Xe dừng lại trước cổng biệt thự, ánh đèn pha rọi lên hàng rào thép lạnh lẽo. Lực lượng bảo vệ lặng lẽ kiểm tra từng người. Không khí căng thẳng như sợi dây vừa căng vừa mỏng, chỉ chực đứt. Nhược Hy bước xuống, hai chân vẫn còn run rẩy vì dư âm dị năng. Bàn tay Tử Khải khẽ siết lấy tay cô, truyền một luồng lạnh buốt nhưng vững chãi. Gia Bảo và Linh theo sát phía sau, ánh mắt ai cũng cảnh giác.
Bên trong, ánh sáng vàng nhạt phủ lên nội thất tối giản. Gia Bảo lập tức chạy đi tìm hộp cứu thương, vừa làm vừa lầm bầm trong miệng. Linh đi kiểm tra toàn bộ hệ thống an ninh, điện thoại luôn bật ghi âm và sẵn sàng gọi cứu trợ. Tử Khải kéo Nhược Hy ngồi xuống salon, lặng lẽ quan sát cô như muốn đoán từng biến chuyển trong tâm trí.
“Chúng ta không thể ở lại lâu,” Linh cất giọng khàn đặc. “Tổ chức sẽ tìm đến bất cứ lúc nào.”
Gia Bảo vừa băng bó cho Tử Khải, vừa nhăn mặt: “Không nơi nào thực sự an toàn. Nhưng ở đây ít nhất còn có anh Khải và người của anh ấy.”
Tử Khải nhìn Nhược Hy, giọng trầm cứng rắn: “Từ giờ, em phải tạm dừng mọi hoạt động. Không phỏng vấn, không họp báo, không ra ngoài khi chưa có lệnh của anh.”
Linh phản ứng ngay: “Cô ấy mà biến mất, truyền thông sẽ nổ tung.”
“Không có lựa chọn khác,” Tử Khải ngắt lời, mắt ánh lên lạnh lẽo. “Sự an toàn của Hy là ưu tiên hàng đầu.”
Nhược Hy giữ im lặng, nhưng trong lòng dậy sóng. Cô biết rõ, nếu để truyền thông dấy lên nghi ngờ, kẻ đứng sau càng dễ thao túng dư luận, ép cô lộ diện. Cô nhìn thẳng vào mắt Tử Khải, cảm nhận rõ sợi dây định mệnh giữa hai người như đang phát sáng rực rỡ – căng tràn hiểm họa nhưng cũng là hy vọng duy nhất.
Một thuộc hạ của Tử Khải tiến vào, đưa cho anh một tập hồ sơ dày cộp. Họ di chuyển sang phòng họp nhỏ, nơi những màn hình hiện lên bản đồ, hình ảnh các nhân vật chủ chốt của tổ chức dị năng ngầm. Tử Khải chỉ vào một gương mặt lạnh lùng: Hà Quốc Phong, cánh tay phải của Vũ Thiên Lạc.
“Nếu xóa ký ức của hắn, tổ chức sẽ rối loạn. Nhưng dị năng của Hy chưa hoàn toàn kiểm soát được, có thể gây hậu quả không lường trước.” Tử Khải nói, giọng bình thản nhưng ngầm nguy hiểm.
Gia Bảo chau mày: “Nếu hắn điên loạn, chúng ta có thể mất kiểm soát mọi thứ.”
Linh đáp gọn: “Chúng ta đâu còn đường lui.”
Nhược Hy lặng lẽ, ánh mắt hướng về màn hình. Dị năng trong cô rục rịch, như biển ngầm chờ bùng lên. Một phần ký ức xa xưa lấp ló dưới lớp sương mù: những tiếng gọi thất thanh, căn phòng trắng lạnh lẽo, bàn tay thô ráp kéo cô đi trong bóng tối. Cô rùng mình, bàn tay vô thức siết chặt.
Tử Khải đặt tay lên vai cô, ánh mắt dịu lại: “Em không phải một mình. Anh sẽ ở bên em.”
Cô gật đầu, giọng nhỏ nhưng dứt khoát: “Hãy làm đi. Em sẵn sàng.”
*
Sáng sớm, nhóm bốn người lên đường bằng xe chuyên dụng, lẫn vào dòng xe trên phố. Đích đến: một căn hộ cũ kỹ ở khu phố lao động, nơi Hà Quốc Phong đang ẩn náu. Đường vào ẩm thấp, ánh sáng yếu ớt. Họ di chuyển trong im lặng, không ai dám thở mạnh.
Gia Bảo bấm chuông. Không có tiếng trả lời. Linh lấy chìa khóa dự phòng, cánh cửa bật mở, mùi thuốc sát trùng tràn ra. Hà Quốc Phong ngồi giữa phòng, lưng dựa ghế bành, mắt nhắm nghiền, như thể biết trước ngày này sẽ tới.
Tử Khải lên tiếng, giọng không cảm xúc: “Ông Phong, lâu rồi không gặp.”
Hà Quốc Phong mở mắt, nụ cười nhạt, ánh nhìn sắc lẻm quét qua từng người, dừng lại ở Nhược Hy. “Tử Khải, cuối cùng cũng lộ mặt. Dẫn cả Ảnh Huyễn đến sao? Can đảm đấy.”
Ông ta nhìn Nhược Hy, ánh mắt vừa thăm dò vừa khinh khỉnh: “Con bé này… không yếu như tưởng. Định làm gì ta? Xóa ký ức à?”
Nhược Hy không đáp. Dị năng trong cô bắt đầu rực sáng, làn khói bạc lấp ló quanh đầu Hà Quốc Phong. Linh đứng sát bên, ghi âm mọi tiếng động. Tử Khải khẽ gật đầu với Nhược Hy, bàn tay anh chạm nhẹ vai cô, truyền thêm quyết tâm.
Nhược Hy bước lên, đối diện Hà Quốc Phong. Ông ta ngẩng đầu, cười nhạt: “Cứ thử đi. Để xem cô đủ sức không.”
Cô vươn tay, đầu ngón tay run rẩy chạm vào thái dương ông ta. Một luồng lạnh xuyên qua người cô, kéo theo những hình ảnh vỡ vụn: hành lang tối, tiếng trẻ khóc, bàn tay đàn ông lôi đi không thương tiếc. Nhược Hy nhìn thấy chính mình thuở nhỏ, tóc rối, mắt ngơ ngác, lạc lõng giữa bầy sói săn dị năng.
Hà Quốc Phong cố vùng vẫy, nhưng sợi dây đỏ Tử Khải tạo ra siết chặt, giữ ông ta bất động. Dị năng trong Nhược Hy vỡ òa, những mảng ký ức của Hà Quốc Phong bị kéo tuột ra, hóa thành tro bụi giữa không gian méo mó. Tiếng gào của ông ta vang lên, rồi chìm vào yên lặng lạnh lùng.
Nhược Hy đột nhiên thấy mình đứng trong một căn phòng trắng, đối diện cô bé bảy tuổi – chính mình ngày xưa. Đứa trẻ nhìn cô, cười dịu dàng. Nụ cười ấy giống hệt người phụ nữ trong ký ức mờ nhạt – mẹ ruột cô. Đứa trẻ đưa tay, chạm vào má cô, truyền hơi ấm kỳ lạ. Nhược Hy nắm lấy, cảm nhận sự sống bừng lên trong tim, mọi sợ hãi tan biến.
Ký ức cuối cùng của Hà Quốc Phong bị hút cạn. Ông ta ngã gục, mắt trống rỗng, mạch vẫn đập nhưng hồn vía như đã bỏ đi. Linh kiểm tra, thở dài: “Còn sống. Nhưng chẳng còn là ai nữa.”
Tử Khải lập tức ôm chặt Nhược Hy, cảm nhận cơ thể cô lạnh toát, mồ hôi ướt trán. Dị năng vẫn chưa dừng lại. Hình ảnh ký ức tiếp tục ào về: cô bị nhốt trong phòng tối, tiếng phụ nữ thì thầm bên tai, “Sợi dây của con sẽ không đứt, định mệnh của con là chìa khóa…”
Gia Bảo hoảng hốt lay vai cô: “Hy! Em tỉnh lại đi!”
Nhược Hy mở mắt, hơi thở nặng nhọc. “Em nhớ rồi… Em từng bị đưa vào phòng nghiên cứu. Có người phụ nữ… mái tóc ngắn, ánh mắt rất giống Linh… chính bà ấy đã phong ấn dị năng của em.”
Linh chết lặng, sắc mặt trắng bệch. “Mẹ tôi… cũng từng làm trong tổ chức dị năng. Nhưng bà mất rồi, không thể…”
Tử Khải nghiêm giọng: “Nếu bà ấy bị xóa ký ức, chuyện gì cũng có thể xảy ra.”
Không khí đặc quánh. Các mảnh ghép ký ức của Nhược Hy xâu chuỗi thành một bức tranh: cô nhi viện, phòng nghiên cứu, người phụ nữ tóc ngắn, các sợi dây định mệnh nối cô với nhiều dị nhân khác. Nhược Hy hiểu, mình không phải nạn nhân duy nhất, mà là chìa khóa của một dự án đen tối.
Gia Bảo bất ngờ lấy ra một tấm ảnh cũ, run run đưa cho Hy: “Em gái tôi nhặt được ở cô nhi viện năm đó. Em nhận ra người phụ nữ này không?”
Nhược Hy nhìn kỹ, bàn tay người phụ nữ tóc ngắn đặt lên vai cô, ánh mắt lạnh lùng. Cô rùng mình, ký ức ùa về: “Chính bà ấy… là người đã phong ấn dị năng của em. Nhưng sao lại giống Linh đến vậy?”
Linh lùi lại, tựa vào tường, lẩm bẩm: “Mẹ tôi… từng mất trí một thời gian, sau đó thay đổi hoàn toàn. Luôn sợ bóng tối, không bao giờ nhắc đến quá khứ…”
Tử Khải siết tay Nhược Hy: “Chúng ta phải tìm bằng được người phụ nữ đó. Nếu bà ta còn sống, bà ta là mắt xích quan trọng giữa em và tổ chức.”
Gia Bảo run rẩy: “Em nghe thấy tiếng nói trong đầu, như một lời nguyền: ‘Ảnh Huyễn đã thức tỉnh. Khế ước sẽ hoàn tất. Đứa trẻ mang sợi dây định mệnh là chìa khóa cho ngày tận thế.’ Dị năng của em… có gì đó không ổn.”
Không ai nói gì nữa. Tiếng tim đập dồn dập, không gian đặc lại bởi nỗi sợ và hoang mang.
*
Buổi chiều, Tử Khải nhận được một bức thư nặc danh, vỏn vẹn vài dòng: “Sợi dây đã rung, định mệnh sắp vỡ. Kẻ nào dám xóa ký ức của Quốc Phong, hãy chuẩn bị trả giá. Lâm Nhược Hy – ta sẽ đòi lại từng mảnh quá khứ của ngươi, bằng máu.”Tử Khải siết chặt tờ giấy, mắt xám lạnh toát. Anh triệu tập Linh và Gia Bảo: “Từ giờ, không ai được ra ngoài. Linh, cô kiểm soát mọi thông tin về Hy. Gia Bảo, hủy toàn bộ lịch trình, không để ai tiếp cận Hy nếu chưa qua tôi.”
Linh gật đầu, mắt sắc lạnh pha lẫn bất an. Gia Bảo cố tỏ ra vững vàng, nhưng hai tay vẫn run.
Nhược Hy ngồi một mình trong phòng, nhìn chăm chăm vào tấm ảnh cũ. Dị năng trong cô vẫn âm ỉ, như ngọn lửa cháy âm ỉ dưới đống tro tàn. Cô nhắm mắt, cố lần theo ký ức: căn phòng trắng lạnh, tiếng chuông vang, người đàn ông trẻ bế cô chạy trốn, phía sau là tiếng dây xích va vào tường. Khuôn mặt người đó mờ nhòe, quen thuộc đến mức khiến tim cô nhói đau.
Cô mở mắt, trống rỗng và mất mát tràn ngập.
*
Tối đến, Tử Khải đứng ngoài ban công, gió đêm rít qua mái tóc. Anh cảm nhận rõ các sợi dây định mệnh quanh biệt thự rung lên, đỏ rực, đan xen những sợi đen như mạng nhện – dấu hiệu bàn tay của Vũ Thiên Lạc đang siết chặt.
Tiếng chân nhẹ vang lên phía sau. Nhược Hy khoác áo mỏng, lặng lẽ tựa lan can bên anh. Một lúc sau, cô cất tiếng: “Em sợ, anh Khải. Em sợ đánh mất mọi thứ: ký ức, bạn bè, anh… Giống hệt ngày xưa khi em bị nhốt trong phòng tối, không biết mình là ai.”
Tử Khải quay lại, ánh mắt dịu đi: “Anh cũng sợ. Nhưng anh sẽ không để em một mình. Nếu phải trả giá, anh sẽ là người đầu tiên.”
Cô nhìn anh, mắt ngấn nước: “Nếu em lỡ xóa luôn ký ức của anh thì sao?”
Anh mỉm cười, nụ cười hiếm hoi, khàn khàn: “Chỉ cần còn sợi dây này, dù ký ức có mất, anh cũng sẽ tìm lại em.”
Cô bật khóc, tựa đầu lên vai anh. Gió đêm lạnh thổi qua, mang theo mùi hoa nhài thoang thoảng. Hai người đứng đó, lặng im, như thể thế giới ngoài kia không thể chạm tới họ.
*
Trong phòng khách, Linh lật lại hồ sơ về mẹ, cố tìm manh mối. Gia Bảo ngồi cạnh, thì thầm: “Chị Linh, nếu mẹ chị bị xóa ký ức như ông Phong, thì bà ấy có thể vẫn còn sống.”
Linh lắc đầu, ánh mắt đăm chiêu: “Không ai biết hết bí mật của tổ chức. Mẹ tôi từng thay đổi hoàn toàn sau một lần mất trí. Có lẽ… chúng ta mới chỉ thấy phần nổi của tảng băng.”
Gia Bảo nhìn ra ngoài, mắt kiên định: “Em sẽ bảo vệ Hy, dù phải trả giá thế nào.”
Linh cười nhạt: “Cậu nghĩ dị năng có thể thắng mọi thứ à?”
Gia Bảo nhún vai: “Nếu không thắng được sức mạnh, em dùng trí. Dị năng của em nghe được âm mưu, em sẽ cảnh báo sớm. Ai cũng có sơ hở.”
Cả hai chìm vào im lặng. Ngoài trời, mưa lất phất rơi, như rửa trôi mọi tổn thương tạm thời trú ẩn dưới mái nhà này.
*
Đêm khuya, biệt thự yên ắng lạ thường. Nhược Hy trằn trọc không ngủ, đi dọc hành lang, dừng lại trước phòng làm việc của Tử Khải. Ánh đèn bàn hắt lên khuôn mặt góc cạnh của anh, đôi mắt sâu thẳm không gợn sóng.
“Không ngủ được à?” Anh hỏi, không ngẩng đầu.
Cô khẽ lắc đầu, ngồi xuống đối diện: “Em muốn nhớ thêm. Về người đã cứu em khỏi phòng nghiên cứu năm đó.”
Anh đặt bút xuống, ánh mắt nhìn xoáy vào cô: “Em nghĩ người đó là ai?”
Cô ngập ngừng: “Có lẽ là người trong gia tộc anh. Có thể là chú, hoặc… cha anh?”
Tử Khải thoáng bối rối. “Cha anh từng tham gia nghiên cứu dị năng, nhưng mất tích nhiều năm rồi.”
Cô mím môi: “Nếu là ông ấy, thì sợi dây giữa chúng ta không chỉ là định mệnh, mà còn là quá khứ.”
Tử Khải trầm ngâm: “Anh sẽ cho người tra lại tất cả. Sẽ tìm ra sự thật.”
Cô đứng lên, đặt tay lên vai anh: “Em sẽ cùng anh đi đến tận cùng.”
Anh nắm lấy tay cô, siết nhẹ: “Chỉ cần em không bỏ cuộc, anh không sợ gì hết.”
*
Gần sáng, tiếng động lạ vang lên từ tầng hầm. Gia Bảo tỉnh giấc, chạy xuống. Cửa tầng hầm hé mở, tiếng thì thầm vọng ra, như từ thế giới khác. Anh tiến sát, lắng nghe: “Ảnh Huyễn… sợi dây… chìa khóa… ngày tận thế…”
Gia Bảo hoảng sợ chạy lên báo động. Cả nhóm lập tức xuống tầng hầm, ánh đèn pin quét qua tường phủ bụi, soi rõ một ký hiệu lạ: sợi dây bị đứt đôi, bên dưới là ký tự cổ quái – dấu hiệu của tổ chức dị năng ngầm.
Tử Khải trầm giọng: “Có kẻ đã đột nhập.”
Linh kiểm tra camera, phát hiện bóng người áo choàng đen xuất hiện thoáng qua rồi biến mất như ma. Nhược Hy bước tới, đặt tay lên ký hiệu. Dị năng bùng lên, các hình ảnh vỡ vụn hiện ra: căn phòng đầy khói bạc, trẻ con bị nhốt trong lồng kính, tiếng khóc, tiếng gọi tên cô. Và rồi, người phụ nữ tóc ngắn, ánh mắt lạnh lùng, đứng cạnh Vũ Thiên Lạc, thì thầm: “Chỉ khi Ảnh Huyễn thức tỉnh, khế ước mới hoàn tất.”
Nhược Hy lùi lại, mặt trắng bệch: “Người đó… không chỉ là mẹ Linh. Bà ta còn đứng đầu dự án phong ấn dị năng. Và bà ta… vẫn còn sống.”
Tất cả chết lặng. Sự thật vỡ ra, lạnh lẽo như tiếng kính vỡ giữa đêm khuya. Nhược Hy hiểu, cuộc chiến này không chỉ của riêng cô, mà của cả những đứa trẻ từng bị lấy đi ký ức, từng bị tước đoạt dị năng.
Tử Khải nhìn cô, mắt kiên định: “Chúng ta sẽ tìm ra bà ta. Sẽ phá vỡ mọi khế ước, dù phải đối diện quá khứ tàn nhẫn nhất.”
Bên ngoài, tiếng sấm rền vang. Các sợi dây định mệnh trong mắt Tử Khải giật mạnh, báo hiệu cơn bão mới đang đến. Trong bóng tối, những bí mật lớn nhất sắp sửa lộ diện, số phận tất cả bị cuốn vào vòng xoáy không thể dừng lại.
Màn hình điện thoại của Linh sáng lên. Một tin nhắn nặc danh: “Muốn biết sự thật về mẹ cô và Ảnh Huyễn? Đến nhà kho số 7, bến cảng cũ, trước bình minh. Đơn độc, hoặc tất cả sẽ chết.”
Không ai nói gì, nhưng ai cũng biết: bình minh lên, mọi thứ sẽ đổi khác.