Bến cảng cũ chìm trong bóng tối đặc quánh của hơi nước và mùi rỉ sét. Nhà kho số 7, nằm ở cuối dãy, càng về đêm càng lặng ngắt, chỉ còn ánh đèn vàng vọt rọi xuống nền xi măng loang lổ. Dương Tử Khải dẫn đầu, vai áo thấm lạnh sương, sải bước dứt khoát nhưng mắt không ngừng quan sát từng góc khuất. Lâm Nhược Hy đi sát sau lưng anh, ánh mắt cảnh giác dõi theo từng chuyển động lạ giữa bóng tối. Trịnh Gia Bảo và Phan Khánh Linh khép chặt đội hình, mỗi người đều nén hơi thở, tay siết chặt những vật dụng phòng thân như bám víu lấy chút an toàn mong manh.
Cánh cửa thép nặng nề khép lại phía sau, chốt khóa tự động bật lên, âm thanh vang vọng giữa không gian trống trải. Bên trong, ánh đèn tuýp lập lòe soi rõ một chiếc ghế sắt đặt giữa kho, trên tường là biểu tượng sợi dây bị cắt đôi vẽ bằng sơn đỏ, kéo dài thành một vòng tròn khép kín như dấu ấn của một nghi lễ tà dị.
Giọng nói lạnh như kim loại vang lên từ bóng tối: “Đúng giờ. Không ai bỏ cuộc nhỉ?”
Vũ Thiên Lạc xuất hiện, áo choàng đen phất nhẹ, mái tóc bạc sáng lên dưới ánh đèn. Sau lưng ông ta, hai dị nhân áo đen đứng bất động, ánh mắt rỗng tuếch như những con rối không hồn. Không khí đặc lại, mỗi nhịp thở đều trở nên nặng nề.
Tử Khải lặng lẽ quan sát, ánh mắt xám lạnh không dao động. Vũ Thiên Lạc nhìn lướt qua từng người, dừng lại ở Nhược Hy, giọng đầy mỉa mai: “Ảnh Huyễn. Đã đến lúc này mà ký ức vẫn chưa trở về trọn vẹn sao?”
Nhược Hy ngẩng đầu, ánh vàng trong mắt lóe lên: “Ký ức của tôi, tôi tự tìm lại. Không ai có quyền quyết định giúp tôi.”
Vũ Thiên Lạc cười nhạt, ánh mắt sắc như dao: “Ta không đến để chơi trò truy tìm ký ức. Đêm nay, chỉ một trong hai người các ngươi được phép rời khỏi nơi này với tự do thật sự.”
Tử Khải tiến lên nửa bước, giọng trầm mà lạnh: “Đưa điều kiện đi.”
Vũ Thiên Lạc nhấc tay. Sàn nhà dưới chân họ bỗng chuyển động, một vòng sáng với những ký hiệu cổ xưa hiện lên, xoáy thành trận pháp dị năng. Sợi dây định mệnh nối giữa Tử Khải và Nhược Hy hiện ra, sáng rực, căng như sắp đứt, từng tia sáng dọc theo chiều dài sợi dây như vết rạn trên nền thực tại.
“Khế ước định mệnh,” ông ta tuyên bố, giọng vang vọng. “Dương Tử Khải, hai lựa chọn cho cậu: Một, cắt đứt sợi dây này, để cô ta tự do, đổi lại cô ấy sẽ vĩnh viễn quên cậu, quên tất cả những gì liên quan đến dị năng. Hai, quỳ xuống, ký khế ước bóng tối, trở thành công cụ của tổ chức, mãi mãi chịu sự kiểm soát của ta. Cả dòng họ cậu cũng không thể thoát.”
Tử Khải không động đậy, ánh mắt dán vào sợi dây đang run rẩy giữa mình và Nhược Hy. Cô bước lên, giọng run nhưng dứt khoát: “Đừng nghe hắn! Em không cần tự do nếu phải đánh đổi bằng việc quên anh. Nếu phải chọn, em thà chết.”
Ánh mắt Tử Khải dịu lại, đau đớn khắc sâu trong đáy mắt. Vũ Thiên Lạc khoanh tay, cười nhạt: “Tình cảm yếu đuối. Sợi dây định mệnh vốn là công cụ của kẻ mạnh. Cậu chọn đi, thời gian không còn nhiều đâu.”
Trịnh Gia Bảo siết chặt nắm đấm, cố kìm tiếng thở gấp: “Anh Khải, đừng để hắn điều khiển.”
Phan Khánh Linh đứng yên, mắt lạnh tanh, miệng mím lại thành một đường cương quyết: “Vũ Thiên Lạc, ông nghĩ ông kiểm soát được mọi thứ, nhưng không ai nắm được vận mệnh mãi mãi.”
Vũ Thiên Lạc quay lại, ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn: “Ta tạo ra luật chơi này. Đừng thử phá vỡ.”
Tử Khải nhắm mắt, dị năng bùng lên. Sợi dây định mệnh giữa anh và Nhược Hy sáng rực, quấn chặt như không gì có thể chia cắt. Anh tiến vào vòng sáng, giọng đều: “Nếu tôi khuất phục, ông sẽ để mọi người rời đi an toàn?”
“Ta thề trên khế ước bóng tối. Nhưng ngươi sẽ không bao giờ được tự do.”
“Còn nếu tôi cắt sợi dây?”
“Cô ta sống, nhưng ký ức về ngươi và dị năng sẽ bị xóa sạch. Cô ấy trở lại là người bình thường, không còn liên quan đến thế giới này. Ngươi phải tự tay cắt lấy.”
Không khí đặc quánh. Nhược Hy nắm lấy tay Tử Khải, nước mắt chực rơi: “Em không muốn quên anh. Em không muốn sống trong thế giới không có anh.”
Tử Khải lặng lẽ siết tay cô, thì thầm: “Em sống, tự do, đó là tất cả những gì anh mong.”
Nhưng cô nhìn anh, đôi mắt ánh lên nỗi tuyệt vọng: “Nếu quên anh, em còn là em không?”
Tử Khải không trả lời, chỉ nhìn thẳng vào Vũ Thiên Lạc: “Tôi muốn nhìn thấy người đứng sau dự án phong ấn dị năng. Bà ta là ai?”
Vũ Thiên Lạc nhếch môi, vỗ tay. Một cánh cửa nhỏ mở ra, người phụ nữ tóc ngắn lạnh lùng bước tới, nét mặt giống Linh đến rợn người. Linh chết lặng, môi run lên: “Mẹ…”
Người phụ nữ không biểu lộ cảm xúc, chỉ liếc qua Linh rồi dừng lại trước Nhược Hy: “Đã đến lúc rồi, Ảnh Huyễn. Dị năng của cô là chìa khóa. Dù ai cắt sợi dây, cô cũng không thể thoát.”
Nhược Hy nhìn bà, giọng vỡ vụn: “Tại sao lại muốn xóa ký ức của chúng tôi? Vì sợ chúng tôi mạnh hơn các người sao?”
“Vì các ngươi là mầm mống hủy diệt. Chỉ khi tất cả đều quên, trật tự mới được lập lại,” bà nói, giọng trống rỗng.
Tử Khải cười nhạt: “Các người không hiểu sức mạnh thật sự của định mệnh. Nó không thuộc về ai cả.”
Vũ Thiên Lạc gắt lên: “Đủ rồi. Chọn đi, Dương Tử Khải.”
Cả nhà kho nín thở. Tử Khải giơ tay, những sợi dây vô hình đan xen, căng như dây đàn. Anh nhìn Nhược Hy, thì thầm: “Tha lỗi cho anh.”
Cô lắc đầu, nước mắt rơi như mưa: “Em không cần tha thứ. Em chỉ cần anh.”
Vũ Thiên Lạc bật cười, tiếng cười sắc lạnh: “Tình yêu hay tự do? Định mệnh hay khuất phục? Không ai thoát được luật lệ này.”
Tử Khải hít sâu, dị năng bùng lên, sợi dây định mệnh sáng chói. Anh đặt hai ngón tay lên sợi dây, ký ức ùa về: lần đầu gặp gỡ, ánh mắt dưới sân khấu, những lần cứu nhau, lời hứa trong đêm mưa, nụ cười, nước mắt, tất cả.
Tay anh run lên, nhưng ánh mắt đã quyết. “Nếu đây là cách duy nhất để cứu em… anh chấp nhận.”
Bất ngờ, Nhược Hy ôm chặt lấy anh, ánh vàng trong mắt bùng cháy: “Không! Nếu anh cắt, em sẽ dùng Ảnh Huyễn xóa hết ký ức của tất cả! Không ai có quyền quyết định số phận em ngoài chính em!”Không gian chấn động. Người phụ nữ tóc ngắn lao đến, định phong ấn Nhược Hy. Linh kịp chắn giữa hai người, ánh mắt rực lửa: “Mẹ! Con không để mẹ làm hại bạn con!”
Vũ Thiên Lạc nghiến răng: “Ảnh Huyễn đã thức tỉnh. Khế ước, hoặc tất cả sẽ chết!”
Tử Khải kéo Nhược Hy ra sau, mắt lạnh băng: “Tôi chọn cắt sợi dây. Đổi lại, mọi người được an toàn, không ai động đến Nhược Hy nữa.”
Vũ Thiên Lạc gật đầu, đưa bàn tay in dấu ấn đen: “Ký khế ước đi.”
Tử Khải nhìn sâu vào mắt Nhược Hy, thì thầm: “Em sẽ sống, hạnh phúc, dù không còn anh.”
Cô lắc đầu, khóc nghẹn. Sợi dây định mệnh căng như sắp đứt, ánh sáng chói lòa. Anh đặt ngón tay lên, khẽ kéo.
Ngay khoảnh khắc ấy, dị năng Nhược Hy phát nổ. Ánh vàng trùm lên hai người, các ký ức cuộn trào: phòng thí nghiệm, bàn tay lạnh ngắt kéo cô ra khỏi lồng kính, ánh mắt xám lạnh của Tử Khải thuở nhỏ, người phụ nữ tóc ngắn đứng phía sau với ánh mắt u uẩn.
Nhược Hy bật khóc, ôm chặt lấy Tử Khải. Dị năng của cả hai giao thoa, sợi dây định mệnh trong nhà kho đồng loạt sáng lên, chuyển động hỗn loạn. Vũ Thiên Lạc kinh ngạc: “Không thể… Ảnh Huyễn và Sợi Dây Định Mệnh cộng hưởng?”
Linh thì thào: “Nếu cộng hưởng, có thể phá vỡ khế ước…”
Người phụ nữ tóc ngắn lao tới, định phong ấn lại dị năng. Linh bật khóc, gào lên: “Mẹ, dừng lại! Con không muốn ai bị cướp ký ức nữa!”
Tiếng hét của Linh dội vào tâm trí người phụ nữ, khiến bà chững lại. Sợi dây giữa bà và Linh hiện lên, mỏng manh nhưng chưa đứt.
Bên ngoài, tiếng còi hú vọng lại – Gia Bảo đã bí mật báo động, xe cảnh sát và truyền thông đang áp sát. Vũ Thiên Lạc mím môi, mắt lóe tia tàn độc: “Chúng ta không còn thời gian. Cắt, hoặc tất cả bị xóa sổ!”
Nhược Hy buông Tử Khải, bước tới gần mẹ Linh, giọng run: “Muốn phong ấn tôi? Được. Nhưng hãy trả lại ký ức cho Linh trước. Bà nợ cô ấy lời xin lỗi.”
Người phụ nữ lặng đi, mắt dao động. Bà khẽ thì thầm: “Ta… xin lỗi, Linh.”
Ngay khoảnh khắc ấy, sợi dây giữa hai mẹ con sáng lên, dị năng Linh bùng nổ. Âm thanh từ các chiều không gian ùa về: tiếng gọi mẹ, tiếng cười trẻ thơ, ký ức vỡ òa, nước mắt Linh tuôn trào.
Vũ Thiên Lạc gầm lên: “Không được! Khế ước chưa hoàn tất!”
Ông ta lao về phía Tử Khải, định áp chế dị năng. Nhưng Tử Khải xoay người, dị năng bùng lên cực hạn, sợi dây giữa anh và Nhược Hy phát ra ánh sáng trắng lóa. Mọi sợi dây trong nhà kho rung chuyển, dị nhân áo đen ngã quỵ, ôm đầu r*n r*.
Nhược Hy nắm lấy tay Tử Khải, ánh mắt kiên định: “Chúng ta cùng chọn. Dù ký ức bị xóa, em không hối hận.”
Tử Khải mỉm cười, lần đầu ánh mắt dịu lại. Anh đặt hai ngón tay lên sợi dây, Nhược Hy cũng đặt tay lên. Dị năng hòa làm một, ánh sáng bùng nổ.
Một tiếng nổ trầm vang, nhà kho rung chuyển. Sợi dây giữa họ rạn nứt, từng mảnh ký ức hiện lên: nụ cười, nước mắt, những lần cứu nhau, lời hứa, cả những hy vọng và đau đớn.
Vũ Thiên Lạc lùi lại, mắt đỏ ngầu: “Không! Không ai được phá vỡ khế ước!”
Ông ta tung dị năng, một vệt bóng tối định phong tỏa hai người. Nhưng Gia Bảo lao vào, dùng Âm Vọng tạo sóng âm vô hình chặn lại. Tiếng vọng từ các chiều không gian dội về, ép dị năng của Vũ Thiên Lạc lùi lại.
Linh kéo mẹ ra xa, nước mắt hòa lẫn giận dữ: “Mẹ, con chỉ cần mẹ trở về!”
Người phụ nữ òa khóc, sợi dây giữa bà và Linh sáng lên, dần liền lại, ký ức bị đánh cắp trở về.
Trong vòng sáng, Tử Khải và Nhược Hy nhìn nhau lần cuối. Anh thì thầm: “Anh yêu em.”
Cô mỉm cười, nước mắt lấp lánh: “Em sẽ tìm anh, dù ký ức bị xóa.”
Tay hai người cùng kéo mạnh. Sợi dây phát ra tiếng nứt rạn, rồi đứt đôi. Một luồng sáng trắng chụp lấy cả hai, cuốn mọi ký ức, cảm xúc, hình ảnh về phía vô định.
Vũ Thiên Lạc gào lên, dị năng vỡ vụn, ông ta ngã quỵ. Dị nhân trong kho ngất lịm, các sợi dây định mệnh rối loạn như một cơn địa chấn quét qua thế giới ngầm.
Tiếng còi cảnh sát, tiếng hô hoán của truyền thông, ánh đèn chớp loang loáng xuyên qua khe cửa. Bên trong, tất cả chìm vào tĩnh lặng.
Tử Khải đứng lặng, đôi mắt xám trống rỗng. Anh nhìn quanh, không nhận ra ai, không còn nhớ điều gì. Nhược Hy ngã xuống, bất tỉnh, gương mặt thanh thản như trút được gánh nặng.
Gia Bảo lao đến, ôm lấy Nhược Hy, nước mắt không ngừng rơi. Linh quỳ bên mẹ, hai người ôm nhau khóc nức nở.
Vũ Thiên Lạc co rúm trong bóng tối, ánh mắt đỏ ngầu không cam chịu. Ông ta lẩm bẩm: “Khế ước chưa kết thúc… Sợi dây định mệnh… vẫn còn một mắt xích cuối cùng…”
Ngoài trời, bình minh vừa ló rạng. Trên mái nhà kho, một sợi dây định mệnh mong manh lay động trong gió, như dấu hiệu rằng mọi thứ vẫn chưa thật sự kết thúc.
Ở một nơi khác trong thành phố, một người lạ mặt đứng lặng nhìn về phía bến cảng, trên cổ tay lấp lánh chiếc vòng bạc khắc ký hiệu định mệnh. Đôi mắt lạnh lùng ánh lên tia sáng kỳ lạ, báo hiệu một vòng xoáy mới chuẩn bị bắt đầu.