Sau Khi Xuyên Thành Phản Diện, Tôi Và Ảnh Đế Diễn Giả Thành Thật

Chương 10

Ly sữa trong tay Tỉnh Ý Viễn còn chưa kịp đặt xuống thì đã bị Phí Văn vươn tay ôm lấy cánh tay.

"Lâu rồi không gặp?" Phí Văn còn cố ý ghé sát tai Tỉnh Ý Viễn nói, hơi thở khẽ lướt qua làm tóc cậu lay động.

Tỉnh Ý Viễn còn chưa kịp mở miệng chào hỏi thì đối phương đã quay người rời đi trước.

"Lâu rồi không gặp."

Môi Tỉnh Ý Viễn bị cay đến đỏ bừng, khóe mắt cũng hơi ươn ướt. Phí Văn nhìn rõ gương mặt cậu, đầu tiên khẽ nhướng mày.

"Ai bắt nạt cậu à?"

Tỉnh Ý Viễn thật sự cảm thấy mỗi ngày Phí Văn đều nghĩ ra cách mới để khiến cậu bất ngờ.

Nghe giọng điệu này của Phí Văn, chẳng lẽ là muốn đi báo thù giúp cậu? Xem ra không chỉ phá hỏng tình cảm giữa công chính và thụ chính, mà còn thành công khiến công chính và phản diện trở thành bạn bè luôn rồi?

"Không có gì, vừa nãy chỉ là chơi một trò của tổ chương trình thôi."

Tỉnh Ý Viễn quay đầu liếc nhìn máy quay, sau đó mỉm cười nói với Phí Văn.

Phí Văn hơi khựng lại một chút, cuối cùng cũng nở nụ cười với Tỉnh Ý Viễn. Người quay phim vội vàng quay lia lịa, nào ngờ còn chưa kịp tiến lại gần Phí Văn...

Thì gương mặt hắn đã lập tức sa xuống, trở lại vẻ lạnh lùng vô cảm như một bức tượng không có chút hơi người.

Tỉnh Ý Viễn đặt ly sữa trong tay xuống, chờ người dẫn chương trình tiếp tục quy trình.

"Được rồi, chúc mừng anh Tỉnh Ý Viễn đã hoàn thành nhiệm vụ thứ nhất. Tiếp theo xin mời anh về chỗ ngồi. Sau đó sẽ đến ảnh đế Phí, phiền anh đến chiếc hộp rút gói mì cay thuộc về mình."

Phí Văn nhận tấm thẻ nhiệm vụ từ tay người dẫn chương trình, rồi quay đầu nhìn Tỉnh Ý Viễn đang ngồi phía xa với đôi môi đỏ bừng.

Cuối cùng hắn bình tĩnh đặt tấm thẻ xuống, đưa tay vào hộp rút thăm.

Sờ qua sờ lại hồi lâu...

Chẳng mò được cái quái gì.

"Trong hộp không có gì cả." Phí Văn đứng nguyên tại chỗ, lạnh nhạt nói với người dẫn chương trình.

Sắc mặt người dẫn bắt đầu hoảng hốt, tấm thẻ trong tay cũng cầm không còn vững.

Cô ta vội vàng kiểm tra lại đồ trong hộp, quả thật bên trong trống không.

Chương trình gặp sự cố, nếu xử lý không khéo thì sẽ biến thành một màn tai nạn trực tiếp.

Đạo diễn lập tức vội vàng đứng ngoài khung hình cứu nguy.

"À... lấy nhầm hộp rồi, xin lỗi nhé."

Vừa dứt lời, chiếc hộp cũ lập tức bị mang đi, thay bằng một chiếc hộp mới.

Sắc mặt người dẫn chương trình cũng nhanh chóng trở lại bình thường.

Còn tổ đạo diễn ở ngoài ống kính thì thầm thở phào một hơi.

Tỉnh Ý Viễn lại không để ý chuyện đó, chỉ là trong bụng bắt đầu cuộn lên từng cơn, dạ dày âm ỉ đau.

Cơn đau thoáng qua rồi lại biến mất, trên trán Tỉnh Ý Viễn dần rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.

Cậu nghĩ kỹ xem mình có phải đã ăn nhầm thứ gì không.

Đến khi quay đầu lại thì thấy Phí Văn đang rút thăm trong hộp lần nữa, cuối cùng rút trúng gói cay vừa, bắt đầu pha mì.

Người dẫn chương trình vẫn đứng bên cạnh không ngừng tâng bốc, hết lời khen mì thơm thế nào, hôm nay vận may của Phí Văn tốt ra sao.

Nhưng nói đi nói lại cũng chỉ có một mình cô ta độc thoại, Phí Văn đến một ánh mắt cũng không thèm nhìn cô ta.

Không hiểu sao Tỉnh Ý Viễn lại cảm thấy hơi vui.

Khi ăn mì, Phí Văn gần như không có biểu cảm gì, vẻ mặt bình tĩnh đến mức không gợn chút sóng.

Chỉ là vì làn da hắn trắng hơn đa số con trai một chút, nên bị vị cay làm cho gương mặt hơi ửng đỏ.

Ăn xong bát mì, hắn liền vội vàng cầm lấy chai sữa trên bàn, chai mà Tỉnh Ý Viễn vừa uống dở, định tu một hơi.

Tỉnh Ý Viễn bỗng giật mình tỉnh lại, hướng về phía Phí Văn đang đứng cách mình vài mét mà lớn tiếng gọi:

"Phí Văn, đừng uống cái đó!"

Người quay phim đúng là rất biết nắm thời cơ, lập tức chuyển ống kính về phía Tỉnh Ý Viễn đang từng bước đi về phía Phí Văn.

Bước chân Tỉnh Ý Viễn có phần nặng nề, dạ dày đau đến mức cậu gần như đứng không vững.

Phí Văn nhìn thấy bộ dạng của cậu, liền đặt chai sữa trong tay sang một bên, bước nhanh vài bước tới đỡ lấy cậu.

"Sao vậy?"

Tỉnh Ý Viễn nghiêng cằm qua bên vai Phí Văn, mượn vai hắn che kín mình lại:

"Sữa... có vấn đề."

Thần sắc Phí Văn khựng lại, bàn tay đang nắm tay Tỉnh Ý Viễn vô thức siết chặt hơn.

Lòng bàn tay Tỉnh Ý Viễn đã đau đến mức toát từng lớp mồ hôi lạnh. Nếu không phải trên mặt còn lớp trang điểm nhạt, lúc này chắc đã tái nhợt không còn chút máu.

"Ai làm?" Phí Văn kéo Tỉnh Ý Viễn đang sắp đau đến khuỵu xuống đất đứng dậy, giọng hỏi lạnh lẽo, trên mặt thoáng hiện vẻ tức giận.

Tỉnh Ý Viễn lúc này đã không nói nổi nữa. Nếu không có Phí Văn đỡ, e rằng cậu đã ngồi xổm xuống đất từ lâu.

"Đi bệnh viện trước đi, Tỉnh Ý Viễn." Giọng Phí Văn mang theo chút ý dò hỏi.

Tỉnh Ý Viễn ngẩng đầu nhìn hắn một cái, lại nhìn xung quanh. Cậu muốn từ chối, nhưng lại cảm thấy mình thật sự không chống đỡ nổi nữa.

"Cậu đi không nổi thì tôi bế cậu nhé?"

Tỉnh Ý Viễn còn tưởng mình đau đến mức xuất hiện ảo giác. Cậu ngẩn người một lúc.

Đến khi hoàn hồn lại thì cơ thể đã nghiêng đi, bị Phí Văn dễ dàng bế lên.

Đúng vậy.

Dễ dàng bế lên.

Mà còn là bế kiểu công chúa nữa.

Xong rồi.

Tiêu rồi.

Danh dự của mình coi như toang hoàn toàn rồi.

Mắt Tỉnh Ý Viễn trợn tròn đến mức gần như muốn rơi ra ngoài. Nhưng dạ dày đau đến mức cậu chẳng còn chút sức lực nào, chỉ có thể xấu hổ vùi tầm mắt vào trong lòng Phí Văn.

Phản ứng của mọi người xung quanh... thôi thì không nhìn thấy cho xong.

...

Những chuyện xảy ra sau đó, đối với Tỉnh Ý Viễn đều trở nên mơ mơ hồ hồ. Cậu chỉ nhớ mang máng mình bị đưa đi rửa dạ dày, khó chịu đến chết đi sống lại.

Đến khi hoàn toàn tỉnh táo lại, thứ đầu tiên đập vào mắt chính là khuôn mặt to đùng của Phí Văn ngay trước mặt.

Dọa cậu giật bắn mình, theo phản xạ đưa tay lên định tát một cái.

Nhưng cuối cùng cánh tay đang truyền nước đã hạn chế động tác của cậu.

"Dậy rồi à? Cảm thấy thế nào?" Giọng Phí Văn dịu dàng đến mức khó tin.

Tỉnh Ý Viễn thậm chí còn nghi ngờ mình nhận nhầm người, nhìn hắn một lúc lâu mới mở miệng:

"Cũng ổn... xong rồi à? Bác sĩ nói sao?"

Phí Văn ngẩng đầu nhìn Tỉnh Ý Viễn một cái, rồi điều chỉnh phần lưng giường bệnh nâng cao lên một chút, lại nhét thêm cho cậu một cái gối.

"Trong sữa bị trộn sữa chua quá hạn với sơn."

"Bảo sao... đặc sệt như vậy, đâu giống sữa."

Môi Tỉnh Ý Viễn không còn chút huyết sắc, giọng nói cũng yếu đi nhiều.

Phí Văn nhìn cậu với ánh mắt phức tạp, gương mặt lại không lộ ra chút biểu cảm nào, khiến Tỉnh Ý Viễn cũng không đoán được hắn đang nghĩ gì.

"Đã bắt đầu điều tra nguồn gốc mấy thứ đó rồi."

Trong phòng bệnh không có ai khác, chỉ có Tỉnh Ý Viễn và Phí Văn đối diện nhau.

Tỉnh Ý Viễn cũng nhìn ra được... Phí Văn chắc hẳn đang muốn hỏi điều gì đó.

Tỉnh Ý Viễn khẽ thở dài một tiếng.

"Tôi cứ tưởng cùng lắm chỉ đau một lúc thôi, giống như trước đây ăn hỏng bụng vậy. Ráng chịu một chút, chờ phát sóng trực tiếp kết thúc rồi tính sau."

"Dạ dày cũng mua bảo hiểm rồi à?"

Giọng Phí Văn nghe không hề giống đang nói đùa.

Còn Tỉnh Ý Viễn thì lại cười, đáp bâng quơ:

"Dạ dày thì chưa. Không sao, lần sau tôi sẽ mua."

Phí Văn đột nhiên đứng bật dậy, cơn tức nghẹn lại trong ngực. Hắn chống tay lên giường ngay bên cạnh đầu Tỉnh Ý Viễn, đầu gối quỳ xuống cạnh hai chân cậu. Đôi mắt hơi đỏ lên, hơi thở nặng nề.

Tỉnh Ý Viễn ngơ ngác ngẩng đầu nhìn hắn, nghiêng đầu làm ra vẻ mặt đầy dấu hỏi.

Phí Văn nhìn cậu một lúc, rồi đột nhiên lại dịu xuống. Hai cánh tay đang dang ra chậm rãi khép lại như muốn vỗ về. Cuối cùng cơ thể thả lỏng, hắn cúi đầu tựa lên ngực Tỉnh Ý Viễn.

"Lần sau nhất định phải nhớ mua."

Tỉnh Ý Viễn nhìn bộ dạng khác thường của Phí Văn, thầm nghĩ có lẽ đối phương thật sự đã xếp mình vào mục bạn bè rồi.

Tuy cũng không phải kiểu bạn thân thiết lắm.

"Anh Tỉnh!!! Anh sao rồi!!!"

Lý Văn chạy như bay tới, tay xách lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ, rầm một tiếng đá tung cửa phòng.

Cảnh tượng đập vào mắt cô ấy ngay lập tức là...

Ảnh đế Phí Văn, người được muôn người chú ý, đang ép giường ông chủ nhà mình, còn vùi đầu làm nũng.

Cô ấy đứng đơ tại chỗ, chiếc túi trong tay cũng rơi xuống đất.

Tỉnh Ý Viễn thấy cô ấy đứng bất động, liền đẩy Phí Văn ra. Sau khi thuận lợi "đuổi" được hắn sang một bên, cậu mới hỏi:

"Lý Văn, em sao vậy?"

Hỏi đến ba lần, Lý Văn mới dần hoàn hồn lại.

Biểu cảm trên mặt Lý Văn dần trở nên phóng túng, nụ cười kéo dài tới tận mang tai.

"À... anh Tỉnh, em đi lấy đồ về thôi." Nói xong, Lý Văn cúi xuống nhặt mấy túi lớn túi nhỏ dưới đất.

Tỉnh Ý Viễn liếc qua một cái, bên trong đại khái toàn là đồ dùng cá nhân và quần áo, nhưng... cũng nhiều quá rồi.

"Phí Văn, tôi phải nằm viện mấy ngày?"

Phí Văn đang xem điện thoại, nghe Tỉnh Ý Viễn hỏi liền đặt sang một bên.

"Muốn xuất viện à?"

Tỉnh Ý Viễn lập tức gật đầu khẳng định.

Đã vào viện rồi thì chương trình phải làm sao? Vốn dĩ danh tiếng của cậu cũng không tốt, lên chương trình lại xảy ra chuyện thế này, chẳng phải sẽ bị chửi đến chết sao.

"Cậu cứ nghỉ đi, bác sĩ nói ít nhất phải nằm hai ngày."

"Hả? Hai ngày... khụ, khụ..." Tỉnh Ý Viễn nói hơi mạnh quá, cổ họng đột nhiên bị sặc.

Phí Văn lập tức lộ ra vẻ mặt vô cùng dịu dàng, đưa tay vỗ nhẹ lưng cậu.

"Không sao chứ?"

Lý Văn đứng bên cạnh nhìn mà suýt hét lên, vội vàng rút điện thoại ra chụp đại một tấm.

Đáng tiếc... tiếng chụp ảnh đã bán đứng hành động của cô ấy.

Tỉnh Ý Viễn và Phí Văn đồng thời ngẩng đầu nhìn sang. Lý Văn vội vàng giấu điện thoại ra sau lưng.

Tỉnh Ý Viễn cũng không quan tâm rốt cuộc cô ấy đang làm gì, chỉ kéo chăn lên một chút rồi hỏi:

"Chị Mẫn có nói gì không?"

"À, em nhớ ra rồi. Chị Mẫn nói anh cứ tạm thời đừng lo chuyện chương trình, phía tổ chương trình cũng đang điều tra nguồn gốc chai sữa. Còn buổi phát sóng trực tiếp thì đã thông báo tạm dừng rồi."

Dù nghe Lý Văn truyền đạt rằng Toàn Mẫn bảo cậu đừng lo lắng, nhưng Tỉnh Ý Viễn cũng đoán được lúc này trên mạng chắc đã ồn ào đến mức không thể kiểm soát.

Cậu quay đầu nhìn Phí Văn đang ngồi bên cạnh vẫn xem điện thoại, rồi hơi nghiêng người lại gần.

"Anh định xử lý chuyện này thế nào?"

Ý của Tỉnh Ý Viễn thì cả hai người đều hiểu.

Trong một chương trình thực tế, bị người ta bế kiểu công chúa rồi đưa thẳng đến bệnh viện. Chuyện như vậy nếu là hai người bình thường thì ít nhiều cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Huống chi hiện giờ Tỉnh Ý Viễn lại đang vướng đầy tai tiếng, e là Phí Văn cũng đã bị liên lụy không ít.

Nhưng Phí Văn lại chẳng hề để tâm. Hắn nhẹ nhàng đẩy đầu cậu trở lại vị trí ban đầu rồi nói:

"Đã bảo cậu đừng lo nữa rồi, tạm thời đừng xem Weibo nữa."

Nghe câu này, Tỉnh Ý Viễn càng cảm thấy áp lực nặng nề hơn.

Chắc trên Weibo lại sắp nổi lên một trận sóng gió đẫm máu nữa rồi. Tỉnh Ý Viễn thở dài một hơi, sao số phận của mình lại bi thảm đến vậy chứ?

Chuyện này còn chưa yên, chuyện khác đã ập tới.

Phí Văn vừa định cầm điện thoại lên tiếp tục xem thì có một cuộc gọi đến.

Tỉnh Ý Viễn liền nhích người lại gần một chút, hy vọng có thể lén nghe được chút gì đó.

Quả thật có nghe được...

Nhưng không phải tin tốt.

"Ông chủ Phí, coi như tôi xin anh đấy, đừng lần nào cũng tự ý hành động như vậy nữa có được không? Anh biết trên Weibo của mình có bao nhiêu người đang chờ không hả? Ít thì cũng chục cái hot search, nhiều thì chiếm cả bảng hot search suốt một ngày đấy, đại ca à. Anh cố tình tăng khối lượng công việc cho chúng tôi phải không..."

Nghe giọng người phụ nữ trong điện thoại, Phí Văn có vẻ hơi mất kiên nhẫn, trực tiếp cắt ngang lời cô ta.

"Bớt nói nhảm đi. Kết quả việc tôi bảo cô điều tra có chưa?"

"Đương nhiên rồi. Nhưng muốn lần ra chai sữa đó đã qua tay những ai thì khá khó đấy, ông chủ nhớ tăng lương cho tôi nha."

"Vào thẳng vấn đề. Là ai?"

Giọng Phí Văn trầm đến đáng sợ, ánh mắt cũng trở nên sắc lạnh và hung hãn.