Sợi Dây Định Mệnh

Chương 2: Bóng Tối Sau Ánh Đèn

Màn hình điện thoại sáng rực giữa bóng tối yên lặng. Lâm Nhược Hy ngồi bất động trên ghế, ánh sáng xanh nhợt phản chiếu lên gương mặt tái đi. Mỗi lần ngón tay lướt, một tiêu đề mới hiện ra, sắc lạnh và tàn nhẫn: “Minh tinh hai mặt”, “Lâm Nhược Hy giả tạo”, “Đoạn ghi âm chấn động”, “Bí mật thân phận”. Những hình ảnh ghép vụng về chen lẫn những câu chuyện dựng sẵn, tất cả đều hướng về cô như hàng trăm mũi kim đâm thẳng vào da thịt. Nhược Hy nhắm mắt, hơi thở ngắn lại, cảm giác như bị kéo xuống đáy nước lạnh buốt.

Cánh cửa bật mở, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Trịnh Gia Bảo lao vào, áo vest lệch, mái tóc bù xù, gương mặt căng thẳng chưa từng thấy. Không nói một lời, Gia Bảo giật lấy điện thoại khỏi tay Nhược Hy, tắt ngay màn hình.

“Không được đọc nữa!” Gia Bảo nói dứt khoát, mắt ánh lên tia lo lắng. “Tin tức đang bùng phát ngoài sức tưởng tượng. Có ai đó đã chuẩn bị kỹ càng, tốc độ lan truyền này không thể là ngẫu nhiên.”

Nhược Hy không đáp, hai bàn tay siết chặt vào nhau đến trắng bệch. Trong đầu cô, từng câu chữ, từng hình ảnh vẫn tiếp tục tua lại, bám riết như vết máu không tẩy được. Một nỗi sợ mơ hồ dâng lên, trộn lẫn cảm giác bất lực quen thuộc.

Gia Bảo kéo kín rèm cửa, kiểm tra khóa, rồi ngồi xuống đối diện, giọng trầm lại: “Chị kiểm tra rồi – các tài khoản phát tán đều mới lập, nhưng lượng tương tác cực lớn, gần như đồng loạt. Không phải trò bẩn của mấy hãng nhỏ lẻ đâu. Có thể có người đứng sau thao túng truyền thông.”

Nhược Hy ngẩng lên, giọng khàn khàn: “Chị có nghĩ là… họ biết gì về em không? Về… những chuyện trước đây?”

Gia Bảo ngừng lại, nhìn sâu vào mắt cô: “Chị không loại trừ khả năng đó. Nhưng quan trọng hơn, các đoạn ghi âm, hình ảnh đều có chi tiết mà chỉ người thật sự thân cận mới biết. Chị nghe lại clip, có những âm vang rất lạ – như tiếng ai đó cười khẽ, vọng lại từ xa, không thuộc về phòng thu. Chị nghi là có dị năng giả nhúng tay vào.”

Không khí trong phòng đặc quánh lại. Nhược Hy ngồi thẳng lưng, tay mân mê mặt dây chuyền bạc trên cổ. Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Ký ức chớp tắt: ánh đèn, tiếng hét, bàn tay lạ siết chặt. Cô vội buông dây chuyền, lồng ngực thắt lại.

Gia Bảo đặt tay lên vai cô, dịu giọng: “Bình tĩnh. Chị biết em không kiểm soát được dị năng, nhưng càng hoảng loạn càng dễ bị thao túng ký ức. Đừng để chúng kéo em vào bẫy.”

Tiếng chuông điện thoại vang lên, sắc lạnh. Gia Bảo liếc nhìn số lạ, bấm nghe, bật loa ngoài. Đầu dây bên kia, một giọng nữ trầm vang lên, khô khốc: “Muốn giữ chút danh dự cho Lâm Nhược Hy thì công khai xin lỗi trong mười hai tiếng. Nếu không, đoạn clip tiếp theo sẽ lên sóng. Lần này, không ai cứu nổi cô ta.”

Gia Bảo siết chặt điện thoại: “Cô là ai? Muốn gì?”

Chỉ còn tiếng cười lạnh vang vọng, rồi máy ngắt. Không dấu vết, không thông tin. Nhược Hy run lên, móng tay hằn vào lòng bàn tay.

Gia Bảo bật laptop, mở phần mềm phân tích âm thanh, vừa thao tác vừa lẩm bẩm: “Chị sẽ kiểm tra lại đoạn ghi âm, có thể nghe ra điều gì đó bất thường.” Sóng âm hiện lên màn hình, lẫn trong tiếng nói là một âm thanh cực nhỏ, kéo dài như tiếng rít. Gia Bảo khuếch đại, đeo tai nghe, nhắm mắt tập trung. Chỉ vài giây sau, cô giật mình, tháo tai nghe, mở loa ngoài cho Nhược Hy nghe chung.

Âm thanh mơ hồ vang lên giữa nền ồn ào: “Sợi dây… số phận… cắt… bóng tối…”

Cả hai lặng đi. Gia Bảo thì thầm: “Chắc chắn là dị năng. Một dạng thao túng âm thanh hoặc ý thức. Rất có thể là kẻ nào đó muốn gửi thông điệp, hoặc nhắm trực tiếp vào em.”

Nhược Hy ôm lấy đầu, cảm giác như những ký ức vỡ vụn đang bị ai đó lật tung lên. Hình ảnh chớp lóe: phòng tối, tiếng xích sắt, khuôn mặt lạ lẫm. Cô chớp mắt, cố ngăn nước mắt trào ra.

Gia Bảo đặt tay lên lưng cô, thì thầm: “Có thể là tổ chức của Vũ Thiên Lạc, hoặc một dị năng giả cấp cao. Chị sẽ liên hệ với Dương Tử Khải – chỉ có anh ta mới đủ sức đối đầu lại bọn này.”

Nhược Hy ngẩng lên, giọng yếu ớt: “Nếu kéo cả anh ấy vào… lỡ như mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát thì sao?”

Gia Bảo lắc đầu, ánh mắt kiên quyết: “Bọn chúng đã nhắm vào em thì sớm muộn gì cũng không tha cho bất kỳ ai xung quanh. Chúng ta không thể trốn mãi được.”

Bên ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố hắt lên những vệt sáng chao đảo. Dưới đường, đám đông phóng viên tụ tập, tiếng máy ảnh lách tách vang vọng không dứt. Bầu không khí như một cái lồng sắt khổng lồ, khóa chặt mọi lối thoát.

***

Trên tầng cao nhất tòa nhà Dương Thị, Dương Tử Khải đứng lặng bên cửa kính, ánh đèn thành phố phản chiếu lên gương mặt sắc lạnh. Màn hình máy tính trước mặt phủ kín những bản tin về scandal của Lâm Nhược Hy. Đôi mắt xám lạnh lặng lẽ quan sát, trong không gian hiện lên những sợi dây mảnh nối Nhược Hy với hàng trăm người: đồng nghiệp, truyền thông, người hâm mộ và những kẻ ẩn mình. Một sợi dây đen dày đặc quấn quanh, tỏa ra thứ năng lượng âm u, siết chặt mọi mối liên hệ của cô.

Tử Khải nheo mắt, nhận ra đây không phải là kết quả tự nhiên – ai đó đang can thiệp, thao túng số phận Nhược Hy thông qua dị năng. Anh bấm gọi số riêng, giọng trầm khàn: “Tôi cần toàn bộ thông tin về nguồn phát tán scandal. Đặc biệt là các tài khoản mới lập và những tổ chức truyền thông có dấu hiệu bất thường.”

Trợ lý đáp gọn: “Đã truy vết, thưa tổng giám đốc. Có dấu hiệu dính líu tới các tổ chức truyền thông lớn, nhiều tài khoản liên kết với mạng lưới ngầm.”

Tử Khải lạnh lùng: “Chuẩn bị xe. Tôi muốn gặp tổng biên tập Phan Khánh Linh ngay.”

Anh tắt máy, khoác áo vest, bước qua hành lang dài hun hút. Trong gương, sợi dây bạc mong manh nối giữa anh và Nhược Hy lấp lánh, như một lời nhắc nhở không thể trốn chạy. Lời nguyền truyền kiếp lại vang vọng trong đầu: nếu can thiệp quá sâu, anh sẽ phải trả giá bằng chính vận mệnh của mình.

Nhưng lần này, Tử Khải không cho phép số phận định đoạt. Anh siết chặt tay, ánh mắt trầm tĩnh, quyết không lùi bước.

***

Ở một quán cà phê yên tĩnh gần khách sạn, Phan Khánh Linh ngồi một mình bên cửa sổ, ánh mắt sắc lạnh dán vào màn hình máy tính bảng. Những tấm ảnh về Lâm Nhược Hy xếp ngay ngắn trước mặt. Linh lướt qua từng bức ảnh, cảm nhận từng mảnh ký ức vụn vỡ ẩn sâu dưới lớp hào quang của cô gái ấy.

Linh đặt ngón tay lên bức ảnh chụp Nhược Hy, nhắm mắt lại. Dị năng “Ảnh Chiếu” kích hoạt, kéo cô vào dòng ký ức của người trong ảnh: một đứa trẻ co ro trong bóng tối, tiếng khóc bị bóp nghẹt, bàn tay vô hình chạm tới. Linh mở mắt, thở dài, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ đồng cảm lạ lùng – nhưng ngay sau đó, gương mặt trở lại lạnh lùng, kiên quyết.

Điện thoại rung lên. Số của Vũ Thiên Lạc hiện trên màn hình. Linh do dự, rồi nhấc máy.

“Tôi đã làm theo chỉ đạo. Nhưng tôi cần lời hứa – quá khứ của tôi phải được an toàn.” Giọng Linh sắc như dao, nhưng vẫn lẫn chút run rẩy.

Đầu dây, Thiên Lạc cười nhạt: “Cứ làm tốt phần mình. Quá khứ của cô sẽ được giữ kín, miễn là cô không phản bội.”

Linh siết chặt điện thoại, đáp gọn: “Nếu ông lật lọng, tôi sẽ kéo ông xuống cùng.”

Thiên Lạc cười nhạt: “Cô nên nhớ, trên đời chỉ có hai loại người: kẻ điều khiển số phận và kẻ bị nghiền nát. Đừng quên vị trí của mình.”

Linh tắt máy, lòng dâng lên cơn phẫn nộ âm ỉ. Cô tự nhủ, một ngày nào đó, chính mình sẽ là người lật ngược ván cờ.

***Dưới sảnh khách sạn, đám đông phóng viên ngày càng đông, đèn flash lóe sáng, tiếng la ó vang vọng. Gia Bảo kéo Nhược Hy rời khỏi phòng, dẫn cô men theo lối đi dành cho nhân viên, tránh mặt truyền thông.

“Phải rời khỏi đây ngay. Nếu không, bọn họ sẽ không để yên cho em đâu.” Gia Bảo thì thào, ánh mắt liên tục quét quanh.

Nhược Hy gật đầu, kéo mũ áo khoác che kín mặt. Hai người lách qua hành lang hẹp, xuống thang máy dịch vụ. Mỗi bước chân nặng nề, trong đầu Nhược Hy chỉ còn một ý nghĩ: phải sống sót, phải giữ lại chút danh dự cuối cùng.

Vừa ra khỏi cửa sau, một chiếc xe đen chờ sẵn. Gia Bảo mở cửa: “Lên xe!”

Tài xế rồ ga, xe lao đi, bỏ lại phía sau tiếng la hét và ánh đèn chớp nháy. Nhược Hy ngồi lặng, hai tay ôm chặt túi xách, mắt nhìn qua cửa kính, thấy bóng mình loang lổ giữa những vệt sáng.

Gia Bảo đặt tay lên vai cô: “Ổn rồi. Chị sẽ đưa em về căn hộ an toàn. Nhưng phải tìm ra kẻ đứng sau. Bọn chúng sẽ không dừng lại.”

Nhược Hy gật đầu, ánh mắt ráo hoảnh. Cô không cho phép mình gục ngã. Đã quá nhiều lần cô đứng dậy từ vực sâu, lần này cũng vậy.

***

Trong căn hộ an toàn, Gia Bảo kéo kín rèm, kiểm tra camera an ninh. “Ở lại đây. Không mở cửa cho ai, kể cả người quen. Có gì lạ gọi chị ngay.” Gia Bảo nói nhanh, rồi mở laptop, tiếp tục truy vết nguồn phát tán.

Nhược Hy ngồi trên sofa, ngón tay mân mê mặt dây chuyền. Một cơn bão ký ức lại trỗi dậy: tiếng cười lạnh lẽo, ánh mắt dòm ngó, bàn tay vô hình siết cổ. Một khoảnh khắc, cô cảm nhận được sợi dây mỏng manh nối giữa mình và ai đó – vừa ấm áp, vừa nguy hiểm. Cô biết, đó là ranh giới cuối cùng giữ cô không rơi xuống vực sâu.

Gia Bảo ngẩng lên, giọng trầm: “Chị vừa nghe được một âm vang mới – không phải từ đoạn clip, mà từ mạng xã hội. Có ai đó đang phát tán thông điệp mã hóa, gửi tới các dị năng giả trong giới truyền thông. Họ đang săn lùng em. Nhưng chị cũng vừa lần ra một dấu vết. Kẻ đứng sau tài khoản phát tán có liên hệ với tổ chức của Vũ Thiên Lạc.”

Nhược Hy ngẩng lên, ánh mắt sáng lên quyết liệt: “Nếu họ muốn ký ức của em, em sẽ không để họ đạt được điều đó. Chị giúp em, chúng ta phải tìm ra sự thật – về quá khứ của em, về lý do vì sao họ không buông tha.”

Gia Bảo nắm lấy tay Nhược Hy, siết chặt: “Nhưng em phải hứa – nếu cảm thấy ký ức bị xáo trộn, phải nói ngay. Đừng tự chịu đựng.”

Nhược Hy gật đầu, cảm nhận hơi ấm truyền sang. Dù có bao nhiêu bóng tối bủa vây, chỉ cần còn người đứng cạnh, cô sẽ không gục ngã.

***

Đêm buông. Trong căn hộ, Nhược Hy thao thức, đầu óc quay cuồng bởi những ký ức chắp vá. Đột ngột, chuông cửa vang lên. Cô bật dậy, tim đập mạnh. Gia Bảo chạy ra kiểm tra camera. Trên màn hình hiện lên một người đàn ông cao lớn, dáng đứng thẳng, gương mặt nghiêm nghị – Dương Tử Khải.

Gia Bảo mở hé cửa, ánh mắt cảnh giác: “Anh đến đây làm gì?”

Tử Khải nhìn thẳng, giọng trầm ấm: “Tôi muốn gặp Nhược Hy. Cô ấy đang gặp nguy hiểm – không chỉ từ truyền thông mà còn từ dị năng giả. Nếu không hành động ngay, mọi thứ sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát.”

Gia Bảo ngần ngừ, rồi nhường đường. “Nhưng tôi cảnh báo, nếu anh làm hại cô ấy…”

Tử Khải gật đầu, bước vào, ánh mắt dừng lại nơi Nhược Hy. Anh nhìn sâu vào mắt cô, giọng mềm nhưng dứt khoát: “Đừng sợ. Có tôi ở đây, không ai làm tổn thương em.”

Nhược Hy nhìn anh, mắt rưng rưng. Cô muốn tin, nhưng sợ – sợ bất kỳ ai đến gần đều sẽ bị cuốn vào vòng xoáy nguy hiểm.

Tử Khải ngồi đối diện, giọng rắn rỏi: “Có kẻ đang thao túng sợi dây số phận của em. Họ dùng dị năng để điều khiển truyền thông, tạo làn sóng dư luận giả. Tôi thấy sợi dây đen quấn quanh em – thứ đó không tự nhiên xuất hiện. Có một dị năng giả rất mạnh đứng sau.”

Gia Bảo chen vào: “Tôi cũng nghĩ vậy. Tôi nghe âm vang lạ trong đoạn ghi âm, các tài khoản phát tán đều liên quan đến tổ chức của Vũ Thiên Lạc.”

Tử Khải trầm giọng: “Thiên Lạc là kẻ nguy hiểm nhất giới dị năng. Nếu ông ta nhắm vào Nhược Hy, mọi thứ sẽ không dừng lại ở scandal. Ông ta có thể dùng ‘Khế Ước Bóng Tối’ để chiếm đoạt dị năng của em.”

Nhược Hy rùng mình: “Em phải làm gì? Em không nhớ được gì về quá khứ, không kiểm soát được dị năng…”

Tử Khải nhìn cô, giọng dịu lại: “Em không cần chiến đấu một mình. Hãy để tôi bảo vệ em. Nhưng phải tin tôi – dù có chuyện gì, đừng để ký ức bị xáo trộn. Đó là thứ duy nhất giữ em khỏi bẫy của Thiên Lạc.”

Gia Bảo gật đầu: “Chúng ta phải phối hợp. Tôi sẽ tiếp tục theo dõi mạng, truy vết nguồn phát tán. Anh hãy kiểm tra các sợi dây liên kết quanh Nhược Hy – nếu phát hiện bất thường, báo ngay.”

Tử Khải nhắm mắt, tập trung nhìn vào không gian quanh Nhược Hy. Trong tầm nhìn của anh, hàng trăm sợi dây mảnh đan chéo, một số sáng trắng, một số xám nhạt, nổi bật là sợi dây đen dày quấn quanh cổ tay cô, kéo dài về phía tăm tối nhất thành phố.

Anh đưa tay chạm vào không trung, cảm nhận luồng khí lạnh tỏa ra từ sợi dây đen. Giọng anh thì thầm: “Có ai đó đang cố kéo em về phía bóng tối. Nhưng tôi sẽ không để họ thành công.”

Bất chợt, điện thoại Gia Bảo rung lên. Một tin nhắn ẩn danh hiện ra: “Đã đến lúc chọn phe. Nếu không, tất cả sẽ bị xóa khỏi bản đồ ký ức.”

Gia Bảo rùng mình, ngẩng lên: “Chúng ta không còn nhiều thời gian. Ai đó đang dồn chúng ta vào thế không lối thoát.”

Tử Khải đứng dậy, ánh mắt quyết liệt: “Đêm nay tôi sẽ truy tìm dấu vết của sợi dây đen. Hai người ở lại đây, không mở cửa, không liên lạc với ai ngoài tôi. Nếu có gì lạ, báo ngay.”

Anh bước ra khỏi căn hộ, bóng dáng cao lớn khuất dần trong hành lang tối. Nhược Hy nhìn theo, lòng trào dâng cảm giác vừa sợ hãi vừa hy vọng. Không gian tĩnh lặng, tiếng gió rít qua khe cửa như lời cảnh báo: bóng tối sau ánh đèn đã bắt đầu xâm lấn, và chẳng ai biết, khi sợi dây định mệnh bị kéo căng tới cực hạn, điều gì sẽ bị đánh đổi.

***

Ở nóc một tòa nhà gần đó, Phan Khánh Linh đứng lặng, mắt dõi về phía căn hộ. Trên tay cô là bức ảnh mới chụp, sợi dây bạc nối giữa Nhược Hy và Tử Khải đã bắt đầu xuất hiện vết nứt mảnh. Linh nhếch môi, ánh mắt lạnh lùng: “Chỉ cần thêm chút áp lực, mọi thứ sẽ vỡ tan.”

Ở phía xa, Vũ Thiên Lạc ngồi trong bóng tối, mắt nhắm lại, môi mỉm cười. Ông ta cảm nhận những sợi dây đang chuyển động, kéo giãn, xiết chặt – và ở giữa, một nguồn sức mạnh đang bừng lên, chờ thời khắc bùng nổ.

Đêm chưa tàn, nhưng trận chiến cho số phận đã bắt đầu.