ đây, hai chữ “khiếm khuyết về đức hạnh” thốt ra từ chính miệng hắn, thật sự là nhát d.a.o đ.â.m thấu tâm can.
Hắn cúi đầu nhìn ta, khẽ nói: “Kiếp sau, nàng đừng vì muốn gả cho ta mà cố tình nhảy xuống nước nữa. Ta không muốn phụ lòng Uyển Uyển.”
Đến tận lúc này ta mới biết, hóa ra hắn chưa từng tin chuyện năm xưa ta rơi xuống nước là do bị người khác xô ngã.
Cũng đến lúc ấy ta mới biết. Năm xưa, ta đội mũ có vây mạo (rèm che) gảy khúc ‘Quảng Lăng Tán’, vậy mà lại bị hắn nhận lầm thành muội muội cùng cha khác mẹ – Uyển Uyển. Bảo sao những đêm ân ái mặn nồng, hắn luôn chấp niệm bắt ta phải đội mũ che mặt.
Hóa ra, hắn ảo tưởng người dưới thân mình là muội muội của ta.
Hóa ra, một đời thâm tình bấy lâu nay, chẳng qua chỉ là một kẻ thế thân.
Hóa ra, một đời viên mãn tưởng chừng hoàn hảo, lại là sự tiếc nuối khôn nguôi của cả hai người.
Ta cười đến trào nước mắt.
---
Vừa mở mắt ra, ta đã trùng sinh.
Việc đầu tiên ta làm chính là khổ công học bơi.
Mẫu thân hỏi ta muốn mặc chiếc váy nào để tham dự tiệc cung đình.
Ta thản nhiên khước từ: “Hôm qua con học bơi bị nhiễm lạnh, tiệc cung đình lần này... con không đi nữa.”
01
“Hoa Ba La bên hồ Thái Dịch sắp nở rồi. Con chẳng phải luôn miệng đòi đi xem sao?”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Ta không chút do dự mà từ chối thẳng thừng: “Chẳng có gì hiếm lạ, con không đi!”
Ta tuy là đích nữ của Trấn Quốc công, nhưng lại là kẻ lười biếng, không có chí lớn, một lòng chỉ muốn sống đời tự tại tiêu d.a.o.
Kiếp trước, cũng chính vì tò mò loài hoa này mà ta mới đến tham dự tiệc cung đình Tết Đoan ngọ. Chẳng ngờ lại bị người ta xô ngã xuống hồ Thái Dịch.
Thái t.ử Dung Dục đã cứu ta lên. Giữa thanh thiên bạch nhật, trước bao nhiêu con mắt đổ dồn vào, hai ta xem như đã có đụng chạm da thịt. Sau đó, Hoàng hậu liền ban hôn, lập ta làm Thái t.ử phi.
Ai ai cũng bảo ta trong họa gặp phúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng phải đến tận lúc c.h.ế.t ta mới thấu, cái gọi là “phúc khí” ấy chẳng qua là vì Dung Dục coi ta như một kẻ thế thân cho muội muội cùng cha khác mẹ của mình.
Bởi vì lần đầu tiên hắn gặp muội muội ta, nàng ta cũng đội mũ che mặt. Cho nên suốt mấy chục năm qua, hắn luôn bắt ta phải đội mũ che mặt thì mới chịu rũ bỏ vẻ lạnh lùng băng giá để quấn quýt, triền miên cùng ta.
Hóa ra, hắn vẫn luôn ảo tưởng người nằm dưới thân mình chính là vị muội muội kia.
Ta tuyệt đối không bao giờ tự chuốc lấy nhục nhã nữa.
Huống hồ, Dung Dục tuy là Thái t.ử, nhưng địa vị lại không vững chắc. Trên có vị hoàng trưởng t.ử thứ xuất được lòng người hơn hắn, dưới lại có Đích tam hoàng t.ử tài ba xuất chúng hơn hắn.
Kiếp trước, sau khi ta gả cho Dung Dục, phụ thân ta lại một lần nữa bước lên chiến mã, huynh trưởng ta lại một lần nữa khoác lên giáp trụ. Họ tự nguyện xin đi chinh chiến nơi Bắc Cương lạnh giá khổ cực, tất cả là để củng cố ngôi vị trữ quân của Dung Dục. Đến cả ngoại tổ phụ của ta cũng dốc hết vạn quán gia tài để trợ giúp hắn ta thu phục lòng người.
Chuyện ngu xuẩn như thế, ta tự nhiên sẽ không để phủ Trấn Quốc công giẫm vào vết xe đổ một lần nữa. Ta phải tránh hắn ta thật xa.
Huynh trưởng lại cứ bám theo ta hỏi bằng được: “Muội muội, nghe nói hoa Ưu Đàm Bà La kia ba nghìn năm mới nở một lần, là điềm lành báo hiệu Thánh vương xuất thế. Ngày thường muội thích nhất mấy chuyện kỳ văn dị sự thế này, chẳng lẽ thực sự không tò mò muốn đi xem thử một cái sao?” (Kỳ văn dị sự: Các giai thoại, truyền thuyết, chuyện ly kỳ trong dân gian.)
Ta cười khẩy một tiếng.
Ta đều đã sống qua hơn sáu mươi tuổi rồi, còn có gì để mà tò mò nữa chứ?
“Cái gì mà ba nghìn năm mới nở một lần? Chỉ c.ầ.n s.au khi nó đã nở, thì năm nào cũng nở.”
“Muội đã thấy bao giờ đâu, sao lại khẳng định như vậy?” Không đợi ta trả lời, huynh trưởng lại gãi gãi đầu: “Mà muội từng theo đoàn buôn của ngoại tổ phụ đi qua nhiều nơi như thế, có thấy rồi cũng không có gì lạ.”
Thực ra, ta đã nhìn thấy nó ở trong cung.
Kiếp trước ta bị vây khốn nơi thâm cung, đóa hoa ấy, ta đã nhìn từ năm này qua năm khác.
Khi ấy, điều ta ngày đêm nhung nhớ, khắc khoải trong lòng lại là khóm cúc tố nhã trước cửa sổ khuê phòng của mình, nhưng chung quy cả đời lại chẳng thể có được nữa.
Ta từng đọc qua kinh sử t.ử tập, từng xem qua thoại bản, nghe qua thuyết thư, ta vốn biết rõ từ xưa đến nay thâm tình của nam nhi là thứ chẳng thể tin tưởng, vậy mà cuối cùng vẫn tin lầm Dung Dục.
Muôn vàn hối hận đắng cay, đều chẳng thể thốt nên lời.
Ta ôm lấy cánh tay mẫu thân, nũng nịu dỗ dành: “Mẫu thân, con không muốn đến tiệc cung đình đâu. Con muốn học bơi cơ.”
02
Huynh trưởng không hiểu nổi liền hỏi: “Muội muội, muội đường đường là Ông chúa của phủ Trấn Quốc công, lại có vi huynh bảo vệ, hà tất phải tự chuốc khổ vào thân để học cái thứ c.h.ế.t tiệt này làm gì?”
(“翁主”: Ông chúa là tước hiệu dành cho nữ giới quý tộc trong nhiều triều đại Trung Hoa. Tùy triều đại mà địa vị khác nhau, nhưng thường là: Con gái của thân vương, quận vương. Hoặc cháu gái được hoàng đế sắc phong. Hoặc nữ nhi của công thần có công lớn được ban tước.)
Mẫu thân cũng khuyên: “Phải đấy. Dạo này nước hồ còn lạnh, con mới học có một ngày đã bị nhiễm lạnh rồi. Mau từ bỏ ý nghĩ đó đi, đừng để tổn hại đến thân thể.”
Ta đành phải quay sang làm nũng với cha.
“Cha, cha chẳng phải từng nói vào ngày con chào đời, cha đã mơ thấy một chú cá chép vàng nhảy qua long môn sao? Làm gì có chú cá chép vàng nào mà lại không biết bơi chứ?”
Phụ thân ta từ trước đến nay đều chiều theo ý ta, ta nói gì ông cũng nghe theo.
“Đúng đúng, Vân Nhi chính là chú cá chép vàng nhỏ của cha, muốn học thì cứ đi học. Cha nửa đời chinh chiến trên lưng ngựa mới dốc sức mang về cái danh Trấn Quốc công này, chẳng lẽ đến việc con gái mình muốn học bơi mà cũng không được hay sao?”
Mẫu thân lườm một cái rồi oán trách: “Vân Nhi đã đến tuổi cập kê rồi. Tiệc cung đình Tết Đoan ngọ của nương nương là cơ hội tốt để xem mắt phu quân đấy.”