Gia Bảo nắm chặt điện thoại, ánh mắt lo âu lướt qua màn hình. “Có người phản bội trong nhà mình,” cậu nói khẽ, giọng nghẹn lại, tay run run. Nhược Hy đứng sát bên, cảm nhận rõ sự căng thẳng bủa vây. Không khí trong biệt thự nặng trịch, tiếng gió ngoài trời càng làm mọi thứ thêm rùng rợn.
Tử Khải bước ra khỏi phòng thờ, ánh nhìn lạnh lẽo quét qua cả hai. “Tin nhắn từ ai?” anh hỏi, giọng trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sóng ngầm.
Gia Bảo lắc đầu, nhíu mày: “Số lạ, kiểu mã hóa. Nhắc đến điểm giao số 7 – lối phụ cô nhi viện cũ. Nếu bị chiếm giữ, chắc chắn là nhắm tới tầng hầm.”
Nhược Hy ngẩng lên, ánh mắt kiên định bừng sáng giữa bóng tối. “Em phải tới đó. Nếu bí mật về dị năng, về những đứa trẻ mất tích còn sót lại, thì tầng hầm là nơi duy nhất có thể tìm thấy câu trả lời.”
Tử Khải nhìn cô, ánh xám trong mắt dịu lại thoáng chốc. “Anh sẽ đi cùng.”
Gia Bảo vội chen ngang: “Không ổn! Nếu cả hai đều đi, biệt thự này thành mục tiêu không phòng vệ. Vũ Thiên Lạc có thể quay lại bất cứ lúc nào.”
Tử Khải im lặng, lấy ra một chiếc chìa khóa cũ kỹ, đặt vào tay Nhược Hy. “Em đi trước. Anh sẽ xử lý điểm giao số 7. Gặp nguy hiểm, gọi cho anh ngay.”
Nhược Hy gật đầu, dứt khoát. Cô quay người, dáng mảnh mai dần khuất trong bóng tối hành lang. Ngoài trời, mưa lách tách rơi, từng giọt nặng nề gõ lên kính cửa sổ.
***
Cô nhi viện cũ nằm lọt thỏm trong lòng thành phố, ba tầng nhà phủ kín rêu xanh, bảng hiệu sắt hoen gỉ vắt vẻo dưới ánh đèn đường vàng vọt. Nhược Hy đứng trước cánh cổng, lòng dậy sóng. Những ký ức tuổi thơ mơ hồ ùa về – tiếng gọi nhau, tiếng khóc, những khuôn mặt nhỏ bé giờ chỉ còn là hình bóng nhạt nhòa.
Cô đẩy cổng sắt, bản lề rít lên âm thanh rợn người. Tầng trệt tối om, chỉ một bóng đèn hỏng nhấp nháy cuối hành lang. Nhược Hy rón rén tiến bước, mỗi nhịp tim như gõ mạnh vào lồng ngực. Cô dừng trước cánh cửa nhỏ dưới cầu thang. Ổ khóa đã sứt mẻ, còn vết bẻ mới.
Cô tra chìa, cánh cửa bật mở, hơi lạnh ập ra mang theo mùi ẩm mốc của tháng năm. Nhược Hy bật đèn pin, soi xuống cầu thang đá xám. Mỗi bước chân vọng lại tiếng vang trầm đục. Lời dặn xưa vang lên trong đầu: “Không được xuống tầng hầm, ai xuống đều gặp chuyện chẳng lành.” Nhưng hôm nay, cô không còn đường lùi.
***
Tầng hầm nhỏ hẹp, tường bê tông loang lổ, những tủ hồ sơ phủ bụi dày xếp sát vách. Góc phòng, vài thùng giấy mục nát, giấy ghi chú nguệch ngoạc: “Lưu trữ – 2002”. Nhược Hy lần tay lên từng ngăn kéo, giấy tờ mục nát gần hết, chỉ còn vài tập hồ sơ xanh bạc màu, mỗi tập ghi tên một đứa trẻ.
Tay cô run khi chạm vào tập hồ sơ dày khác thường, bìa đề: “Đối tượng: L.H.Y – Thí nghiệm Ảnh Huyễn – Bảo mật tuyệt đối.” Cô mở ra, dòng chữ đầu tiên đập vào mắt: “Tên: Lâm Nhược Hy. Ngày nhận nuôi: 12/10/2002. Ghi chú: Tiềm năng dị năng nhóm Ảnh Huyễn – khả năng thao túng ký ức.”
Trang tiếp theo như dao cứa vào tâm trí: “Thí nghiệm lần 1: Tiếp xúc nhóm B. Kết quả: Đối tượng B mất toàn bộ ký ức về gia đình.” “Lần 2: Tiếp xúc nhóm C – thất bại, đối tượng L.H.Y bất tỉnh.” Bên lề, tên nhiều trẻ em khác, tất cả đều đóng dấu “Mất tích”. Trang cuối ghi chú: “Chuyển giao cho tổ chức Sợi Dây – ưu tiên bảo mật cấp cao.”
Cô cố nuốt cơn choáng váng, đầu đau như búa bổ. Ký ức mơ hồ lởn vởn – tiếng khóc, ánh mắt kinh hãi, căn phòng trắng lạnh toát… Cô lật thêm một tập hồ sơ khác: “Đối tượng D.T.K – Sợi Dây Định Mệnh – nguy hiểm cấp 1, cấm tiếp cận.” Tử Khải. Tại sao tên anh lại xuất hiện ở đây?
Đúng lúc ấy, tiếng động vang lên cuối hành lang tầng hầm. Nhược Hy giật mình, vội nhét hồ sơ vào áo, tắt đèn pin, nín thở lắng nghe. Tiếng bước chân khẽ khàng, rồi im bặt. Một bóng đen lướt qua khe cửa. Cô lùi sát vào tường, tim đập dữ dội.
Cửa bật mở, ánh sáng yếu hắt xuống. Nhược Hy siết chặt vật trong tay, sẵn sàng đối mặt. Nhưng người xuất hiện là Gia Bảo, mặt tái đi, kính trễ xuống mũi. “Có người vào viện! Anh Khải giữ chân bọn chúng ở điểm giao, chị Linh báo có động lạ. Em ổn không?”
Nhược Hy gật đầu, ánh mắt vẫn dõi về góc tối. “Em tìm thấy hồ sơ. Có cả tên em và… Tử Khải.”
Gia Bảo liếc quanh, thì thầm: “Chị Linh bảo tổ chức dị năng cài người trong viện từ lâu. Nếu biết em còn sống, sẽ không buông tha.”
Nhược Hy thở hắt, giọng run: “Em từng là đối tượng thí nghiệm. Những đứa trẻ mất tích… đều liên quan dị năng.”
Gia Bảo siết vai cô, ánh mắt nghiêm nghị: “Chúng ta phải rời khỏi đây. Chị Linh chờ ngoài, có xe sẵn. Đừng để ai phát hiện.”
Tiếng động lại vang lên, rõ ràng hơn. Hai người nín thở, nghe tiếng bước chân nặng nề. Bóng người lướt qua khe cửa sắt, dừng lại. Nhược Hy kéo Gia Bảo nấp sau kệ hồ sơ, tim đập như trống trận.
Một giọng đàn ông trầm khàn: “Lục soát hết, không để sót. Hồ sơ nhóm Huyễn và Định Mệnh phải lấy bằng được.” Người của Vũ Thiên Lạc.
Cảm giác lạ lan khắp cơ thể Nhược Hy, ký ức về lần dị năng bộc phát đầu tiên ùa về – ánh nhìn lạ lẫm, tiếng thét vô hình, mọi thứ chìm vào bóng tối. Bàn tay cô run rẩy, ánh mắt vàng nhạt ánh lên giữa đêm đen.
Gia Bảo thì thào: “Em ổn không? Đừng để dị năng phát tác, họ sẽ phát hiện.”
Nhược Hy nhắm mắt, hít sâu, gắng giữ kiểm soát. Tiếng bước chân càng lúc càng gần. “Có dấu vết. Ai đó vừa ở đây.” “Nếu là Lâm Nhược Hy, đưa về cho lão đại.”
Gia Bảo liếc Nhược Hy, môi mím chặt. “Hy, đi lối hầm phụ sau kệ tủ, đường này ra vườn sau. Em đi trước, anh ở lại cản chân bọn chúng.”
Nhược Hy muốn phản đối nhưng ánh mắt Gia Bảo kiên quyết. Cô lách qua kệ, len theo vết nứt giữa hai bức tường, hành lang hẹp tối om, mùi ẩm mốc nồng nặc. Tiếng tim cô vọng lại, từng nhịp rõ rệt.
Phía sau, tiếng hô hoán, tiếng vật dụng đổ vỡ. Gia Bảo hét lớn: “Tôi ở đây! Đừng động vào Nhược Hy!” Tiếng chân rượt đuổi thình thịch. Nhược Hy cắm đầu chạy về phía ánh sáng cuối hành lang, đầu ong ong, ký ức vỡ vụn xoáy sâu vào tâm trí.
Cô lao khỏi cửa hầm, vấp ngã trên nền đất ướt. Tiếng còi xe vang lên ngoài cổng. Một chiếc xe đen dừng lại, cửa bật mở. Phan Khánh Linh xuất hiện, ánh mắt sắc như dao.
“Lên xe!” Linh ra lệnh, không để Nhược Hy chần chừ.
Cô lao vào ghế sau, cửa đóng sập lại. Xe lao đi trong mưa, bỏ lại phía sau tiếng la hét, ánh đèn pin chao đảo.
***
Trong xe, không khí căng thẳng nghẹt thở. Khánh Linh liếc Nhược Hy qua gương chiếu hậu, giọng đều: “Cô có gì?”
Nhược Hy rút tập hồ sơ, lật nhanh. Giọng cô cố giữ bình tĩnh: “Em là đối tượng thí nghiệm dị năng. Có tên Tử Khải. Những đứa trẻ mất tích đều liên quan tổ chức Sợi Dây.”
Khánh Linh cau mày, bàn tay siết vô lăng: “Tôi từng nghe về dự án này. Họ săn lùng trẻ mồ côi có dấu hiệu dị năng, làm thí nghiệm, xóa ký ức, nếu thất bại thì ‘biến mất’. Thành công sẽ được các gia tộc lớn mua lại.”
Nhược Hy rùng mình. “Tại sao lại chọn em?”
Linh nhếch môi: “Ảnh Huyễn cực hiếm, có thể xóa ký ức, thay đổi quá khứ – quyền năng không ai muốn tuột khỏi tay. Cô còn sống đến giờ là kỳ tích.”
Xe dừng ở con hẻm vắng. Linh mở điện thoại, nhập mã bảo mật. “Tôi giữ bản chính hồ sơ này, cô giữ bản sao. Đề phòng bị cướp.”
Nhược Hy gật đầu, ánh mắt xa xăm. Hình ảnh mơ hồ tràn về: bàn tay lạnh lẽo chạm vào thái dương, tiếng thì thầm “xóa hết”, bóng tối nuốt chửng mọi thứ. Cô rùng mình, hai tay siết chặt.
Linh dịu giọng: “Cô có nhớ gì về lần đầu dị năng phát tác không?”
Nhược Hy nhắm mắt, lạc vào nỗi sợ: “Chỉ nhớ có một cậu bé mất trí nhớ. Em chạm vào cậu ấy, rồi mọi thứ tắt ngấm. Sau đó em bị nhốt lại, không ai dám đến gần.”
Linh gật đầu, ánh mắt trầm ngâm: “Họ muốn biến cô thành vũ khí. Nếu rơi vào tay Vũ Thiên Lạc, không ai cứu nổi.”
Tiếng điện thoại vang lên. Linh nghe máy, giọng trầm: “Có chuyện gì?”
Gia Bảo thở hổn hển: “Em ổn. Nhược Hy đâu rồi? Anh phải trốn lên mái mới thoát khỏi bọn chúng.”
Linh đáp gọn: “Nhược Hy an toàn, đang trên đường về điểm tập kết. Anh tự xử lý, đừng để lộ mặt.”
Gia Bảo thở phào: “Nhắn Hy là anh ổn.”
Linh tắt máy, quay sang Nhược Hy: “Nghỉ đi. Đêm nay mới chỉ bắt đầu.”***
Đêm trôi chậm chạp. Nhược Hy ngồi bên cửa sổ căn hộ tạm trú, mắt nhìn xa xăm. Hồ sơ mở trước mặt, dòng chữ như vết sẹo hằn sâu: “Lâm Nhược Hy – đối tượng tiềm năng nhóm Huyễn – ký hiệu: ẢNH. Dị năng phát tác khi bị dồn vào cực hạn tâm lý. Đề phòng mất kiểm soát. Không cho tiếp xúc với nhóm Định Mệnh.”
Cô lật trang, ảnh nhóm trẻ em mờ nhòe, như bị cố ý làm biến dạng. Một bức khác chụp cô năm bảy tuổi, ánh mắt hoang mang, hai tay trói ghế. “Lần thí nghiệm thứ ba – thất bại. Đối tượng mất trí nhớ tạm thời.”
Tim cô siết lại. Tiếng gõ cửa nhẹ vang lên. Khánh Linh bước vào, đặt cốc trà nóng trước mặt.
“Cô phải kiểm soát dị năng, nếu không sẽ tự hủy hoại mình.”
Nhược Hy nhìn Linh, giọng khàn: “Chị từng mất kiểm soát dị năng chưa?”
Linh cười nhạt, ánh mắt đượm buồn: “Tôi từng thao túng ký ức một người thân. Đổi lại, tôi không bao giờ cảm thấy an toàn nữa. Dị năng là con dao hai lưỡi – phải làm chủ nó, không để nó điều khiển mình.”
Nhược Hy im lặng. Mưa ngoài trời rơi nặng hạt, tiếng rào rào như gõ vào lòng cô. Nhớ Tử Khải, nhớ ánh mắt lạnh lùng nhưng ấm áp, nhớ sợi dây định mệnh chỉ cô cảm nhận được – đêm nay, mọi ký ức về anh lại sắc nét, đau đớn hơn bao giờ hết.
***
Cùng lúc, tại phòng bí mật biệt thự Dương gia, Tử Khải đứng trước tường ảnh cũ. Mỗi bức ảnh là một mảnh quá khứ, từng sợi dây định mệnh trong mắt anh rối như tơ vò. Anh lặng lẽ gọi một số máy lạ.
“Tiến độ sao rồi?” Giọng anh lạnh như thép.
Một người đàn ông đáp: “Phát hiện dấu vết Lâm Nhược Hy ở cô nhi viện. Vũ Thiên Lạc đã điều quân truy lùng. Hồ sơ nhóm Huyễn và Định Mệnh có thể đã rơi vào tay đối phương.”
Tử Khải cau mày, tay siết chặt. “Bằng mọi giá phải bảo vệ cô ấy. Nếu cần, xóa sạch dấu vết. Không ai được tìm ra sự thật về dị năng của Nhược Hy.”
Đầu dây kia đáp: “Rõ, thưa ngài.”
Anh ngắt máy, mắt sâu thẳm nhìn bức ảnh cô bé tóc đen mắt nâu ánh vàng, nét mặt ngây thơ. Một nỗi dằn vặt trỗi dậy – phải chăng, từ đầu, anh và cô chỉ là quân cờ trong trò chơi định mệnh của kẻ khác?
Anh bước tới cửa sổ, nhìn màn đêm đặc quánh, những sợi dây định mệnh trước mắt rung lên, như dự báo biến cố sắp tới.
***
Sáng hôm sau, Nhược Hy tỉnh dậy trong căn phòng lạ. Đầu óc nặng trĩu, tập hồ sơ vẫn trên bàn, gáy sách sờn rách. Ngoài cửa, ánh nắng yếu xuyên qua màn mưa mỏng.
Khánh Linh đã dậy, đang gọi điện ngoài phòng khách. Gia Bảo tới, mặt mày phờ phạc, áo xộc xệch. Cậu bước vào, giọng thấp: “Anh Khải báo tối nay sẽ có biến lớn. Tổ chức dị năng ngầm truy lùng ráo riết những ai liên hệ cô nhi viện. Em phải cẩn thận.”
Nhược Hy hỏi, giọng run: “Họ biết em còn sống không?”
Gia Bảo lắc đầu: “Chưa. Nhưng hồ sơ của em là thứ họ muốn nhất. Nếu lộ, không ai bảo vệ nổi.”
Khánh Linh cúp máy, bước vào: “Vũ Thiên Lạc đã bắt đầu lùng sục showbiz. Một số nghệ sĩ từng lớn lên ở viện cũng đã biến mất. Chúng ta phải hành động trước.”
Nhược Hy cắn môi, bất lực dâng lên: “Em là mục tiêu, mọi người đều nguy hiểm. Em không muốn ai bị liên lụy.”
Linh nhếch môi: “Cô nghĩ mình đơn độc chống nổi tổ chức dị năng ngầm? Ngay cả tôi từng thao túng truyền thông thành phố này cũng phải dè chừng từng bước.”
Gia Bảo chen vào: “Chúng ta cần kế hoạch. Công khai sự thật hay nhờ anh Khải bảo vệ?”
Linh lắc đầu: “Càng công khai, càng nguy hiểm. Dị năng của Dương Tử Khải là con dao hai lưỡi. Một khi sợi dây bị cắt, sẽ không còn đường lùi.”
Nhược Hy ngồi lặng, vuốt nhẹ tập hồ sơ, dòng chữ “Thí nghiệm Ảnh Huyễn” như vết máu loang trên giấy.
***
Buổi trưa, Nhược Hy quyết định trở lại cô nhi viện, lần này tìm ký ức đã bị xóa bỏ. Khánh Linh phản đối, cuối cùng vẫn đồng ý cho Gia Bảo đi cùng, còn mình ở lại hỗ trợ.
Cô nhi viện đã bị niêm phong, băng đỏ trắng căng ngang cổng chỉ mang tính hình thức. Nhược Hy lách qua lối phụ, men theo bức tường thấp, tới vườn hoa nhỏ phía sau.
Cô dừng trước gốc cây cổ thụ, nơi từng chôn giấu đồ chơi cũ. Tay cô đào nhẹ lớp đất ẩm, lạnh buốt truyền lên. Một hộp sắt nhỏ lộ ra, trên nắp dán chữ “Hy”.
Cô mở hộp, bên trong là chiếc vòng tay nhựa bạc màu và mảnh giấy gấp nhỏ: “Hy – đừng quên Khải.”
Tim cô thắt lại. Hồi ức mơ hồ hiện về: cậu bé đứng dưới gốc cây, dúi vào tay cô chiếc vòng, thì thầm: “Dù có chuyện gì, đừng quên tớ.”
Nhược Hy rùng mình. Cậu bé ấy… là Tử Khải? Cô siết chặt vòng tay, nước mắt trào ra.
Gia Bảo đặt tay lên vai: “Em nhớ ra rồi?”
Nhược Hy gật đầu, nghẹn ngào: “Họ đã xóa ký ức bọn em. Nhưng không thể xóa hết. Vẫn còn thứ gì đó… nối em với anh ấy.”
Gia Bảo liếc quanh cảnh giác: “Chúng ta phải đi. Có người theo dõi.”
Cả hai vội rời đi, lòng ngổn ngang. Nhược Hy siết chặt vòng tay, cảm nhận nhịp đập trái tim hòa cùng tiếng mưa rơi trên mái tôn cũ kỹ.
***
Tối muộn, Nhược Hy ngồi bên cửa sổ căn hộ, ánh mắt chìm trong suy nghĩ. Khánh Linh mang vào xấp tài liệu mới, giọng trầm: “Tôi tìm được danh sách trẻ em mất tích cùng thời. Tất cả đều có dấu hiệu dị năng. Có một người trùng tên Dương Tử Khải, nhưng hồ sơ bị làm mờ, chỉ ghi ‘đã chuyển giao’.”
Nhược Hy lật nhanh, tim đập dồn dập khi thấy dòng: “Đối tượng Đ.T.K – chuyển giao cho Dương gia – giám sát đặc biệt.”
Cô ngẩng lên, ánh mắt sáng rực: “Anh ấy cũng từng là đối tượng thí nghiệm?”
Linh gật đầu, ánh mắt phức tạp: “Có thể. Sợi dây giữa hai người không chỉ là định mệnh, mà còn là kết quả của một âm mưu lớn.”
Gia Bảo chen vào: “Nếu họ từng gặp nhau, ký ức bị xóa không triệt để. Đó là lý do em vẫn cảm nhận được anh Khải, dù mọi thứ bị thao túng.”
Nhược Hy siết vòng tay, cảm giác ấm áp lan tỏa. Dù bị xóa bao lần, vẫn có một sợi dây vô hình nối cô và Tử Khải.
Khánh Linh đứng dậy, giọng sắc lạnh: “Không còn nhiều thời gian. Nếu Vũ Thiên Lạc phát hiện hai người từng là đối tượng thí nghiệm, hắn sẽ không dừng lại. Tôi sẽ đánh lạc hướng truyền thông, còn cô – chuẩn bị tinh thần cho trận chiến lớn nhất đời mình.”
Nhược Hy nhìn ra cửa sổ, ánh mắt quyết liệt. Định mệnh không dễ bị thao túng, càng không thể bị cắt đứt bởi những dòng lệnh lạnh lùng trong tập hồ sơ cũ kỹ.
Ngoài kia, màn đêm dày đặc, ánh đèn thành phố lấp lánh như vô số sợi dây định mệnh đan xen. Trong Nhược Hy, một cơn bão ký ức vừa thức tỉnh, cuốn theo quá khứ và tương lai, kéo cô gần hơn tới sự thật cuối cùng – và trận chiến sinh tử sắp tới.
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, phá tan không gian trầm lặng. Khánh Linh nhấc máy, sắc mặt tối sầm: “Có chuyện lớn rồi. Tử Khải… mất tích. Vũ Thiên Lạc đã ra tay.”
Không gian lặng ngắt. Sợi dây định mệnh giữa Nhược Hy và Tử Khải rung lên dữ dội trong vô thức, báo hiệu một hồi kết mở đầy hiểm nguy đang đón chờ phía trước.