"Cậu tự lên Weibo mà xem đi." Giọng của Toàn Mẫn đầy tức giận, đến mức Tỉnh Ý Viễn còn cảm giác như cô có thể phun ra lửa.
Tỉnh Ý Viễn đặt điện thoại sang một bên, rút máy tính bảng dưới gối ra rồi mở Weibo.
Từ sau chuyện lên hot search vào buổi sáng, cậu chưa hề mở Weibo lần nào nữa.
Nhìn vào chỉ thấy bực bội trong lòng, hà tất phải tự làm khổ mình.
Tên Tỉnh Ý Viễn vẫn còn treo trên bảng hot search của Weibo, nhưng độ nóng đã không còn đứng đầu nữa.
Vị trí số 1 đã bị một chủ đề khác đẩy xuống.
#Phí Văn công khai tham gia show hẹn hò#.
Nhấn vào mục hot search, hiện ra một bài đăng do phòng làm việc của Phí Văn đăng. Nội dung không dài, đọc khoảng 2 phút là xong.
«Phòng làm việc của Phí Văn: Đã lâu rồi ông chủ chưa tham gia chương trình thực tế. Lần này anh ấy sẽ góp mặt trong chương trình do @Tổ chương trình Tình Yêu Rung Động lên kế hoạch. Nếu không có gì ngoài ý muốn thì hẹn gặp mọi người lúc đó nhé. @Tỉnh Ý Viễn»
Tỉnh Ý Viễn nhìn chằm chằm một lúc, trong lòng dần dần dâng lên sự kinh ngạc.
Vậy rốt cuộc là đang diễn trò gì đây? Tự nguyện nhảy vào hố lửa à? Bị điên rồi sao?
"Alo? Tỉnh Ý Viễn? Cậu thấy chưa?"
Cơn giận của Toàn Mẫn đã vơi đi khá nhiều, giọng nói lúc này cũng bình tĩnh hơn.
Tỉnh Ý Viễn hoàn hồn, nhưng vẫn không nghĩ ra Phí Văn rốt cuộc đang định làm gì.
"À... chị Mẫn, chuyện này rốt cuộc là sao vậy?"
Suy đi tính lại, Tỉnh Ý Viễn chỉ nghĩ ra một khả năng, liền thử dò hỏi Toàn Mẫn.
"Cậu hỏi chị thì chị còn muốn hỏi cậu đây! Cậu nói thử xem tại sao lại như vậy?"
Tỉnh Ý Viễn bị hỏi ngược lại, nhưng cũng không biết phải trả lời thế nào. Cuối cùng chỉ có thể chậm rãi nói:
"Vậy... chị Mẫn đợi chút nhé, để em đi hỏi Phí Văn xem sao."
Vừa định cúp máy thì Toàn Mẫn lại lên tiếng: "Giỏi thật đấy Tỉnh Ý Viễn, mới quay phim có bao lâu mà cậu đã có được số liên lạc riêng của ảnh đế Phí Văn rồi à?"
"Chẳng phải lần trước em bị điếc tạm thời, anh ta chăm sóc em nên mới..."
Tỉnh Ý Viễn còn chưa nói xong đã bị Toàn Mẫn chặn họng:
"Cậu bị điếc khi nào? Còn anh ta chăm sóc cậu? Hai người rốt cuộc là quan hệ gì vậy? Thân thiết đến thế cơ à?"
Tỉnh Ý Viễn cũng chẳng biết trong đầu Toàn Mẫn đang nghĩ ra những chuyện linh tinh gì. Việc quan trọng lúc này là Phí Văn rốt cuộc phát điên cái gì mà đăng bài như vậy.
"Không phải đâu, chị Mẫn. Để lần sau em giải thích với chị được không? Em đi hỏi Phí Văn xem rốt cuộc anh ta bị làm sao đã."
"Được, lát nữa nhớ trả lời lại cho chị. À đúng rồi, cái hot search này của Phí Văn đẩy lên cũng khá tốt đấy. Cậu hỏi thử xem mục đích của anh ta là gì, nếu không quá đáng thì cố gắng đồng ý với anh ta đi."
"Địa vị của anh ta trong giới giải trí cao, quan hệ cũng tốt. Nếu anh ta chịu lên tiếng giúp cậu thì chuyện này sẽ dễ giải quyết hơn nhiều."
Tỉnh Ý Viễn đáp một tiếng rồi vội vàng cúp máy.
Vừa mở WeChat, giao diện đã hiện ra một tin nhắn mới.
Tỉnh Ý Viễn còn tưởng tên đáng ghét nào đó đến quấy rầy mình lúc đang có việc chính, không ngờ người nhắn lại chính là đối tượng mà cậu đang định tìm.
Đồ vô dụng: 【Thấy hot search chưa?】
Tỉnh Ý Viễn nhướng mày, ngón tay nhanh chóng lướt trên màn hình.
Tỉnh Ý Viễn: 【Thấy rồi. Rốt cuộc anh đang giở trò gì thế? Rảnh rỗi quá nên tự tìm chuyện à?】
Ban đầu cậu còn tưởng Phí Văn chỉ nhất thời hồ đồ.
Nhưng nhìn tình hình chủ động tìm tới thế này...
Rõ ràng Phí Văn là cố ý làm vậy. Chỉ là Tỉnh Ý Viễn vẫn không đoán ra được mục đích của hắn là gì, bởi dường như trên người cậu cũng chẳng có thứ gì đáng để đối phương toan tính.
Đồ vô dụng: 【Tôi giúp cậu rồi, vậy mà cậu còn không cảm ơn tôi à?】
Khóe miệng Tỉnh Ý Viễn giật giật. Nhìn ba chữ "Đồ vô dụng" trên màn hình điện thoại, cậu chỉ muốn cạy ra rồi thay bằng hai chữ đồ ngốc cho xong.
Tỉnh Ý Viễn: 【Vâng vâng vâng, tôi cảm ơn anh. Nhưng mà, ảnh đế Phí giúp tôi như vậy là muốn lấy được gì từ chỗ tôi? Nói trước nhé, tôi không bán thân đâu.】
Những lời Toàn Mẫn nói khi nãy vẫn còn vang rõ.
Phí Văn chắc chắn phải nhắm đến thứ gì đó nên mới giúp người khác.
Ở trong giới giải trí lăn lộn bao nhiêu năm như vậy, ai cũng biết Weibo của Phí Văn quý giá đến mức nào.
Chỉ cần đăng một tấm selfie đẹp một chút thôi cũng có thể lên hot search, chuyện này tuyệt đối không phải nói quá.
Đồ vô dụng: 【Tôi nói tôi chẳng muốn gì cả, chắc cậu cũng không tin nhỉ?】
Tỉnh Ý Viễn: 【Anh biết vậy là tốt.】
Tỉnh Ý Viễn trả lời xong thì bên phía Phí Văn lại im lặng.
Đợi vài phút vẫn không thấy tin nhắn nào nữa, cậu bèn cầm điện thoại đi vào nhà vệ sinh.
Ngồi trong nhà vệ sinh nghịch điện thoại đúng là một trong những thú vui lớn của đời người. Ung dung ngồi trên bồn cầu, vừa lướt điện thoại vừa tiếp nhận đủ thứ tin tức thú vị trên mạng.
Nhưng Tỉnh Ý Viễn vừa mới c** q**n, ngón tay vừa chạm vào màn hình điện thoại thì Phí Văn gọi video tới.
Cũng không biết nên nói là trùng hợp hay xui xẻo nữa, đúng ngay khoảnh khắc đó, ngón tay của Tỉnh Ý Viễn lại vừa khéo chạm đúng vào màn hình.
"Má nó."
Nhìn thấy trên màn hình hiện lên gương mặt to đùng của Phí Văn, Tỉnh Ý Viễn suýt nữa ném luôn chiếc điện thoại nhỏ của mình đi, vội vàng cuống cuồng kéo quần lên.
Phí Văn nhìn chằm chằm vào màn hình, trong khung hình hỗn loạn dường như vừa thấy thứ gì đó không nên thấy.
Tỉnh Ý Viễn nhanh tay lật úp điện thoại xuống sàn, sau đó ôm đầu, xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất.
Phí Văn ở đầu bên kia điện thoại cố nén cười:
"Cậu đang đi vệ sinh à?"
Tỉnh Ý Viễn chỉ muốn hóa thành dòng nước chảy thẳng xuống cống cho xong. Cậu dùng chân kéo điện thoại lại gần một chút, rồi nhặt lên, xoay camera chĩa xuống nền nhà.
"Làm sao? Không được đi vệ sinh à?"
"Được chứ. Nhưng cậu cứ cầu mong đừng phải đi vệ sinh cùng tôi, không thì tôi nghĩ cậu sẽ tự ti đấy."
Phí Văn nói chuyện mà chẳng hề biết ngượng.
Tỉnh Ý Viễn chỉ muốn chui theo đường dây mạng sang bên kia cho hắn một đấm.
Chuyện này không cần Phí Văn nói thì Tỉnh Ý Viễn cũng sẽ không bao giờ đi vệ sinh cùng hắn. Cái chuyện q**n l*t lần trước vẫn còn in dấu cực sâu trong lòng cậu.
Mấy chuyện kiểu này đâu phải nói quên là quên được.
"À đúng rồi, lúc nãy cậu hỏi tôi có mục đích gì đúng không? Giờ tôi nói cho cậu biết."
Khóe môi Phí Văn cong lên một nụ cười nhàn nhạt. Không phải kiểu cười lớn khiến người ta muốn đánh, nên nhìn còn đỡ chướng mắt hơn nhiều.
"Nói đi, cho anh 3 phút."
"Ngày mai trong chương trình... chọn tôi làm CP nhé?"
Phí Văn hạ thấp giọng, mặt cũng không còn ở chính giữa màn hình nữa. Ở góc dưới bên trái của khung hình chỉ còn thấy yết hầu đang khẽ chuyển động.
Tỉnh Ý Viễn không khó tưởng tượng ra cảnh đối phương đang đưa micro của điện thoại sát bên miệng để nói.
Nhưng những lời cậu nghe được lại là thứ mà cả đời này Tỉnh Ý Viễn cũng không dám tưởng tượng tới.
"Anh nói cái gì?? Nói lại lần nữa xem!"
Tỉnh Ý Viễn vì không tin nổi nên hỏi lại.
Phí Văn vẫn rất kiên nhẫn lặp lại:
"Tôi nói là... ngày mai, chọn tôi đi."
Lần này, toàn bộ "hệ thống phòng thủ tâm lý" trong lòng Tỉnh Ý Viễn hoàn toàn sụp đổ.
Đây là Phí Văn sao?
Chẳng phải Phí Văn nên ghép cặp với Vu Ôn à? Chẳng lẽ nhầm người rồi?
"Cái đó... ảnh đế Phí, anh có phải gọi nhầm người không vậy?" Tỉnh Ý Viễn không thể tin nổi, lại hỏi thêm lần nữa.
"Không nhầm. Tôi nói rồi, Tỉnh Ý Viễn, ngày mai trong chương trình, chọn tôi làm CP nhé?"
Tỉnh Ý Viễn vẫn còn đang trong trạng thái hoài nghi cả cuộc đời, cố gắng tiêu hóa cú sốc mà Phí Văn vừa ném tới.
"Đây là lần thứ ba tôi nói rồi."
"Không phải... nếu anh tìm tôi thì Vu Ôn phải làm sao? Còn tôi... Tiêu Hoài thì sao?"
Điều Tỉnh Ý Viễn lo nhất vẫn là chuyện Vu Ôn, còn Tiêu Hoài chỉ là thứ yếu.
Nhưng Phí Văn lại đúng lúc bám chặt lấy cái tên Tiêu Hoài không buông. Giọng hắn trở nên nghiêm túc, nghe còn có vẻ hơi tức giận.
"Tiêu Hoài? Là người trước đó nói muốn ghép cặp với cậu ấy à? Còn bảo để cậu tự chọn?"
"Cậu tự phân biệt cho rõ đi, là muốn tôi giúp cậu, hay muốn tiếp tục chìm nghỉm mãi?"
Nói xong, cuộc gọi lập tức bị cắt.
Tỉnh Ý Viễn cứ thế ngồi trong nhà vệ sinh suy ngẫm về cuộc đời, đến cả việc đi vệ sinh cũng quên mất.
Sau cả một buổi chiều làm công tác tư tưởng cho bản thân, cuối cùng cậu vẫn phải chấp nhận sự thật này.
Vậy nên... chuyện này có tính là cậu đã thành công thay đổi tuyến cốt truyện, khiến Phí Văn từ phe đối địch quay sang đứng về phía mình không?
Vì ngồi suy nghĩ quá lâu, cuối cùng Toàn Mẫn gọi điện liên tục, mắng Tỉnh Ý Viễn một trận xối xả.
"Nếu Phí Văn đã nói như vậy rồi thì cứ đồng ý đi. Đối với chúng ta chỉ có lợi chứ không có hại. Bên Tiêu Hoài để chị xử lý là được."
Lúc này Tỉnh Ý Viễn cảm thấy thế nào cũng không quan trọng nữa.
Cả thế giới cốt truyện cũng đã bị cậu làm thay đổi rồi, còn chuyện gì là không thể xảy ra nữa?
Chỉ là... số tiền kia còn có thể đòi lại được không đây?
Bao nhiêu tiền bạc trắng tinh cứ thế trôi theo dòng nước.
***
Sáng hôm sau, Tỉnh Ý Viễn bị Lý Văn, trợ lý mới tới, đập cửa ầm ầm đến mức đánh thức.
Cửa nhà cậu vốn dày và chắc lắm, vậy mà khi ra ngoài nhìn thì trên mặt cửa đã hằn rõ mấy cái lõm sâu.
Làm cậu ngồi trên xe mà không dám nói chuyện nhiều với Lý Văn, sợ lỡ đối phương không vui rồi quay sang vặn cổ cậu một cái thì toi đời.
Nếu thế giới cốt truyện đã thay đổi rồi, vậy khả năng cậu không chết sớm vẫn còn rất lớn.
Mạng sống này vẫn nên giữ cho cẩn thận thì hơn.
"Anh Tỉnh, anh ăn cay được không? Lúc nãy em xem qua lịch trình mà ekip gửi trước cho chị Mẫn, nhiệm vụ đầu tiên là ăn cay đấy."
Nghe xong câu hỏi này, Tỉnh Ý Viễn lập tức lấy lại chút tự tin.
Những chuyện khác thì không dám nói, nhưng khoản ăn cay thì cậu vẫn có chút bản lĩnh. Mấy loại ớt bình thường không làm khó được cậu.
"Không sao, ăn được, yên tâm đi."
Người của chương trình vẫn chưa tới đông đủ, Tỉnh Ý Viễn là người đến đầu tiên.
Nhưng ngay từ lúc cậu vừa xuống xe, người quay phim đã bắt đầu theo quay rồi. Lý Văn còn lén ghé tai nói nhỏ với cậu rằng đang phát sóng trực tiếp.
Lúc đó Tỉnh Ý Viễn mới nở nụ cười, bước về phía khu vực hoạt động.
Người dẫn chương trình đã đứng đợi sẵn. Thấy Tỉnh Ý Viễn đi tới, anh ta đánh giá cậu từ trên xuống dưới một lượt, rồi mới cười lên, nhưng vẫn đứng cách Tỉnh Ý Viễn ít nhất 1 mét.
"Được rồi, vị khách mời đầu tiên của chúng ta đã tới. Không nói nhiều nữa, anh Tỉnh Ý Viễn, chúng ta bắt đầu nhiệm vụ đầu tiên — "Đỏ rực náo nhiệt" nhé."
Tỉnh Ý Viễn nhận tấm thẻ nhiệm vụ từ tay người dẫn chương trình, rồi đọc kỹ một lượt.
«Thẻ nhiệm vụ: Tình Yêu Rung Động sắp bắt đầu rồi! Không biết các vị khách mời của chúng ta có hồi hộp rung động không nhỉ?
Nhưng đừng vội nhé! Để chương trình của chúng ta có thể thuận lợi và "đỏ rực náo nhiệt" từ đầu đến cuối, tổ chương trình đã đặc biệt chuẩn bị vài gói mì gà cay với mức độ cay khác nhau, đặt trong chiếc hộp giấy màu đen.
Đến lúc thể hiện vận may của các khách mời rồi! Rốt cuộc ai mới là đứa con may mắn được ông trời ưu ái đây!!»
Tỉnh Ý Viễn vốn chưa bao giờ cho rằng vận may của mình tốt. Hơn nữa mì gà cay cậu cũng đâu phải chưa từng ăn, cùng lắm chỉ là cay một lúc thôi. Huống chi trên bàn còn chuẩn bị sẵn sữa cho cậu, nên cũng không sợ.
"Được rồi, mời anh Tỉnh Ý Viễn đưa tay vào hộp để bốc thăm."
Tỉnh Ý Viễn rất thoải mái đưa tay vào trong hộp giấy, sờ qua sờ lại một hồi lâu, cuối cùng chỉ chạm được đúng một gói.
Cậu khựng lại một chút, rồi nhớ ra đang phát sóng trực tiếp, lập tức thu lại vẻ nghi hoặc trên mặt.
Gói mì gà cay rút ra không giống lắm với loại mà Tỉnh Ý Viễn từng thấy, trên bao bì dường như còn in hình mức cay "ma quỷ".
Nhưng Tỉnh Ý Viễn cũng chẳng còn cách nào khác.
Chẳng lẽ ngay trước buổi livestream lại công khai nói thẳng có vấn đề sao?
Ước chừng bây giờ bình luận trong livestream chắc toàn đang chửi mình, nếu còn gây thêm chuyện nữa thì đúng là tự chuốc phiền vào thân.
"Được rồi, đếm ngược 3 phút nhé. 3, 2, 1,... Bắt đầu!"
Phần mì gà cay không quá nhiều, Tỉnh Ý Viễn vẫn ăn hết trong vòng 3 phút được.
Kết quả cuối cùng đúng như cậu dự đoán.
Nhưng lúc vừa ăn vào thì không thấy cay, đến khi hậu vị dâng lên thì mới thực sự bùng phát, cay đến mức đầu óc choáng váng, mắt đỏ lên như vừa khóc xong.
Tỉnh Ý Viễn nhìn thấy ly sữa trên bàn liền cầm lên uống một hơi thật mạnh.
Nhưng uống được khoảng nửa ly, cậu đột nhiên cảm thấy vị của sữa này có gì đó không đúng.
Kết cấu có vẻ đặc hơn bình thường, hương vị cũng không giống sữa thường.
"Tỉnh Ý Viễn."
Tỉnh Ý Viễn còn chưa kịp nghĩ ra vấn đề của ly sữa nằm ở đâu, phía sau đã có người gọi tên cậu.