Phan Khánh Linh rời khỏi căn hộ của Nhược Hy khi màn đêm vừa chuyển sang sắc xám lạnh của rạng sáng. Đôi giày cao gót gõ nhịp đều trên hành lang vắng lặng, mỗi bước chân như nhấn sâu thêm vào quyết tâm mà chính cô cũng không rõ là phản kháng hay buông xuôi. Tin tức về việc Dương Tử Khải bị bắt giữ như lưỡi dao lạnh cắt ngang mọi toan tính. Nhưng Linh không cho phép mình do dự. Khi chuỗi tin nhắn nặc danh nhấp nháy trên màn hình, cô hiểu: đây là cuộc chơi không còn lối rút lui.
Địa điểm được gửi đến là một quán bar ngầm, chìm khuất trong con hẻm ngoằn ngoèo giữa trung tâm thành phố. Ánh đèn neon rọi xuống vũng nước loang lổ, phản chiếu từng vệt xanh đỏ méo mó lên mặt đường. Linh bước vào, hương rượu nồng và mùi khói thuốc lẫn lộn trong không khí. Quán vắng ngắt, chỉ có một người ngồi ở góc tối – mái tóc bạc hoa râm, vai khoác áo choàng đen, bóng dáng cao gầy như tan vào bóng tối. Vũ Thiên Lạc không quay lại, nhưng từ phía hắn, ánh mắt lạnh như thép đã quét qua lưng Linh, khiến gáy cô tê dại.
Cô ngồi xuống đối diện, giữ cho giọng nói phẳng lặng: “Ông gọi tôi đến, chắc không phải chỉ để uống rượu.”
Thiên Lạc đặt ly rượu xuống, ánh mắt nheo lại đầy ngụ ý: “Cô lúc nào cũng tỉnh táo. Đó là lý do tôi chọn cô. Nhưng tỉnh táo không cứu nổi ai khi vận mệnh đã được định sẵn.”
Linh không chớp mắt: “Ông muốn gì?”
“Cô biết rõ tôi muốn gì, Khánh Linh.” Hắn nhếch môi. “Dị năng của cô – và quyền kiểm soát truyền thông. Tôi cần một người như cô để che giấu mọi vết tích, thao túng ký ức đại chúng. Đổi lại, tôi sẽ bảo đảm quá khứ của cô vĩnh viễn nằm lại trong bóng tối.”
Linh siết quai túi, ánh nhìn không lay chuyển: “Tôi không phải con tốt của ông. Thứ tôi có, ông có thể dùng vũ lực mà lấy, cần gì phải thương lượng?”
Thiên Lạc bật cười trầm, tiếng cười khô khốc vang vọng: “Đừng thử thách giới hạn của tôi. Cô đã từng bị đẩy xuống đáy địa ngục, giờ tôi cho cô hai lựa chọn: Hoặc làm nữ hoàng truyền thông trong hệ thống của tôi, hoặc biến mất khỏi thế giới này – không một ai nhớ đến tên cô, kể cả chính cô.”
Không khí đông cứng lại. Linh cảm thấy hơi thở mình bị bóp nghẹt, nhưng ánh mắt vẫn không dao động. “Nếu tôi đồng ý, ông cần tôi làm gì?”
Thiên Lạc gõ nhẹ ngón tay lên bàn, ánh mắt lóe lên tia toan tính: “Thu thập toàn bộ thông tin về dị nhân trong giới giải trí, nhất là những kẻ sở hữu dị năng cấp cao. Sử dụng ‘Ảnh Chiếu’ để khai thác ký ức, điểm yếu của họ. Đánh sập bất cứ ai tôi chỉ định, bảo vệ người tôi muốn. Và tuyệt đối không được phép để lộ bất kỳ dấu vết nào về tổ chức.”
“Ông muốn tôi biến thành cỗ máy xóa ký ức?” Linh hỏi, giọng sắc lạnh.
Thiên Lạc nhún vai: “Chỉ là một phần nhỏ. Cô thông minh, tôi cần cả trí óc lẫn dị năng của cô.”
Linh nhìn thẳng vào mắt hắn: “Tôi cần một điều kiện.”
Thiên Lạc nheo mắt, nụ cười nhạt hiện trên môi: “Cô còn muốn mặc cả?”
“Tôi muốn giữ quyền bảo vệ một người. Chỉ một. Người đó ông không được động đến. Và tôi muốn biết mục tiêu kế tiếp là ai.”
Thiên Lạc im lặng, rồi gật đầu: “Được. Một người. Còn mục tiêu, cô sẽ biết ngay thôi.”
Hắn lấy từ áo choàng ra một cuốn sổ đen nhỏ, đặt lên bàn. Những ký tự ngoằn ngoèo như bò lổm ngổm trên trang giấy vàng úa, tỏa ra hơi lạnh. “Chỉ cần một giọt máu.”
Linh rạch nhẹ đầu ngón tay, máu nhỏ xuống trang giấy. Những ký tự đỏ tươi lan ra, cuộn xoáy như muốn nuốt trọn linh hồn cô. Một sợi dây vô hình siết chặt lấy cổ tay, lạnh buốt đến tận tim.
Khế ước hoàn tất. Thiên Lạc cất sổ, ánh mắt thoáng vẻ hài lòng: “Chào mừng cô đến với mạng lưới của tôi, Khánh Linh. Từ giờ, cô là mắt xích không thể thiếu.”
Linh đứng dậy, giữ vững vẻ bình thản: “Mục tiêu là ai?”
Thiên Lạc nghiêng đầu, ánh mắt sắc như lưỡi dao: “Dương Tử Khải. Tôi muốn cô tiếp cận, khai thác, và nếu cần – xóa sạch mọi dấu vết về hắn. Khi sợi dây định mệnh của hắn bị cắt, mọi thứ sẽ sụp đổ.”
Linh khựng lại, tim đập mạnh. Cô không ngờ tên đó lại xuất hiện ở đây – người duy nhất có thể đối trọng với Thiên Lạc, cũng là sợi dây cuối cùng nối Nhược Hy với quá khứ.
“Còn Nhược Hy?” Linh hỏi, giọng trầm.
“Cô ấy chỉ là một con tốt. Nếu cản đường, tôi không ngần ngại hy sinh cả hai.”
Linh không đáp. Trong mắt cô, bóng đêm như dày đặc hơn, nuốt trọn mọi tia sáng.
*
Sáng hôm sau, Linh ngồi lặng trong văn phòng tầng mười tám, đôi tay lạnh ngắt. Ánh nắng xuyên qua lớp kính dày, trải lên bàn làm việc ngổn ngang tài liệu. Ngoài kia, thành phố bắt đầu một ngày mới, dòng xe cuồn cuộn như những sợi dây định mệnh không ngừng chảy. Trong đầu Linh, khế ước vừa ký vang lên như lời nguyền: “Phản bội, mất tất cả. Phục tùng, có quyền lực.”
Điện thoại rung lên. Một số lạ. Linh nhấc máy, giọng cố giữ bình thản.
“Phan tổng, ông chủ muốn tiến hành sớm. Đêm nay, giao dịch tại khách sạn Grand. Đích thân cô phải có mặt.”
Linh đáp ngắn gọn rồi tắt máy. Cô hiểu, mọi động thái của mình đều bị giám sát. Chỉ một sơ suất, khế ước bóng tối sẽ lập tức siết chặt.
*
Buổi tối, Linh xuất hiện tại khách sạn Grand, váy đen ôm sát, mái tóc ngắn được vuốt gọn. Sảnh khách sạn tràn ngập ánh đèn vàng, thảm đỏ trải dài đến tận cuối hành lang. Hai người đàn ông mặc vest đen đứng gác, không cần kiểm tra giấy tờ – họ biết rõ cô là ai.
Phòng họp rộng lớn, ánh sáng dịu nhẹ, bàn họp dài đặt giữa phòng. Bên trong, ngoài người của tổ chức còn có những gương mặt quen thuộc trong giới giải trí: nhà sản xuất, đạo diễn, giám đốc truyền thông – tất cả đều là dị năng giả. Vũ Thiên Lạc ngồi ở vị trí chủ tọa, ánh mắt sắc lạnh lướt qua từng người.
“Các vị có mặt ở đây đều hiểu quy tắc,” Thiên Lạc cất giọng. “Từ nay, mọi hoạt động truyền thông liên quan đến dị nhân sẽ do Phan Khánh Linh kiểm soát. Chống đối, tự chịu hậu quả.”
Một đạo diễn lớn lên tiếng, cố giữ vẻ bình thản: “Ông Lạc, truyền thông là con dao hai lưỡi. Nếu bóp méo quá nhiều, sẽ có ngày lộ dấu vết.”
Thiên Lạc nhếch môi: “Chỉ cần nghe theo. Đừng để tôi nhắc lại.”
Linh liếc nhìn quanh. Mọi người đều nín thở, ánh mắt đầy lo sợ. Cô hiểu rõ, từ giây phút này, mình là trung tâm của mạng lưới quyền lực – và cũng là tâm điểm nguy hiểm.
Thiên Lạc quay sang Linh: “Nhiệm vụ đầu tiên: Chặn đứng mọi thông tin về Dương Tử Khải và Lâm Nhược Hy. Không bài báo, không tin đồn, không một bức ảnh nào được phép xuất hiện nếu chưa qua tay cô. Đồng thời, theo dõi nhất cử nhất động của họ, báo cáo trực tiếp cho tôi.”
Linh gật đầu, che giấu ánh mắt lạnh lẽo. “Tôi hiểu.”
Thiên Lạc gõ nhẹ ngón tay lên bàn: “Trong số các vị ngồi đây, ai từng liên hệ hoặc có ý định tiếp cận Dương Tử Khải?”
Không gian lặng ngắt. Một giám đốc trẻ rụt rè: “Tôi… chỉ từng nhận được một cuộc gọi từ trợ lý của anh ta, không có gì quan trọng.”
Thiên Lạc cười nhạt: “Tốt hơn hết đừng để tôi phát hiện ra trò mèo nào sau lưng. Khánh Linh, cô biết phải làm gì nếu có kẻ phản bội chứ?”Linh gật đầu, ánh mắt tối lại: “Tôi sẽ xử lý.”
Hắn hài lòng, đứng dậy: “Giải tán. Vận mệnh của các người, từ nay nằm trong tay tôi.”
Mọi người lặng lẽ rời đi. Linh đứng lại cuối cùng. Thiên Lạc ghé sát, giọng trầm hằn từng tiếng: “Đừng quên, khế ước đã ký. Phản bội, cô sẽ sống lại từng khoảnh khắc đau đớn nhất đời mình – mãi mãi không thoát ra nổi.”
Linh không đáp, chỉ siết chặt tay. Sợi dây vô hình của khế ước như rít quanh cổ tay, từng nhịp đập máu hòa cùng nỗi tuyệt vọng.
*
Đêm, Linh trở về căn hộ, buông mình xuống ghế. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Cô mở máy tính, truy cập hệ thống dữ liệu nội bộ. Hàng trăm bức ảnh, video, hồ sơ về Dương Tử Khải hiện lên. Dị năng “Ảnh Chiếu” tự động kích hoạt: ký ức, quá khứ, điểm yếu của từng người tuôn trào vào tâm trí cô như thác lũ.
Khi đến hình ảnh của Tử Khải, màn hình bỗng mờ đi, một lớp sương dày phủ kín. Dị năng của cô bị chặn lại bởi một lực vô hình. Sợi dây định mệnh của anh ta quá mạnh, quá phức tạp để bất kỳ ai có thể can thiệp. Linh nhíu mày, linh cảm về hiểm họa dâng lên như thủy triều.
Một tin nhắn ẩn danh nhảy lên góc màn hình: “Cẩn thận. Họ đang theo dõi cô. Không ai an toàn.”
Linh không đáp. Trong thế giới này, chẳng ai thực sự an toàn. Cô biết, mình chỉ là một quân cờ trong ván cờ của kẻ khác – và không ai chắc mình tồn tại được đến nước cuối cùng.
*
Ngày hôm sau, Linh có mặt trong buổi họp báo lớn của giới giải trí. Đèn flash chớp lia lịa, phóng viên chen nhau đặt câu hỏi về scandal mới nhất. Linh trả lời điềm tĩnh, từng lời đều sắc như dao, chặt đứt mọi nghi vấn. Phía sau cánh gà, cô lặng lẽ quan sát Nhược Hy – ánh mắt bình thản nhưng ẩn chứa u sầu, váy trắng nổi bật giữa đám đông. Gia Bảo đứng cạnh, thì thầm điều gì đó, đôi mắt liên tục liếc nhìn xung quanh.
Linh tiến lại, nở nụ cười xã giao: “Lâu rồi không gặp, Nhược Hy.”
Nhược Hy ngẩng lên, ánh mắt lấp lánh sự lo lắng: “Chị Linh… dạo này mọi thứ rối lắm.”
Linh nhìn sâu vào mắt cô, dị năng bùng lên. Một chuỗi ký ức chớp lóe – chiếc vòng tay cũ, cậu bé dưới gốc cây, những lần bị xóa ký ức, những sợi dây vô hình quấn quanh trái tim. Linh rùng mình, nhận ra một nguồn sức mạnh đang trỗi dậy trong Nhược Hy – dị năng bị phong ấn, nhưng sắp sửa bùng phát.
Gia Bảo chen vào, ánh mắt đầy cảnh giác: “Chị Linh, bên ngoài có người của tổ chức. Họ đang truy lùng anh Khải.”
Linh nghiêng đầu, cười nhạt: “Chỉ là tin đồn. Đừng lo. Nếu các em nghe lời chị, mọi chuyện sẽ ổn.”
Nhược Hy nhìn thẳng vào mắt Linh, giọng run rẩy: “Chị… đang che giấu điều gì đúng không?”
Linh sững người, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản: “Biết ít đi một chút sẽ an toàn hơn. Em nên tập trung vào buổi diễn.”
Nhược Hy cúi đầu, siết vòng tay. Gia Bảo kéo cô đi, thì thầm: “Đừng tin ai ngoài em và chị. Chị Linh… không còn như trước nữa.”
Linh đứng lại, ánh mắt dõi theo bóng hai người khuất dần. Trong lòng cô, khế ước bóng tối siết chặt, từng nhịp đập như gõ lên bản án tử.
*
Đêm, Linh ngồi một mình trong văn phòng, đèn vàng hắt lên khuôn mặt trắng bệch. Cô mở lại hồ sơ về Tử Khải, thử dùng dị năng một lần nữa. Lần này, một hình ảnh chớp nhoáng hiện lên – Tử Khải đứng bên cửa sổ, ánh mắt xám lạnh nhìn về thành phố. Sợi dây định mệnh quanh cổ tay anh sáng rực, chằng chịt những mối nối phức tạp, như mạng nhện phủ kín không gian.
Bất ngờ, một luồng khí lạnh tràn qua. Trên màn hình, dòng chữ đỏ hiện lên: “Ngươi không thể chạm vào số phận của ta.”
Linh lùi lại, tim đập dồn dập. Dị năng của cô bị phản ngược, một dòng ký ức xa xăm ùa về – hình ảnh cô bé bị cha kế đánh đập, tiếng khóc bị bóp nghẹt trong đêm tối, những vết thương không bao giờ lành.
Cô ôm đầu, th* d*c. Khế ước lại thì thầm: “Phản bội, mất hết. Phục tùng, có tất cả.”
Nước mắt lặng lẽ rơi. Ẩn sâu bên trong, một ngọn lửa phản kháng yếu ớt vẫn cháy âm ỉ, dù sắp bị dập tắt.
*
Cùng lúc, ở một căn phòng kín đặc, Dương Tử Khải ngồi bất động trên chiếc ghế gỗ, bốn bề là kính tối màu. Anh lặng lẽ quan sát những sợi dây định mệnh giăng đầy quanh mình – tất cả đều bị bóp méo, vặn xoắn bởi một sức mạnh hắc ám.
Vũ Thiên Lạc bước vào, nụ cười lạnh lùng: “Dương Tử Khải. Ngươi nghĩ mình có thể điều khiển số phận?”
Tử Khải ngẩng lên, đôi mắt xám lạnh không cảm xúc: “Số phận là thứ ta tự quyết.”
Thiên Lạc bật cười, tiếng cười vang vọng. “Sớm thôi, ngươi sẽ hiểu. Mọi sợi dây đều nằm trong tay ta. Ngay cả kẻ thao túng định mệnh như ngươi cũng chỉ là quân cờ.”
Tử Khải không đáp, ánh mắt hướng về sợi dây đỏ nối mình với Nhược Hy – nó vẫn sáng, dù đã yếu ớt.
Thiên Lạc tiến đến gần, thì thầm: “Ta đã có Khánh Linh. Dị năng của cô ta sẽ xóa sạch mọi ký ức về ngươi. Khi ấy, Nhược Hy cũng không còn nhớ đến tên ngươi nữa.”
Tử Khải nhếch môi, lạnh tanh: “Ngươi có thể xóa ký ức, nhưng không thể cắt đứt định mệnh.”
Thiên Lạc nhún vai: “Ta sẽ thử xem.”
Hắn rời đi, để lại Tử Khải một mình trong bóng tối. Sợi dây định mệnh rung lên dữ dội, báo hiệu một trận chiến sắp bắt đầu.
*
Ở đầu bên kia thành phố, Nhược Hy ngồi bên cửa sổ, siết chặt chiếc vòng tay cũ. Một cảm giác bất an dâng lên, như có ai đó đang cố xóa sạch mọi dấu vết của cô và Tử Khải khỏi thế giới này.
Thành phố chìm trong biển đèn, mỗi ánh sáng là một số phận, một sợi dây đan xen. Trong bóng tối, một giao ước ngầm đã được ký kết, mở đầu cho chuỗi bi kịch chưa có hồi kết.
Khánh Linh ngồi bất động trong văn phòng, mắt nhìn trân trân vào khoảng không. Tiếng chuông điện thoại vang lên. Cô nhấc máy, đầu dây bên kia là giọng nói quen thuộc: “Phan tổng, nhiệm vụ tiếp theo – xóa sạch mọi ký ức về Dương Tử Khải trong giới truyền thông. Không được để lại dấu vết. Bắt đầu ngay tối nay.”
Linh buông máy, bàn tay siết chặt đến bật máu. Cô biết, ván cờ đã bắt đầu – và lần này, không ai còn quyền lựa chọn.
Bên ngoài cửa kính, một bóng người lặng lẽ quan sát. Ánh mắt xám lạnh lướt qua, rồi tan vào màn đêm. Sợi dây định mệnh lại rung lên, mở ra một lối đi mới – nơi tất cả đều phải trả giá bằng chính linh hồn mình.