Âm thanh của thành phố về đêm loang lổ trong gió, xen lẫn tiếng còi xe xa xăm và ánh đèn vàng lay động trên mặt đường ướt lạnh. Bên ngoài sảnh một khách sạn cao cấp, Lâm Nhược Hy ngồi lặng trên bậc thềm đá, áo khoác mỏng siết chặt quanh vai. Gia Bảo đứng cạnh, mắt không rời màn hình điện thoại, gương mặt căng thẳng. Dưới những dòng tin nhắn dồn dập, phần lớn là đe dọa và xúc phạm, hơi thở cậu nặng nề.
— Đừng ngồi ngoài này nữa. Vào trong thôi, tôi sẽ gọi bảo vệ tăng cường. Nhỡ có chuyện thì...
— Em chỉ muốn yên tĩnh một chút. Không sao đâu, Gia Bảo. — Nhược Hy ngắt lời, ánh mắt hướng về quầng sáng nhòe nhạt phía chân trời, giọng nhỏ nhẹ mà xa vắng.
Sự mệt mỏi hằn rõ trong đôi mắt nâu ánh vàng của cô. Từ ngày vụ scandal nổ ra, mọi thứ đổ ập xuống: lịch trình bị treo, hợp đồng quảng cáo hủy, truyền thông bủa vây như sói đói. Nhưng thứ khiến cô sợ nhất lại là cảm giác vô hình — như thể ở đâu đó, có đôi mắt luôn dõi theo, bóp nghẹt từng nhịp thở.
Gia Bảo đảo mắt quanh, ánh đèn đường chập chờn. Trong đầu cậu vang lên những âm thanh lạ, tiếng thì thầm xa xôi của những ký ức không thuộc về mình. Cậu rùng mình, kéo sát áo khoác, cố xua tan cái lạnh lan dần trong không khí.
Một chiếc xe đen lặng lẽ dừng lại phía xa. Cửa xe mở, Dương Tử Khải bước xuống, dáng người cao lớn cùng khí chất lạnh lùng khiến bóng tối cũng phải dè chừng. Anh lướt ánh mắt qua hai người, chỉ khẽ gật đầu với Gia Bảo rồi tiến thẳng đến trước mặt Nhược Hy.
Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt xám của anh. Ánh nhìn sắc lạnh, thấu suốt, nhưng ẩn sâu lại là một điều gì đó mơ hồ, không thể gọi tên.
— Em có ổn không? — Anh hỏi, giọng ngắn gọn mà dứt khoát.
Nhược Hy khẽ lắc đầu, môi mím lại. — Em không biết nữa. Mọi thứ như đang vượt khỏi tầm kiểm soát. Đôi khi em cảm thấy mình không sống trong ký ức của chính mình.
Tử Khải lặng im, ngồi xuống cạnh cô, giữ khoảng cách vừa đủ, sự trầm tĩnh lan tỏa.
— Không phải điều gì em cũng cần gánh một mình. — Anh nói, giọng trầm xuống.
Gia Bảo nhanh nhẹn lùi ra xa, giả vờ nghe điện thoại, để lại không gian chỉ còn hai người.
Tử Khải nghiêng đầu nhìn Nhược Hy, mắt chăm chú. — Anh đã kiểm tra sợi dây đen quanh em. Nó bám rất chặt. Nhưng giữa chúng ta vừa xuất hiện một sợi dây khác — màu bạc, sáng kỳ lạ. Anh chưa từng thấy sợi dây nào như vậy.
Nhược Hy ngạc nhiên, ánh mắt dao động. — Ý anh là… giữa em và anh?
— Đúng vậy. Sợi dây ấy mạnh mẽ, nhưng cũng rất mong manh. Nếu ai đó muốn cắt đứt, cái giá phải trả sẽ rất lớn.
Cô khẽ cúi đầu, ngón tay siết chặt vạt áo. — Em không muốn ai phải chịu tổn thương vì mình nữa.
— Đôi khi, chúng ta không chọn sợi dây, mà chính nó chọn chúng ta. — Anh nói, ánh nhìn xa xăm như tự nhắc nhở mình.
Anh giơ tay lên, dừng lại giữa không trung, mắt hướng về luồng khí vô hình. Trong tầm nhìn dị năng, sợi dây bạc nối liền cổ tay hai người, rung nhẹ mỗi khi cô cử động. Sợi dây đen vẫn quấn quanh cổ tay cô, nhưng bị ánh bạc cắt ngang, tạo thành điểm giao tranh lấp lánh.
— Anh sẽ thử giảm bớt sức ép từ sợi dây đen. Nhưng em phải tin anh.
Nhược Hy ngước lên, bắt gặp ánh mắt kiên định ấy. Lạ lùng thay, cô cảm thấy an toàn hơn bao giờ hết. Cô gật đầu nhẹ.
Tử Khải nhắm mắt, tập trung dị năng. Trong ý thức, hàng trăm sợi dây hiện lên: bạc, đen, xám, đỏ nhạt… Anh đưa tay chạm vào điểm giao giữa hai sợi dây, cảm nhận một luồng khí lạnh xuyên sống lưng. Sợi dây đen co giật, như có thứ gì đó bên kia đầu dây đang giành lại quyền kiểm soát.
Bất ngờ, một lực mạnh kéo ngược, khiến trán anh lấm tấm mồ hôi. Anh nghiến răng, ý chí dồn lên. Sợi bạc sáng rực, ánh bạc lan dọc sợi đen, khiến nó yếu đi rõ rệt. Nhưng ngay lúc ấy, một âm thanh sắc lạnh vang lên trong đầu anh — tiếng cười của Vũ Thiên Lạc, mơ hồ mà ám ảnh.
— Đừng can thiệp sâu, Dương Tử Khải. Ngươi biết giá của nó mà.
Tử Khải mở mắt, hơi thở gấp. Anh thu dị năng lại, liếc nhìn Nhược Hy. Cô nhắm mắt, vai run nhẹ, môi mím chặt.
— Em ổn chứ?
— Em… chỉ thấy lạnh. Trong đầu như có tiếng ai đó thì thầm, gọi tên em… nhưng em không nhớ nổi là ai.
Tử Khải nhìn sâu vào mắt cô, dịu giọng: — Đó là dư âm dị năng. Anh đã chắn bớt ảnh hưởng rồi. Từ giờ, tránh tiếp xúc với người lạ, cả trên mạng.
Cô gật đầu, ánh nhìn cảm kích. Không khí giữa họ căng lên, vừa hồi hộp vừa cuốn hút, như hai cực nam châm đối lập đang bị số phận kéo sát vào nhau.
Gia Bảo quay lại, gương mặt đầy lo lắng.
— Có chuyện rồi. Tin đồn về đoạn clip mới lan nhanh quá. Ai đó đang đẩy scandal l*n đ*nh điểm, còn tung cả tài liệu giả về quá khứ của chị.
Tử Khải đứng dậy, ánh mắt sắc lạnh.
— Ai đứng sau?
— Em chưa xác định được, nhưng các tài khoản đều liên quan nhóm truyền thông ngầm. Có thể là Phan Khánh Linh. Cô ta thao túng thông tin bằng ảnh và video, rất khó đối phó.
Tử Khải cau mày. Anh biết rõ sức mạnh của Khánh Linh — khi cô ta đã ra tay, gần như không thể lật ngược thế cờ. Anh lấy điện thoại, ra lệnh:
— Tập hợp đội pháp chế. Đóng băng toàn bộ tin tức liên quan đến Lâm Nhược Hy. Truy nguồn phát tán, ưu tiên xử lý các tài khoản ảo.
Đầu dây bên kia đáp lại, giọng run run rồi ngắt máy. Anh quay sang hai người.
— Chúng ta phải rời khỏi đây. Ở lại càng lâu càng nguy hiểm.
Nhược Hy đứng dậy, trong mắt lấp lánh sự quyết đoán. Gia Bảo nhét điện thoại vào túi, kéo cô sát lại.
Ba người bước nhanh vào sảnh. Thang máy vừa mở, một nhóm phóng viên bất ngờ ập tới, máy ảnh loang loáng, tiếng hỏi dồn dập.
— Lâm Nhược Hy, cô nói gì về đoạn clip tối qua?
— Có tin đồn cô từng bị trầm cảm, đúng không?
— Dương tổng, anh định bao che cho người của mình đến bao giờ?
Tử Khải chắn trước Nhược Hy, ánh mắt lạnh băng quét qua đám đông. Gia Bảo kéo Nhược Hy lùi lại, thì thầm: — Đừng trả lời. Để em xử lý.
Nhưng đám phóng viên không nhường đường. Một người trẻ đưa máy ghi âm sát mặt Nhược Hy. Cô lùi lại, lưng áp sát tường, hơi thở dồn dập. Tử Khải tiến lên, tay siết chặt cổ tay phóng viên, giọng trầm đặc:
— Tránh ra.
Người kia tái mặt, vội lùi lại. Bất ngờ, một phóng viên khác lao tới, cố kéo khẩu trang của Nhược Hy. Ngay khoảnh khắc ấy, trong mắt Tử Khải, sợi dây đen siết chặt, đồng loạt các sợi xám bủa vây quanh cô.
Anh không kịp nghĩ. Dị năng bùng lên, không gian như chậm lại. Các sợi dây vận mệnh hiện lên dày đặc, phần lớn xám xịt, vài sợi đỏ nhạt — thù hận, ghen tị, danh vọng.
Anh vung tay về phía trước. Một luồng lực vô hình quét qua, các sợi xám bị cắt đứt đồng loạt. Đám phóng viên lảo đảo, một số ngơ ngác như quên mất lý do mình đến đây. Máy ảnh rơi lả tả, tiếng ồn im bặt.
Gia Bảo sững sờ. Nhược Hy bàng hoàng, bàn tay run rẩy. Trong tích tắc, sợi dây bạc từ cổ tay Tử Khải sáng rực, quấn chặt lấy cổ tay Nhược Hy — một lời khẳng định không thể chối từ.
Tử Khải kéo Nhược Hy lách qua đám đông còn đang hoảng loạn, bước vào thang máy. Cửa đóng lại, không gian bỗng im ắng.
Nhược Hy nhìn anh, ánh mắt ngỡ ngàng, vừa cảm kích vừa lo sợ.
— Vừa rồi… anh đã làm gì?
Tử Khải nhìn thẳng vào mắt cô, mắt xám lạnh tan, dịu dàng hiếm hoi.
— Chỉ cắt bớt những sợi dây không cần thiết. Từ giờ, sẽ không ai nhớ vì sao họ muốn làm hại em.
Gia Bảo th* d*c, thì thầm:
— Dị năng của anh… thật mạnh. Nhưng can thiệp sâu thế này, sẽ…
— Anh biết mình làm gì. Đôi khi phải chấp nhận rủi ro. — Tử Khải đáp, ánh mắt trở nên lạnh lùng.
Anh quay sang Nhược Hy, giọng thấp:
— Em có thấy gì lạ không? Đau đầu, chóng mặt, ký ức xáo trộn?
Nhược Hy lắc đầu, nhưng trong lòng vẫn run rẩy. Cô chạm vào cổ tay mình, cảm giác như còn vết ấm nóng của sợi dây vô hình.
Thang máy dừng ở tầng hầm. Ba người bước nhanh ra xe, tài xế đã chờ sẵn. Gia Bảo ngồi ghế trước, Tử Khải ngồi cạnh Nhược Hy ở ghế sau.
Xe lăn bánh, ánh đèn thành phố lướt qua như dải sáng bất tận. Không khí nặng nề, không ai lên tiếng.
Một lúc lâu, Nhược Hy khàn giọng:
— Nếu sợi dây định mệnh giữa em và anh thực sự tồn tại, nó sẽ kéo chúng ta về đâu?
Tử Khải nhìn ra ngoài, mắt ánh lên nét u uẩn.
— Anh không biết. Có thể là vực sâu, cũng có thể là lối thoát duy nhất.
Gia Bảo liếc gương chiếu hậu, lo lắng:
— Chỉ cần hai người còn ở cạnh nhau, mọi thứ sẽ rối lên. Anh có chắc chịu được không, Dương tổng?
Tử Khải không đáp, bàn tay siết chặt.
— Có những thứ không thể trốn mãi. Nếu đã là định mệnh, thà đối mặt còn hơn chờ nó nuốt chửng.
Nhược Hy ngập ngừng:— Em sợ sẽ kéo anh vào nguy hiểm. Anh không cần phải…
— Không ai có quyền quyết định thay anh. Kể cả em.
Giọng anh dứt khoát, không cho phản bác. Nhược Hy lặng đi, cảm giác vừa bất lực vừa ấm áp.
Xe dừng trước một khách sạn lớn. Tử Khải ra hiệu cho nhân viên lễ tân, rồi dẫn hai người lên thang máy riêng, đến tầng cao nhất. Căn phòng suite rộng lớn, ánh đèn vàng dịu, cửa kính nhìn ra thành phố sáng rực. Anh kiểm tra từng góc khuất, mới an tâm đóng cửa.
— Ở đây an toàn hơn. Anh đã cho người kiểm soát toàn bộ hệ thống an ninh.
Gia Bảo ngồi xuống sofa, thở phào:
— Đêm nay em sẽ trực, không để ai lại gần.
Nhược Hy đứng bên cửa sổ, mắt hướng về thành phố, vẻ xa xăm.
— Anh có nghĩ… mọi thứ sẽ kết thúc không? Khi scandal qua, khi những sợi dây này bị cắt đứt?
Tử Khải tiến lại gần, đứng sau lưng cô, giữ khoảng cách vừa đủ.
— Không ai biết ngày mai. Nhưng anh sẽ không để em rơi vào tay Vũ Thiên Lạc hay bất kỳ ai khác. Dù phải trả giá, anh cũng sẽ bảo vệ em.
Cô quay lại, ánh mắt chạm vào ánh mắt anh. Không khí căng lên, như chỉ chờ một cái chạm nhẹ là vỡ òa.
Gia Bảo phá tan sự im lặng:
— Em vừa nhận được cảnh báo mới. Có người đang dò tìm vị trí của chúng ta. Phan Khánh Linh vừa đăng bài ám chỉ về “bí mật tuổi thơ” của chị, mạng xã hội sắp bùng nổ rồi.
Tử Khải cau mày, rút điện thoại, gọi dứt khoát:
— Xóa bài đăng của Phan Khánh Linh bằng mọi giá. Nếu cần, dùng đến phương án cuối.
Gia Bảo nhìn anh, lo lắng:
— Nếu động tới Khánh Linh, cô ta sẽ trả thù. Dị năng của cô ta rất khó lường, chưa kể còn liên hệ với tổ chức của Thiên Lạc.
Tử Khải cười nhạt:
— Anh không sợ. Chỉ cần không động đến Nhược Hy, ai cũng có thể mặc cả.
Nhược Hy run run lên tiếng:
— Nếu em nhớ lại quá khứ, mọi chuyện sẽ càng tệ hơn không?
Tử Khải nhìn cô, dịu giọng:
— Đôi khi, ký ức là thứ duy nhất giúp ta tồn tại. Đừng sợ quá khứ. Chỉ khi đối mặt, em mới biết mình là ai.
Cô im lặng, hai bàn tay đan vào nhau. Ký ức về cô nhi viện, tiếng gọi mơ hồ, những bóng dáng xa lạ vụt qua như đoạn phim tua chậm. Cô muốn nhớ, nhưng lại sợ. Sợ rằng khi tất cả bí mật lộ ra, chẳng còn gì để bám víu.
Tiếng chuông điện thoại vang lên. Gia Bảo nhấc máy, nghe vài giây rồi tái mặt.
— Có người đột nhập phòng điều khiển an ninh tầng dưới. Họ đang cố hack hệ thống camera.
Tử Khải lập tức lao khỏi phòng, sải bước về phía thang máy dịch vụ. Gia Bảo chạy theo, Nhược Hy định bước theo nhưng bị Gia Bảo giữ lại.
— Ở lại đây, đừng ra ngoài!
Nhược Hy gật đầu, lòng bất an.
***
Hành lang tầng dưới vắng lặng, ánh đèn trắng lạnh chiếu lên những mảng tường bê tông. Tử Khải bước nhanh, ánh mắt sắc lạnh. Anh vận dụng dị năng, thấy hàng loạt sợi dây xám kéo dài về phòng kỹ thuật. Một bóng người nhỏ thó đang cắm cúi trước máy tính, ngón tay lướt trên bàn phím.
Tử Khải tiến lại không gây tiếng động. Trong mắt anh, sợi dây xám nối từ người kia về một điểm tối tăm — đầu dây kéo về phía Vũ Thiên Lạc.
Anh siết chặt tay, dị năng bùng lên. Sợi dây xám bị kéo căng, người kia quay lại, mặt lộ vẻ kinh hãi.
— Ai… ai đó?
Tử Khải không đáp, vung tay cắt phăng sợi dây xám. Người kia ngã gục xuống sàn, mắt trống rỗng như vừa mất ký ức về nhiệm vụ.
Anh kiểm tra thiết bị, nhanh chóng phá hủy ổ cứng lưu trữ. Đèn đỏ trên bảng điều khiển vụt tắt. Anh đứng thẳng, nhìn về góc tối cuối hành lang, nơi sợi dây đen lơ lửng như con rắn chực chờ.
— Đủ rồi, Thiên Lạc.
Một tiếng cười lạnh vang lên trong đầu, rợn người.
— Cứ tiếp tục đi, Dương Tử Khải. Càng can thiệp, càng siết chặt lời nguyền của ngươi mà thôi.
Tử Khải siết tay, ánh mắt sắt lại. Anh quay về phòng, lòng ngổn ngang.
***
Trong phòng suite, Nhược Hy ngồi bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Gia Bảo kiểm tra điện thoại liên tục, mắt liếc về phía cửa.
Cửa bật mở. Tử Khải bước vào, ánh mắt phức tạp. Anh nhìn Nhược Hy, giọng trầm:
— Đã giải quyết xong. Tạm thời an toàn.
Gia Bảo thở phào, nhưng mắt vẫn không rời màn hình.
Nhược Hy tiến lại gần anh.
— Anh có bị thương không?
— Không. Đừng lo.
Trong khoảnh khắc, giữa họ chỉ còn nhịp thở. Nhược Hy ngước lên, ánh mắt biết ơn xen lẫn hoang mang.
— Tại sao anh lại bất chấp tất cả như vậy?
Tử Khải nhìn sâu vào mắt cô, giọng khàn:
— Vì em là người duy nhất có thể cứu anh khỏi định mệnh bi kịch này.
Lời vừa dứt, bầu không khí như đông đặc. Sợi dây bạc trong mắt anh sáng lên, quấn chặt lấy cả hai, khiến nhịp tim Nhược Hy lệch đi một nhịp.
Bất chợt, điện thoại Gia Bảo rung lên. Cậu liếc qua, mặt tái đi.
— Có đoạn video mới bị rò rỉ. Trong đó… có hình chị và một người đàn ông lạ mặt ở cô nhi viện mười lăm năm trước.
Nhược Hy chết lặng. Tử Khải siết chặt tay, mắt lóe tia nguy hiểm.
— Gửi cho anh xem.
Gia Bảo chuyển file. Đoạn video chỉ vài giây, hình ảnh mờ nhòe nhưng rõ ràng: một bé gái tóc dài — Nhược Hy thuở nhỏ — bị kéo đi bởi một người đàn ông tóc bạc hoa râm, ánh mắt lạnh băng. Ở góc khuất, một sợi dây đen mảnh nối hai người, chập chờn như ngọn lửa sắp tắt.
Nhược Hy ôm đầu, hơi thở dồn dập, ký ức vụt qua như cơn lốc: tiếng khóc, bàn tay lạnh ngắt, bóng tối vây quanh. Dị năng trong cô dao động, lòng bàn tay lạnh toát, đầu óc choáng váng.
Tử Khải nhận ra, tiến lại, nắm lấy tay cô.
— Đừng hoảng. Nhìn vào mắt anh.
Nhược Hy cố tập trung, ánh mắt chạm vào anh. Sợi dây bạc giữa họ sáng rực, dị năng của Tử Khải tràn qua, ổn định nhịp ký ức trong cô. Cảm giác lạnh lẽo tan đi, nhường chỗ cho hơi ấm dịu nhẹ.
Gia Bảo lo lắng, run run:
— Chúng ta phải rời khỏi đây ngay. Đoạn video này chắc chắn do tổ chức Thiên Lạc tung ra, họ muốn khơi lại toàn bộ quá khứ của chị.
Tử Khải gật đầu, ánh mắt quyết đoán.
— Anh sẽ không để ai động đến em nữa. Dù phải cắt đứt cả thế giới này.
Nhược Hy nhìn anh, đôi mắt ánh lên niềm tin yếu ớt nhưng kiên định. Sợi dây bạc giữa hai người giờ không còn mong manh, mà đã trở thành sợi xích không thể gỡ, siết chặt họ vào vòng xoáy định mệnh.
Ở nơi khác, Phan Khánh Linh ngồi trước màn hình máy tính, nụ cười nửa miệng. Sợi dây đỏ nối từ cô về phía Nhược Hy rung lên, báo hiệu một trận chiến mới sắp bắt đầu.
Và trong bóng tối sâu thẳm, Vũ Thiên Lạc nhắm mắt, cảm nhận từng sợi dây trong thành phố đang căng ra tới giới hạn cuối cùng. Ông ta mỉm cười, chờ thời khắc các sợi dây vỡ tung.
Giữa những âm mưu đan xen, sợi dây định mệnh giữa Tử Khải và Nhược Hy lại sáng lên rực rỡ hơn bao giờ hết — một lời thách thức với cả số phận và bóng tối đang kéo đến.